Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Chỉ muốn sống bên cạnh anh - Chương 109: Tiếng Cười Từ Quá Khứ: Nỗi Xa Cách Ngọt Ngào

Ánh hoàng hôn cuối cùng đã chìm hẳn, nhường chỗ cho màn đêm buông xuống, nhưng trong lòng Kính Niên, một ánh sáng ấm áp vẫn bừng cháy, ánh sáng của tình yêu và sự thấu hiểu. Anh tin rằng, chặng đường phía trước của họ sẽ còn rất nhiều điều thú vị để khám phá, và anh sẽ luôn là người đồng hành cùng cô, trong mọi giấc mơ và mọi khoảnh khắc bình yên. Kính Niên cúi xuống, hôn nhẹ lên trán Hạ Vãn An, thì thầm: "Bảo bối của anh." Cô khẽ cựa quậy, rúc sâu hơn vào lòng anh, một nụ cười mãn nguyện nở trên môi. Đêm nay, anh sẽ không chỉ ngủ cùng cô, mà còn sẽ ngủ trong sự bình yên, trong tình yêu và sự chấp nhận trọn vẹn dành cho Hạ Vãn An của anh.

***

Sáng hôm sau, ánh nắng ban mai dịu nhẹ len lỏi qua ô cửa kính lớn, đánh thức Hạ Vãn An bằng những tia sáng ấm áp. Cô vươn vai lười biếng, cảm nhận vòng tay vững chãi của Hàn Kính Niên vẫn đang ôm chặt mình. Tối qua, anh đã giữ cô trong vòng tay, và cô đã chìm vào giấc ngủ sâu nhất, bình yên nhất kể từ khi họ đến khu nghỉ dưỡng này. Sự thoải mái khi được cuộn tròn trong hơi ấm của anh, nghe nhịp tim anh đều đặn đập, đã xua tan mọi mệt mỏi hay bận tâm còn vương vấn.

Sau bữa sáng nhẹ nhàng tại phòng, khi Hạ Vãn An vẫn còn đang ngáp ngắn ngáp dài, mơ màng thưởng thức tách trà hoa cúc nóng hổi, Kính Niên đã nhận được tin nhắn từ Lâm Nhật Minh, mời họ xuống khu lounge để uống cà phê. Kính Niên thoáng chần chừ. Anh đã định dành trọn ngày hôm nay để cùng Hạ Vãn An khám phá những góc yên tĩnh khác của resort, hoặc đơn giản là cùng cô nằm dài đọc sách dưới bóng cây. Nhưng nhìn thấy Hạ Vãn An có vẻ không mấy mặn mà với việc ra ngoài ngay lập tức, anh nghĩ, có lẽ một buổi trò chuyện với bạn bè cũ sẽ giúp cô "tỉnh táo" hơn một chút. Vả lại, anh cũng muốn tìm hiểu thêm về "những khía cạnh khác" của Vãn An, như Lâm Nhật Minh đã vô tình hé lộ.

Chiều muộn, khi ánh nắng đã dịu bớt, Kính Niên và Hạ Vãn An cùng nhau đi xuống khu lounge của resort. Đó là một góc nhỏ yên tĩnh, được thiết kế sang trọng với những bộ sofa êm ái, màu sắc trang nhã. Ánh sáng vàng dịu từ những chiếc đèn lồng treo cao và đèn trang trí đặt trên bàn tạo nên một bầu không khí ấm cúng, riêng tư. Tiếng nhạc jazz nhẹ nhàng du dương từ hệ thống âm thanh văng vẳng khắp không gian, hòa cùng tiếng ly tách va chạm khẽ khàng và những lời trò chuyện nhỏ nhẹ từ những vị khách khác. Một mùi hương tinh dầu thoang thoảng dịu mát từ quầy lễ tân lan tỏa, mang đến cảm giác thư thái. Lâm Nhật Minh đã chờ sẵn ở một bộ sofa đơn lập, gương mặt anh ta rạng rỡ khi nhìn thấy họ.

"Kính Niên, An An!" Lâm Nhật Minh đứng dậy, vẫy tay. "Đúng giờ như mọi khi. An An, cậu vẫn vậy, bước đi chậm rãi như đang tận hưởng từng khoảnh khắc."

Hạ Vãn An chỉ khẽ gật đầu, khóe môi cong lên một nụ cười rất nhạt, nhưng Kính Niên nhận ra ánh mắt cô có phần lanh lợi hơn so với vẻ mơ màng thường ngày. Anh khẽ siết nhẹ bàn tay cô, trấn an cô bằng một cái chạm tinh tế.

"Xin lỗi đã để cậu chờ, Nhật Minh," Kính Niên nói, kéo ghế cho Hạ Vãn An ngồi xuống bộ sofa đôi, còn anh thì ngồi đối diện. Anh không quên gọi một ly cà phê đen cho mình, một ly trà hoa cúc cho Vãn An, và một ly cam vắt cho Lâm Nhật Minh.

Sau vài câu xã giao về khu nghỉ dưỡng và kế hoạch của họ, Lâm Nhật Minh không ngần ngại quay sang Hạ Vãn An, ánh mắt đầy vẻ hoài niệm. "Này An An, nói thật nhé, nhìn cậu bây giờ vẫn vậy, vẫn cái vẻ ung dung tự tại đó. Nhưng nhớ không, hồi cấp ba, có lần cậu ngủ gật ngay trong giờ kiểm tra Văn, xong cô giáo tưởng cậu đang 'suy tư' về đề bài nên không nỡ đánh thức?" Lâm Nhật Minh kể, giọng điệu hóm hỉnh, và Kính Niên nhận ra anh ta đang cố tình nhấn mạnh vào sự đối lập giữa vẻ "suy tư" và hành động "ngủ gật" của Hạ Vãn An.

Hạ Vãn An nghe vậy, đôi mắt to tròn vốn dĩ luôn phảng phất vẻ ngái ngủ bỗng mở lớn hơn một chút, rồi cô bật cười khúc khích. Đó là một âm thanh hiếm hoi, trong trẻo như tiếng chuông gió, khiến Kính Niên phải ngẩng đầu nhìn cô đầy kinh ngạc. Anh đã ở bên cô lâu như vậy, rất ít khi nghe cô cười một cách sảng khoái đến thế. Tim anh khẽ nhói lên một chút, một cảm giác lạ lẫm len lỏi.

"Làm gì có!" Hạ Vãn An phản bác, nhưng giọng điệu lại tràn đầy sự tinh nghịch, không hề có ý trách móc. "Là cậu cứ trêu chọc mình mãi thôi, Nhật Minh! Cô giáo có đánh thức mình dậy mà, còn bảo 'Vãn An, em có vẻ mệt mỏi, cần ra ngoài rửa mặt không?' Lúc đó mình chỉ muốn chui xuống đất thôi!" Cô nói, và lại khẽ cười, một nụ cười không hề gượng gạo. Thậm chí, cô còn đưa tay lên, gõ nhẹ vào vai Lâm Nhật Minh một cái, một cử chỉ đầy thân mật và thoải mái, điều mà Kính Niên hiếm khi thấy cô làm với ai ngoài anh.

Kính Niên mỉm cười gượng gạo. Anh đã quen với việc Hạ Vãn An thích ngủ, nhưng nghe từ miệng một người khác, về một ký ức mà anh không hề có mặt, và thấy cô thoải mái đến thế, lại khiến anh cảm thấy một chút xa cách vô hình. Anh cố gắng chen vào câu chuyện, muốn chứng tỏ mình cũng là một phần của thế giới Hạ Vãn An, dù là ở hiện tại. "Vãn An nhà anh thì đúng là có biệt tài ngủ mọi lúc mọi nơi thật," anh nói, cố gắng kéo cô về phía mình, "ngay cả khi anh đang nói chuyện quan trọng, cô ấy cũng có thể ngủ quên trong vòng tay anh." Anh nhìn cô đầy ý cười, mong chờ cô sẽ đáp lại bằng một cái nhìn tình tứ, một lời trêu chọc ngược lại.

Nhưng Hạ Vãn An chỉ quay sang nhìn anh, đôi mắt vẫn còn vương vấn nét cười từ câu chuyện cũ, rồi lại quay sang Lâm Nhật Minh, dường như câu chuyện của họ mới là trọng tâm. Điều đó khiến Kính Niên cảm thấy có chút hụt hẫng. Anh nhẹ nhàng nắm lấy bàn tay Hạ Vãn An đang đặt trên đùi cô, muốn cảm nhận sự kết nối giữa họ. Nhưng anh cảm giác bàn tay cô không hoàn toàn đáp lại sự nắm chặt của anh, nó mềm mại và buông lỏng, như thể cô không quá chú tâm vào hành động đó.

Lâm Nhật Minh không để ý đến biểu cảm phức tạp của Kính Niên. Anh ta tiếp tục lật lại những ký ức khác. "À, mà hồi đó cậu vẽ cũng đẹp lắm, An An. Nhớ không, cái lần trường tổ chức cuộc thi vẽ tranh phong cảnh, cậu vẽ cái cây cổ thụ ở sân trường ấy, được giải nhất cấp trường luôn. Mấy đứa con gái trong lớp còn phải trầm trồ vì bức tranh của cậu vừa có hồn, vừa khác biệt." Lâm Nhật Minh hào hứng kể, ánh mắt sáng rực. "Giờ còn vẽ không, Hạ Vãn An?"

Lời nói của Lâm Nhật Minh như một tia sét đánh ngang tai Kính Niên. Vẽ tranh? Giải nhất cấp trường? Đây là những điều anh chưa từng nghe Hạ Vãn An nhắc đến. Suốt những năm tháng bên nhau, cô chưa từng thể hiện bất kỳ sở thích nào liên quan đến nghệ thuật, ngoài việc thỉnh thoảng ngâm nga một vài giai điệu nhẹ nhàng khi anh đọc sách cho cô nghe. Anh nheo mắt quan sát từng biểu cảm nhỏ trên gương mặt cô. Anh thấy ánh mắt Hạ Vãn An thoáng chốc ánh lên một chút hoài niệm, một tia sáng ẩn giấu mà anh chưa từng thấy. Có lẽ cô đang nhớ về những tháng ngày xưa cũ, những ký ức mà anh không có phần. Nhưng rồi, rất nhanh chóng, tia sáng đó vụt tắt, nhường chỗ cho vẻ lười biếng quen thuộc.

"Lười rồi," Hạ Vãn An trả lời, giọng nói trầm nhẹ, mang theo một chút tiếc nuối khó nhận ra, nhưng cũng đầy sự dứt khoát. Cô lại quay sang nhấp một ngụm trà hoa cúc, như thể muốn kết thúc chủ đề đó.

Kính Niên cảm thấy một luồng cảm xúc phức tạp dâng trào trong lòng. Bất ngờ, tò mò, và cả một chút ghen tuông đáng yêu. Ghen tuông vì những ký ức, những sở thích, những khía cạnh của Hạ Vãn An mà anh chưa từng biết, lại được một người đàn ông khác nhắc lại, như thể anh ta hiểu cô hơn anh. Anh là vị hôn phu của cô, là người sẽ cùng cô đi hết quãng đời còn lại, nhưng sao anh lại cảm thấy như mình vừa mới khám phá ra một Hạ Vãn An hoàn toàn khác, một người mà anh chưa từng được gặp? Sự thoải mái của cô khi chia sẻ những kỷ niệm cũ, những tràng cười khúc khích hiếm hoi của cô, tất cả đều tạo nên một rào cản vô hình giữa anh và cô, dù chỉ là tạm thời. Anh chợt nhận ra, Lâm Nhật Minh không phải là một đối thủ tình trường, nhưng lại là một "kẻ thứ ba" vô tình, khiến anh phải đối mặt với những khoảng trống trong sự hiểu biết của mình về người phụ nữ anh yêu. Anh siết chặt tay Hạ Vãn An hơn một chút, như muốn khẳng định sự hiện diện của mình, muốn cô biết rằng anh đang ở đây, và anh muốn biết mọi thứ về cô.

Cuộc trò chuyện cứ thế tiếp diễn, với Lâm Nhật Minh liên tục lật lại những trang ký ức cũ, và Hạ Vãn An, bất ngờ thay, lại thoải mái đáp lại, kể thêm vài chi tiết nhỏ mà Kính Niên chưa từng nghe. Cô kể về lần cô lén lút ngủ trong thư viện trường, bị thủ thư phát hiện nhưng lại được cho qua vì cô trông "quá đáng yêu khi ngủ". Cô kể về lần cô vẽ tranh biếm họa thầy giám thị, bị bắt nhưng lại được khen vì "có năng khiếu". Mỗi câu chuyện đều khiến cô khẽ cười, đôi khi còn tinh nghịch nháy mắt với Lâm Nhật Minh, như thể họ có một mật mã riêng. Kính Niên ngồi đó, lắng nghe từng lời, từng tiếng cười, cảm thấy mình như một khán giả lạc vào một vở kịch mà anh không thuộc kịch bản. Anh là người đang ngồi cạnh nữ chính, nhưng lại không phải là người cùng cô viết nên những cảnh đầu tiên của vở kịch đó.

Anh nhìn Hạ Vãn An, nhìn đôi mắt cô lấp lánh khi hồi tưởng, nhìn nụ cười nhẹ nhàng nở trên môi cô. Anh thấy một vẻ sống động, một nguồn năng lượng tiềm ẩn mà anh hiếm khi thấy cô thể hiện. Cô không hề "lười biếng" trong những câu chuyện đó, mà ngược lại, rất tinh nghịch, rất có hồn. Anh tự hỏi, phải chăng anh đã bỏ lỡ quá nhiều? Phải chăng anh đã quá tập trung vào Hạ Vãn An của hiện tại, Hạ Vãn An "chỉ muốn ngủ", mà quên đi Hạ Vãn An của quá khứ, Hạ Vãn An của những ước mơ và những tài năng tiềm ẩn? Anh cảm thấy một chút bất an nhẹ, một chút ghen tị ngọt ngào. Anh muốn được là người cùng cô chia sẻ những ký ức đó, muốn được là người biết mọi khía cạnh của cô, từ những điều nhỏ nhặt nhất đến những bí mật sâu kín nhất.

Khi Lâm Nhật Minh đứng dậy để đi nghe điện thoại, Kính Niên khẽ quay sang Hạ Vãn An. "Em... có vẻ rất vui khi nói chuyện với Nhật Minh," anh nói, giọng điệu có chút thăm dò.

Hạ Vãn An nhìn anh, đôi mắt vẫn còn vương vấn nét mơ màng nhưng cũng đầy vẻ thấu hiểu. "Bạn cũ," cô nói ngắn gọn, rồi khẽ dựa đầu vào vai anh. "Ký ức cũ."

Cử chỉ của cô đã xua tan đi phần nào cảm giác xa cách trong lòng Kính Niên. Anh biết, dù cô có những ký ức mà anh không có mặt, thì hiện tại và tương lai của cô vẫn luôn dành cho anh. Nhưng những câu chuyện đó, những khía cạnh mà L��m Nhật Minh đã hé lộ, đã gieo vào lòng anh một hạt mầm tò mò. Anh muốn biết, không phải vì ghen tuông, mà vì anh muốn hiểu trọn vẹn người phụ nữ mà anh yêu. Anh muốn là người cùng cô khám phá lại những niềm vui, những sở thích đã bị lãng quên, theo cách của riêng cô, theo cách của họ. Kính Niên khẽ thở dài, ôm chặt Hạ Vãn An hơn. Anh biết, chặng đường để hiểu hết cô còn dài, nhưng anh sẵn lòng đi cùng cô đến cùng.

***

Khi màn đêm buông xuống, Kính Niên và Hạ Vãn An trở về phòng khách sạn. Căn phòng rộng rãi, sang trọng, giờ đây chìm trong ánh đèn vàng ấm áp, tạo nên một không gian lãng mạn và yên bình. Cửa sổ lớn nhìn ra khu vườn xanh mướt của resort, giờ đã chìm trong bóng đêm, chỉ còn lấp lánh ánh đèn trang trí như những vì sao trên mặt đất. Không gian yên tĩnh, chỉ có tiếng gió khẽ xào xạc ngoài cửa sổ, như một bản tình ca dịu nhẹ của thiên nhiên. Mùi tinh dầu thư giãn từ máy xông hương mà Kính Niên đã chuẩn bị từ trước lan tỏa khắp phòng, giúp xoa dịu mọi căng thẳng.

Hạ Vãn An, như thường lệ, đã nhanh chóng chìm vào giấc ngủ ngay sau khi đặt lưng xuống giường. Cô nằm nghiêng, khuôn mặt thanh tú vùi vào chiếc gối mềm mại, hơi thở đều đặn. Kính Niên nằm bên cạnh cô, nhẹ nhàng ôm lấy eo cô, cảm nhận hơi ấm quen thuộc từ cơ thể cô. Nhưng đêm nay, tâm trí anh không hoàn toàn bình yên như đêm qua. Những câu chuyện mà Lâm Nhật Minh đã kể, những tiếng cười khúc khích hiếm hoi của Hạ Vãn An, vẫn văng vẳng trong đầu anh.

Anh nhẹ nhàng hôn lên trán Hạ Vãn An, sau đó khẽ vuốt mái tóc mềm mại, đen mượt của cô. Từng sợi tóc lướt qua kẽ tay anh, gợi lên một cảm giác dịu dàng nhưng cũng đầy băn khoăn. "Bảo bối của anh," anh thì thầm, giọng nói trầm ấm chứa đựng vô vàn suy tư. Anh ngắm nhìn gương mặt cô, cố gắng tìm kiếm dấu vết của Hạ Vãn An "nghệ sĩ" mà Lâm Nhật Minh đã nhắc đến. Anh chợt nhận ra, anh đã quá quen với Hạ Vãn An "lười biếng", Hạ Vãn An "chỉ muốn ngủ", đến mức anh đã vô tình bỏ qua những khía cạnh khác của cô, những khía cạnh mà có lẽ chính cô cũng đã cất giấu đi từ lâu.

Anh trầm ngâm nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh đèn trang trí lấp lánh như những đốm lửa nhỏ trong màn đêm. Tâm trí anh trôi về những năm tháng trước khi anh gặp cô. "Hóa ra cô ấy cũng có những năm tháng nhiệt huyết đến thế," Kính Niên thầm nghĩ. "Cô ấy cũng từng là một cô bé năng động, thích vẽ tranh, thậm chí còn đoạt giải. Mình đã bỏ lỡ điều gì sao? Hay cô ấy đã thay đổi quá nhiều?"

Nghĩ đến cảnh Hạ Vãn An cười rạng rỡ, gõ nhẹ vào vai Lâm Nhật Minh, Kính Niên cảm thấy một chút nhói nhẹ trong lòng. Không phải là ghen tuông mù quáng, mà là một cảm giác bất an tinh tế, một sự nuối tiếc vì anh đã không phải là người cùng cô trải qua những khoảnh khắc đó. "Vẽ tranh?" anh tự hỏi, "Sao cô ấy chưa bao giờ nhắc đến với mình?" Anh đã cố gắng tìm mọi cách để cô bớt "lười", để cô tham gia vào các hoạt động, nhưng anh lại chưa bao giờ nghĩ đến việc hỏi về những sở thích, những đam mê mà cô đã từng có trong quá khứ. Anh đã quá tập trung vào việc tạo ra những trải nghiệm mới, mà quên đi việc khám phá những gì đã tồn tại bên trong cô.

Cảm giác đó như một ngọn lửa nhỏ, âm ỉ cháy trong lòng anh, không thiêu đốt mà chỉ làm ấm lên một quyết tâm mới. Anh nhận ra, tình yêu không chỉ là chấp nhận con người cô ở hiện tại, mà còn là thấu hiểu toàn bộ con người cô, từ quá khứ đến tương lai. Anh muốn biết mọi điều về Hạ Vãn An, không chỉ là cô vợ yêu giấc ngủ của anh, mà còn là Hạ Vãn An của những ước mơ thời thơ ấu, của những tài năng đã bị bỏ quên. Anh muốn là người cùng cô mở lại cánh cửa của những ký ức cũ, cùng cô thổi bùng lại ngọn lửa đam mê đã tắt.

Kính Niên khẽ thở dài một tiếng, nhưng không phải vì mệt mỏi, mà vì sự dồn nén của những suy tư. Anh biết, Hạ Vãn An không phải là một cuốn sách mở mà anh có thể đọc hết trong một đêm. Cô là một cuốn tiểu thuyết dày dặn, với nhiều chương ẩn giấu, và anh sẽ phải kiên nhẫn lật từng trang, khám phá từng bí mật. Anh sẽ không ép buộc cô, không cố gắng "chữa lười" cô theo cách của anh nữa. Thay vào đó, anh sẽ tìm cách tạo ra một không gian mà Hạ Vãn An có thể "lười biếng" theo cách sáng tạo, nơi cô có thể thoải mái thể hiện những khía cạnh ẩn giấu của mình, có thể là vẽ tranh, có thể là đọc sách, nhưng vẫn là trong sự bình yên và thoải mái của riêng cô. Và anh, sẽ luôn là người đồng hành, là người cổ vũ, là người yêu thương mọi phiên bản của Hạ Vãn An.

Anh nhắm mắt lại, ôm chặt cô hơn. Cảm giác ghen tuông đáng yêu đó, sự tò mò đó, không làm anh khó chịu, mà ngược lại, nó khiến anh cảm thấy tình yêu của mình dành cho Hạ Vãn An càng thêm sâu sắc và mãnh liệt. Anh biết, chặng đường phía trước sẽ còn nhiều điều để khám phá, và anh sẵn lòng đối mặt với mọi bất ngờ mà Hạ Vãn An mang lại. Bởi vì, đối với Hàn Kính Niên, chỉ cần là Hạ Vãn An, mọi điều đều trở nên thú vị và đáng để yêu thương. Anh sẽ là người cùng cô tìm lại những nét vẽ, cùng cô đọc những trang sách, và cùng cô... ngủ, nhưng không phải là ngủ quên trong những ký ức đã qua, mà là ngủ yên trong tình yêu và sự thấu hiểu trọn vẹn của hiện tại.

Đêm dần về khuya, chỉ còn tiếng gió xào xạc và hơi thở đều đều của hai người. Trong vòng tay Kính Niên, Hạ Vãn An khẽ cựa quậy, rúc sâu hơn vào lồng ngực anh, tìm kiếm sự ấm áp và bình yên. Kính Niên nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc cô, trong lòng dấy lên một quyết tâm mới: anh sẽ tìm hiểu thật sâu về người phụ nữ anh yêu, không chỉ là hiện tại mà cả những mảnh ghép quá khứ mà cô chưa từng hé lộ. Anh sẽ là người giúp cô khơi dậy những đam mê ngủ quên, không phải để thay đổi cô, mà để cô được là chính mình, một Hạ Vãn An hoàn chỉnh và tuyệt vời nhất.

Truyện nguyên tác của Long thiếu, được công bố độc quyền tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free