Chỉ muốn sống bên cạnh anh - Chương 106: Vết Gợn Từ Quá Khứ: Ánh Nhìn Nghi Hoặc Của Kính Niên
Ánh mắt Kính Niên dõi theo bóng dáng Lâm Nhật Minh khuất dần giữa dòng người qua lại trong nhà hàng sang trọng của resort. Tiếng xào xạc của những tán cọ xanh rì ngoài cửa sổ, tiếng sóng biển vỗ rì rào từ xa vọng lại, hay cả tiếng leng keng nhẹ nhàng của thìa chạm vào cốc thủy tinh từ những bàn ăn lân cận cũng không thể xua đi cái cảm giác mơ hồ khó chịu đang len lỏi trong lòng anh. Lâm Nhật Minh đã đi rồi, nhưng không khí anh ta để lại, cùng với chiếc danh thiếp vẫn còn nằm trên bàn, tựa như một làn khói mỏng manh, vấn vương và không dễ dàng tan biến.
Kính Niên cúi xuống, nhặt chiếc danh thiếp lên. Mặt trước là tên, chức vụ, số điện thoại và email, được in dập nổi trang nhã. Mặt sau trống không. Anh khẽ siết chặt tấm thẻ giấy trong tay, cảm nhận sự cứng cáp của nó, như một lời khẳng định về sự tồn tại và ảnh hưởng của người vừa rời đi. Anh không biết điều gì sẽ chờ đợi họ phía trước, nhưng anh biết một điều chắc chắn: chuyến đi này, sẽ không chỉ đơn thuần là một chuyến du lịch chữa lười nữa. Nó đã trở thành một hành trình khám phá, khám phá những khía cạnh mới của Vãn An, và cũng là khám phá những cảm xúc mới mẻ trong chính anh. Một cảm xúc phức tạp, pha trộn giữa sự tò mò, một chút bất an, và cả một làn sóng ghen tuông nhẹ nhàng, đáng yêu mà anh chưa từng trải qua.
Anh quay đầu nhìn Hạ Vãn An. Cô vẫn ngồi đó, bình tĩnh nhâm nhi cốc nước cam. Làn da trắng ngần dưới ánh nắng ban mai càng thêm rạng rỡ, đôi mắt to tròn thường ngày vẫn mơ màng, uể oải, nhưng dường như, anh đã nhìn thấy một tia sáng khác lạ vừa lướt qua trong đó, một tia sáng chỉ xuất hiện khi cô thực sự hứng thú, hoặc khi cô đang cố che giấu một điều gì đó. Khoé môi cô vẫn vương vấn một nụ cười nhẹ, rất nhẹ, đến nỗi nếu không quan sát kỹ, người khác sẽ dễ dàng bỏ qua. Nhưng Kính Niên, người đã dành ba năm để học cách đọc vị mọi biểu cảm dù là nhỏ nhất trên gương mặt vợ mình, không thể bỏ qua chi tiết đó. Nụ cười ấy, không phải là nụ cười mà cô dành cho anh khi anh trêu chọc, cũng không phải là nụ cười thỏa mãn sau một giấc ngủ dài. Nó mang theo một chút gì đó của sự hoài niệm, của một ký ức xa xăm vừa được đánh thức.
“Người quen cũ của em à? Trông có vẻ thân thiết nhỉ.” Kính Niên lên tiếng, giọng anh trầm ấm như thường lệ, nhưng ẩn chứa một sự dò hỏi kín đáo. Anh gắp một miếng bánh mì nướng bơ đường đặt vào đĩa của cô, một hành động chăm sóc quen thuộc đến mức gần như vô thức. Tiếng dao dĩa va vào nhau khẽ vang lên trong không gian nhà hàng đang dần đông đúc.
Hạ Vãn An chậm rãi đặt cốc nước cam xuống, đầu khẽ nghiêng, mái tóc đen dài xõa nhẹ qua vai. Cô nhìn anh, rồi lại nhìn miếng bánh mì. “Ừm. Bạn học cấp ba.” Cô đáp, giọng điệu vẫn đều đều, không chút gợn sóng, như thể đang nói về một người hoàn toàn xa lạ. Rồi, như để củng cố thêm lời nói của mình, cô khẽ ngáp một cái thật dài, đôi mắt lim dim như một chú mèo lười biếng vừa thức giấc. “Xưa cũng hay ngủ gật trong giờ như em.”
Kính Niên khẽ nhíu mày. Cái ngáp ấy, cái điệu bộ lười biếng ấy, anh quá quen thuộc. Nó là đặc trưng của Hạ Vãn An, là "thương hiệu" của cô. Nhưng ngay cả khi cô đang ngáp, anh vẫn cảm thấy có điều gì đó không đúng. Cô đang cố tình lảng tránh, hay cô thực sự không quan tâm? "Bạn học cũ... mà cô ấy lại cười tươi như vậy. Chắc chắn không đơn giản chỉ là 'hay ngủ gật cùng'," anh thầm nghĩ. Anh biết Vãn An là người kiệm lời, nhưng cách cô trả lời câu hỏi của anh, ngắn gọn và không có lấy một chút giải thích, khiến anh cảm thấy hơi bất lực. Anh luôn nghĩ mình là người hiểu cô ấy nhất, hiểu rõ từng góc khuất trong tâm hồn cô, nhưng dường như, cô vẫn có những "bí mật" mà anh chưa từng chạm tới.
Anh nhìn chiếc danh thiếp trong tay, rồi lại nhìn sang cô. Một cảm giác ghen tuông đáng yêu bắt đầu hình thành, như một làn khói mỏng manh nhưng rõ ràng. Anh chưa từng nghĩ Vãn An lại có một quá khứ năng động đến vậy, lại có những kỷ niệm “vui” mà anh chưa từng được biết. Anh luôn nghĩ cô chỉ đơn thuần là lười biếng, ít nói, và thế giới của cô chỉ xoay quanh những giấc ngủ. Nhưng bây giờ, qua lời kể của Lâm Nhật Minh, anh nhận ra Vãn An có những khía cạnh khác, những bí mật nhỏ mà anh chưa từng khám phá.
“Thật sao?” Kính Niên kéo ghế lại gần hơn một chút, tựa như muốn thu hẹp khoảng cách giữa hai người, hoặc muốn nhìn rõ hơn vào đôi mắt mơ màng của cô. “Anh nhớ em ít khi nhắc đến bạn học cũ. Thậm chí những người bạn thân hồi đại học, em cũng chỉ thi thoảng mới kể. Lâm Nhật Minh… anh ta có vẻ rất nhớ em.” Giọng anh vẫn nhẹ nhàng, nhưng sự chú ý của anh đã hoàn toàn dồn vào Vãn An. Anh muốn tìm một dấu hiệu, một biểu cảm, bất cứ điều gì có thể hé lộ thêm về mối quan hệ giữa cô và người đàn ông vừa rời đi.
Hạ Vãn An lại nhấp một ngụm nước cam, đôi mắt vẫn lim dim. Ánh nắng ban mai xuyên qua tán lá, chiếu những vệt sáng lấp lánh lên mái tóc cô. “Lâu rồi không gặp.” Cô nói, giọng trầm nhẹ, như gió thoảng. “Mà anh ta cũng chỉ hỏi mấy chuyện vớ vẩn thôi.” Cô khẽ lắc đầu, như xua đi những suy nghĩ không quan trọng. “Kiểu như ‘Vẫn lười như ngày nào à, Hạ Vãn An?’, hay ‘Hồi đó cậu ngủ gật trong giờ Sử, thầy Hùng gọi dậy còn ngáy o o’.” Cô bắt chước giọng điệu của Lâm Nhật Minh, nhưng không có chút gì là cảm xúc.
Kính Niên nhìn cô, ánh mắt anh đầy phức tạp. "Vớ vẩn ư? Nụ cười ban nãy của em không có vẻ 'vớ vẩn' chút nào, An An à." Anh thầm nghĩ. Cô có thể nói rằng đó là những chuyện "vớ vẩn", nhưng nụ cười dịu dàng và ánh mắt hoài niệm anh vừa nhìn thấy đã tố cáo cô. Vãn An không phải là người dễ dàng bộc lộ cảm xúc, huống chi là cười một cách tự nhiên như vậy trước một người đàn ông lạ mặt (trong mắt anh). Điều đó khiến anh cảm thấy có chút bất lực. Anh muốn biết thêm, muốn hiểu rõ hơn, nhưng cô lại đóng cánh cửa thông tin bằng những câu trả lời ngắn gọn và vẻ mặt thờ ơ quen thuộc.
Anh nhẹ nhàng vuốt tóc cô, luồn những ngón tay vào mái tóc mềm mại, mượt mà. Cảm giác ấm áp từ làn da cô truyền qua đầu ngón tay anh, giúp anh trấn tĩnh lại một chút. “Vậy nên anh ta mới hỏi em có những kỷ niệm đẹp hơn để kể cho chồng sắp cưới của mình nghe sao?” Kính Niên nhẹ giọng hỏi, lời lẽ ẩn chứa một chút bất mãn và dò xét. Anh nhớ rõ từng lời Lâm Nhật Minh nói, nhớ rõ cái cách anh ta nhìn Vãn An, đầy ẩn ý.
Hạ Vãn An không trả lời ngay. Cô ngả đầu vào lòng bàn tay anh, hít một hơi thật sâu, như thể đang cố gắng hít lấy mùi hương quen thuộc của anh. “Chắc là vậy.” Cô nói, giọng có chút mơ hồ. “Chuyện cũ rồi. Em cũng không nhớ rõ lắm.”
“Không nhớ rõ?” Kính Niên bật cười, một nụ cười gượng gạo. “Anh ta vừa kể em vẽ biếm họa thầy hiệu trưởng ngủ gật đấy. Anh không nghĩ đó là chuyện dễ quên đâu, bảo bối của anh.” Anh đặt tay lên lưng cô, nhẹ nhàng xoa xoa, cố gắng che giấu sự khó chịu đang dâng lên trong lòng. Tiếng chim hót líu lo trên những tán cây xung quanh resort, tiếng nước chảy nhẹ từ đài phun nước gần đó, tất cả dường như đang cố gắng xoa dịu tâm trạng anh. Nhưng trong đầu anh, hình ảnh nụ cười của Vãn An khi nói chuyện với Lâm Nhật Minh vẫn hiện rõ.
“Thì… hồi đó em lười mà.” Hạ Vãn An khẽ cựa mình, tìm một tư thế thoải mái hơn. “Lười nghĩ, lười nhớ. Chuyện gì không liên quan đến ngủ thì em hay quên lắm.” Cô lại ngáp thêm một cái, đôi mắt khép hờ, như thể bất cứ lúc nào cũng có thể chìm vào giấc ngủ.
Kính Niên thở dài. Cái lý do "lười" này của cô, anh đã nghe không biết bao nhiêu lần. Nó là câu trả lời cho mọi thắc mắc của anh, là bức tường vô hình mà anh khó lòng vượt qua. Anh nhìn xa xăm, ra phía biển. Những con sóng bạc đầu vẫn miệt mài xô vào bờ, tạo nên một bản hòa tấu bất tận. Trong đầu anh, những mảnh ghép về quá khứ của Vãn An bắt đầu xâu chuỗi một cách rời rạc. Một Hạ Vãn An không chỉ biết ngủ, mà còn biết trốn tiết đi chơi game, biết vẽ biếm họa thầy hiệu trưởng... Một Hạ Vãn An năng động hơn, tinh nghịch hơn, khác xa với hình ảnh cô gái chỉ biết vùi mình vào chăn gối mà anh vẫn thường thấy.
“Anh nhớ em từng nói em không thích những hoạt động bên ngoài.” Kính Niên nói, giọng anh trầm xuống, đầy suy tư. “Nhưng anh ta lại nhắc đến chuyện em trốn tiết đi chơi game. Điều đó có nghĩa là… em cũng từng có những lúc không ‘lười’ như bây giờ?”
Hạ Vãn An khẽ mở mắt, nhìn anh. Ánh mắt cô trong veo, không chút vẩn đục. “Hồi đó còn nhỏ. Chưa biết tận hưởng niềm vui của giấc ngủ.” Cô nói một cách nghiêm túc, như thể đang truyền đạt một chân lý vĩ đại. “Với lại, chơi game cũng là ngồi một chỗ mà. Không tốn sức.”
Kính Niên bật cười. Đúng là Hạ Vãn An. Cô luôn có cách để hợp lý hóa sự lười biếng của mình. Nhưng sâu thẳm trong lòng, anh vẫn không thể hoàn toàn gạt bỏ sự tò mò. Anh muốn biết thêm về quá khứ của cô, về những người bạn đã từng là một phần trong cuộc đời cô trước khi anh xuất hiện. Anh muốn hiểu rõ hơn về cái "tôi" ít nói, mơ màng của cô, không chỉ qua những gì cô thể hiện trước mặt anh, mà còn qua những mảnh ký ức cô đã từng trải qua.
“Vậy còn anh ta?” Kính Niên khẽ hỏi, giọng anh dịu dàng hơn, không còn sự dò xét như lúc trước. “Lâm Nhật Minh… anh ta là người thế nào?” Anh cảm thấy mình cần phải biết, cần phải hiểu. Không phải vì anh không tin tưởng Vãn An, mà vì anh muốn nắm giữ mọi khía cạnh của cô, muốn là người duy nhất có thể khơi gợi nụ cười hoài niệm ấy trên môi cô.
Hạ Vãn An chớp mắt. “Là bạn học cũ.” Cô nói, rồi lại nhắm mắt lại. “Cũng hay ngủ gật trong giờ Sử.”
Kính Niên thở dài. Cô lại quay về với điệp khúc quen thuộc. Anh biết cô sẽ không nói nhiều hơn nữa. Anh khẽ vuốt tóc cô một lần nữa, sau đó nhìn ra xa xăm. Nắng đã lên cao, chiếu rọi khắp khu vườn xanh mát của resort, khiến những bông hoa dại ven đường càng thêm rực rỡ. Tiếng cười đùa của trẻ con từ khu vực hồ bơi vọng lại, tạo nên một không khí vui tươi, sống động. Anh vẫn ngồi đó, tay cầm cuốn sách nhưng không đọc, tâm trí anh lại quay cuồng với những suy nghĩ về Vãn An và Lâm Nhật Minh.
Buổi chiều tại resort êm đềm trôi qua. Kính Niên ngồi một mình tại một quán cà phê ngoài trời, nhâm nhi tách trà Earl Grey ấm nóng, hương cam bergamot thoang thoảng dịu nhẹ. Vãn An đang ngủ trong phòng, sau một "buổi chiều năng suất" theo cách của cô – nghĩa là cô đã cống hiến toàn bộ sức lực cho việc ngủ bù sau một buổi sáng "hoạt động mạnh" (đi ăn sáng và đi dạo vài bước). Tiếng nhạc jazz nhẹ nhàng phát ra từ loa ẩn mình giữa những bụi cây, hòa cùng tiếng gió xào xạc và tiếng rì rào của những tán lá cọ, tạo nên một không gian thư thái đến lạ. Mùi cà phê rang xay thơm lừng quyện cùng mùi hoa đại thoang thoảng từ vườn cây gần đó, mang đến một cảm giác bình yên nhưng không thể xua đi những gợn sóng lăn tăn trong lòng Kính Niên.
Anh day day thái dương, cảm thấy có chút bất lực và khó chịu. Cảm giác này không phải là ghen tuông mù quáng, mà là sự khó chịu của một người đàn ông yêu vợ sâu sắc, luôn muốn là người duy nhất hiểu rõ cô, nhưng lại chợt nhận ra có những mảnh ghép trong cuộc đời cô mà anh chưa từng chạm tới. "Một người như Vãn An, lại có thể khiến một người khác nhớ mãi như vậy sao?" Anh tự hỏi. Cô ấy luôn giữ vẻ thờ ơ với tất cả mọi thứ... trừ giấc ngủ. Hay là mình đã bỏ qua điều gì đó? Anh vẫn nhớ như in lời của Lâm Nhật Minh: "Có lẽ cậu sẽ có những kỷ niệm đẹp hơn để kể cho chồng sắp cưới của mình nghe." Một câu nói đầy ẩn ý, như muốn nhắc nhở anh rằng anh chưa phải là người duy nhất, và có thể không phải là người đầu tiên biết về những "kỷ niệm đẹp" của cô.
Anh luôn nghĩ mình là người hiểu Vãn An nhất, hiểu rõ cô hơn bất cứ ai khác. Anh đã học cách chấp nhận sự lười biếng của cô, học cách tìm thấy niềm vui trong những điều nhỏ nhặt nhất, học cách yêu cô theo một cách độc đáo và riêng biệt. Nhưng bây giờ, anh chợt nhận ra một lỗ hổng trong sự hiểu biết của mình. "Mình nghĩ mình hiểu cô ấy nhất, nhưng có vẻ không phải. Quá khứ của cô ấy... mình biết quá ít." Kính Niên cầm chiếc điện thoại lên, ngón cái lướt nhẹ trên màn hình. Anh do dự không biết có nên tìm kiếm thông tin về Lâm Nhật Minh hay không. Trực giác mách bảo anh rằng có một điều gì đó ẩn giấu phía sau những câu chuyện "vớ vẩn" và nụ cười hoài niệm của Vãn An. Anh muốn tìm hiểu, nhưng lại sợ rằng việc đào sâu vào quá khứ của cô sẽ làm tổn hại đến sự tin tưởng giữa hai người, hoặc khiến cô cảm thấy bị xâm phạm riêng tư.
Anh hít một hơi thật sâu, mùi clo nhẹ từ hồ bơi gần đó thoảng qua, làm anh tỉnh táo hơn một chút. Kính Niên tự nhủ, anh không cần phải hành động vội vàng. Anh sẽ quan sát. Anh sẽ tìm hiểu theo cách của mình, từ từ, nhẹ nhàng, để không làm Hạ Vãn An khó chịu. Anh muốn cô tự nguyện chia sẻ, chứ không phải bị ép buộc. Anh muốn cô mở lòng, kể cho anh nghe về những điều cô đã trải qua, những người cô đã gặp, những kỷ niệm cô đã có. Bởi vì, anh muốn là một phần của tất cả những điều đó, dù là quá khứ hay hiện tại.
Đúng lúc đó, một bóng dáng quen thuộc lướt qua tầm mắt anh. Là Lâm Nhật Minh. Anh ta đang đi bộ dọc theo con đường lát đá, trên tay cầm một chiếc máy ảnh, có vẻ như vừa đi chụp ảnh phong cảnh. Vẻ ngoài của anh ta vẫn rất tự tin, lịch thiệp, nhưng ánh mắt anh ta lại thoáng dừng lại ở Kính Niên. Hai ánh mắt chạm nhau trong giây lát. Lâm Nhật Minh khẽ mỉm cười, một nụ cười lịch sự nhưng vẫn ẩn chứa chút gì đó thách thức, rồi gật đầu chào Kính Niên một cách thoáng qua, sau đó bước tiếp, hòa vào khung cảnh xanh mát của resort.
Kính Niên nhìn theo bóng lưng của Lâm Nhật Minh, cảm giác khó chịu trong lòng anh lại trỗi dậy mạnh mẽ hơn. Anh biết, đây không phải là một cuộc gặp gỡ tình cờ đơn thuần. Lâm Nhật Minh rõ ràng là đang cố ý tiếp cận Vãn An, và những lời nói của anh ta mang theo một sự thách thức ngầm. Chuyến du lịch chữa lười này, xem ra, sẽ không chỉ chữa lười cho Vãn An, mà còn là liều thuốc thử cho sự kiên nhẫn và tình yêu của anh. Anh cần phải chuẩn bị cho những điều bất ngờ tiếp theo. Bởi vì, anh biết, Hạ Vãn An, bảo bối của anh, ẩn chứa nhiều điều thú vị hơn anh từng nghĩ rất nhiều. Và anh, Hàn Kính Niên, sẽ là người kiên nhẫn nhất để khám phá tất cả những điều đó.
Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, dành riêng cho độc giả truyen.free.