(Đã dịch) Cẩu Lương Tâm Thanh: Siêu Khả Ái Lão Bà Hựu Hung Hựu Điềm - Chương 178: Quốc khánh về nhà
“Dương ca, Quốc khánh này cậu định làm gì?”
Trong bữa ăn, Vương Thiên Lượng đột nhiên hỏi Dương Thần câu này khi cả phòng ngủ đang quây quần.
Ngày mai là mùng 1 tháng 10, Quốc khánh, Đại học Ương Mỹ cũng sắp bắt đầu kỳ nghỉ định kỳ, tổng cộng bảy ngày.
Thế nhưng sinh viên trong trường đến từ khắp nơi, trừ một số em nhà tại địa phương, đại đa số đều chọn ở lại trường.
Vương Thiên Lượng nhiệt tình mời: “Dương ca, nhà cậu không ở đây phải không? Hay là cậu đi cùng tụi mình đi, phòng ngủ bọn mình định về nhà tớ chơi hai ngày Quốc khánh, mọi chi phí tớ bao hết!”
“Nhà cậu có gì vui đâu.” Dương Thần đã có kế hoạch riêng cho Quốc khánh, anh lắc đầu nói, “Tớ không đi đâu.”
“Đi đi mà, giường nhà tớ vừa to lại mềm lắm nha~” Vương Thiên Lượng ánh mắt tinh quái, cười hì hì nói đùa một câu.
“Cút đi.” Dương Thần tức giận cười mắng, rồi nói, “Quốc khánh này thật sự không được, tớ phải về quê một chuyến.”
Quách Đức Phát bốn mắt một bên chen lời: “Nghỉ có bảy ngày mà cũng về sao? Giang tỉnh cách đây cũng đâu có gần.”
“Đưa bạn gái về ra mắt bố mẹ.”
Dương Thần không giấu giếm gì, với mấy người Vương Thiên Lượng này cũng chẳng có gì phải lừa, anh nói thẳng sự thật.
Vương Thiên Lượng và mấy người kia nghe xong thì vô cùng ngưỡng mộ, trong số họ chỉ có A Khải là đang hẹn hò với bạn gái từ thời cấp ba, những người khác vẫn còn là “cẩu độc thân”.
Họ biết Dương Thần có bạn gái, nhưng chưa từng gặp Tô Lạc Ly.
Với họ mà nói, mới chân ướt chân ráo vào đại học mà đã đưa bạn gái về ra mắt bố mẹ, Dương ca quả là một chiến binh dũng mãnh.
Quách Đức Phát trêu chọc: “Gấp gáp vậy đã đưa bạn gái về nhà rồi, cậu không định tốt nghiệp đại học mà đã muốn lấy vợ đấy chứ?”
“Nói bậy gì thế, đại học vẫn phải học xong trước đã.” Dương Thần suy nghĩ một lát, cảm thấy nói chuyện cũng không thể quá tuyệt đối, “Trừ khi có gì đó bất ngờ xảy ra.”
“Ngoài ý muốn gì cơ…”
Quách Đức Phát còn muốn hỏi, nhưng A Khải bên cạnh đã đẩy anh ta một cái, cười nói: “Cái lão xử nam nhà cậu, đến cái này cũng không hiểu nữa à.”
Những người khác lập tức “À” một tiếng, rồi hùa theo ồn ào.
“Dương ca, cưới vợ nhớ mời tớ đấy nhé! Tớ có đánh máy bay cũng phải đến!”
“Tớ cũng đi, tớ cũng đi!”
“Tớ còn muốn làm phù rể nữa!”
Dương Thần rất rộng lượng khoát tay: “Người không cần đến, tiền mừng cưới đến nơi là được.”
Anh vừa dứt lời, lập tức bị mấy người kia liếc nhìn khinh bỉ, nhao nhao tuyên bố “nhất định phải ăn cho lại vốn”.
…
Đến sáng ngày mùng 1 tháng 10, Dương Thần liền đi đón Tô Lạc Ly.
Vốn dĩ anh định tự mình lái xe về, nhưng vì Tưởng Nhân Sinh không về, không có ai thay lái, mà lái xe mười mấy tiếng về cũng thấy mệt, thôi thì đi máy bay cho tiện.
Dương Ngọc thì có về cùng, nhưng Dương Thần nào dám để cô lái xe lên cao tốc? Cô ấy lái xe trong nội thành còn hận không thể gắn thêm đôi cánh dưới bánh xe ấy chứ.
Đấy đâu phải là lái nhanh, đấy là bay thấp rồi.
Khi Dương Thần đến cổng Kinh Đại, Tô Lạc Ly đã đứng đó đợi anh với chiếc túi nhỏ trên vai.
Mấy ngày không gặp, Tiểu Tô vẫn xinh đẹp như thường, cô mặc chiếc váy tiểu dương, khoác chiếc ba lô gấu con, mái tóc dài mềm mượt búi thành búi tròn, đứng đó nhìn quanh. Khi thấy Dương Thần đi về phía mình, đôi mắt kính của cô sáng lên như có những vì sao nhỏ.
Dương Thần bước tới chào: “Lâu rồi không gặp nhỉ, bạn gái số một.”
Tô Lạc Ly vốn định cho anh một cái ôm thật chặt, nhưng nghe xong câu đó, cô lập tức giận dỗi, mặt phụng phịu hẳn.
Dương Thần cười hì hì đi tới định xách túi giúp cô, cô nàng giận dỗi nghiêng người tránh đi, không cho anh cầm.
“Anh cứ đi xách cho mấy cô bạn gái số hai, số ba của anh đi!”
“Ồ, giận à?” Dương Thần chọc chọc má phúng phính của cô, “Em bơ anh mấy ngày nay, anh còn chưa thèm giận đấy. Anh suýt nữa đã tưởng mình thất tình lúc nào không hay rồi chứ.”
Anh giơ ngón trỏ và ngón cái của tay trái lên, khoa tay một khoảng cách nhỏ: “Em cách bạn gái số một biến thành bạn gái cũ số một chỉ còn một tẹo tẹo thế này thôi đấy, biết không?”
Tô Lạc Ly lập tức mặt hơi đổi sắc, có chút không giữ được vẻ mặt.
Dương Thần cười đùa: “Không dỗ anh à?”
“Ưm…”
Má Tô Lạc Ly hơi ửng đỏ, cô nhìn quanh rồi tiến đến gần Dương Thần, vòng tay ôm lấy anh, nhón chân hôn chụt một cái lên má anh.
Dương Thần chẹp miệng, có vẻ còn muốn thêm: “Không đủ.”
Tô Lạc Ly lập tức ngượng ngùng, đưa tay làm bộ muốn đánh anh.
“Được rồi, nợ trước, hôm nay tha cho em đó.” Dương Thần biết da mặt cô mỏng, quyết định biết điểm dừng, “Đi thôi, Dương Ngọc lát nữa sẽ đợi không nổi mất.”
Lần này khi anh đưa tay đi xách túi của Tô Lạc Ly, cô không từ chối nữa.
Vì hai người chỉ về có bảy ngày nên cũng không mang theo nhiều hành lý. Dương Thần mang theo hai bộ quần áo để thay, Tô Lạc Ly thì chỉ mang theo một chút đồ dùng mỹ phẩm dưỡng da, tất cả chỉ cần một chiếc túi là đủ đựng.
Trên xe taxi, Tô Lạc Ly vốn muốn trò chuyện cùng Dương Thần, dù sao hai người cũng đã mấy ngày không gặp.
Thế nhưng Dương Thần cứ cúi đầu nhìn điện thoại, từ lúc lên xe, điện thoại của anh đã réo tin nhắn không ngớt.
Từ lúc lên xe đến giờ, Dương Thần cứ mãi nhắn tin trên điện thoại, chẳng thèm nói với cô một lời.
Điều này khiến Tô Lạc Ly chỉ muốn quay phắt đầu anh lại, bắt anh nhìn kỹ xem bạn gái anh đang ngồi ngay cạnh đây này.
“Ai mà nhắn nhiều tin thế cho anh vậy?” Cô có chút hờn dỗi hỏi.
Dương Thần ngẩng đầu nhìn cô một cái, cười rồi quay màn hình điện thoại về phía cô cho cô xem: “Mẹ anh đấy, hỏi khi nào anh về đến nhà.”
À… là cô à. Vậy thì không sao rồi.
Tô Lạc Ly nhìn Dương Thần trò chuyện vui vẻ với mẹ anh, cô khẽ nhìn sang điện thoại của mình.
Trên màn hình điện thoại chẳng có tin nhắn nào, ngoài tin nhắn của ông nội hôm qua hỏi mấy giờ cô về đến nhà.
Điều này khiến trong lòng cô có chút thất vọng.
Dương Thần chú ý thấy vẻ mặt hơi thất vọng của Tô Lạc Ly, anh suy nghĩ một lát rồi đặt điện thoại xuống, hỏi cô: “Sau khi về đến nơi, mình về nhà em trước hay về nhà anh trước?”
“Trước… ai về nhà nấy.” Tô Lạc Ly vừa nghĩ tới chuyện về quê dịp Quốc khánh, lập tức không còn rảnh để thất vọng nữa, ngượng ngùng nói, “Em còn chưa nói với ông nội nữa.”
Dương Thần nắm lấy tay cô, nhẹ nhàng vỗ vỗ: “Vậy anh xuống máy bay sẽ về nhà em trước, để anh nói chuyện với ông cụ.”
“Bên bố mẹ em thì sao…” Tô Lạc Ly có chút cảm động, nhưng lại hơi chần chừ.
Dương Thần nói: “Bố mẹ em bên đó, em bảo anh đến gặp cũng được, anh không có ý kiến gì.”
Tô Lạc Ly nghĩ rất lâu, không gật đầu cũng không lắc đầu, chỉ nói: “Để em hỏi thử đã.”
Mặc dù cô và bố mẹ không hoàn toàn hòa hợp, mối quan hệ gia đình họ Tô cũng vô cùng phức tạp.
Thế nhưng Tô Lạc Ly vẫn muốn đường hoàng giới thiệu Dương Thần với gia đình mình.
Với tư cách là bạn trai.
…
Đợi đến khi Dương Thần và Tô Lạc Ly đến sân bay, Dương Ngọc đã có mặt từ sớm, vừa thấy hai người họ cô đã chống nạnh hỏi: “Hai người đi bộ đến đây à? Sao mà chậm thế không biết.”
Bản chỉnh sửa này là tâm huyết của nhóm truyen.free, mong bạn đọc thưởng thức.