Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Chỉ muốn sống bên cạnh anh - Chương 104: Khoảnh Khắc Bất Ngờ Giữa Giấc Mơ

Ánh nến đêm qua đã tắt từ lâu, nhường chỗ cho ánh nắng ban mai rực rỡ len lỏi qua ô cửa sổ lớn của khu nghỉ dưỡng. Hàn Kính Niên khẽ mở mắt, cảm nhận hơi ấm mềm mại của Hạ Vãn An đang cuộn tròn trong vòng tay mình. Mùi hương dịu nhẹ từ mái tóc cô vẫn vương vấn, tựa như một loại bùa chú khiến anh chỉ muốn ôm cô thật chặt, vùi mình vào giấc ngủ sâu thêm một lát nữa. Nhưng kim đồng hồ không ngừng nhích, và dù muốn hay không, một ngày mới vẫn phải bắt đầu. Anh khẽ cựa mình, nhấc tay ra khỏi người cô, nhẹ nhàng rời giường để không đánh thức bảo bối của mình.

Buổi sáng trôi qua trong sự tĩnh lặng quen thuộc. Sau bữa sáng đơn giản một mình, Kính Niên trở lại phòng, thấy Vãn An vẫn say ngủ. Anh mỉm cười bất lực, lắc đầu. Cô gái này, ngay cả khi đi du lịch, mục đích lớn nhất của cô vẫn là được ngủ. Nhưng anh đã học được cách chấp nhận điều đó, thậm chí còn tìm thấy niềm vui trong sự bình yên mà cô mang lại. Anh chuẩn bị sẵn một ít nước trái cây tươi và vài lát bánh mì nướng trên bàn cạnh giường, rồi khẽ đặt một nụ hôn lên trán cô, rời phòng, hẹn sẽ quay lại đón cô sau.

Giờ đã là buổi chiều muộn, khoảng ba bốn giờ. Mặt trời đã ngả về tây, ánh nắng không còn gay gắt mà trở nên dịu nhẹ, vàng óng, hắt qua những tán lá xanh um của khu vườn nhiệt đới, tạo thành những vệt sáng lấp lánh trên nền đá cẩm thạch của sảnh khách sạn. Không khí trong lành, thoang thoảng mùi hoa lài từ những chậu cây cảnh được đặt khéo léo, hòa quyện với mùi gỗ tự nhiên của nội thất. Tiếng nhạc không lời du dương, chậm rãi vang lên từ hệ thống loa ẩn mình, cùng với tiếng nước chảy róc rách từ một thác nước nhân tạo nhỏ phía góc sảnh, tạo nên một bầu không khí thư thái, êm đềm đến lạ.

Hạ Vãn An, sau một giấc ngủ dài trong phòng, đã tự mình ra sảnh. Cô không có thói quen ở lì trong phòng quá lâu, dù là để ngủ. Theo bản năng, cô luôn tìm đến nơi nào đó yên tĩnh, thoải mái nhất để tiếp tục hành trình "phiêu lưu" trong cõi mộng của mình. Và chiếc sofa dài nhất, êm ái nhất, được đặt ở một góc khuất ít người qua lại trong sảnh chính, chính là lựa chọn hoàn hảo. Chiếc khăn choàng mỏng mà Hàn Kính Niên đã đắp cho cô đêm qua, sau bữa tối lãng mạn bất thành, vẫn còn quấn quanh vai cô, mang theo hơi ấm quen thuộc và mùi hương nam tính nhàn nhạt của anh. Cô cuộn mình lại, khẽ tựa đầu vào gối tựa, đôi mắt to tròn vốn dĩ đã có vẻ mơ màng giờ đây hoàn toàn chìm vào giấc ngủ sâu. Khuôn mặt thanh tú của cô hoàn toàn thả lỏng, bình yên đến lạ. Thỉnh thoảng, ánh nắng dịu dàng hắt qua khung cửa kính lớn, chiếu thẳng vào mặt khiến cô khẽ nhíu mày một cái, nhưng chỉ trong chốc lát, vẻ mặt cô lại giãn ra, tiếp tục chìm sâu vào thế giới riêng của mình, như thể không một điều gì có thể lay chuyển được cô. Hơi thở cô đều đều, nhẹ nhàng, tựa như một cánh bướm đang đậu trên những phiến lá.

Kính Niên bước vào sảnh, phong thái lịch lãm, dáng người cao ráo thu hút mọi ánh nhìn. Anh vừa hoàn thành một cuộc họp trực tuyến quan trọng trong phòng làm việc riêng của resort. Ánh mắt anh, theo một thói quen đã ăn sâu vào tiềm thức, ngay lập tức tìm kiếm Hạ Vãn An. Anh biết cô không thích bị bó buộc trong không gian kín quá lâu, đặc biệt là vào buổi chiều nắng đẹp như thế này. Và đúng như dự đoán, anh nhìn thấy bóng dáng nhỏ nhắn của cô ở góc sảnh quen thuộc. Một nụ cười nhẹ, đầy bao dung và yêu thương, nở trên môi anh. "Lại ngủ rồi," anh thầm nghĩ, giọng điệu bất lực mà ngọt ngào. "Đến cả khi đi du lịch, cô ấy cũng chỉ muốn tìm một nơi yên bình để tận hưởng giấc ngủ của mình. Nhưng nhìn cô ấy thế này, mình lại không nỡ đánh thức."

Anh đứng lặng một lúc, ánh mắt dõi theo từng cử chỉ nhỏ của cô. Vãn An lúc ngủ thường không yên tĩnh hoàn toàn. Cô thỉnh thoảng sẽ khẽ cựa mình, đôi khi là co một chân lên, hoặc dụi mặt vào gối. Những hành động nhỏ nhặt ấy, dưới mắt Kính Niên, lại đáng yêu đến lạ. Anh nhớ lại đêm qua, khi cô gục ngủ giữa bữa tối dưới ánh nến. Anh đã từng nghĩ, tình yêu là phải chia sẻ những hoạt động, những trải nghiệm chung. Nhưng với Hạ Vãn An, tình yêu là sự thấu hiểu, là sự chấp nhận những khác biệt một cách trọn vẹn. Cô không cần những bữa tiệc tùng ồn ào hay những hoạt động mạo hiểm. Cô chỉ cần anh ở bên, tạo cho cô một không gian an toàn và thoải mái để cô có thể là chính mình, dù "chính mình" của cô có nghĩa là ngủ gật giữa những khoảnh khắc lãng mạn nhất. Và điều đó, đối với anh, cũng đã đủ. Anh đã nhận ra, Vãn An không cần "hoạt động" để tận hưởng. Cô có cách cảm nhận thế giới qua sự tĩnh lặng và các giác quan – mùi biển, âm thanh sóng, hơi ấm của anh, và cả sự mềm mại của chiếc khăn choàng này. Anh không còn muốn "chữa" cô, anh chỉ muốn yêu thương cô, bảo vệ cô, và tạo ra một không gian nơi cô có thể là chính mình một cách trọn vẹn nhất.

Kính Niên chậm rãi tiến về phía chiếc sofa nơi Vãn An đang ngủ. Mỗi bước chân anh đều nhẹ nhàng, như sợ làm vỡ đi không gian bình yên đang bao trùm lấy cô. Anh không muốn phá hỏng giấc mơ của cô, dù chỉ là một thoáng. Anh chỉ muốn ở bên cạnh, ngắm nhìn cô, và cảm nhận sự an nhiên lan tỏa từ cô sang mình. Khi anh chỉ còn cách cô vài bước chân, một tiếng động bất ngờ vang lên, phá tan sự yên tĩnh của buổi chiều.

***

Khi Kính Niên chỉ còn cách Hạ Vãn An vài bước chân, đang định vươn tay để nhẹ nhàng vuốt mái tóc cô, một âm thanh "loảng xoảng" chói tai đột ngột vang lên, kéo anh ra khỏi dòng suy nghĩ. Tiếng động khá lớn, tựa như có vật gì đó bằng kim loại hoặc thủy tinh rơi xuống nền đá cẩm thạch cứng. "Tiếng gì vậy?" Kính Niên khẽ nhíu mày, một cảm giác khó chịu dấy lên trong lòng khi nhận ra sự yên bình của Vãn An có thể đã bị quấy rầy. Anh chuyển hướng nhìn, đôi mắt sắc bén nhanh chóng quét qua khu vực phát ra tiếng động.

Một người đàn ông cao ráo, dáng người cân đối, đang đứng cách đó không xa, gần lối vào chính của sảnh. Anh ta mặc một chiếc áo sơ mi linen màu xanh nhạt lịch lãm, quần tây ôm vừa vặn, toát lên vẻ ngoài năng động nhưng không kém phần sang trọng. Chiếc đồng hồ đeo tay ánh lên sắc bạc dưới ánh nắng chiều, cho thấy gu thẩm mỹ tinh tế của chủ nhân. Anh ta có vẻ ngoài điển trai, với mái tóc được cắt tỉa gọn gàng và nụ cười thường trực trên môi, dù lúc này đang hơi cau mày vì sự cố bất ngờ.

Người đàn ông này, Lâm Nhật Minh, đang cúi gập người xuống, một tay cố gắng nhặt chiếc điện thoại thông minh cao cấp vừa rơi khỏi túi áo, tay kia loay hoay với một cuốn sổ tay bìa da cá nhân và một chiếc bút máy cũng văng ra cùng lúc. Có vẻ như anh ta đang vừa đi vừa mải mê kiểm tra điện thoại hoặc đọc tài liệu gì đó nên đã không để ý đường đi và vô tình làm rơi hết mọi thứ. Tiếng điện thoại va vào mặt sàn đá cẩm thạch đã tạo ra âm thanh lớn đến vậy.

Hạ Vãn An, đang say sưa trong giấc ngủ, khẽ cựa mình. Đôi mắt cô vẫn nhắm nghiền, nhưng cơ thể cô vô thức co lại một chút, như một phản ứng tự nhiên trước tiếng động đột ngột. Một tiếng "ưm" rất khẽ, gần như không nghe thấy, thoát ra từ cổ họng cô. Kính Niên, người đang đứng gần nhất, cảm nhận rõ sự thay đổi nhỏ này. Anh ngay lập tức quay lại nhìn Vãn An, ánh mắt đầy lo lắng. Anh không muốn giấc ngủ của cô bị gián đoạn. Trong lòng anh khẽ dâng lên một sự bực dọc nho nhỏ với người đàn ông vừa gây ra tiếng ồn.

Lâm Nhật Minh cuối cùng cũng nhặt được chiếc điện thoại và cuốn sổ tay. Anh ta đứng thẳng dậy, phủi nhẹ bụi bẩn vô hình trên áo, rồi theo bản năng ngẩng đầu lên để xem có ai bị làm phiền bởi tiếng động anh ta vừa gây ra không. Ánh mắt anh ta lướt qua Kính Niên, rồi dừng lại ở Hạ Vãn An đang cuộn mình trên sofa.

Ngay lập tức, Lâm Nhật Minh khựng lại. Đôi mắt anh ta mở to hơn một chút, rồi thoáng qua một tia bất ngờ rõ rệt, tiếp theo là sự nhận ra sâu sắc. Nụ cười xã giao trên môi anh ta biến mất, thay vào đó là một vẻ mặt kinh ngạc pha lẫn hoài niệm. Anh ta nhìn chằm chằm vào Hạ Vãn An, như thể không tin vào mắt mình. "Hạ Vãn An?" Nội tâm anh ta vang vọng, giọng nói tràn đầy sự hoài nghi và sửng sốt. "Không thể nào... Là cô ấy thật sao?"

Ánh nắng chiều vẫn vàng óng, rọi thẳng vào gương mặt bình yên của Vãn An, làm nổi bật đường nét thanh tú và làn da trắng ngần của cô. Mái tóc đen dài của cô hơi rối, một vài lọn tóc lòa xòa trên trán, càng tăng thêm vẻ ngây thơ, mỏng manh. Chiếc khăn choàng mỏng, đã được Kính Niên cẩn thận đắp cho cô từ đêm qua, vẫn còn quấn quanh người, như một lớp kén bảo vệ.

Lâm Nhật Minh không rời mắt khỏi cô. Trong khoảnh khắc đó, ký ức như một thước phim cũ ùa về trong tâm trí anh ta. Anh nhớ đến cô gái nhỏ nhắn, luôn có vẻ lười biếng, nhưng lại vô cùng thông minh và tinh nghịch, người đã từng là một phần không thể thiếu trong những năm tháng thanh xuân của mình. Vẫn mái tóc ấy, vẫn gương mặt ấy, vẫn cái dáng vẻ thư thái đến mức... lười biếng ấy. Thời gian dường như không thể chạm tới Hạ Vãn An, ít nhất là khi cô đang ngủ. Anh ta vẫn nhớ những lần cô ngủ gật trong lớp học, trên thư viện, thậm chí là trong các buổi ngoại khóa. Bạn bè thường trêu chọc cô là "công chúa ngủ trong rừng", nhưng không ai có thể phủ nhận vẻ đáng yêu đặc biệt của cô.

Một nụ cười nhẹ, nửa hoài niệm nửa thích thú, dần hiện lên trên môi Lâm Nhật Minh. Anh ta vẫn đứng đó, như một bức tượng, hoàn toàn bị cuốn hút bởi hình ảnh quen thuộc mà đã lâu lắm rồi anh ta không gặp. Tiếng nhạc không lời vẫn dịu dàng vang lên, tiếng nước chảy róc rách vẫn đều đặn, nhưng trong tâm trí Lâm Nhật Minh, tất cả đều mờ nhạt. Chỉ còn lại Hạ Vãn An, và những kỷ niệm bất chợt ùa về. Anh ta không biết rằng, Kính Niên đã nhận ra ánh mắt anh ta đang dán chặt vào Vãn An, dù Kính Niên chỉ cho đó là một sự tò mò thông thường của một vị khách du lịch. Kính Niên, với sự tập trung tuyệt đối vào Vãn An, chỉ cảm thấy một chút khó chịu khi có người lạ nhìn vợ mình quá lâu. Anh tiến nhanh hơn, muốn tạo ra một lớp lá chắn vô hình, bảo vệ giấc ngủ của cô khỏi mọi ánh nhìn tò mò.

***

Kính Niên tiến sát lại chiếc sofa, hoàn toàn không để ý đến người đàn ông lạ mặt kia nữa, hoặc nếu có lướt qua anh ta thì cũng chỉ vô thức xem đó là một vị khách du lịch bình thường đang ngạc nhiên trước vẻ đẹp của khu nghỉ dưỡng. Tất cả sự chú ý của anh đều dồn vào Hạ Vãn An. Anh nhẹ nhàng ngồi xuống mép sofa, đưa tay khẽ vuốt mái tóc mềm mại đang lòa xòa trên trán cô, cảm nhận sợi tóc mượt mà lướt qua kẽ ngón tay. Mùi hương thanh mát của dầu gội và mùi tinh dầu sả chanh thoang thoảng từ bộ ga giường hòa quyện với mùi hương riêng của cô, tạo nên một sự thư thái dễ chịu.

"An An, dậy thôi," anh thì thầm, giọng nói trầm ấm đầy dịu dàng, như sợ làm cô giật mình. Anh khẽ lay nhẹ vai cô, động tác cẩn trọng như chạm vào một món đồ quý giá. "Chúng ta về phòng ngủ một giấc thật sâu nhé?" Anh biết cô sẽ không thích bị đánh thức, nhưng để cô ngủ ở sảnh như thế này không phải là ý hay. Vả lại, anh muốn bế cô về phòng, đặt cô lên chiếc giường êm ái hơn, nơi cô có thể hoàn toàn thả lỏng.

Hạ Vãn An khẽ cựa mình lần nữa, đôi mắt mơ màng từ từ mở ra. Ánh mắt cô còn ngái ngủ, phủ một lớp sương mờ mịt, nhưng khi nhận ra gương mặt quen thuộc của Hàn Kính Niên, một nụ cười nhẹ, đầy tin tưởng và hạnh phúc, lập tức nở trên môi cô. "Ưm... Kính Niên..." Giọng cô khẽ khàng, nhỏ xíu, như tiếng mèo con làm nũng, hoàn toàn không có sự khó chịu của người bị đánh thức. Cô duỗi tay, vươn vai một cách lười biếng, rồi dụi đầu vào vai anh, cảm nhận hơi ấm và sự vững chãi từ bờ vai ấy. Cảm giác an toàn lập tức bao trùm lấy cô, khiến cô muốn ngủ tiếp ngay tại đó.

Kính Niên mỉm cười. Cái hành động dụi đầu vào vai anh, cái tiếng "ưm" nhỏ xíu ấy, chính là phần thưởng lớn nhất cho anh. Anh nhẹ nhàng luồn tay dưới đầu và chân cô, bế bổng cô lên. Hạ Vãn An không hề phản kháng, chỉ ngoan ngoãn vòng tay qua cổ anh, đầu tựa vào hõm vai, nhắm mắt lại, hoàn toàn phó thác bản thân mình cho anh. Cô là như vậy, luôn tin tưởng anh tuyệt đối, luôn tìm thấy sự bình yên khi ở bên anh, dù là tỉnh hay ngủ. Kính Niên cảm nhận được sức nặng nhẹ nhàng của cô trong vòng tay, và một cảm giác ấm áp, hạnh phúc ngập tràn lồng ngực. Anh nhẹ nhàng bước đi, hướng về phía hành lang dẫn đến khu phòng nghỉ. Tiếng nhạc không lời vẫn du dương, tiếng nước chảy vẫn róc rách, tạo nên một bản giao hưởng êm đềm cho bước chân anh. Mùi hương gỗ tự nhiên và tinh dầu sả chanh thoang thoảng khắp sảnh, giờ đây dường như còn ngọt ngào hơn.

Xa xa, Lâm Nhật Minh vẫn đứng đó, chưa rời đi. Anh ta đã thu dọn xong đồ đạc, nhưng ánh mắt anh ta vẫn dõi theo bóng dáng của Hàn Kính Niên và Hạ Vãn An cho đến khi họ khuất hẳn sau khúc quanh hành lang. Trên môi anh ta, nụ cười hoài niệm lúc nãy đã biến mất, thay vào đó là một nụ cười khó đoán, pha lẫn tiếc nuối và một sự hứng thú lạ lùng. Anh ta nhận ra người đàn ông vừa bế Vãn An đi là ai, qua chiếc đồng hồ quen thuộc và phong thái không thể lẫn vào đâu được. Hàn Kính Niên, một trong những người nổi tiếng nhất giới kinh doanh. Một sự kết hợp bất ngờ.

Lâm Nhật Minh thở dài một tiếng rất khẽ, gần như không nghe thấy. "Vẫn lười như ngày nào à, Hạ Vãn An?" anh ta lẩm bẩm, một câu hỏi vu vơ không lời đáp, nhưng trong đó chất chứa rất nhiều điều. Có lẽ là sự ngạc nhiên vì cô không thay đổi, có lẽ là sự ngưỡng mộ vì cô vẫn giữ được bản chất của mình, và có lẽ, chỉ là có lẽ, còn có một chút gì đó của sự tiếc nuối. Anh ta không biết rằng Kính Niên hoàn toàn không nhận ra mình, không hề biết có một ánh mắt dõi theo đầy phức tạp như vậy. Sự tập trung của Kính Niên chỉ dành trọn cho Vãn An, tạo cơ hội cho Lâm Nhật Minh có những hành động tiếp theo mà anh không thể lường trước.

Lâm Nhật Minh quay lưng lại, bước đi theo hướng ngược lại, nhưng trong đầu anh ta đã có những suy nghĩ mới mẻ, những kế hoạch không ngờ. Cuộc gặp gỡ tình cờ này, dường như đã mở ra một cánh cửa mới trong tâm trí anh ta, một cánh cửa dẫn về quá khứ, và có thể, cả tương lai. Anh ta có cảm giác rằng, chuyến đi này, sẽ không chỉ đơn thuần là một chuyến công tác như dự định ban đầu.

Trong khi đó, Kính Niên, hoàn toàn không hay biết về ánh mắt dõi theo và những suy nghĩ phức tạp của người đàn ông lạ mặt, vẫn nhẹ nhàng bước đi. Anh nhìn xuống gương mặt bình yên của Hạ Vãn An đang ngủ say trong vòng tay mình, cảm thấy trái tim mình tràn ngập sự yêu thương. Khoảnh khắc bình yên tuyệt đối này, anh biết, sẽ là một ký ức đẹp đẽ, một điểm tựa vững chắc để họ dựa vào khi đối mặt với những thử thách sắp tới. Nó làm nổi bật giá trị của sự gắn kết và tin tưởng hiện tại giữa Hạ Vãn An và Hàn Kính Niên. Anh không cần phải "chữa" cô, anh chỉ cần yêu thương cô, bảo vệ cô, và tạo ra một không gian nơi cô có thể là chính mình một cách trọn vẹn nhất. Bước chân anh vững vàng, mang theo tình yêu và sự bình yên, hướng về phía căn phòng ấm cúng đang chờ đợi họ.

Truyện gốc của Long thiếu, chỉ được công bố chính thức trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free