Chaos & Order - Chương 9: Chapter 9: . Một ngày đấu tập thực chiến.
Ngày mới đến với một bầu trời u ám, sóng biển cũng dữ dằn hơn. Bởi du thuyền sắp chuẩn bị đi vào một cơn bão.
Tôi đứng ngoài ban công phòng hít thở và ngắm nhìn biển lớn vào sáng sớm. Một điều hiếm hoi mà tôi chưa bao giờ làm trước đây, đó là sống theo phong cách lành mạnh như thế này.
Trước đây, tôi luôn ngủ nướng vào sáng sớm cho đến khi sát giờ đi học. Tập thể dục hay vận động buổi sáng là thứ khó khăn với tôi. Tôi ngủ muộn vì chơi game, xem hoạt hình thì làm sao dậy sớm cho nổi. Giờ không được tiếp xúc với những thứ công nghệ cao, cứ như được trở về tuổi thơ vậy.
Tôi lấy chiếc điện thoại nhỏ gọn trong túi quần ra nhìn mà cười khổ.
Nhớ mấy trò chơi gacha quá!
"Thuyền trưởng à! Cậu có người tìm này!"
Đang sầu thì trong phòng tiếng của Huy gọi vang đến.
Hả! Tìm mình á? Mình có quen mấy ai trên thuyền đâu mà tìm mình? Phần thưởng thử thách "áo da tụ năng" cũng đến vào hôm qua rồi. Ai vậy nhỉ?
Tò mò, tôi quay người trở lại phòng. Và trước cửa là hai người con gái trẻ đẹp, trong đó có một người đang mỉm cười tươi tắn vẫy tay chào hướng về tôi.
"Cái này...là tìm cậu chứ có phải tôi đâu. Nhầm à?" Tôi từ từ quay khớp cổ như một con robot, hướng về Huy đang bước từng bước về giường của mình mà nói.
"Nếu vậy thì tớ đâu cần gọi cậu. Nói chung là Kiều có chuyện cần nói với cậu đấy."
"Chẳng...Chẳng lẽ nào là... tỏ tình!"
Lời vừa dứt, tôi rùng mình, gáy tôi bỗng lạnh như có ai dí đá băng vào. Và tất nhiên tôi thừa biết là từ đâu mà ra.
"Ha ha, đùa thôi mà."
Huệ và Kiều đứng nhìn tôi với ánh mắt chán không muốn nói, ánh mắt đầy bất lực trước sự cợt nhả của tôi.
"Vậy có chuyện gì cần nói với tôi thế? Người đẹp!... Mà trước tiên là ngồi đi đã, khách đến chơi thì phải tiếp đón chứ."
Tôi đưa tay ra hướng về bộ bàn ghế giữa phòng mời hai vị tiểu thư như một quản gia chuyên nghiệp. Rồi hướng đến tủ lạnh lấy nước ra rót cho hai cô gái.
"Mời hai người đẹp!"
Đặt hai cốc nước xuống bàn và ngồi đối diện với Kiều, tôi hỏi tiếp.
"Vậy có chuyện gì, tiểu thư cô nương?"
"Tôi có nghe Huy kể về cậu, rằng cậu rất giỏi về phép thuật đúng không? Tôi muốn học hỏi chút ít."
Tôi ngoảnh mặt hướng ánh nhìn về phía Huy mà không nói gì cả. Nhưng chắc chắn cậu ta sẽ hiểu ý tôi thông qua cái lườm đầy phán xét này.
Tôi biết chuyện từ hôm qua rồi, nhưng vẫn nên diễn cho tròn vai chứ.
"À thì, tôi không biết Huy đã nói như thế nào với cậu, nhưng tôi không giỏi đến thế mức để một người thức tỉnh sớm phải học hỏi mình như vậy đâu."
"Cậu khiêm tốn quá rồi. Ngay từ ngày đầu cậu đã dám dùng "Bộc cầu" là đủ để biết rồi."
"Vậy cậu muốn học cái gì? Tôi không giỏi việc chỉ dạy người khác đâu."
Bởi tôi chỉ làm theo những gì mình nghĩ, mình ảo tưởng ra, và nó thực sự hoạt động. Vậy nên tôi không biết phải giải thích như thế nào với Kiều, tôi có chút không theo quy luật phép thuật của thế giới "Chaos & Order" này.
"Vậy thì cậu chỉ cần đấu luyện với tôi là được rồi. Tôi sẽ xem đó và đánh... À không...học hỏi!" Kiều cười gượng.
Cô ấy vừa định nói "đánh giá" à? Nghe như bị khinh thường vậy. Được rồi, chẳng có gì phải từ chối cả, hơn nữa mình cũng có thể học hỏi từ một người thức tỉnh sớm, đâu có thiệt.
"Hừm... Cũng được! Nhưng cậu định đấu phép kiểu nào. Một người tấn công, một người phòng thủ à?"
"Không! Chúng ta sẽ đấu thực chiến tự do."
Ối trời! Cô ấy còn muốn đánh một trận thực chiến thật sự không quy tắc luôn.
"Cái này đâu còn là đấu luyện nữa. Cậu muốn hơn thua đấy à?"
"Thì như vậy mới có thể đánh...à... học hỏi chuyên sâu hơn chứ!"
Lại định nói "đánh giá" đó! Không ngờ cô tiểu thư này lại có cái tính hơn thua như vậy. Giống như cô ấy tự hào là người thức tỉnh sớm, cô ấy phải giỏi hơn tất cả những người cùng tuổi ở đây. Vậy mà lại có một thằng ất ơ nào đó vừa mới thức tỉnh lại giỏi hơn. Thật không thể chấp nhận được... Chắc cô ấy nghĩ vậy.
"Rồi rồi, tùy cậu thôi. Nhưng không đấu cận chiến tay đôi đâu nhé."
Tôi vừa nói vừa quay đầu đi trong sự cam chịu. Và tôi quay sang đúng hướng có Huệ đang ngồi. Thế rồi ánh mắt của cả hai chúng tôi chạm nhau, và Huệ ngay lập tức quay ngoắt đi hướng khác.
Huệ vẫn chỉ ngồi im lặng từ nãy đến giờ mà chưa nói năng một lời. Cô ấy chắc là không muốn để lộ chuyện hôm qua ra nên cứ kiệm lời vậy cho an toàn.
"Được thôi! Vậy chúng ta đến phòng tập luôn nhỉ?" Kiều hớn hở đứng vút dậy.
"Này chờ đã, không định đi ăn sáng à? Muốn chết đói trong lúc đấu tập hay gì?"
"À ừ nhỉ! Vậy đến nhà ăn trước nào."
Huy à! Mau nhắc nhở cô bạn thuở nhỏ của cậu giữ hình tượng đi chứ. Hình mẫu tiểu thư thùy mị nết na của tôi bị phá hỏng rồi. Mấy ngày trước còn thấy cô ấy nhẹ nhàng thướt tha như một quý cô cao sang. Giờ thì như một người thường vậy.
Mà cô ấy có cần vội vã đến vậy chỉ vì sắp được đấu tập với tôi không? Tôi không hiểu.
...
Sau khi ăn sáng xong, bốn người chúng tôi có mặt ở khu tập luyện. Và tình hình vẫn khá đông người đến tập luyện như ngày hôm qua.
"Oà, đông thật đấy!"
"Như hôm qua thôi, không có gì đáng kinh ngạc đâu." Tôi thầm nói.
Có vẻ như ngoài mấy lần đến đây tham quan lúc mới lên du thuyền thì Kiều không đến đây nhiều. Còn tôi thì gần như ngày nào cũng ở đây.
Tôi không khoe hay muốn tạo sự chú ý gì đó đâu, tôi yếu là thật nên mới phải đến đây tập luyện thường xuyên. Và phòng tập được tạo ra vì mục đích đó mà.
"Nhìn kìa, là bộ tứ quái vật!"
Ngay khi chúng tôi bước vào sâu hơn trong phòng tập, đi ngang qua những người khác, một vài lời bàn tán lọt vào tai tôi. Tất cả đều nhìn về bốn người bọn tôi mà nói gì đó đến "bộ tứ quái vật".
Hả! Gì vậy? Bộ tứ quái vật là sao? Đang nói đến bốn người bọn mình đó ư? Kiều và Huy thì tôi không nói đến rồi, hai người họ giỏi hơn mọi người thì ai cũng biết. Nhưng còn tôi và Huệ chỉ vì đi cùng mà cũng được hưởng lây danh tiếng à?
"Vì sự thể hiện ngày hôm qua của cậu và tôi trong phòng tập đó." Huệ đi sát lại tôi nói nhỏ.
"Ơ! Cậu đọc suy nghĩ của tôi đấy à!?"
Tôi giật mình, bất ngờ vì những gì mình tò mò không dám hỏi ra thì Huệ lại biết và trả lời cho tôi.
"Không, nhưng nhìn gương mặt ngờ nghệch của cậu là đủ hiểu rồi."
Mặt tôi trông ngu ngơ như vậy cơ à?
"Sau ngày hôm qua, họ có vẻ tò mò về tôi và cậu. Rồi khi biết chúng ta thường hay đi cùng Kiều và Huy nên từ đó đặt cho chúng ta "Bộ tứ quái vật"."
"Mà sao cậu biết rõ vậy?"
"Tôi đoán."
"Đoán! Vậy mà cậu nói như cậu biết rõ tường tận ấy."
Huệ lùi người lại giữ khoảng cách mà cười như đang trêu chọc tôi.
"Hai câu thì thầm to nhỏ gì vậy? Lại nói không có gì đi!"
Huy ngoảnh mặt lại nhìn chúng tôi với ánh mắt phán xét.
"Giờ chắc là có thật, ha ha ha."
"Hài..."
Trước sự cợt nhả của tôi, Huy chỉ biết thở dài mà trở lại hướng đi của mình.
Và rồi không lâu sau thì chúng tôi đến trước căn phòng thực chiến ảo. Nói hoa mỹ vậy thôi chứ thực chất là phòng không gian do phép thuật tạo nên. Ở trong phòng này, cơ thể sẽ hoàn toàn không thể bị tổn thương, bởi lúc nào cũng có một màng chắn bảo vệ lấy cơ thể.
Tôi và Kiều cùng bước vào phòng thực chiến, một căn phòng tối đen như mực. Và chỉ khi cánh cửa chính sau lưng đóng lại, không gian mới trở nên bừng sáng.
Khung cảnh hiện ra Là một sân đấu như đấu trường cổ đại trong phim. Xung quanh là tường đất dựng đứng với khán đài bao bọc. Không gian ở đây rộng gấp chục lần căn phòng luyện tập nhỏ mà chúng tôi đã bước vào.
Giờ đứng ở sân đấu này tôi mới nhận ra rằng, nếu những trận đấu tập luyện với Huy không phải trận đấu thực sự nghiêm túc thì đây chính là trận đấu thực sự đầu tiên của tôi ở thế giới này.
"Cậu đã sẵn sàng chưa!" Kiều hỏi tôi.
"Chắc là rồi!" Tôi thở một hơi não nề, miệng cười khổ trả lời.
Tôi lo lắng cho bản thân, tôi không biết mình đã trở nên mạnh hơn chưa, những bài tập vài ngày vừa rồi có giúp mình trưởng thành hơn không? Và liệu tôi có đủ can đảm để chiến đấu thực sự. Và người đấu với tôi còn là một người con gái, tôi thắng thì có gì đáng tự hào, mà tôi thua thì lại cảm thấy tủi nhục thất vọng. Cuối cùng là tôi nhát chết, và đang vừa ích kỷ vừa khốn nạn khi nghĩ đến những điều này.
Huệ đã nhắc tôi rằng không nên khinh thường phụ nữ nhưng... Ài... Ai mà có thể thay đổi được một sớm một chiều khi tư tưởng ấy đã ăn sâu vào nhận thức.
"Vậy bắt đầu nhé?"
Nghe tiếng của Kiều, tôi mới thoát khỏi suy nghĩ lo âu không đâu vào đâu của mình.
Kiều lúc này đã vào vị trí giữ khoảng cách tầm trăm mét, vừa đủ để chiến đấu phép thuật tầm xa. Cô ấy không hồi hộp hay lo lắng chút nào sao? Mặc dù ở trong không gian này an toàn tuyệt đối, nhưng nỗi đau vẫn sẽ phải gánh chịu chút ít như một hình phạt.
Thôi chắc cứ cố gắng đi nhỉ? Giờ có muốn rút lui cũng không thể nữa rồi.
"Ừ! Bắt đầu thôi!"
Giờ đây không còn là trong trò chơi với việc chỉ cần bấm nút là kỹ năng tự động thi triển. Mà hoàn toàn phải dùng đầu óc để ra quyết định nên dùng phép nào, vừa dùng phép vừa quan sát và phản xạ né đòn. Tôi làm nổi không?
"Hỡi năng lượng, dưới danh xưng Kiều, ban cho ta sức mạnh của ánh dương bỏng cháy. Liệt diễm quang thương!"
Sau lời niệm chú của Kiều, một ngọn thương chói sáng có mũi thương rực cháy xuất hiện ở giữa không trung lơ lửng bên phải cánh tay cô ấy.
Gì vậy! Niệm chú nhanh thế? Lại còn là phép mạnh nữa, đâu phải phép của người mới đâu. À quên mất, cô ấy là người thức tỉnh sớm!
Mũi thương sau đó bay vút đi hướng đến tôi.
"Hỡi năng lượng, dưới danh xưng Mạnh. Hắc môn bảo hộ!"
Tôi nhanh chóng niệm phép, và rồi một bức tường đen xuất hiện trước mặt tôi chặn lại mũi thương. Mũi thương phát nổ và bức tường cũng theo đó biến mất. Tôi bị xung kích của vụ nổ đẩy lùi ra sau một chút mà không có thương tích nào.
Tôi đang dần cảm nhận được nó rồi, nỗi sợ và lo lắng giảm đi, ngược lại sự kích thích, sự hưng phấn lại tăng lên. Giống như khi chơi game, khi ta chặn được đòn tấn công của kẻ thù, nó khiến ta vui vẻ mà quên đi lo âu.
"Gì vậy! Cậu cũng là người thức tỉnh sớm đấy hả? Sao cậu có thể niệm chú mà như không niệm vậy chứ?"
Kiều đang vô cùng kinh ngạc, cô ấy dường như mất cả bình tĩnh, ngón tay run rẩy chỉ trỏ về phía tôi như muốn chất vấn gì đó.
"Không phải, tôi mới thức tỉnh thôi, chỉ là tôi có chút đặc biệt. Nếu cậu muốn, tôi có thể dạy cho cậu, nhưng học được hay không thì tùy vào cậu thôi."
"Thật ư!" Kiều chưng ra vẻ mặt hứng khởi.
"Chẳng phải cậu muốn học hỏi nên mới ra cớ sự này sao? Vậy nên hãy nhẹ..."
"Hiểu rồi! Điều đó chứng tỏ cậu rất mạnh mẽ!"
Ê khoan! Hình như có gì đó sai sai.
"Phải nghe tôi nói hế..."
"...Vậy nên tôi cần phải đấu hết sức đúng không?"
Không cho tôi được nói hết câu hết ý, cô nàng cứ vậy nhảy vào họng mà thay tôi quyết định.
Cô đang nghĩ cái quái gì vậy? Ít nhất cũng phải nghe cho hết chứ!
"Hỡi năng lượng, dưới danh xưng Kiều, ban cho ta sức mạnh của ánh dương, liên tục bùng cháy mà soi sáng lối mòn ta đi. Quang tốc!"
Trời ơi!
Dưới chân Kiều xuất hiện một vầng sáng có hình ngọn lửa đang bập bùng cháy. Đó là phép cường hoá tốc độ để đánh cận chiến.
"Tôi nghe Huy kể rồi, cậu rất yếu khi đánh cận chiến."
Kiều lao đến tiếp cận với vận tốc như của một con báo cheetah.
Trời ạ! Bảo Hộ!
Tôi nhanh chóng dùng phép mà không thèm niệm chú nữa.
Kiều lao đến với cú cước đang rực cháy nhưng bị chặn lại bởi một màng bảo vệ đen mờ.
Chà! Nếu chậm thêm tí nữa thôi là tôi ăn cả cái bàn chân của Kiều vào mặt rồi.
"C-Chờ đã! K-Không phải là đấu phép thuật sao? Sao lại đánh tay đôi rồi?"
"Vì tôi đã đánh giá được rồi, đấu phép chắc chắn tôi không thể thắng được cậu. Chưa niệm chú xong thì chắc tôi đã niệm Phật luôn rồi... Với lại nhìn xem, cậu còn không thèm niệm chú mà vẫn dùng được phép "Bảo Hộ" này. Đúng là biến thái mà!"
Kiều lùi lại một chút giữ khoảng cách không quá xa, chắc là chuẩn bị cho một cú song phi mạnh mẽ hơn để phá hủy lớp Bảo Hộ của tôi. Tôi có thể dùng phép nhanh, nhưng phép của tôi không mạnh bởi năng lượng không có nhiều. Tức là giờ nếu vượt qua ngưỡng chịu đựng thì Bảo Hộ sẽ biến mất.
"Nếu cậu chỉ mới thức tỉnh thì chắc cậu cũng hiểu vấn đề của bản thân nhỉ?"
Cô ấy đoán trúng nỗi lo của tôi rồi. Quả nhiên bị thiệt thòi về năng lượng mà, biết vậy không đồng ý cái thực chiến này làm gì. Cứ nghĩ là sẽ được thể hiện, ai ngờ sắp phải tủi nhục bẹp dí dưới đất. Mà tất cả tại cô tiểu thư này nói một đằng làm một nẻo, gì mà học hỏi phép thuật cơ chứ, cuối cùng thành ra đấu tay đôi. Đây rõ ràng là muốn hơn thua mà.
Hài... Thôi hết cách rồi. Dù sao cô ấy cũng đã chấp nhận thua về mặt phép thuật. Giờ có đấu cũng chỉ là để hiểu hơn về đối phương thôi... Ừm... Chắc vậy!
"Được rồi, vậy tôi sẽ bung hết sức đây! Để có thua thì tôi cũng phải trông thật ngầu."
Không biết tại sao nhưng lúc này tôi đang thực sự cảm thấy phấn khích dâng trào.
"Ồ! Vậy cậu định làm gì?"
"Hỡi năng lượng, dưới danh xưng Mạnh, ta triệu gọi ngọn lửa địa ngục..."
"Cái gì! C-Chờ... Không được rồi!... Hỡi năng lượng..."
"...mang đến sự thống khổ, phun trào như núi lửa giận giữ, bùng nổ và oanh tạc đại địa. Hoả trụ cuồng bạo!"
Kết niệm, một khu vực rộng lớn dưới mặt đất xung quanh nơi Kiều đứng hiện lên đầy những vòng tròn phép màu đỏ. Và từ vòng phép, xuất hiện những cột lửa bùng lên như những ngọn núi lửa mini phun trào.
"...Quang giáp hộ mệnh!"
Thế nhưng ngay khoảnh khắc cột lửa bùng lên, cô ấy đã kịp sử dụng phép phòng thủ. Cơ thể của Kiều được bao bọc bởi một lớp ánh sáng long lanh như pha lê.
Đứng bên trong tầm phép thuật của tôi, dù không trực tiếp trúng cột lửa nào, nhưng bên trong đó nhiệt độ có thể lên đến hàng nghìn độ. Dù ở trong không gian phòng tập này không bị thương thì cũng phải chịu đau đớn như một hình phạt. Nhưng cô ấy hoàn toàn không bị gì cả.
"Cậu thực sự nghiêm túc rồi nhỉ!" Kiều vừa nói vừa bước ra khỏi khu vực phép của tôi như thể chẳng có gì.
Thế này thì chịu rồi! Ai đó cứu tôi với!
"Cậu chắc cũng cạn năng lượng rồi nhỉ? Khi mà dùng một phép diện rộng và mạnh như thế. Tớ cũng không còn nhiều năng lượng nữa, nhưng như vậy là đủ để đánh bại được cậu rồi."
Kiểu mỉm cười đắc ý và rồi lao nhanh về phía tôi với phép cường hoá tốc độ và quang giáp vẫn còn trên người.
Tôi lúc này chỉ biết đứng chôn chân tại chỗ. Mà không phải vì tôi bình tĩnh hay gì đâu, chỉ là thực sự hết cách rồi.
"Vậy là tớ thắng rồi nhé... Dù không vẻ vang lắm."
Ngay khi Kiều tiếp cận và dơ cước đá ngang lên mặt tôi... Tôi đã ước cô ấy mặc váy ngắn lúc này!
...Cùng lúc quang giáp của cô ấy biến mất. Và tôi chỉ chờ có vậy thôi. He he he...
"Chưa chắc đâu!"
Tôi dơ bàn tay đang dấu sau lưng từ nãy đến giờ ra trước. Và ở bàn tay đó, lơ lửng một quả cầu lửa xoáy tròn như mắt bão đã được tôi tích tụ ngay từ lúc hoàn thành phép "Hoả trụ cuồng bạo".
Tôi có kinh nghiệm chơi game, đọc truyện, xem nhiều cảnh hành động phép thuật rồi. Cũng phải học được đôi chút mẹo vặt chứ!
"C-Cái..." Kiều với vẻ mặt bối rối, cô ấy cảm nhận được nguy hiểm và muốn rút lui nhưng quán tính phi đến không cho phép cô ấy làm điều đó.
"Bộc cầu!"
Phép thuật được giải phóng, nhưng ngày lúc này cước pháp của Kiều đã vươn tới mặt tôi. Và tôi bị đá văng lăn long lóc dưới đất. Rồi...
BÙM!
Một rung chấn kinh khủng cùng tiếng nổ vang trời. Phép "Bộc cầu" của tôi đã phát nổ ngay trước mặt Kiều.
"A! Đau... đau..." Nằm dưới đất, đột nhiên cơ thể tôi đau nhói lên như bị một chiếc xe hơi húc vào khiến tôi cắn răng nghiến lợi để chịu đựng cho nỗi đau qua đi.
Đây là hình phạt khi để bị trúng đòn. Đúng là kỳ diệu mà, bị đá vào mặt nhưng đau toàn thân. Cũng may bị đá văng đi nên tránh được phạm vi vụ nổ của Bộc cầu, nếu không thì chắc còn đau quằn quại hơn nữa.
Tôi gượng quay cổ ngoảnh mặt nhìn sang hướng của Kiều để xem tình hình của cô ấy ra sao. Tôi nghĩ bản thân có hơi quá đáng khi trực tiếp dùng "Bộc cầu" ở khoảng cách gần như vậy. Nếu không phải trong phòng tập thì chắc chắn sẽ bị bỏng và thương tích nặng nề rồi.
"Ể!?"
Tôi có chút ngỡ ngàng khi nhìn về phía Kiều, nhưng không phải vì cô ấy không sao, mà là có rất nhiều sao.
"Này! Đừng đùa chứ! Đây là phòng tập mà!"
Kiều nằm bất động như bức tượng đã đổ vỡ, ngực cũng không còn thấy phập phồng hơi thở. Sợ hãi và lo lắng, tôi gắng gượng dậy bước đi chập chững trong tầm nhìn mờ ảo và xoay vòng. Đây chính là tình trạng gặp phải khi cạn năng lượng.
Cố lê lết mhững bước chân khó khăn đến chỗ Kiều, cô ấy hiện đang quay mặt về hướng ngược lại khiến tôi không thể xác định được tình hình. Tôi cần kiểm tra sắc mặt và hơi thở của cô ấy.
Và rồi khi tôi vươn tay đến chạm vào vai Kiều để lật ngửa cô ấy lại...
"Cậu bị lừa rồi nhé!" Kiều bất ngờ ngoảnh mặt lại mỉm cười hả hê.
Còn tôi, tôi vừa mừng vừa sợ, rồi cũng thả lỏng được cảm giác bồn chồn này. Và chính sự thả lỏng ấy khiến cơ thể tôi sụp đổ.
"Lần sau... đừng có mà làm vậy nữa... Đau tim lắm!"
Tôi gượng nói rồi nghiêng người đổ gục xuống nằm ngay cạnh Kiều. Tôi không quan tâm cũng không thấy ngại với việc đó, giờ tôi chỉ muốn nghỉ ngơi thôi.
"Ai bảo cậu lúc nào cũng cợt nhả. Đây là cái giá phải trả đó!... Mà cậu cũng đúng là biến thái thật đấy!"
"Tôi đã làm gì biến thái đâu mà chửi tôi vậy? Tôi chỉ muốn xem tình hình của cậu nên mới định chạm vào vai cậu thôi mà."
"Không! Không phải kiểu biến thái ấy. Biến thái ý tớ nói ở đây là kiểu 'rất vô lý' ấy. Một người mới thức tỉnh mà dùng phép thuật không cần niệm chú như vậy, đây là lần đầu tớ thấy đấy."
Tôi biết, bản thân mình cứ như một lỗi hệ thống vậy. Ở thế giới này, niệm chú là cực kỳ cần thiết để cho người mới dần quen với phép thuật. Trong trò chơi, nó được quyết định bằng thời gian vận chiêu. Và khi người chơi càng mạnh thì thời gian vận chiêu sẽ càng giảm.
Tôi hiểu được quy luật, khi một phép được dùng liên tục, nó sẽ được toàn bộ cơ thể và não bộ ghi nhớ, từ đó mới đạt được vô niệm của một phép nhất định. Nhưng tôi thì lại không tuân theo quy luật này, có lẽ do trong não bộ của tôi đã có sẵn những phép thuật này từ việc chơi game.
"Vì tôi có chút đặc biệt ấy mà, trên đời chỉ có một."
"Ồ! Nghe bí ẩn thật đấy. Vậy cậu sẽ dạy tôi chứ? Cậu hứa rồi mà."
"Được thôi, nhưng học được hay không thì phải dựa vào cậu đấy."
"Ừm!"
Tôi và Kiều cứ nằm im ở đó mà nói chuyện một lúc cho đến khi hình phạt đau đớn hết tác dụng.
Và tôi cũng hồi phục lại được phần nào đó năng lượng bị mất, tình trạng mơ màng, đầu óc quay vòng vòng biến mất.
Sau đó, đi tìm công tắc để tắt đi không gian ảo. Đấu trường cổ đại biến mất, chỉ còn lại không gian tối tăm và một cánh cửa ánh sáng ở đối diện. Bước qua cánh cửa ánh sáng, chúng tôi trở lại khu luyện tập.
Trở ra, chúng tôi đều không còn thấy Huệ và Huy ở đây nữa. Tìm trên màn hình các phòng tập đang được sử dụng cũng không thấy có.
"Có khi nào trong lúc chờ chúng ta, họ cũng đấu tập thực chiến với nhau rồi không?"
"Cũng có thể!"
Cả hai chúng tôi đồng loạt nhìn đến cánh cửa phòng đấu tập thực chiến bên cạnh phòng mà chúng tôi vừa bước ra. Trên cửa đó có hiển thị ánh sáng màu đỏ, và dòng chữ "đang sử dụng".
Chỉ có ở trong phòng đấu tập thực chiến là không có camera giám sát hiển thị trên màn hình lớn. Nên là không thể xem được trình độ thực chiến của họ như thế nào, tiếc thật!
...Sau một lúc ngắn ngồi nghỉ chờ đợi tại chỗ khu phòng đấu thực chiến, một phòng đấu tập thực chiến đã kết thúc sử dụng và được mở ra. Huệ là người đầu tiên bước ra với tâm trạng hiện trên mặt không mấy vui vẻ...à mà gương mặt cậu ấy vốn vậy mà. Sau lưng Huệ là Huy, cậu ta không buồn mà cũng không vui, nói chung là cảm giác có vẻ cũng không hài lòng.
"Sao rồi, là ai thắng thế?" Kiều đứng dậy chạy đến bên Huệ mà niềm nở hỏi.
"Là Huy! Kỹ năng chiến đấu của cậu ấy chắc phải gần đến mức của những chiến binh chuyên nghiệp rồi."
"Cậu nói quá rồi! Tôi còn lâu mới đến được trình độ ấy." Huy khiêm tốn nói.
"Còn trận đấu của cậu và Mạnh thì sao?" Huệ hỏi ngược lại.
"Tớ thua mất rồi! Cậu ta đúng là biến thái, đến mức còn không cần niệm chú." Kiều nói với ý kiểu như đang rất là oan ức, rồi quay sang Huy mà trách móc vô cớ. "Tại sao cậu không nói cho tớ biết điều đó chứ? Huy!"
"T-Tớ cũng không có biết mà." Huy bối rối.
Và rồi cả ba người bọn họ nhìn về phía tôi với ánh mắt tò mò và phán xét.
Thôi tiêu rồi, tự dưng đi tạo ra sự chú ý cho bản thân thế này.
"Nhưng có chắc là không cần niệm chú không? Vì vẫn có thể niệm chú qua suy nghĩ mà." Huệ lên tiếng như muốn cứu tôi, nhưng thực ra là không, chỉ là để chắc chắn sự đặc biệt của tôi thôi.
"Cái đó tớ cũng không rõ, nhưng trong chiến đấu mà vẫn niệm chú bằng ý nghĩ được thì cũng không bình thường đâu."
Huệ và Kiều nhìn tôi như muốn một câu trả lời cho điều họ đang tò mò.
"Ừ thì nó cũng có liên quan chút đến ý nghĩ, nhưng không phải niệm chú. Nói sao nhỉ? Ảo tưởng... Mường tượng... À! Là hình dung! Đúng vậy, là hình dung phép thuật trông như thế nào rồi thực hiện thôi."
"Không thể nào, chỉ mỗi hình dung thôi thì không thể tạo ra phép hoàn chỉnh được. Các học giả đã nghiên cứu về điều đó rồi, và hoàn toàn không thể khả thi."
Đúng như Kiều nói. Hinh dung chỉ có thể tạo ra hình ảnh phép thuật, không có uy lực và sự giải phóng. Nhưng trong tương lai, họ sẽ nghiên cứu ra một bài tập hình dung đặc biệt mà sau này sẽ biến phép thuật vô niệm thành điều khả thi ở mọi lứa tuổi. Bài tập ấy được gọi là "thiền định vô ngã".
Thực sự tôi không hiểu nó lắm, dù chơi game và đọc mô tả về nó thì tôi cũng chẳng thể hiểu được. Nó thực sự là một kiến thức quá rắc rối.
Và tôi sẽ chỏi cho họ bài tập này theo những gì đã viết trong game. Còn hiểu được nó hay không là do họ.
"Điều ấy sẽ khả thi, nếu cậu luyện tập một loại bài tập thiền định."
"Thiền định!?"
Mọi người ngơ ngác nhìn tôi với ánh mắt tò mò.
"Đúng vậy, là ngồi thiền! Thế có ai muốn học không?"
"Mà chờ đã, nếu phương pháp ấy có hiệu quả thật thì sao cậu không công bố nó cho thế giới. Với nó, sức mạnh của toàn bộ nhân loại sẽ được tăng cường, và cậu cũng sẽ trở thành học giả được người người kính trọng." Huệ nói với tông giọng nghi ngờ.
Tôi hiểu sự nghi ngờ của cô ấy. Một lý thuyết nói suông mà chẳng có gì để kiểm chứng, một thứ mới mẻ vô lý như vậy lại được nói ra bởi một thằng nhóc chỉ mới thức tỉnh, ai tin được.
"Xin lỗi nhưng đây là bí mật của riêng tớ. Cậu thấy đấy, giờ công bố với thế giới thì ai tin, ai có thể tin một thằng nhóc mới mười lăm tuổi vừa mới thức tỉnh."
"Nhưng..."
"Và hơn nữa, biết đâu được ngoài kia cũng đang có những học giả nghiên cứu về nó nhưng không thành công. Rồi tôi, một thằng nhóc mới thức tỉnh lại làm được điều mà những nhà thông thái nhất thế giới không làm được. Đến lúc ấy họ sẽ nghĩ gì? Một thằng nhóc ăn cắp, hay một thằng nhóc bí ẩn cần được loại bỏ."
"Cậu nghĩ bi quan quá rồi, tớ không nghĩ..."
"Thôi dừng ở đây đi, đáng ra thứ này không nên được tiết lộ mới phải. Coi như tôi chưa nói gì đi. Còn nếu Kiều... cậu vẫn muốn muốn học thì tôi vẫn sẽ chỉ cho cậu."
Nói rồi tôi đứng phất dậy quay bước rời đi, hướng đến những phòng tập thể chất.
"Cậu ấy đang dỗi có đúng không?"
"Thì cũng đúng thôi. Cậu ấy có lòng tốt muốn dạy chúng ta, thậm chí còn nói ra bí mật đó mà. Nếu là tớ chắc tớ cũng sẽ có cảm giác như vậy."
"Cậu nên đi xin lỗi Mạnh đi Huệ à."
"Nhưng tớ đâu có sai."
"Tớ biết cậu không sai, nhưng như vậy cũng không đúng đâu. Tớ hiểu cậu đang lý trí, suy nghĩ cẩn thận như một chiến binh thực thụ. Nhưng cậu phải lý trí dựa theo cả tình huống nữa, Mạnh không phải kẻ thù của chúng ta..." Ngắt đoạn, Kiều gọi với tới tôi "...Mạnh này! Chờ đã, tớ muốn học nó!"
Rồi tiếng bước chân chạy vội vã và tiếng gọi ngày càng gần hơn. Cho đến khi ngó sang cạnh, tôi thấy Kiều đang đi song song với mình.
Dù dỗi nhưng tôi vẫn phải vểnh tai lên nghe xem họ nói gì chứ. Tôi biết rằng Huệ không sai, cô ấy nghi ngờ cũng có cái lý của nó. Còn tôi, tôi không có dỗi như họ nghĩ, chỉ là tôi muốn trốn tránh để bí mật của bản thân không bị lộ quá mức ra.
"Cậu cũng không nên bỏ đi thế chứ! Như vậy càng khiến cậu bị nghi ngờ hơn đó!"
"Thì tại khó xử quá mà, tớ không biết phải đối mặt với cô ấy ra sao nên... Nhưng mà cảm ơn cậu nhé!"
"Hứ! Sao tự dưng cảm ơn tớ?"
"Vì đã tin tưởng tớ. Dù chắc cậu cũng đang có nhiều nghi hoặc về tớ lắm, nhỉ?"
"Có gì đâu mà phải cảm ơn. Tớ cũng chỉ là muốn học phương pháp dùng phép không cần niệm chú của cậu ấy mà. Mà dù bí mật của cậu là gì thì chắc nó cũng sẽ chẳng gây hại cho tớ đâu, phải không?... Tớ nghĩ vậy đấy!"
Nụ cười tươi của Kiều như ánh dương xoa dịu tâm hồn đang vừa lo lắng cho bí mật của bản thân vừa khó xử trí sự tình với Huệ. Cô ấy thực sự giống như một thánh nữ mang ánh sáng chói lọi dẫn lối cho kẻ lạc.
A! Có khi nào tôi cảm nắng cô ấy rồi không? Tôi có chút rung động rồi... À! Nhưng mà không được, bởi vì Huy, cậu ta sẽ giết tôi mất.
"Vậy cậu muốn bắt đầu học khi nào?"
"Tất nhiên là bây giờ rồi."
"Vậy thì phải kiếm một nơi yên tĩnh thì mới có thể ngồi thiền được."
"Thế thì phòng đấu tập thực chiến chẳng phải là nơi tốt nhất rồi sao!"
"Vậy là phải quay lại đó à?"
"Hí hí, cậu ngại hả?" Kiều dùng tay che khẩu hình, giọng cười ranh mãnh.
"Chứ sao nữa, vừa quay lưng phủi đi, giờ lại quay lại. Không nhục mới lạ!"
"Vậy còn phòng của tớ thì sao? Rất yên tĩnh!"
Tôi đứng lặng, chân khựng dừng bước trước lời mời gọi của Kiều. Kiều cũng như biết được tôi sẽ đứng lặng thế này nên đã dừng bước ngay khi nói ra câu ấy.
Gương mặt vừa bất ngờ vừa bối rối nghi hoặc của tôi quay sang nhìn Kiều. Tôi biết cô ấy đang nói đến việc luyện tập, nhưng nó sẽ gây hiểu lầm tai hại mất. Và Huy chắc chắn sẽ không tha cho tôi.
"Cậu đùa rồi, chẳng phải phòng cậu cũng là phòng của Huệ à?"
"Ừm... Cái này không được, cái kia cũng không. Khó chiều cậu ghê!... Thế thì chỉ còn cách là cậu phải làm lành với Huệ thôi." Kiều đập tay vào lòng bàn tay như nảy ra một sáng kiến tuyệt vời.
"Nói thì dễ hơn làm đó, bạn Kiều ạ!"
"Có gì khó đâu, cậu chỉ cần mua một món quà nhỏ và ngồi xuống nói chuyện đàng hoàng, để hai người thấu hiểu nhau là được rồi."
"Ờ mà... Sao cách cậu nói cứ thấy giống như dành cho các cặp đôi vậy?"
"Thôi nào, đừng để ý tiểu tiết chứ! Cứ nghe tớ đi, tớ cũng là con gái mà."
"Hài..." Tôi thở dài "...Được rồi, tớ sẽ xem xét và cố gắng."
"Cho tớ học nữa được không?" Bất ngờ Huy từ phía sau bước đến khoác vai tôi mà nói.
"Tất nhiên là được. Với lại..." Ngắt lời, tôi tiến đến gần sát lại tai Huy mà thì thầm "...cậu có thể được luyện tập với Kiều, quá hoàn hảo còn gì!"
"Quả nhiên là thuyền trưởng, từ giờ cậu sẽ là người anh em thân thiết nhất của tôi."
"Gì vậy, hai cậu nói về chuyện gì thế?"
Kiều tò mò chen vào chuyện của hai chúng tôi.
"À là chuyện làm cách nào để Mạnh làm lành với Huệ ấy mà."
Chà! Không ngờ Huy cũng biết đổi trắng thay đen trước mặt Kiều đấy. Cứ tưởng đối với Kiều, cậu ta chỉ biết có gì nói đó chứ.
"Tớ cũng vừa khuyên cậu ấy chuyện đó rồi. À mà... còn Huệ đâu rồi?" Kiều hỏi.
"À! Cô ấy nói rằng sẽ về phòng trước rồi. Và bảo tớ nói lại với cậu như vậy." Huy đáp.
"Ồ vậy à! Vậy thì quay lại phòng tập thực chiến thôi."
Nghe được thông tin, tôi nhanh nhảu nhảy vào đưa ra ý kiến, khiến Huy và Kiều đều chết lặng nhìn tôi với ánh mắt phán xét, một ánh mắt kỳ thị và khinh bỉ.
Tôi biết mà, tôi thật khốn nạn, tôi chỉ biết né tránh, mà không biết sửa đổi. Tôi xin lỗi!
"Gì vậy? Sao lại nhìn tôi như vậy? Hai cậu có muốn học không?"
"Hài... Hết nói."
"Thật sự hết cứu rồi."
Kiều và Huy lắc đầu thở dài rồi quay gót hướng đến phòng tập thực chiến mà không thèm chờ tôi.
"M-Mấy cậu đang hùa vào bắt nạt tôi đấy à?"
...
------
Trong phòng tập thực chiến, không gian ảo mà chúng tôi chọn để luyện tập thiền định là sân đấu theo phong cách huyền huyễn của tiểu thuyết tu tiên. Xung quanh là những núi đá dựng đứng tựa như những cây cột chống trời.
Dưới sân tập là Kiều và Huy đang ngồi khoanh chân, mắt nhắm tập trung nghe tôi giảng dạy.
"Thiền định là phương pháp rèn luyện tâm trí thông qua sự bình tĩnh, sáng suốt. Thông qua sự tập trung, chú ý vào hơi thở bản thân, âm thanh của trái tim, rồi đưa tâm trí vào thế giới tinh thần để đạt được vô ngã. Thiền định giúp gia tăng và cường hoá tâm trí, khiến sự hình dung của ta tỉ mỉ hơn. Từ đó khiến việc sử dụng phép thuật bằng cách hình dung dịch chính xác hơn."
Nói vậy thôi chứ tôi cũng chẳng hiểu cái quái gì cả. Tất cả đều là mô tả trong trò chơi, tôi chỉ nói lại với họ, còn Kiều và Huy có hiểu hay không là việc của hai người họ. Nghe hơi vô trách nhiệm thật đấy, nhưng biết sao được giờ, đến tôi còn chẳng nắm rõ cái "thiền định vô ngã" này là gì nữa mà.
Chắc tôi cũng nên thử một chút.
Trong game chỉ cần ngồi một chỗ và bấm một nút, rồi đợi cho tiến trình lĩnh hội thiền định cứ vậy mà tăng lên. Nhưng giờ là thực tế, tôi không biết ngồi thiền này có cần phải ngẫm ra đạo lý cao siêu nào không nữa.
Ngoài ra khi thiền định đạt đến vô ngã, một kỹ năng mang tên "Thế giới vô ngã" sẽ mở khóa. Kỹ năng cho phép ta tiến vào thế giới ý thức của bản thân mà luyện tập phép thuật trong đó, với một ngày trong thế giới ý thức chỉ bằng một phút ở hiện thực. Hơn nữa, phương pháp ngồi thiền này còn giúp gia tăng một chỉ số khá quan trọng, đó là tỉ lệ thích ứng năng lượng. Tỉ lệ thích ứng năng lượng chính là chỉ số quyết định đánh giá tiềm năng phát triển của một người thức tỉnh.
Bởi vậy mà phương pháp "thiền định vô ngã" đã ngay lập tức được công nhận là tuyệt tác đỉnh cao, giúp nhân loại mạnh mẽ hơn trước sự gia tăng của quái vật và sự xuất hiện của những sinh vật thần thoại.
"Nhưng mà làm sao để biết có kết quả hay không? Chắc hẳn phải có dấu hiệu gì đó chứ?" Kiều mở mắt dơ tay hỏi.
Ờm... Cái này mình chưa nghĩ đến luôn! Làm sao đây? Nếu mình là người đã trực tiếp trải qua thì mình sẽ biết. Nhưng những gì mình biết đều là qua trò chơi ấy. Chẳng lẽ mình cứ nói theo kết quả như trong trò chơi?... Thôi cứ nói bừa đi!
"Tớ cũng không biết phải miêu tả nó như thế nào nữa, vì nó khá là mơ hồ. Phải miêu tả sao nhỉ? Ừm...Nếu trong lúc thiền mà trước mắt cậu đột nhiên xuất hiện một không gian trắng xoá, nơi mà cậu có thể tự do điều khiển bản thân làm theo ý thích thì đó là chính là dấu hiệu thành công đấy."
Tôi nói theo như kết quả sẽ hiện ra khi hoàn thành tiến trình thiền định trong game. Phải, khi hoàn thành, màn hình sẽ chuyển góc nhìn của ta đến một không gian trắng mây như thiên đường. Và ở đó, ta có thể làm bất cứ điều gì, như bay lượn, tạo ra đồ vật từ hư không, biến mọi thứ không thể thành có thể. Đó chính là không gian vô ngã của bản thân.
"Chỉ có vậy thôi ư? Nghe mơ hồ thật đấy!"
"Thế nên tớ mới nói là, học được hay không là do các cậu mà. Thôi thì cố gắng lên nhé! Hoặc các cậu có thể bỏ cuộc, bất cứ lúc nào, tớ không ép các cậu học đâu nhé."
"Nghe vậy thấy tự ái thật đấy. Nhưng cậu làm được thì tôi chắc chắn cũng sẽ làm được. Đợi đó!" Kiều nói với vẻ đầy quyết tâm rồi lại nhắm mắt ngồi thiền.
Kiều lấy được quyết tâm là mừng rồi, nhưng sự thật là tôi chưa có làm được điều đó. Nếu Kiều có thể thành công thì cô ấy sẽ là người đầu tiên của thế giới này lĩnh hội được sức mạnh tuyệt diệu của thiền định vô ngã.
Mà rảnh thế này thì tôi cũng phải thử ngồi thiền xem sao.
...
Và rồi, thay vì ngồi thiền thì tôi đã ngủ quên từ lúc nào không hay, cho đến khi Kiều và Huy gọi dậy.
"Này! Mạnh! Đừng ngủ nữa, muộn lắm rồi."
"Thuyền trưởng! Thuyền trưởng!"
Cùng trời đất rung chuyển, tiếng gọi mơ hồ đánh thức tôi khỏi bóng tối.
"Hứm... Gì vậy? Sáng rồi à?"
"Không, tối rồi mới đúng!"
"Ế!"
Tôi giật mình ngồi dậy quan sát xung quanh. Quang cảnh tươi sáng cùng núi non hùng vĩ, nơi bồng lai tiên cảnh như trong tiểu thuyết tu tiên khiến tôi chợt nhận ra bản thân đang ở đâu.
Vẫn là đang trong phòng tập thực chiến ảo!
"Mà mấy giờ rồi?"
"Sáu giờ tối!"
"Ồ vãi!" Tôi lỡ miệng thốt ra từ không mấy đẹp đẽ.
Tôi kinh ngạc vì sự kiên nhẫn của hai người bọn họ. Từ lúc bắt đầu ngồi thiền có lẽ là từ mười giờ trưa, có nghĩa là đã bảy tiếng trôi qua mà họ vẫn ở đây ngồi thiền.
"...Các cậu vẫn ngồi thiền từ lúc ấy cho đến giờ hả?"
"Tớ thì là vậy. Còn Huy cũng ngủ quên như cậu, nhưng khác là cậu ấy biết đường tỉnh lại... Mà cậu mệt lắm à? Sao lại ngủ ở đây?"
Mình có nên nói vì muốn thử luyện tập thiền định mà ngủ quên giữa chừng không nhỉ?... Chắc chắn là không nên rồi, vì họ đang nghĩ mình đã thành thục phương pháp này rồi nên mới sử dụng phép thuật không cần niệm chú mà.
"Là một người thầy, tôi phải có trách nhiệm quan sát các cậu..." Tôi đứng dậy ngửa mặt vỗ ngực tự hào. "...Nhưng rồi tôi ngủ quên lúc nào không hay. Hề hề."
Gượng lấy một lý do hợp lý rồi tôi bất giác nhìn vào Kiều vì cảm thấy cô ấy có gì đó rất khác lạ, khí của cô ấy có hơi mới mẻ, kiểu như có một thứ gì đó đã thức tỉnh trong con người của cô ấy vậy.
"Sao cậu nhìn tớ chằm chằm thế? Có gì à?"
Nhờ lời nhắc khéo của Kiều mà tôi thoát khỏi sự tập trung vô ý tứ của mình. Và đồng thời thì gáy tôi lạnh buốt như ai đó dí băng vào.
Liếc mắt sang bên cạnh Kiều, tôi thấy người bạn Huy đang lườm mình với tất cả sự mến thương. Sự mến thương đó có thể đưa tôi đi về cõi vĩnh hằng lúc nào không hay.
"À... Xin lỗi, tại tôi thấy cậu có chút gì đó khác với mọi lần."
"Tớ có thấy gì khác đâu nhỉ?"
"Có vẻ như luyện tập có tác dụng rồi đấy."
"Mà hình như là vậy! Dường như tớ có thể hình dung tốt hơn rồi."
Vừa nói, Kiều vừa nhìn vào lòng bàn tay đang ngửa lên. Rồi trong lòng bàn tay ấy, một quả cầu nước được hình thành mà chẳng hề có lời niệm chú nào được phát ra.
"Nhưng mà tớ vẫn chỉ mới tạo ra được vật chất như thế này thôi, còn để tạo ra phép hoàn chỉnh mang sức mạnh thì vẫn chưa thể."
Kiều nói với chút vẻ buồn rầu và cùng lúc quả cầu nước mất đi hình dạng mà rơi ào xuống đất.
"Cái này...là bước đầu của thiền định vô ngã. Nhập tâm."
Thật sự là tôi không biết phải kinh ngạc hay sợ hãi nữa. Đây là thiên tài hay là một con quái vật có khả năng học hỏi cực nhanh?
Ở trong game, có duy nhất một thiên tài trẻ tuổi được cả thế giới công nhận, nhưng dù vậy thì người đó cũng phải mất một tuần để đạt được giai đoạn "nhập tâm".
"Cậu thực sự có một sự tập trung và kiên nhẫn đến đáng kinh ngạc đấy!"
Sau này, khi trở thành chiến binh thức tỉnh có tiếng tăm rồi thì đừng quên đồn đại rằng có một người thầy như tôi nhé! Nhờ người ấy mà cậu học được một kỹ năng quá bá đạo.
"Cậu nói đó là bước đầu tiên? Vậy có tổng mấy bước?"
"Ba bước thôi! Bước đầu, nhập tâm. Bước hai, giác ngộ. Bước ba, vô ngã."
"Những bước sau có khó không? Những bước sau vẫn chỉ cần tập trùng ngồi thiền ư? À...Còn cậu, cậu mất bao lâu để trải qua hết ba bước đó?"
Kiều hỏi liên tục khiến tôi hơi khó xử, và cô ấy cũng hỏi toàn những câu mà tôi chẳng biết, chỉ có thể trả lời bừa cho qua chuyện.
"Những bước sau thì cũng không có gì khó đâu, cứ tiếp tục như hôm nay là được. Còn về tôi thì..."
Tính từ lúc sinh nhật thức tỉnh đến giờ thì mới được nửa tháng, khoảng hơn mười lăm ngày. Vậy thì cứ nói đại là mất hai tuần để hoàn thành nó đi.
"...Tôi mất đúng hai tuần. Vì tôi là người tạo ra nó mà."
Tôi nói không chớp mắt với những điều gần như không phải sự thật. Tôi nghĩ bản thân rất có tiềm năng trong diễn xuất đấy.
Ở trong game thì nhân vật được thiết lập tiếp thu thiền định nhanh nhất cũng mất hai tháng. Không biết Kiều có phá kỷ lục đó được không nhỉ? Mà tôi nghĩ cũng có thể do Trái Đất có nền văn minh phát triển hơn thế giới Chaos&Order, nên con người ở đây có thể tiếp thu nhanh hơn.
"Tức là ngay khi thức tỉnh thì cậu đã luyện tập phương pháp này à?" Huy hỏi.
"À...thì... Ừ!"
Cứ nói dối thế này khiến tôi ái ngại quá, giống như đang biến thành một kẻ dối trá tồi tệ vậy. Và giọng tôi khi nói dối cũng quá dễ để nhận biết rồi.
"Hứm..."
Thay vì cảm thấy bất ngờ với lời khẳng định đó của tôi, cả Kiều và Huy đều đang nhìn tôi với vẻ mặt suy tư.
Chẳng lẽ họ đã nhận ra điều gì đó từ tôi chăng? Tôi không rõ họ đang nghĩ gì nữa. Tôi đoán, có thể họ đang nghĩ một thằng nhóc vừa mới thức tỉnh như tôi làm sao có thể tạo ra phương pháp này được, chắc chắn được ai đó chỉ dạy. Kiểu như vậy chăng?
"Được rồi, các cậu nếu có thời gian rảnh thì cứ luyện tập nó nhé. Giờ chúng ta nên đi ăn tối trước khi quá muộn."
Tôi đổi chủ đề để ngừng những nghi ngờ trong Kiều và Huy lại.
Kết thúc buổi tập thiền định, rời phòng thực chiến ảo và khu luyện tập, chúng tôi hướng thẳng đến nhà ăn.
Và một ngày nữa đã gần kết thúc, thời gian cũng gần đến lúc để thử thách cuối cùng trên du thuyền được công bố. Thử thách cuối cùng, "Hiện thực khắc nghiệt".