Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Cầu Đạo - Chương 351: Bị tấn công

Trần Nguyên xé rách không gian, trong nháy mắt đã rời khỏi Thiên Trúc tông, vượt qua khoảng cách hơn bốn vạn dặm, xuất hiện trên bầu trời nơi nhóm Thanh Uyển, Dược Huyên Huyên và mọi người đang nghỉ ngơi. Hắn đưa mắt nhìn xuống. Sắc mặt lập tức trở nên âm trầm.

Tại mảnh sơn mạch phía dưới... không, làm gì còn sơn mạch nào nữa. Dải đất mênh mông nơi này đã bị thay thế bởi một miệng hố khổng lồ, sâu không thấy đáy, đường kính lên đến ngàn dặm. Khu vực xung quanh miệng hố còn lưu lại vô số vết nứt, kéo dài hàng trăm dặm, lan tỏa chằng chịt như mạng nhện. Khắp không gian tràn ngập một loại ý cảnh sắc bén vẫn vương vất chưa tan, hòa lẫn những trận cuồng phong gào thét. Ngay cả Nhất phẩm tu sĩ nếu vô ý lạc vào cũng sẽ bị ý cảnh này xoắn nát thân thể, đánh thành thịt vụn; dù là Nhị phẩm tu sĩ bước vào mà không toàn lực chống đỡ cũng chịu tổn thương. Cho đến bây giờ, khói bụi, đất đá vẫn còn bốc lên cao ngùn ngụt, tạo thành cột khói cao đến mấy ngàn dặm, che kín cả bầu trời.

"Tán đi."

Trần Nguyên khẽ quát. Linh lực trong cơ thể tuôn trào thành dòng, thoát ra bàn tay, biến thành cuồng phong phô thiên cái địa đánh tan làn khói bụi đang tích tụ ngày càng dày đặc giữa không trung. Không chỉ đánh tan khói bụi, hắn còn tiện tay xóa đi ý cảnh tàn dư trong không gian.

Quang cảnh lộ ra.

Trần Nguyên giật mình phát hiện, ngay tại chính giữa miệng hố khổng lồ có một khối đất nhỏ, đường kính rộng chừng năm trượng, được chống đỡ bởi một cột đất nhỏ mọc lên từ đáy cái hố sâu không đáy, vẫn còn nguyên vẹn. Xung quanh chỏm đất nhỏ bé cô độc có một lồng ánh sáng mỏng manh, yếu ớt vẫn kiên cường trụ vững, chống đỡ mọi ý cảnh và công kích từ bên ngoài. Ở trong đó, Thanh Uyển một mình đứng đó, hai tay kết ấn, cỗ linh lực trong người nàng cuồn cuộn tuôn ra, tận lực duy trì kết giới nguyên vẹn. Chỉ đến khi Trần Nguyên xua tan khói bụi cùng ý cảnh còn sót lại, lồng ánh sáng mới bắt đầu xuất hiện vô số vết nứt, rồi cuối cùng vỡ vụn, như thể đã đạt đến giới hạn chịu đựng của nó.

Trần Nguyên vội vàng đáp xuống.

Những người khác vừa thấy hắn thì gương mặt đang hốt hoảng, lo lắng lập tức chuyển sang mừng rỡ, an tâm, vội vàng tiến lên chào đón. Trần Nguyên khoát tay, ra hiệu cho nhóm người tạm thời dừng lại, còn hắn thì đi thẳng về phía Thanh Uyển.

"Trần công tử... cuối cùng ngài cũng đã trở lại." Thanh Uyển khó khăn nói.

Gương mặt nàng trắng bệch, tái nhợt không còn chút máu. Khí tức trong cơ thể nàng hỗn loạn, tay chân mềm oặt, thân thể hư thoát, không còn chút sức lực. Rõ ràng, duy trì kết giới chống đỡ một đòn công kích vừa rồi thật sự quá sức đối với nàng.

Trần Nguyên đỡ lấy nàng, lo lắng hỏi: "Thanh Uyển cô nương, cô không sao chứ?" Vừa nói, hắn vừa đưa một dòng linh lực nhỏ vào cơ thể nàng, trợ giúp nàng điều hòa khí tức, gia tốc hồi phục.

Quả nhiên, sắc mặt của nàng nhanh chóng hồng hào, nhịp thở cấp tốc ổn định lại. Chưa đến mười hơi thở, Thanh Uyển đã hồi phục được bảy tám phần.

Lúc này, nàng khẽ nói: "Đa tạ Trần công tử, Thanh Uyển không sao. Vừa rồi chẳng qua là thoát lực do đột ngột hao tốn quá nhiều linh lực mà thôi, chỉ cần bổ sung chút linh lực là sẽ khôi phục."

Trần Nguyên khẽ gật đầu. Trong lúc truyền linh lực vào cơ thể nàng, hắn thuận tiện dò xét thân thể của nàng. Không có thương thế. Nàng đích xác chỉ là tiêu hao quá nhiều linh lực mới thành ra như vậy, tựa như một phàm nhân vừa hoàn thành cuộc chạy đường dài vậy, thể lực tiêu hao quá nhiều dẫn đến hoa mắt chóng mặt, thân thể lảo đảo, cần vài phút nghỉ ngơi mới khôi phục được. Có điều, Thanh Uyển cần bổ sung là linh lực chứ không phải thể lực.

Thấy tình trạng của Thanh Uyển không có vấn đề, hắn mới yên tâm.

Hắn đỡ nàng đến một chỗ sạch sẽ, lấy ra một viên Tam giai Thượng đẳng Hồi Linh đan đưa cho nàng, nói: "Thanh Uyển cô nương, cô an tâm nghỉ ngơi trước. Chuyện ở đây cứ để chúng ta lo."

"Ừm." Thanh Uyển nhẹ gật đầu. Giọng nói của nàng nhẹ nhàng cho thấy, nội tâm nàng buông lỏng rất nhiều.

Xác thực là vậy, tại thế giới xa lạ này, chỉ cần có Trần Nguyên tọa trấn, không chỉ là nàng mà bất cứ người nào khác trong nhóm đều cảm thấy an tâm rất nhiều. Đây là cảm xúc và cũng là trực giác mà Trần Nguyên gây nên cho các nàng bằng năng lực lãnh đạo gần một năm trời và thực lực khủng bố vô song mà hắn đã phô bày qua hàng trăm trận chiến lớn nhỏ với Tà Ma.

Đợi đến khi Thanh Uyển an toàn nhập định, luyện hóa đan dược hồi phục linh lực, Trần Nguyên mới hướng về phía Ngọc Huyền Vương, hỏi: "Vương gia, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì vậy?"

Hắn dò xét phạm vi mấy vạn dặm xung quanh nhưng chẳng phát hiện ra bất cứ điều gì bất thường cả. Không có dấu tích của kẻ địch. Thậm chí, dù là vết tích của sinh linh có thể gây ra công kích khủng khiếp đến vậy cũng không phát hiện.

Ngọc Huyền Vương lúc này rất bình tĩnh. Trước đó, một đợt tấn công bất ngờ đã khiến hắn không khỏi hốt hoảng đôi chút. Tuy nhiên, định lực của một vị Vương gia trẻ tuổi nhất trong lịch sử Chân Võ Vương triều nhanh chóng giúp hắn lấy lại được sự tỉnh táo.

Ngọc Huyền Vương rất nghiêm túc, lắc đầu, đáp: "Ta không biết."

"Không biết?" Trần Nguyên khẽ nhướn mày: "Ngoài Thanh Uyển cô nương, Vương gia là người có tu vi cao nhất ở đây. Xảy ra chuyện lớn như vậy, Vương gia lại không biết?"

Ngọc Huyền Vương cười khổ, lắc đầu, lòng cảm thấy áy náy, không biện hộ cho bản thân.

Đây là chuyện của nam nhân, cũng là trách nhiệm của nam nhân.

Thế nhưng, mọi chuyện vừa rồi diễn ra quá nhanh. Hắn chẳng những không biết, mà còn không kịp phản ứng. Cho đến khi hắn nhận ra thì xung quanh đã tràn ngập cỗ lực lượng khủng bố đi kèm ý cảnh thâm ảo, phá hủy và đánh tan hết thảy. Trời đất như lật ngược. Vạn vật như sụp đổ. Hết thảy mọi thứ như bị đánh tan, nghiền nát, thổi bay hoàn toàn.

Mà duy nhất Thanh Uyển vẫn còn ở đó, thay bọn họ chống đỡ mọi thứ, ngăn cản thứ công kích khủng bố đó.

Ngọc Huyền Vương tự nhận, đây là thất bại của hắn.

Dược Huyên Huyên cảm thấy Trần Nguyên có chút nặng lời với Ngọc Huyền Vương. Nàng vội vàng thay hắn nói: "Trần công tử, chuyện lúc đó xảy đến quá nhanh, không thể hoàn toàn trách hắn được. Ngoài Thanh Uyển muội muội, khi đó, không một ai trong chúng ta kịp phản ứng cả."

Trần Nguyên tựa hồ nhận ra lời nói của mình có phần quá gấp gáp. Hắn nhẹ gật đầu với Dược Huyên Huyên, sau đó quay sang Ngọc Huyền Vương, nói: "Vương gia, xin thứ lỗi, là ta đã quá vội vàng."

Thực lòng mà nói, Trần Nguyên đối với Thanh Uyển không phải có tình cảm sâu đậm đến mức nào. Lần đầu chứng kiến nàng chật vật như vậy, cảm xúc đầu tiên hắn nghĩ đến là sự áy náy đối với Thái Nhạc Chân nhân.

Đối phương để cho Thanh Uyển đi cùng hắn tới đây, vậy chứng tỏ đối phương ít nhiều cũng có sự tín nhiệm đối với hắn. Vậy mà, nếu hắn để nàng bị thương mà trở về, e rằng hắn sẽ rất khó đối mặt với 'ông bạn già'.

Ngọc Huyền Vương trầm ngâm một lát, sau đó kể lại: "Trần công tử, nếu như miễn cưỡng muốn ta phải kể lại những gì diễn ra, vậy thì lúc đó, tất cả chúng ta vẫn đang nghỉ ngơi, điều chỉnh trạng thái chờ ngài quay trở lại. Sau đó, Thanh Uyển cô nương bỗng nhiên có động thái. Nàng chỉ kịp nói với chúng ta: Mọi người cẩn thận. Thế rồi, linh lực trong cơ thể nàng bùng nổ, nàng thi triển thủ đoạn, dựng lên kết giới phòng thủ. Gần như trong nháy mắt, một cỗ lực lượng khủng bố siêu việt Tam phẩm Đại tu sĩ đột ngột giáng lâm, che kín trời đất, khóa chặt lấy chúng ta. Cuối cùng, vẫn là Thanh Uyển cô nương gắng gượng chống đỡ, cứu thoát chúng ta một mạng. Ngay sau đó, Trần công tử ngài mới quay trở lại."

Trần Nguyên trầm lặng. Không có quá nhiều thông tin có thể khai thác được từ lời nói của Ngọc Huyền Vương.

Thực lực của kẻ tấn công tương đối mạnh. Chỉ cần nhìn những vết tích còn sót lại ở hiện trường là đủ thấy mức độ nghiêm trọng. Một cái hố đường kính đến ngàn dặm, sâu không kém chiều rộng, đã bị đào khoét. Lực phá hoại cỡ này đòi hỏi một vị Tứ phẩm tầng ba Thượng nhân ra đòn nghiêm túc mới có thể tạo ra.

Nghĩ đến đây, Trần Nguyên cũng phải nhìn Thanh Uyển bằng ánh mắt khác. Với tu vi Tam phẩm tầng bảy đỉnh phong, nàng đã mạnh mẽ chống đỡ công kích của Tứ phẩm tầng ba Thượng nhân, bảo hộ an toàn cho gần hai mươi người mà không chịu bất kỳ thương tích nào. Hắn đã sớm biết thể chất của nàng kinh khủng, nhưng hắn chưa từng nghĩ nàng lại có thể vận dụng thể chất đó vào chiến đấu kinh khủng đến vậy.

Sau một thoáng suy nghĩ, Trần Nguyên lại hỏi: "Vương gia có biết phương hướng của đòn công kích không?"

"Cái này..." Ngọc Huyền Vương trầm tư, sau đó lắc đầu: "Cỗ khí thế kia quá kinh khủng, bao trùm lên mọi phía, ta không thể làm ra phán đoán chuẩn xác. Bất quá, ta cho rằng, khả năng nó đến từ phía Tây là tương đối cao."

Trần Nguyên lại có ý thăm dò, nhìn sang Dược Huyên Huyên và Lục Thiên Tuyết. Cả hai đều lắc đầu, biểu thị không rõ. Hai nàng đều không có tu vi cao như Ngọc Huyền Vương, linh giác và thần thức không nhạy bén bằng, tự nhiên không có năng lực cảm ứng và phán đoán chính xác như Ngọc Huyền Vương.

Đúng lúc này, Đông Liên tiểu thư lên tiếng, giọng nói phi thường bình tĩnh: "Từ phía Tây Bắc. Công kích của kẻ địch đến từ hướng Tây Bắc."

Đông Liên phu nhân kinh ngạc đưa mắt nhìn qua nữ nhi của mình, bờ môi mấp máy như muốn nói gì đó.

Trần Nguyên bước lên trước, hỏi thăm: "Đông Liên tiểu thư chắc chắn?"

"Không thể sai được." Thiếu nữ nhẹ gật đầu, bình thản đáp.

"Tốt." Trần Nguyên đáp.

Sau đó, hắn hướng về phía Tây Bắc, sử dụng toàn lực thần thức, vươn xa hết mức có thể để tìm kiếm.

Khoảng cách dò xét thần thức của một người không phải là cố định. Hay nói cách khác, phạm vi bao phủ của thần thức không chịu hạn chế bởi khoảng cách mà là diện tích. Tinh thần lực càng mạnh, diện tích được thần thức bao trùm càng rộng.

Trần Nguyên chính là làm như thế.

Hắn chỉ chăm chú vào một phương hướng. Trong nháy mắt, thần thức của hắn đã vươn xa mười vạn dặm, hai mươi vạn dặm, ba mươi vạn dặm,... mà vẫn chưa có dấu hiệu ngừng lại.

Năm mươi vạn dặm... bảy mươi vạn dặm... một trăm vạn dặm.

Đáng tiếc, Trần Nguyên vẫn chẳng phát hiện ra bất cứ kẻ khả nghi nào. Không phải là hắn không bắt được khí tức của sinh linh nào, chỉ là khí tức của những sinh linh này quá yếu, xa xa không đủ khả năng để gây ra công kích khủng bố như đã tấn công nhóm người Thanh Uyển trước đó.

Tất nhiên, không loại trừ khả năng có kẻ ẩn mình che giấu tu vi. Bất quá, Trần Nguyên không có thời gian đi kiểm chứng từng kẻ một. Thứ nhất, số lượng sinh linh quá nhiều, hắn không có nhiều thời gian để kiểm tra từng kẻ một. Thứ hai là hắn không dám rời đi. Cuộc tập kích bất ngờ vừa rồi giáng một đòn cảnh cáo cho hắn. Thanh Uyển hiện tại đang bận rộn khôi phục linh lực, nếu lại có một đòn tấn công mạnh mẽ như vậy nữa, hắn dám chắc, liệu có được một nửa số người ở đây có thủ đoạn bảo toàn tính mạng hay không.

Khẽ thở dài tiếc nuối, Trần Nguyên nói với mọi người: "Các ngươi cứ tiếp tục nghỉ ngơi. Từ giờ, cứ để ta canh chừng kẻ địch."

Đám người liếc nhìn nhau. Không có ai phản đối, trong lòng họ lại sinh ra cảm giác xấu hổ.

Nếu như phải đối mặt cấp độ công kích như vừa rồi, đừng nói là chống lại, ngay cả thời gian phản ứng bọn họ cũng không có. Bởi vậy, giao lại việc cảnh giác cho Trần Nguyên là lựa chọn sáng suốt nhất. Ngược lại, bọn họ không giúp được gì cả.

Sau khoảng thời gian bằng uống cạn một chén trà nhỏ, có bốn cỗ khí tức kinh khủng giáng lâm. Khí thế của bọn họ vô cùng lớn, xa xa siêu việt tầng thứ Tam phẩm tu sĩ.

Lần này rất rõ ràng, đối phương là đến từ hướng Đông Bắc.

Có bài học từ lần trước, nhóm Ngọc Huyền Vương gấp gáp, lo lắng nhìn về phương xa. Ngay cả Thanh Uyển ở một bên điều dưỡng, hồi phục linh lực cũng mở ra đôi mắt đẹp, khẩn trương quan sát. Tuy nhiên, khi bọn họ nhìn thấy Trần Nguyên trấn định tự nhiên, nội tâm cũng theo đó bình tĩnh lại.

Rất nhanh, bốn vị thủ tịch đệ tử từ Thiên Trúc tông đã đuổi tới. Bọn họ không ẩn giấu khí tức, cũng chẳng che giấu thân phận, quang minh chính đại hiện thân trước mặt nhóm Trần Nguyên.

Đảo mắt qua nhóm Thanh Uyển, Dược Huyên Huyên, bọn họ không quá để tâm. Tu vi của những người này không đủ cao.

Bất quá, khi đánh giá cái hố khổng lồ còn sót lại trên mặt đất cùng cỗ lực lượng vẫn còn quanh quẩn chưa tan đi hoàn toàn, ai nấy đều nhíu chặt lông mày, trong lòng sinh ra những suy nghĩ khác biệt.

Công kích thật mạnh.

Ngọc Vô Tâm lên tiếng hỏi: "Đạo hữu, rốt cuộc ở đây đã xảy ra chuyện gì? Là ai ra tay?"

Trần Nguyên còn chưa trả lời, Tiết Vân Chiếu đánh giá miệng hố do đòn tấn công tạo thành, khẽ lẩm bẩm: "Đây không phải là Ngự Phong Phá Vân Tiễn của Phong Lăng tông các ngươi sao, Dương La Thiên? Vết tích này còn rất mới, nói rõ kẻ ra tay còn chưa đến một khắc đồng hồ. Ngươi nói xem, là người của Phong Lăng tông các ngươi tấn công các vị đạo hữu này?"

Lời vừa nói ra, tất cả ánh mắt đều đổ dồn về phía Dương La Thiên.

Mỗi con chữ nơi đây đều là tâm huyết của truyen.free, xin hãy trân trọng.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free