Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Cầu Đạo - Chương 358: Giao phong

"Các ngươi dám!"

Giọng nói già nua nhưng không kém phần hùng hồn vang vọng khắp không gian. Một cỗ lực lượng khổng lồ bùng nổ, khiến cho mấy chục vạn dặm đất đai rung chuyển, như thể lúc nào cũng có thể sụp đổ. Sự địch ý và phẫn nộ không hề che giấu của chủ nhân con mắt hướng thẳng vào nhóm người Trần Nguyên, khiến cho mấy chục vị đệ tử thân truyền của bốn nhà Đ��i thế lực cùng nhóm người Ngọc Huyền Vương run lên, sắc mặt trắng nhợt, thần hồn run rẩy.

Chênh lệch cảnh giới quá lớn, áp lực mà đối phương mang lại cho bọn hắn cũng quá kinh khủng.

Tuy nhiên, không phải ai cũng không chịu nổi cỗ khí thế này. Trần Nguyên đứng sừng sững giữa hư không, không một chút dấu hiệu lùi bước. Áp lực mà đối phương mang lại, so với những gì hắn từng trải qua, thực sự quá nhỏ bé.

Trần Nguyên đối mặt với hắn, khiêu khích quát: "Có gì mà không dám?"

"Nhóc con. Ngươi muốn chết!" Chủ nhân của con mắt một lần nữa lên tiếng, thanh âm càng phẫn nộ hơn so với lúc trước.

Hắn đích thực đang vô cùng tức giận. Hắn đã phái xuống một đội thủ hạ để tiêu diệt những kẻ này. Hắn vốn cho rằng, những kẻ này đang ở trong không gian chịu sự giám sát của hắn, thì việc giết chết bọn chúng chẳng phải chuyện dễ dàng sao?

Hắn nào có thể ngờ, thủ hạ của hắn lại thất bại nhanh đến vậy. Hơn thế nữa, thủ hạ của hắn bị đánh bại, thậm chí còn chẳng kịp thoát thân, tất cả đều nằm lại nơi đây.

Đây là một đội tám tên tu sĩ Pháp Tướng cảnh, đều là những kẻ được hắn dốc vô số tài nguyên, vô số tâm huyết để bồi dưỡng. Giờ đây mất đi, hắn cảm thấy cực kỳ đáng tiếc.

Vào lúc này, một tên tiểu tử vắt mũi chưa sạch lại còn khiêu khích hắn, làm sao hắn có thể không phẫn nộ cho được.

"Đi chết đi!" Chủ nhân của con mắt phẫn nộ nói.

Giữa bầu trời, một cỗ lực lượng khổng lồ hội tụ. Mây đen nặng nề từ bốn phương tám hướng kéo đến, bao phủ khu vực rộng mười vạn dặm. Sấm chớp nổi lên, lôi đình tàn phá. Cảm giác áp bách nặng nề khiến cho nhóm người ngạt thở.

Giờ đây, nhóm đệ tử thân truyền của Bát Đại Thế lực sắc mặt tái nhợt, toàn thân không khống chế được mà run rẩy trong sợ hãi. Ngay cả bốn vị thủ tịch đệ tử cũng không khỏi hoảng loạn. Bọn hắn chưa bao giờ cảm thấy thân thể mình nhỏ bé đến như thế.

"Uy thế này..." Trong đôi mắt đẹp của Vân Lạc Cẩm tràn đầy e ngại.

"Cái này... chỉ sợ đã đạt tới cấp độ Thông Thiên cảnh của lão tổ rồi!" Dương La Thiên hoảng sợ nói.

"Nào chỉ là Thông Thiên cảnh. Thông Thiên cảnh tầm thường tuyệt đối không có lực lượng đến mức này." Tiết Vân Chiêu nói. Hắn từng gặp qua lão tổ Thông Thiên cảnh của Bách Luyện môn. Khí thế của lão tổ tuyệt đối kém xa những gì hắn đang đối mặt lúc này.

Hai bàn tay trắng như ngọc của Ngọc Vô Tâm siết chặt. Cảm giác bất an cùng bất lực trong lòng nàng mỗi lúc một nhiều.

Một bên khác, nhóm người đồng hành cùng Trần Nguyên cũng bắt đầu hoảng loạn. Cả Lục Thiên Tuyết và Ngọc Huyền Vương đều lấy ra thủ đoạn bảo mệnh, sẵn sàng thi triển bất cứ lúc nào. Chỉ cần Trần Nguyên có dấu hiệu không chống đỡ nổi, bọn hắn sẽ ra tay.

Trái ngược lại, Thanh Uyển dường như tỏ ra bình tĩnh nhất. Nàng buông tay. Dù linh lực trong cơ thể vẫn vận chuyển tốc độ cao để chống lại áp lực từ đối phương, nhưng gương mặt nàng không hề mảy may biến sắc. Nàng dường như chưa từng e ngại chủ nhân của con mắt một chút nào cả. Chỉ là, giờ phút này, không ai có thời gian rảnh rỗi để ý quan sát nàng mà thôi.

Lực lượng hội tụ hoàn tất. Lôi đình và mây đen trong mười vạn dặm không gian ngưng tụ thành một bàn tay khổng lồ, che kín cả đại địa. Đối phương dường như muốn bằng một chưởng duy nhất hủy diệt tất cả những kẻ đang có mặt ở Vân giới để hả mối giận trong lòng.

Chưởng áp xuống, trời đất tối sầm. Vạn vật như thể bị đè sập. Từng tầng không gian nổ tung khi pháp tắc của đối phương không ngừng phá vỡ.

Gương mặt Trần Nguyên vẫn lạnh tanh, vô cảm.

Linh lực trong cơ thể hắn điên cuồng tuôn trào, bùng nổ trong không gian như một ngọn núi lửa khổng lồ đã bị đè nén từ lâu. Cỗ sức mạnh khổng lồ được rót vào thanh trường kiếm, cưỡng ép đẩy nó đến giới hạn khiến thân kiếm run lên bần bật, nội bộ bắt đầu xuất hiện những vết rạn. Lực lượng lôi đình không ngừng nhảy múa, phóng thích ra những sợi sấm sét oanh tạc không gian xung quanh. Kiếm khí sắc bén, bá đạo liên tục xuất hiện, xé rách không gian, chém dứt bất cứ thứ gì xuất hiện trên đường đi của nó.

Hắn khẽ nói: "Bạo Lôi Đình Kiếm. Nhất Kiếm. Trảm Thiên."

Một kiếm chém ra. Kiếm quang bùng nổ, vươn xa tới hai mươi vạn dặm. Lực lượng hủy diệt tuyệt đối và khủng bố che kín trời đất. Âm thanh sấm chớp oanh tạc không gian, lấp đầy trời đất bằng những tiếng nổ ầm ầm. Ánh sáng chói lóa tựa như mười ngàn mặt trời tranh nhau tỏa sáng khiến cho dù là nhóm đệ tử thân truyền cũng phải che lại con mắt.

Bàn tay khổng lồ bị chém làm đôi, phân thành hai nửa. Bầu trời tối đen như mực trong thoáng chốc được trả lại màu sắc vốn có. Hết thảy mọi thứ trở về trạng thái ban đầu.

Là nhóm người Ngọc Huyền Vương, Thanh Uyển, Dược Huyên Huyên thì không quá bất ngờ. Các nàng đã từng chứng kiến Trần Nguyên đồ sát nửa bước Ngũ phẩm Tà Ma, với thực lực Trần Nguyên vừa bộc phát không chênh lệch là bao so với lần trước, các nàng không hề ngạc nhiên.

Nhóm đệ tử thân truyền từ Bát Đại thế lực thì trợn mắt hốc mồm.

Điều này làm sao có thể?

Hắn vừa làm gì?

Lực lượng này? Uy thế này?

Không một ai dám tin vào những gì vừa được chứng kiến.

Thậm chí, ngay cả chủ nhân con mắt cũng phải thốt lên ngạc nhiên: "Nhóc con? Ngươi làm thế nào? Cảnh giới rõ ràng không cao mà lại có thể bộc phát ra sức mạnh của Thông Thiên cảnh đỉnh phong, nửa bước Thanh Tiên cảnh."

Trần Nguyên xuất ra một đòn này chẳng những khiến hắn ngạc nhiên, mà còn làm hắn tỉnh táo lại.

Một kẻ như vậy có mặt tại Vân giới, tuyệt đối là một tồn tại có thể càn quét tất cả. Nếu để mặc hắn làm càn, kế hoạch của bọn hắn chắc chắn sẽ chịu đả kích lớn.

"Không được. Nhất định phải diệt trừ kẻ này." Chủ nhân của con mắt thầm nghĩ.

Thế mà, Trần Nguyên lại còn hành động trước cả hắn.

Trên thân hắn bỗng nhiên xuất hiện một cỗ sức mạnh xa lạ, nặng nề, khủng bố đến cực điểm. Cỗ sức mạnh này vô cùng kinh khủng. Chỉ bằng sự hiện diện của nó cũng mang đến cho người ta cảm giác có thể đè sập toàn bộ thế giới. Cỗ sức mạnh này nhanh chóng tuôn trào ra, che phủ khắp đại địa, bao trùm cả trời đất, chiếm lĩnh toàn bộ không gian.

Lúc này đây, đừng nói là nhóm đệ tử thân truyền của Bát Đại Thế lực, ngay cả Ngọc Huyền Vương, Dược Huyên Huyên vốn quen thuộc với Trần Nguyên hơn, cũng giật mình hoảng sợ. Thậm chí, Thanh Uyển cũng biến sắc nhìn qua hắn.

Chủ nhân của con mắt thì sửng sốt hồi lâu, hoàn toàn mất bình tĩnh. "Nhóc con, sức mạnh này là từ đâu tới? Ngươi làm sao có thể điều động lực lượng siêu việt Thông Thiên cảnh?"

Kỳ thực, Trần Nguyên đã sớm liên lạc với bản tôn, mượn nhờ sức mạnh của bản tôn, dẫn dắt nó qua hành lang ý thức. Hắn chỉ chờ một cơ hội, một cơ hội khóa chặt khí tức kẻ địch, tung ra một đòn dứt khoát tru sát đối phương.

Và thời điểm kẻ địch ra tay tấn công hắn chính là cơ hội đó. Trong một khoảnh khắc, Trần Nguyên khóa chặt đối phương. Việc còn lại của hắn là bộc phát ra lực lượng mạnh nhất từ những gì hắn đã mượn từ bản tôn mà thôi.

Chỉ là, bản tôn và phân thân vốn tu luyện hai hệ thống khác biệt, khí tức khác biệt, uy thế và cảm giác khác biệt, nên không ai biết rằng, hắn thực chất đang mượn sức mạnh từ chính bản thân mình.

"Bắt được ngươi." Trần Nguyên khẽ nói.

Toàn bộ cỗ sức mạnh khổng lồ trong thân thể hắn bộc phát, hóa thành nắm đấm khổng lồ, che phủ đại địa, hướng về phía bầu trời đánh tới.

"Minh Không quyền."

Tốc độ của nắm đấm này cực nhanh. Chỉ trong nháy mắt, nó vượt qua độ cao mấy chục vạn dặm, xuyên thủng tinh không, hướng thẳng đến nơi con mắt kia đang ngự trị mà đánh tới.

Tất cả mọi người hốt hoảng. Dù cảnh giới của bọn hắn không đủ cao để biết chính xác một quyền này mạnh đến nhường nào, cũng không hiểu rõ sự vận dụng pháp tắc huyền diệu trong đó cao minh đến đâu. Nhưng bọn hắn biết rõ một chuyện, một quyền này vượt xa những gì Vân giới có thể chịu đựng, cũng vượt quá mọi giới hạn mà Vân giới có thể chứa đựng.

Thế rồi, một màn còn chấn động hơn xảy ra trước mắt bọn hắn.

Đòn tấn công khủng bố của Trần Nguyên vượt qua chín tầng mây, tiến vào hư không. Cứ tưởng có thể trực tiếp oanh kích con mắt đó, thì đột ngột nó chịu một cỗ pháp tắc bí ẩn nhưng hùng hậu quấy nhiễu. Chỉ trong một khoảnh khắc, nắm đấm hư ảnh sụp đổ rồi tan rã. Vô cùng vô tận năng lượng tan vào hư không, thấm vào vạn vật, tẩm bổ cho cả thế giới.

Tất cả mọi người kinh ngạc. Trần Nguyên cũng không khỏi bất ngờ.

Chỉ có chủ nhân của con mắt kia cười lớn, nói: "Ngươi tấn công không được ta. Pháp tắc Vân giới không cho phép lực lượng đạt đến cấp độ Thành Tiên trở lên tồn tại bên trong nó. Ta mặc kệ ngươi d��ng thủ đoạn gì để có được cỗ lực lượng vừa rồi, trừ phi ngươi phá tan Vân giới thành từng mảnh, nếu không, sức mạnh của ngươi sẽ vĩnh viễn bị Vân giới xóa sổ hoàn toàn."

Trần Nguyên lúc này mới có điều ngộ ra: "Thì ra, mảnh không gian này vẫn thuộc về Vân giới, vẫn chịu sự ràng buộc của các quy tắc tại đây."

Sau đó, hắn hoàn toàn buông lỏng nhìn về đối phương, nói: "Nếu đã như vậy, chẳng trách vừa rồi ta không cách nào bắt được khí tức của ngươi. Hóa ra, ngươi ngay từ đầu luôn đứng ngoài Vân giới, chẳng qua là sử dụng thủ đoạn đặc thù để gửi hình ảnh và phóng một tia khí tức của bản thân vào giới này mà thôi. Thế thì ngươi còn có gì mà đắc ý!"

"Hừ!" Thanh âm kia một lần nữa vang vọng: "Không cần đích thân giáng lâm, ta cũng có cách tru sát cái đám kiến hôi các ngươi!"

Vừa dứt lời, nhóm người Trần Nguyên đột ngột cảm thấy không gian xung quanh siết chặt lại. Cả người bọn hắn giờ cử động khó khăn, như rơi vào đầm lầy. Không khí trở nên ngột ngạt, linh khí trong không gian cũng trở nên co chặt.

Dược Huyên Huyên hốt hoảng: "Chuyện gì xảy ra?"

"Dược cô nương không cần lo lắng. Đối phương e ngại ta dùng sức mạnh cường đại phá vỡ kết giới không gian, cho nên chỉ là tăng cường độ kết giới mà thôi." Trần Nguyên trấn an Dược Huyên Huyên, đồng thời cũng là giải thích cho nhóm người.

Quả nhiên, khi tất cả nghe được lời này, gương mặt bọn hắn buông lỏng rất nhiều.

Trần Nguyên lại hướng về phía bầu trời, cao giọng: "Loại thủ pháp cưỡng ép gia tăng cường độ kết giới này đương nhiên sẽ tiêu tốn năng lượng khổng lồ. Ta xem ngươi có thể kiên trì được bao lâu?"

"Hừ. Chí ít là một năm, đủ để tiêu diệt ngươi!" Chủ nhân của con mắt một lần nữa cất tiếng nói.

Hắn đã quyết tâm tiêu diệt biến số mang tên Trần Nguyên này, đương nhiên là phải tìm hết mọi cách giữ chân hắn lại đây. Trước đó, hắn vốn còn muốn phái xuống vài đợt thủ hạ tru sát nhóm người này, nhưng Trần Nguyên bộc phát thực lực ngoài ý muốn khiến hắn không thể không xem xét lại kế hoạch. Kẻ có năng lực tru sát hắn thì không thể vào Vân gi��i. Kẻ có thể đi vào thì không làm gì được một tu sĩ có thực lực sánh ngang nửa bước Thanh Tiên. Đây thực sự là một vấn đề đau đầu.

May mắn, hắn đã làm tốt chuẩn bị kế hoạch dự phòng.

Đúng lúc này, phía cuối chân trời, một đám mây đen cuồn cuộn bốc lên, phủ kín cả mảnh trời đó. Không, không phải là mây đen, mà là Tà khí. Tà khí trùng thiên và khủng bố, che đậy cả thiên địa. Thanh thế của nó to lớn lắm, từ ngoài xa không biết mấy trăm vạn dặm, người ta đã cảm thấy ngột ngạt. Phần không gian cuối chân trời như vặn vẹo, đổ nát bởi cỗ sức mạnh tuyệt luân.

Chủ nhân của con mắt bấy giờ mới nói: "Ta còn chưa nói cho ngươi biết, mảnh không gian này thông với một ổ Tà Ma lớn tại Tà giới. Sẽ có vô biên vô tận Tà Ma không ngừng từ đó tiến về đây, đến đây tàn sát các ngươi. Tà Ma cấp bậc Thành Tiên không vào được vì pháp tắc bảo vệ của Vân giới, nhưng Quy Nhất cảnh, Thông Thiên cảnh, thậm chí là nửa bước Thanh Tiên cảnh Tà Ma sẽ liên tục kéo đến, vô biên vô hạn, không bao giờ chấm dứt. Ta muốn xem, các ngươi còn c�� thể kiên trì được đến bao giờ!"

Trần Nguyên giật mình.

Tất cả những người khác hốt hoảng.

Nhóm đệ tử thân truyền của Bát Đại Thế lực bấy giờ bắt đầu cảm thấy sợ hãi. Ánh mắt của bọn hắn, ít nhiều, lộ ra tuyệt vọng. Lời nói của kẻ địch bí ẩn có đáng tin hay không, bọn hắn không biết. Bọn hắn chỉ biết chắc rằng, cỗ Tà khí khổng lồ, nguy hiểm và kinh khủng đang tiến đến từ cuối chân trời với tốc độ cực nhanh, là thứ đủ sức hủy diệt bọn hắn.

Chỉ có duy nhất Trần Nguyên, ánh mắt sáng lên. Hắn luôn cho rằng, việc đi săn Tà Ma, vất vả và hao tốn thời gian nhất chính là quá trình tìm kiếm và di chuyển.

Vậy mà bây giờ... con mồi tự đưa tới cửa. Trần Nguyên vốn có ý định mượn nhờ lực lượng bản tôn, cưỡng ép phá vỡ kết giới, thoát thân ra ngoài.

Nhưng hắn lại thu tay về.

Hắn nhìn lại nhóm người Thanh Uyển, Dược Huyên Huyên, Ngọc Huyền Vương. Những người còn lại dường như phát giác ra ý định của hắn, ánh mắt không khỏi lộ ra vẻ cổ quái.

Lục Thiên Tuyết nói thầm: "Rốt cuộc không biết, ai m���i là thợ săn, kẻ nào mới là con mồi."

Bản chuyển ngữ này là sản phẩm độc quyền của truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free