Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Câu lạc bộ Anti Nhân Vật Chính - Chương 10: Chapter 10: Nhân vật chính thì luôn có plot armor bảo vệ

Bên trong căn phòng thể chất của cao trung Kamiyama giờ đang đông nghẹt học sinh đã đổ bộ hết xuống từ các khối khác nhau, những tiếng xì xào hay các lời bàn tán đều vọng lên hết sức căng thẳng. Các học sinh đều biểu lộ khuôn mặt với đa dạng sắc thái khác nhau, có đứa háo hức khi nay nam sinh đẹp trai nhất trường lên phát biểu, số còn lại có đứa ngỡ ngàng, có người thì không hiểu nổi những gì sắp xảy ra mà tên hội trưởng phải đính chính về vụ scandal ảnh ghép ồn ào hồi sáng nay.

Các dàn ghế gập đã được xếp ngay ngắn, như thể đây là một kế hoạch được lên tỉ mỉ từ trước hết sức công phu và đã tính sẵn hết tất cả nước đi. Sân khấu cũng sắp xếp xong xuôi, còn chuẩn bị sẵn bục phát biểu với chiếc micro dựng ngăn nắp trên giá đỡ để cho ngài nhân vật chính phát biểu.

Từ phía cuối khán phòng, cánh cửa đột ngột kéo ra với Hachiman và Reina bước vào một cách gấp gáp. Tên nhân vật nền thở hổn hển, giơ tay đẩy lại gọng kính của mình nhìn lên cảnh tượng phía trước mặt. Không rõ tên kia sẽ làm gì nhưng nơi đây như một buổi biểu diễn của các nhóm nhạc thần tượng vậy, với một sân khấu riêng được dàn dựng ánh sáng và hiệu ứng dành riêng như chỉ dành riêng cho Abe Mitsuru. Thấy vậy, Hachiman chỉ đành phàn nàn lên một cậu:

“Khỉ thật… đông như concert của nhóm idol K-Pop…”

“Cậu về với cái ổ sinh vật hỗn loạn của mình đi. Tôi phải lên chỗ Yuri… và xem tên điên kia định làm gì.”

Reina vẫn đi nhanh và không ngoảnh đầu nhìn lại về phía Hachiman, cô rẽ thẳng lên hàng ghế đầu dưới sân khấu nơi Yuri đang ngồi với nét mặt tái nhợt khi cũng không biết thứ gì sắp xảy ra rồi ngồi cạnh bạn mình. Hachiman cũng liền ngó nghiêng xung quanh để xem có tụi câu lạc bộ kia ở đây không, với việc là những kẻ đầu têu ra trò này thì tên nhân vật chính đã làm to vụ này với toàn thể trường thì chả có tốt lành gì.Từ phía khán đài, ngoài những tên mang băng tay của hội học sinh ra thì còn có các thầy cô, nếu kéo họ vào thì nguy cơ tụi câu lạc bộ bị ăn vé “nghỉ dưỡng” là cực cao.

Rồi khi đưa mắt nhìn về phía dãy ghế dưới, cậu thấy có cái đầu quăn cực kỳ quen thuộc kế bên là một con nhỏ tóc hai chỏm và thằng tóc mullet để dài qua gáy. Nếu đúng theo dấu hiệu kia thì chỉ có thể là chỉ có thể là tụi nó. Thấy vậy Hachiman chen vào hàng ghế dãy dưới và nhìn ba tên đang ngồi ở trước mặt, chúng nó cũng đang hóng drama này. Không ai xa lạ khi mấy đứa này là bộ ba Makoto, Maho và Shindou.

“Ê!! Ba cái đầu xương thú mấy người đang làm gì ở đây?”

Khi liếc xuống phía ghế Hachiman thấy được tụi bạn mình đang biểu lộ như mấy kẻ sắp thua trận, ngoại trừ nhỏ Maho vẫn với nội tâm ngây thơ như trẻ con tiểu học háo hức thì thằng Makoto mặt mày tái nhợt như bị trúng gió, bên cạnh thì Shindou vẫn còn bình tĩnh nhưng đã đưa tay lên cằm suy tính gì đó. Thấy giọng nói vọng lại từ Hachiman trườn vào thính giác mình, thằng Makoto là đứa quay lại đầu tiên và đáp:

“Ơ kìa! Thằng tử tế duy nhất trong bọn đã đến! Bọn tôi đang ngồi hóng show của 'thánh ảnh ghép' nè!”

Makoto cố tỏ ra bình tĩnh như cái thói ngông nghênh thường ngày của nó, xong cũng chẳng thể nào giấu nổi sắc thái khi vừng trán ấy đã toát mồ hôi hột. Bọn này sau vụ thấy nữ sinh mê mẩn đống tấm ảnh ghép ấy rồi thêm cả sự phát biểu bất ngờ này thì không biết Mitsuru định làm gì, tuy Shindou đã hack cả camera rồi nhưng có thầy cô ở đây khó lòng biết được tên kia giở trò gì tiếp.

“Tụi mình sắp đi vào lịch sử đấy… như những nhà cách mạng kỹ thuật số!!”

Con nhỏ Maho bên cạnh một tay cầm lon soda nhấp môi tay còn lại vung vẩy như đang cổ vũ cho phong trào chống nhân vật chính của nhóm này, thấy vậy khiến Hachiman chỉ thở dài ngao ngán rồi kéo ghế ngồi cạnh cả đám. Cuối cùng khi ổn định lại chỗ ngồi, cậu rít nhẹ qua kẽ răng rồi phản pháo lại lời con nhỏ chuunibyou kia:

“Bà bị điên à? Tên hội trưởng kia triệu tập toàn trường chỉ để phát biểu thôi đấy! Bà nghĩ hắn lên bục chỉ để cười ngại thôi chắc?”

“Ủa không phải à?” Maho hồn nhiên đáp.

“…Tôi bắt đầu thấy không ổn rồi đấy.”

Shindou đặt tay lên cằm nghi vấn, với một người nhạy bén như cậu thì cũng lờ mờ đoán được đây không phải là sự kiện bình thường. Việc có cả các thầy cô trong trường đến thì có thể hắn sẽ tố cáo câu lạc bộ này trước mặt toàn trường để vạch mặt họ, đồng thời đưa lên tất cả bằng chứng để đuổi học. Tuy đã hack camera nhưng Shindou thừa biết hội học sinh còn những kẻ thông minh hơn mình như Mitsuru hay Reina, xong nếu tố cáo thì chẳng hợp với tính cách quỷ quyệt của thằng này chút nào.

Ở bên phía hàng ghế đầu, cô nàng nữ thần của trường đang phân vân không biết sự kiện này như nào. Với tính cách ngây thơ và chẳng hiểu mấy vụ căng thẳng như giờ, Yuri Yukinoshita chỉ biết quay sang Reina rồi hỏi cô bạn thân của mình về những gì đang diễn ra:

“Reina… Cậu biết chuyện gì đang xảy ra không? Sao anh ấy lại gọi cả trường đến thế này…”

“Có lẽ hắn sắp xử lý vụ này theo cách riêng. Tớ cũng không biết rõ cụ thể là gì nhưng tớ không thích cái ánh mắt đó. Nó giống ánh mắt của… nhà đầu tư sắp công bố về cổ phiếu mới.”

“Cậu đang nói gì vậy…?”

Thấy bên phía bạn mình vẫn ngơ ngác như con nai vàng hỏi lại như vậy, Reina chỉ biết thở dài ngao ngán chứ không nghĩ sẽ kể thêm chi tiết nữa. Giờ cô đặt hai tay lên đùi, mắt nhìn chằm chằm về phía khán đài. Từ những bậc thang dẫn lên bục phát biểu ấy, tên nhân vật chính Abe Mitsuru sắp sửa lên sàn.

Ánh sáng từ các khung cửa sổ kính được đặt trên khu vực quan sát của nhà thể chất hắt xuống, như thể chỉ chói mình chỗ hắn đang đứng làm màu tóc nâu nhạt của hắn vốn đã nổi bật giờ còn được tô thêm sắc màu của ánh hào quang. Hai tay Mitsuru vẫn đút túi quần, khuôn mặt cực kỳ bình thản như hồi sáng. Lướt ánh mắt mang sắc xanh như ngọc sapphire về phía hàng ghế đầu và thấy Yuri và Reina, anh nhe răng nở nụ cười tự tin rồi nháy mắt. Cùng với đó Mitsuru đưa tay phải lên, bốn ngón sau gập lại chỉ để lại ngón út rồi như muốn nói:

‘Hãy xem nhân vật chính đẹp trai ngầu lòi của các em thể hiện đây! Yukinoshita! Tachibana!’

“Tên điên này sắp làm cái quái gì vậy?” Reina cắn nhẹ ngón tay, giọng cô khẽ lẩm bẩm.

Lướt nhanh cặp mắt về phía bục phát biểu, Mitsuru tiến đến với phong thái chậm rãi. Anh đứng trước bục và cầm nhẹ nhàng chiếc micro được đặt trên giá rồi áp sắt lên miệng, cũng từ đó chất giọng trầm ấm đặc trưng của hội trưởng hội học sinh được vang lên khắp căn phòng thể chất:

“Xin chào tất cả các bạn. Tôi là Abe Mitsuru, hội trưởng hội học sinh nay có đôi điều muốn chia sẻ về ‘tác phẩm nghệ thuật lan truyền nhanh nhất lịch sử trường chúng ta’”

Một tông giọng tuy trầm ấm nhưng xen lẫn trong đó chút xảo quyệt, sắc lẹm như dao lam khiến tụi câu lạc bộ Anti Nhân Vật Chính đang ngồi ở hàng ghế dưới cũng phải cảm thấy gai người. Rồi khác với giọng điệu bình thản như đang phát biểu vừa nãy, tên nhân vật chính cúi đầu nhẹ khép mặt bàn bục phát biểu. Bỗng chốc giọng hắn thay đổi và trở nên run rẩy hơn, khuôn mặt bắt đầu tái nhợt như xác chết làm tăng lên vẻ kịch tính của câu chuyện.

Đưa một tay lên nắm chặt mép bục, giọng Mitsuru trở nên nghẹn ngào như đã vỡ oà ra khi phải chịu đựng hết những áp lực tích tụ từ ban sáng rồi bắt đầu lên tiếng với sự hối hận không giống như phong thái mọi khi:

“…Trước hết, cho phép tôi… gửi lời xin lỗi sâu sắc nhất đến tất cả các bạn.”

Dứt lời anh chàng ngẩng mặt lên, đôi mắt hắn đã đổ lệ. Hai giọt nước mắt lăn xuống gò má, khuôn mặt tràn đầy nỗi buồn khiến các nữ sinh luôn mê mẩn tên hội trưởng ngồi ở hàng ghế dưới không khỏi xót xa khi thấy biểu cảm của hắn. Chỉ trừ lũ câu lạc bộ đang xem mà chẳng biết phản ứng như nào, chỉ thấy cảm xúc khó tả đang len lỏi vào bên trong mạch máu. Tại sao hắn lại khóc? Họ không biết lí do gì khiến hắn như vậy. Có lẽ nào do hắn phải chịu áp lực từ vụ ghép ảnh họ làm nên mới vậy? Không ai có thể biết được.

Mitsuru cố hết sức nâng người lên, một tay giơ lên nắm chặt ngực trái như chẳng thể kìm nén nổi những cảm xúc đang trào dâng. Hít sâu lấy một hơi, Mitsuru đưa ánh mắt đẫm lệ quét qua những học sinh khác rồi nói với chất giọng bùi ngùi của một kẻ đã bị đẩy vào hố sâu của bi kịch:

“Tôi… tôi biết… hình ảnh lan truyền trong trường sáng nay đã khiến nhiều người sốc… và… và thất vọng…”

Thoáng chốc, cặp mắt tròn xoe đang đẫm lệ xúc động ấy trở nên sắc lẹm chỉ trong vài giây khiến cho Reina đang quan sát phía dưới phải rùng mình. Bên cạnh Yuri đang nắm chặt tay quan sát cùng cặp mắt rưng rưng thương cảm cho Mitsuru thì đã bị cuốn vào câu chuyện này nên không nhận ra nhưng cô thư ký này đã quan sát được. Với việc ở gần hắn nhất khi ở hàng ghế đầu thì Reina đã phát hiện ra, nhìn khuôn mặt ấy cô có chút ác cảm. Ở phía câu lạc bộ Shindou cũng quan sát bằng ống nhòm và nhận ra tương tự Reina, cậu chỉ thoáng tặc lưỡi.

‘Học sinh trường này giờ dễ bị dắt mũi vậy à?’

Đây đều là kế hoạch tự biên tự diễn của Mitsuru, một chiêu trò giả vờ xúc động về vụ ảnh ghép sáng nay nhằm lấy lòng các học sinh ở trường. Một cú đáp trả mà anh dành tặng cho lũ câu lạc bộ Anti Nhân Vật Chính, thay vì tố cáo với ban giám hiệu để cả đám kia bị đuổi học thì Mitsuru tận dụng sự kiện này để gây thêm ảnh hưởng về hình tượng của mình ở trường. Trước khi lên đây thì hai bên mắt anh đã cài sẵn hai miếng gel nhỏ được giấu cạnh khoé mi, chỉ cần chớp nhẹ là nước mắt sẽ chảy ra. Vào thời khắc nháy mắt với Yuri cùng Reina thì cũng là lúc nó được kích hoạt.

Như thể đã nắm được đà khi chứng kiến sự thương cảm của học sinh và cả thầy cô, tên hội trưởng chơi thêm bài cảm xúc nữa để đánh thẳng vào lòng trắc ẩn của tất cả những ai nghe bài phát biểu này. Với đà lợi thế nghiêng về phía mình, Mitsuru với tông giọng nghẹn nghẹn bắt đầu kể tiếp:

“Nhưng… các bạn biết không? Tôi không làm vậy vì tôi muốn…”

Đập tay lên mặt bục cái “rầm”, Mitsuru giả vở thở hổn hển rồi gấp gáp hơn. Khi đưa cặp mắt đẫm lệ với sự giả tạo không hề nhẹ, Mitsuru tiết lộ sự thật gây sốc của mình với các học sinh và giáo viên nghe:

“Tôi… phải làm… vì… vì nhà tôi nghèo…”

Sau lời tiết lộ khiến toàn thể những người đang nghe chấn động của tên hội trưởng hội học sinh gương mẫu, cả khán phòng ngập tràn cảm giác khó tả. Những tiếng xì xào, rì rầm từ các học sinh được cất lên. Riêng với các nữ sinh, những người đã quá hâm mộ với vẻ ngoài lãng tử của Abe Mitsuru thì nghẹn ngào với sự xúc động. Còn mấy tên nam sinh cắn răng cay cú, chẳng hiểu được phần nào những gì tên đó nói.

“Trời ơi… hội trưởng phải hy sinh bản thân… chỉ vì gia cảnh…”

Một nữ sinh trong cặp đôi nào đó đang lấy hai tay che miệng, nước mắt giàn giụa ra hai bên má và đôi mi đỏ hoe. Thấy bạn gái mình ngồi cạnh đang xúc động như vậy, chàng trai bên cạnh vốn đã ghen tị với Mitsuru ra phản biện lại những gì cô nói:

“Ủa gì vậy trời em, hồi trước anh nghe đồn nhà nó có cả bệnh viện mà!?”

Như thể nắm được mồi câu để sự kiện này càng bùng nổ hơn, Mitsuru lại diễn sâu thêm nữa. Giọng hắn lạc đi, trở nên càng ngày càng u uất hơn nhưng chỉ là những lời văn mẫu Mitsuru đã học thuộc từ trước khi chuẩn bị. Nắm chặt micro giơ sát mép phát biểu, tên hội trưởng chuẩn bị nói thêm:

“Tôi phải làm những công việc rất… bẩn thỉu… chỉ để có tiền mua sách vở… rồi đóng học phí…nuôi… em gái bị bệnh nặng…”

Dứt lời Mitsuru lấy bàn tay che đi cặp mắt mình, xong khoé miệng tên này thì khẽ nhếch lên với một nụ cười méo mó. Mitsuru cố gắng giả thêm nữa khi anh còn sụt sịt và bàn tay cầm mic cứ cố run lên cầm cập, cảm tưởng như đã là một diễn viên ở bộ phim drama bi kịch trên truyền hình. Lấy tay áo gạt đi những giọt nước mắt giả, tên hội trưởng nhìn toàn thể học sinh với khoé mắt vẫn đang ướt đẫm. Tuy không sưng húp lên vì anh chả khóc thật xong với màn diễn kịch vừa nãy đã làm lay động trái tim của các học sinh nhất là những cô gái, nhiều người đều dành tình cảm ngưỡng mộ cuồng nhiệt với Mitsuru nên họ tin thật là điều dễ hiểu.

Tay hội trưởng ngẩng mặt lên, ánh mắt nãy còn giả trân bỗng ánh lên vẻ kiên quyết. Cuối cùng đây là màn chốt hạ cho màn kịch lừa bịp cấp cao hắn, đôi mặt vẫn đậm lệ nhưng Mitsuru cười nhẹ nhàng. Anh dứt khoát đưa mic lên, tuyên bố một câu với thái độ kiên cường:

“Liệu… liệu một người như tôi… còn xứng đáng đứng ở đây… làm hội trưởng của các bạn không?”

Cả khán phòng lặng đi trong vài giây, nhiều nữ sinh hâm mộ “nhân vật chính” này lấy khăn tay ra lau nước mắt còn có các nam sinh đứa thì cay cú xong cũng có đứa khâm phục lòng dũng cảm của hội trưởng hội học sinh khi dám nói ra sự thật. Kể cả giáo viên cũng đều cảm động, khâm phục tấm gương mà Abe Mitsuru đã xây dựng nên với mọi người. Riêng ở khu vực góc dưới, những kẻ bày ra trò này là tụi câu lạc bộ đang thì thào với nhau:

“Mấy câu này… tôi thấy trong phim ’Học sinh đóng JAV để cứu mẹ’ của nữ diễn viên Anna Fukada rồi mà?”

Makoto là tên lên tiếng đầu tiên, cũng là kẻ bày ra trò này xong với một tên nghĩ đơn giản như cậu nên chưa thể nghĩ tên hội trưởng kia lại chơi quả bài truyền thông như này. Maho cũng tương tự tên đầu quăn, miệng thì há hốc rồi hai mặt trợn tròn lên như cá trê đáp lại với cảm xúc ngỡ ngàng xen lẫn cay cú:

“Ủa gì vậy!? Tụi mình vừa giúp hắn… cosplay nạn nhân quốc dân à??”

“Chiến dịch truyền thông phản công cấp S. Hắn tận dụng sự đồng cảm rồi dựng nên bằng câu chuyện bi kịch xong kết thúc bằng nước mặt, tôi phục.”

Shindou bên cạnh trầm giọng, vẫn với vẻ mặt lạnh tanh xong cũng toát chút mồ hôi vì cách xử lý của hắn. Một kẻ biết tận dụng vẻ ngoài và sức ảnh hưởng của mình để dẹp scandal theo cách không giống ai, tuy là những bức hình ấy hết sức bậy bạ nhưng tên kia đã xử lý theo cách của riêng mình.

“… Tớ… tớ không biết…”

Ở phía trên hàng ghế đầu, nữ thần Yuri Yukinoshita lấy khăn tay lau nước mắt trong khi bên cạnh sắc thái Reina cứng đờ. Cô nàng thư ký đã lường trước xong tất cả những ai ở đây cũng đều bị dắt mũi, tuy đã lường trước chuyện xấu nhất như Mitsuru tự quảng bá cho tấm ảnh ghép mình xong không ai biết được tên đấy lại lồng ghép câu chuyện bi thương vào khi nhà hắn khá giàu. Cô nghiến răng ken két, đập mạnh lên đùi rồi gằn giọng:

“Cái đồ cáo giả nai này…”

Mặc kệ cho những phản ứng phía dưới từ phía tụi câu lạc bộ, Mitsuru chỉ liếc ra chỗ họ chút trước khi trở về vai diễn chính. Sau khi lên kế hoạch tỉ mỉ về một học sinh nghèo vượt khó đi đóng tạp chí người lớn, cái hắn có được là ánh nhìn ngưỡng mộ của người khác và tấm gương vượt lên chính mình. Mitsuru cúi đầu thật sâu để kết thúc bài phát biểu, nhưng chẳng ai thấy ẩn sâu trên khuôn mặt đẹp trai vừa đáp xuống kia là một nụ cười nham hiểm.

Khi một thoáng im lặng trôi qua rồi thì từ phía khán đài, phía dãy ghế ngồi riêng của các giáo viên. Những âm thanh “bốp” không ngừng bắt đầu vang lên giòn giã, như nhiều quả bom được kích hoạt cùng lúc làm chấn động cái không gian yên tĩnh vừa nãy. Ban đầu chỉ là một tiếng, rồi hai tiếng xong nhiều tiếng khác nhau. Các học sinh trừ tụi câu lạc bộ và Reina Tachibana đều đứng lên vỗ tay, tán thưởng cho vị hội trưởng nghị lực dám thừa nhận bản thân làm công việc bẩn thỉu để lo cho gia đình.

“ANH ẤY XỨNG ĐÁNG!! THẬT SỰ ANH ẤY QUÁ XỨNG ĐÁNG!!!”

“Chúng mình đã hiểu sai anh ấy… em thật hẹp hòi quá!!”

“Em sẽ lập fanpage để chia sẻ câu chuyện của anh như tấm gương sáng chói cho thế hệ trẻ học theo ngay hôm nay!!!”

Nhiều lời tán thưởng của các học sinh vang lên, có cả các nữ sinh thì gào lên với đôi giọt lệ còn đang rơi lã chã. Những nam sinh có người trước vẫn là kẻ thù của Mitsuru và cay cú vì bị hắn hút hết gái cũng vỗ tay đen đét, đôi mắt rưng rưng tràn đầy cảm động khi bị cuốn vào vở kịch của một không hai của ngài nhân vật chính đại tài. Tiếng vỗ tay nổ lên đôm đốp như sấm rền vang, kể cả các giáo viên cũng đứng dậy hô hào nhiệt liệt rồi tán thưởng:

“Cậu học sinh này… chính là hình mẫu nghị lực của thế hệ trẻ…”

Thầy giáo thể dục Fukuzawa tay run run rút gia chiếc khăn mùi xoa hì mũi một phát thật mạnh xong nước mũi cứ giàn giụa cả ra, cô dạy văn thì cảm phục lấy ngay ra cuốn sổ giáo án ghi chép rồi gật gù đồng tình kêu lên:

“Ngày mai tôi sẽ thay toàn bộ giáo trình bằng bài phát biểu của em ấy…”

Kể cả Yuri Yukinoshita cũng bị cuốn vào với tính cách ngây thơ và dễ dụ của mình nên đứng lên vỗ tay cùng các học sinh khác, đôi mắt đang ngấn lệ rồi nức nở khóc nấc lên với sự hối hận:

“Tớ… tớ đã hiểu lầm anh ấy rồi… vậy mà tớ còn tát… hức… tớ thật là một người tồi tệ…”

“Tên… khốn này… hắn viết lại kịch bản và biến tụi mình thành phản diện hết rồi!!” Reina nắm chặt thành ghế, vẫn đơ người ngồi tại chỗ.

Ở phía câu lạc bộ Anti Nhân Vật Chính cũng vậy, trong khi các học sinh khác đều ngưỡng mộ và khâm phục cái tấm gương sáng khi thì bốn đứa chết trân tại chỗ với vẻ mặt cứng đờ như đá. Hachiman lấy tay ôm mặt, người như sắp trượt khỏi ghế và sắp ngã xuống đất đến nơi. Cậu cũng muốn đi ra khỏi đây lắm và giả dụ như có cái hố thì tên nhân vật nền muốn nhảy thẳng xuống cho đỡ nhục. Đúng là dính đến lũ này chỉ toàn là phiền phức, tuy chẳng trực tiếp tham gia vào vụ này xong vì có liên quan nên Hachiman cũng thấy nhục thay ở trong vụ này.

Gục mặt xuống đùi , tên giá để kính rít nhẹ không khí qua kẽ răng mình. Vẻ mặt cứng ngắc như vừa trúng độc cá nóc, cậu lấy hai tay che giống muốn đào thoát khỏi đám đông rồi khẽ lẩm bẩm một cậu:

“Mình phải đi… mình phải rút khỏi hội này thôi…”

Tên ái kỷ Makoto cũng khuôn mặt trắng bệch, nhợt nhạt như xác chết. Là kẻ đã đầu têu ra kế hoạch bẩn bựa này, khi nghĩ rằng vụ này sẽ làm suy giảm hình ảnh của tên “nhân vật chính” kia ở trường xong hắn lại dùng drama đó làm bệ phóng bay đến chín tầng mây. Không những lấy được lòng thầy cô và tăng sự hâm mộ từ các nữ sinh, hắn còn xây dựng được hình ảnh mới là học sinh nghèo vượt khó không sợ nhúng tay vào bùn đất để nâng cao hình ảnh nhân vật chính siêu cấp bá đạo.

Thanh niên đầu quăn đập thành ghế, run rẩy nói:

“Tôi… tôi tưởng tụi mình chơi ác… mà sao giờ thấy mình cứ như bọn xấu thế này…”

“Cái gì đây!? Đây không phải là phản ứng tôi muốn mà!! Tụi nó khóc thật rồi kìa!!!”

Maho lắp bắp đáp lại, cũng hậm hực cầm cây gậy phép đồ chơi ra lẩm bẩm những câu thần chú nguyền rủa vô nghĩa chĩa thẳng về hướng Mitsuru trên sân khấu. Shindou thì lấy laptop ra ngó, xem tin tức về việc phản ứng của các học sinh như nào sau vụ scandal chấn động và cách xử lý “đi vào lòng người” hôm nay. Đưa tay lên đỡ trán, cậu nói với cả đám:

“Tôi kết luận là càng đánh hắn, hắn càng mạnh hơn. Hội trưởng Abe… hẳn là nhân vật chính thực sự của shounen.”

Trên phía sân khấu, tên hội trưởng đã xong xuôi thực hiện chiến dịch của mình. Đúng như theo ý của anh, mọi người đều bị dắt mũi bởi một kế hoạch ngẫu hứng để đẩy mạnh truyền thông của mình. Đây chính là thứ mà Mitsuru muốn tụi câu lạc bộ thấy, một lời khiêu khích đến họ khi tụi nó chẳng làm được gì còn đẩy mạnh cho ngài nhân vật chính đây toả sáng hơn.

Thật ra thì nếu là học sinh khác bị ghép ảnh mà cũng dũng cảm như Abe Mitsuru thì lên cũng chả ai tin, thậm chỉ có thể sẽ bảo tên đó đã làm trò nhơ nhuốc còn dám lên phát biểu hay hắn đáng bị thế nên chẳng ai lên cứu hắn lên được còn kẻ đang phát biểu giờ thì khác. Mitsuru từ đó giờ vẫn là nam sinh đẹp trai nhất trường, những điều tên này phát ra từ miệng đều có sức ảnh hưởng. Đa số là các cô gái, những người đã si mê hắn từ trước sẽ bị dắt mũi dễ dàng bởi vụ này.

Và cũng như thế, chiến dịch đính chính vụ ghép ảnh của Abe Mitsuru đã thành công mỹ mãn. Mà không chỉ dừng lại ở hai từ thành công, kết quả của nó đã vượt xa mong đợi. Mitsuru ngẩng đầu lên khỏi bục với nụ cười mờ nhạt, ánh mắt trông rất kiên cường như một học sinh nghèo vượt nên khỏi nghịch cảnh. Tên hội trưởng đi khỏi sân khấu và bước xuống bậc thang, rút điện thoại ra từ túi quần rồi bấm tin nhắn gửi cho ai đó.

Ở khu dãy ghế ngồi, điện thoại Shindou bất chợt rung lên. Nó là tin nhắn từ một số lạ, nội dung chỉ đơn giản là:

“Ra sân sau trường đi. Có việc.”

Người gửi không ai khác chính là Abe Mitsuru, gửi tới kẻ đã ghép cái bức ảnh với độ chân thực cao này. Shindou đút lại điện thoại vào túi rồi thở dài, không rõ là hắn sẽ làm gì với cậu nhưng cuối cùng thì vẫn phải đi xem như nào. Rồi cậu cũng đứng lên và đi khỏi chỗ ghế ngồi, để lại ánh mắt ngơ ngác của tụi câu lạc bộ. Hachiman là người cất tiếng đầu tiên khi thấy Shindou rời trước và hỏi:

“Đi đâu đấy?”

“Tôi ra sân trường, tên hội trưởng kia hẹn bảo có việc. Nếu mấy người muốn xem cảnh tôi bị thủ tiêu thì nhảy vào bụi rậm mà ngó.”

Shindou rời đi rồi không ngoảnh đầu lại, để tụi câu lạc bộ cũng liền đứng lên khỏi ghế rồi rón ren theo sau. Tên lolicon biết là nếu giấu tụi nó cũng chẳng được gì tại cả đám cũng sẽ theo sau nên kể hết cho đỡ việc. Mặt khác dù gì tụi nó cũng dính vào vụ việc này, nếu như chỉ để cả đám nghe kể lại thì không công bằng lắm. Có thể là hắn sẽ xử lý theo cách của riêng hắn, nhưng với tính của Abe Mitsuru chắc chắn sẽ không dùng bạo lực thừa thãi.

Dù chưa biết rõ ràng là gì nhưng Shindou vẫn sẽ đi để lại ba đứa kia theo sau. Dù sao sau vụ phát biểu sặc mùi giả trân kia, Shindou đã nghĩ đến phương án tệ nhất. Có thể là hắn sẽ bổ nhiệm cậu làm trưởng ban truyền thông cho đế chế ghép ảnh Abe, nghĩ thôi đã thấy sởn gai ốc rồi. Không rõ là gì nhưng đây chắc chắn là thử thách mới đang chờ cả lũ câu lạc bộ.

***

Sau buổi phát biểu gây chấn động toàn trường của Abe Mitsuru thì mọi thứ đã trở lại như quỹ đạo ban đầu, không còn những xì xào bàn tán về mấy tấm ảnh ghép hồi sáng nữa. Phòng thể chất dần vớt người, những học sinh đã lần lượt ra về để chuẩn bị cho tiết học chiều sắp tới. Nhưng ảnh hưởng từ vụ đính chính ấy vẫn quá lớn, nhiều đứa bị cuốn vào câu chuyện cảm động của “nhân vật chính” vẫn còn lau nước mắt hay kể lể với nhau về cái quá khứ bi thương chẳng có thật ấy. Từ bây giờ chắc hẳn câu chuyện Abe Mitsuru đóng tạp chí người lớn lo sinh hoạt phí cho gia đình sẽ trở thành câu chuyện bất hủ ở cao trung Kamiyama cho thế hệ sau học tập.

Khu vực sân sau trường chỉ còn hai bóng người, là Kikuchi Shindou và Abe Mitsuru. Mitsuru đứng khoanh tay trước gốc cây, gió thổi mái tóc nâu bay nhẹ nhàng như nam thần bước ra từ phim live action. Shindou chậm rãi bước tới, khuôn mặt không cảm xúc như thường lệ. Cậu đối diện về phía của tên hội trưởng kia, lạnh nhạt nói:

“Tôi đến rồi đây. Anh gọi tôi ra đây… để tính sổ à?”

“Cậu là người đã ghép mấy bức ảnh đó đúng không?”

Mitsuru mỉm cười nhẹ nhàng tiến lên, ánh mắt anh nửa hứng thú nửa đang thăm dò đối phương. Đối diện với phía hào quang nhân vật chính chói loá kia, Shindou khẽ gật đầu rồi nói với tông giọng tràn đầy sự khiêu khích:

“Phải. Nếu anh định đánh, tôi không phản kháng đâu. Nhưng tôi sẽ kiện lại sau.”

Mặc cho những lời nói đầy vẻ thách thức ấy, Mitsuru chẳng nói gì. Shindou cũng thừa biết hắn chẳng rảnh rang gì mà hạ nắm đấm ra xử lý cậu, chỉ nhẹ nhàng khiêu khích thử để thăm dò về phía đối thủ. Tên nhân vật chính kia chỉ khẽ nhếch môi rồi rút ra từ trong túi hắn một vật khiến Shindou chẳng tin nổi vào mắt mình, không rõ hắn nghĩ gì khi giơ thẳng mấy thứ này về phía tầm mắt cậu.

Đó chính là một xấp ảnh người mẫu từ các tạp chí người lớn, được lấy từ nhiều nơi khác nhau. Đều là các em gái với mấy bộ bikini nóng bỏng, có đứa còn khoả thân và đều tạo dáng rất chuyên nghiệp. Rồi Mitsuru chỉ tay vào một tấm ảnh ví dụ, giọng bình tĩnh đến mức da gà Shindou nổi hết cả lên rồi cất lời:

“Cậu có thể ghép mặt tôi vào mấy tấm ảnh này được không? Body của mấy em này ngon, dáng chuẩn, ánh sáng của studio đẹp. Ghép cẩn thận nhé, đừng để viền cổ lộ liễu quá là được.”

“…Hả?”

Mắt Shindou giật nhẹ, chưa kịp định thần lại những gì mình vừa chứng kiến thì Mitsuru xoè các tấm ra. Tay chỉ vào lần lượt từng tấm, giọng vẫn bình tĩnh như trong mấy buổi họp thường niên của hội học sinh. Rồi chỉ vào từng “em” với trang phục đầy gợi cảm được sưu tầm từ những tấm ảnh của mình, anh nói tiếp:

“Tôi có sưu tầm mấy tấm này rồi, cậu chọn mẫu nào cũng được. À, mà nhớ chỉnh màu da cho đồng bộ và tránh mấy pose quá gợi dục, tôi còn phải dùng trong slide thuyết trình với các nhãn hàng.”

Từ sau phía Shindou, ở một bụi cây thấp hiện rõ ba bóng người đang ở đó. Một cái kính và hai con người, đó chính là ba đứa Hachiman, Makoto và Maho. Cả ba tên này há hốc miệng, sắc mặt cứng đờ như mấy cục pin hết hạn. Vốn dĩ cả ba đứa chỉ định ra đây để hóng chuyện và trợ giúp Shindou nếu như có bị tên hội trưởng kia “úp sọt” xong cũng chẳng ai tính tới được vụ này, tưởng chiêu phát biểu kia là cao tay rồi ai ngờ hắn lại dùng cả ảnh ghép để vả thẳng mặt họ.

Makoto run rẩy chỉ tay lên trước rồi lên tiếng:

“Ủa… hắn… hắn đang tuyển nó làm designer cho mấy bức ảnh… bậy bạ kia à?”

“Đây là gì vậy… đế chế tuyên truyền khiêu khích theo phong cách 'bán sạch liêm sỉ' à!?” Maho lắp bắp hỏi Makoto.

Thấy vụ này đã đi đến một giai đoạn bỉ bựa chẳng ai kịp lường trước như vậy, Hachiman cũng chưa biết nói sao. Rồi coi như lúc nãy lời xin lỗi với Reina Tachibana đã thành công cốc, trong vẫn nghĩ một vấn đề tích cực hơn là cả bọn sẽ không bị đuổi học. Việc Mitsuru nhận mọi thứ về phía mình dù điều đó làm tăng hình ảnh của hắn xong cũng có phần mang thế có lợi khi cả đám được ở lại trường lâu hơn trước khi lũ kia bày ra trò mới, chính ra cả sáng nay Hachiman chỉ sợ sẽ bị đuổi. Cậu thở dài ngao ngán rồi nói:

“Tôi không biết nên mừng vì không ai bị đuổi học… hay nên sợ vì phản diện đã chính thức thua cuộc chiến đạo đức nữa.”

Quay về khu sân sau, tên hacker thiên tài của câu lạc bộ chớp mắt vài giây rồi nhanh chóng lấy lại bình tĩnh khi xử lý mớ thông tin rắc rối nãy giờ cứ tuồn vào não bộ. Shindou hỏi tiếp, để thăm dò lại chắc chắn lời nói của tên kia:

“…Ý anh là… tôi ghép ảnh để phá anh, còn anh muốn tôi tiếp tục… để tự quảng bá cho anh?”

“Tôi thấy hôm nay tai tiếng hôm nay tạo ra phản ứng thị trường tốt hơn cả năm tôi làm hội trưởng. Nếu đã có người tài như cậu… tại sao lại không dùng nó một cách chuyên nghiệp?”

Mitsuru khẽ gật, mặt vẫn bình tĩnh như đang nói chuyện phiếm thường ngày. Dù nay là người thua ở cuộc chiến này, xong Shindou cũng có phần nể được tên nhân vật chính này khi lật lại mấy trò của bọn họ. IQ của Mitsuru đã là hai trăm trong khi Shindou chỉ tầm một trăm sáu, nếu xét trên phương diện này thì cậu đúng thua thiệt hoàn toàn. Nhận lấy tấm ảnh được Mitsuru đưa, khoé miệng Shindou nhếch nhẹ khi cũng có kèo kiếm thêm tiền để làm rồi đáp:

“Ban đầu tôi tưởng anh sẽ dùng quyền lực để huỷ tôi đấy. Không ngờ anh lại dùng quyền lực để… tuyển tôi về làm đội media cá nhân.”

“Người thông minh không tiêu diệt vũ khí của đối thủ đâu, họ mua lại nó.”

Xong xuôi mọi việc và đưa được mấy tấm ảnh để Shindou ghép, tên hội trưởng liền quay lưng bước đi. Anh chỉnh lại cổ áo sơ mi, cuốc bộ đi bình thản như người mới trúng xổ số giải độc đắc. Rồi khi đi được lúc tên hội trưởng này dừng bước, khẽ nghiêng đầu nói vọng lại. Chất giọng ấy tuy nhẹ nhàng nhưng dứt khoát, đủ để Shindou đang nhìn tấm ảnh cũng phải ngẩng mặt lên nghe. Cả ba đứa Hachiman, Makoto và Maho đang trốn ở gốc cây cũng đã nghe được những lời được Abe Mitsuru nhấn mạnh từng câu từng chữ.

“Cậu biết vì sao tôi không làm to vụ này. Không đẩy các cậu ra trước hội đồng kỷ luật, không khiến cái câu lạc bộ kia sụp đổ trong một nốt nhạc không…?”

Nghe thấy được những lời đó, Shindou và ba đứa trốn trong bụi cây đều im lặng. Trong ánh mắt họ đều hiện rõ sự cảnh giác, về mối nguy hiểm của tên “nhân vật chính” toàn năng này. Bỗng Mitsuru đột ngột quay đầu lại, mỉm cười lặng lẽ. Nụ cười không hề gian xảo, không hề mang chất điên loạn mà chỉ đơn giản là sự bình tĩnh đến rợn người. Rồi khi tên này tiết lộ lý do, tất cả chỉ lặng im nghe:

“Bởi vì… ở một ngôi trường toàn là người tung hô mình… Không có mấy đứa ngu ngốc cứ cố phá mình, thì chán chết đi được.”

Ngẩng khuôn mặt đẹp trai không tỳ vết ấy lên nhìn trời, đôi mắt mang màu xanh lam khẽ nheo lại dưới ánh nắng buổi chiều. Đối với Mitsuru, câu lạc bộ không khác gì chỉ là bọn trẻ con chơi trò chơi đánh boss trước mặt anh. Như trước đó đã nói, nếu muốn thì quyền lực của hội học sinh có thể giải tán câu lạc bộ ngay lập tức. Mặc cho lúc Reina có phàn nàn đi nữa, Mitsuru vẫn không hề giải tán bọn họ mà để cả đám hoạt động trong trường như bình thường. Chưa kịp sốc với những lời mà mình vừa nghe, Mitsuru liền nói thêm:

“Thật đấy. Làm nhân vật chính mà không có phản diện… thì cũng chỉ là… nhân vật nền có tóc đẹp thôi.”

Dứt câu Mitsuru liếc nhìn Shindou và cả ba đứa còn lại anh đã thừa biết từ lúc mới ra đây. Ánh mắt sắc lại như dao mổ thịt, câu chốt hạ cuối như khiêu chiến với toàn thể câu lạc bộ:

“Nên cậu và cái câu lạc bộ rác rưởi kia cứ tiếp tục tồn tại đi. Hãy giải trí cho tôi.”

Nói xong Mitsuru quay bước, bóng dáng dần khuất sau dãy nhà cao tầng bỏ mặc lại cả bốn đứa câu lạc bộ đang đứng như trời trồng trên mặt cỏ ở sân sau. Shindou đút mấy tấm ảnh vào túi rồi cười nhạt với sự bất lực, cậu nghĩ sau phải làm quả kế hoạch cao tay hơn để đón đầu tên đó thôi. Rồi khẽ tặc lưỡi, tên lolicon lẩm bẩm với nửa khâm phục nửa cay cú khi thua trận:

“… Tôi không biết nên cảm thấy được tha mạng… hay bị biến thành diễn viên hài trong bộ phim cuộc đời của anh nữa.”

Ở trong khu vực bụi rậm, gió thổi ngang qua và mấy chiếc lá rơi lả tả xuống đất như tượng trưng cho số phận của tụi câu lạc bộ sau khi vỡ trận. Hai đứa rỗng não Makoto và Maho thì vẫn cay cú như bình thường, riêng Hachiman thì chẳng biết như nào rồi lẩm bẩm vẽ chán đời như đang ghét cái thế giới bất công này. Nắm chặt lấy một nhánh cây, Makoto run giọng lên tiếng:

“Tôi… không biết nên thấy nhục… hay thấy vinh dự…”

“Tụi mình là nhân vật phụ hài cho show diễn của hắn rồi!! Tôi không chấp nhận được!!” Maho cay cú đập lia lại gậy phép vào từng cành cây rồi đáp.

“… Tôi không còn cảm xúc nào nữa đâu. Tôi chỉ muốn về nhà, ăn cơm, ngủ… và quên cái hôm nay đi.”

Hachiman khẽ thở dài một câu rồi đứng dậy đi ra khỏi chỗ bụi cổ và về trước, để lại bên phía Makoto và Maho vẫn đang cay cú mà chẳng thể làm được gì. Dù sao vẫn hên khi cả đám chưa bị đuổi, nhìn về phía câu lạc bộ rồi nghĩ đến chuyện của Yuri làm cho bản thân tên mắt kính này cảm thấy buồn. Cậu bước chân ra khỏi bụi, không quên quay đầu lại cảnh tỉnh cả đám khi chuẩn bị đi khỏi đây.

“Mấy người thấy vụ hôm nay rồi đấy, sau làm trò có não cho tôi nhờ. Chỉ là, lần sau đừng làm mấy chuyện khiến người khác phải khóc như vậy nữa.”

“Ờ thì… cũng tại cái ảnh đó đẹp quá mà…”

Thấy Makoto ngẩng lên gãi đầu và khẽ cười gượng, Hachiman chỉ biết thở dài ngao ngán hơn và nhìn về bầu trời. Ánh mắt đầy vẻ chán chưởng sau cặp kính rồi phán một câu:

“Tôi ghét thế giới này, tôi ghét cái trường này.”

Thế là hôm nay, câu lạc bộ Anti Nhân Vật Chính lại thua thảm bại. Cuối cùng nhân vật chính lại chiến thắng, mà đó cũng là điều hiển nhiên. Nhân vật chính sao thua phản diện được, kể ra có ở trong tình thế ngặt nghèo vẫn được buff lên ảo lòi thôi. Và cứ như thế, danh tiếng của Mitsuru lại vang xa hơn và trở nên nổi tiếng hơn không chỉ trong mà còn ra tận ngoài trường. Việc cả lũ làm chẳng khác gì một bệ phóng, dẫn Abe Mitsuru đi xa hơn.

***

Con đường nhỏ từ phía sân sau dẫn ra khuôn viên trường, Abe Mitsuru bước đi thong thả với hai tay đút túi quần. Vẻ mặt anh mỉm cười nham hiểm, thần thái như vừa chiến thắng một ván cờ hoàng gia. Ở phía trước anh, có hai cô gái một người tóc đen dài với khuôn mặt xinh đẹp như búp bê còn người bên cạnh là một cô gái tóc đuôi ngựa đang đứng đợi. Đó chính là Yukinoshita Yuri và Tachibana Reina, họ đã đến để gặp anh sau vụ phát biểu gây chấn động toàn trường.

Yuri vẫn còn cảm giác tội lỗi sau khi tát Mitsuru ban sáng, đôi tay cô đan vào nhau với cặp mắt rưng rưng như chuẩn bị chực khóc tiếp. Reina thì khoanh tay, chân mày cô khẽ nheo lại vì cái vụ tên hội trưởng chơi bài truyền thông lố trước mắt cả trường kia. Cô nàng nữ thần khi thấy Mitsuru vội vã chạy về phía anh, đôi mắt long lanh sắp tuôn lệ ra. Sau khi nghe xong được câu chuyện sặc mùi giả trân Mitsuru phát biểu trong nhà thể chất kia, Yuri với tính cách ngây thơ và bộ não cá vàng đã quên sạch những gì Reina nói là ảnh ghép. Giờ cô chỉ còn cảm giác cắn rứt lương tâm khi biết hoàn cảnh nhà Mitsuru vậy mà trước đó cô hành xử không phải, thậm chí còn tát anh.

Với cặp mắt tràn ngập vẻ tội lỗi, Yuri nói với tên hội trưởng bằng giọng điệu hết sức thành khẩn:

“Hội trưởng… em… em xin lỗi vì đã tát anh… Em không biết hoàn cảnh của anh lại… lại thiếu thốn đến vậy…”

“Không sao đâu. Anh hiểu mà.”

Thấy Mitsuru nở nụ cười nhẹ nhàng với chất giọng tràn đầy sự “tha thứ” giả tạo, Reina bên cạnh chỉ khẽ nhíu mắt lại tràn đầy sự cảnh giác. Cô cũng quá hiểu rõ tính bạn mình, một con người ngây thơ đến kỳ lạ dù đã mười bảy tuổi đầu. Với giọng sắc như dao cạo, cô nói lại với Yuri:

“Yuri… cậu quên rồi à? Là do cái câu lạc bộ khốn kiếp kia ghép ảnh ra vậy đấy. Cậu tin anh ta nói thật à?”

“Nhưng… tớ nhìn hội trưởng lúc đó… anh ấy khóc…”

Yuri vẫn đang rưng rưng, chẳng để ý những lời Reina nói. Bài phát biểu của Mitsuru đã ảnh hưởng quá lớn đến trái tim cô, làm cô quên mất thứ Reina giải thích mà chỉ tập trung vào câu chuyện. Yuri nhìn thẳng vào Mitsuru, chấp tay lại và ngập ngừng nói:

“Với cả… em không hề biết nhà anh nghèo như vậy luôn á. Nếu mà… mà thật sự cần hỗ trợ tài chính… thì anh cứ nói với em nha.”

Vừa nghe được câu nói ấy lọt qua tai, tên nhân vật chính hơi nhướng mày một chút. Như cảm nhận được tiền từ trên trời rơi xuống, xong Mitsuru vẫn giữ vẻ điềm tĩnh trên khuôn mặt. Yuri vẫn ngây thơ như con nai vàng, cô nói thêm với chất giọng chân thành và tràn đầy thương cảm của mình:

“Dù em không có nhiều đâu… Mỗi tháng bố em chỉ nạp vào một cái thẻ đen bạch kim, cũng không xài hết nên em dành được kha khá á. Nếu cần thì em có thể… chuyển khoản hoặc đưa thẻ luôn cũng được nha!”

“Thẻ đen bạch kim mà kêu không nhiều à!?” Reina hét to vào tai Yuri khi nghe đến câu đấy khiến cô phải bịt tai lại.

Thấy được đống tiền từ trên trời rơi xuống, Mitsuru vẫn phải làm vẻ tử tế. Anh khẽ gật đầu với sự cảm động đầy “giả trân” của mình, giọng mềm mại tựa như lông hồng rồi đưa tay lên xoa đầu Yuri như vuốt ve một chú mèo con. Tên hội trưởng ngẩng đầu lên nhìn trời, ánh mắt như một con người đang quay TVC truyền cảm hứng về những tấm gương học sinh nghèo vượt khó trong cuộc sống rồi cất lời với giọng điệu hùng hồn:

“Cảm ơn em, Yukinoshita. Nhưng anh không nhận đâu. Anh đã quá quen với cuộc sống khó khăn rồi. Mỗi đồng tiền là một giọt mồ hôi… là nỗi đau… là ý chí vượt qua nghịch cảnh em à.”

“Hức… em thật sự cảm phục nghị lực của anh quá..”

Thấy Yuri vỡ oà khi được Mitsuru xoa đầu và nghe những câu nói truyền cảm từ tên nhân vật chính kia, Reina chỉ biết bất lực ôm mặt mà không biết nói sao. Cô thở dài với vẻ ngao ngán, chỉnh lại cặp kính rồi nói với sự chán nản trên vẻ mặt:

“Không thể tin được là cả cậu lẫn trường này đều lọt vào cái bẫy truyền thông đó…”

“Không sao đâu, Tachibana. Phản ứng cảm xúc là bản năng của con người mà. Biết đâu… trong tương lai, em cũng sẽ thấy anh… đáng để đầu tư.”

“Thôi bỏ đi anh ạ.”

Reina tiến lên giơ tay chặt mạnh vai Mitsuru khiến anh phải ôm tay và bỏ ra khỏi đầu Yuri, trong lòng cô vẫn còn sự nghi vấn khi chẳng hiểu được con người tên hội trưởng này. Trong khi đó ông thần nhân vật chính vẫn mỉm cười vui vẻ rồi đút tay vào túi quần, lướt qua cả hai. Yuri quay đầu lại nhìn, lấy tay áo đồng phục lau nước mắt khi chứng kiến tấm gương phi thường đó. Nắng vẫn chiếu rọi qua khuôn mặt Mitsuru như một nhân vật chính thực thụ, chỉ để thông báo rằng hôm nay câu lạc bộ Anti Nhân Vật Chính đã thảm bại.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free