Chỉ muốn sống bên cạnh anh - Chương 111: Bất Ngờ Từ Quá Khứ: Nét Thích Thú Thầm Lặng Của Vãn An
Tiếng gió đêm xào xạc ngoài khung cửa sổ kính lớn, hòa cùng nhịp thở đều đặn của người đang say giấc trên đùi. Hạ Vãn An khẽ ngáp một tiếng, rồi khép lại cuốn sách, đặt sang một bên. Cô cúi xuống, hôn nhẹ lên mái tóc mềm mại của anh. “Ngủ đi, anh.” Giọng cô trầm ấm, dịu dàng hơn bao giờ hết, một sự dịu dàng hiếm thấy mà Hàn Kính Niên luôn trân trọng. Anh khẽ siết chặt vòng tay qua eo cô, rúc sâu hơn vào lòng cô, cảm nhận sự bình yên lan tỏa. Đúng vậy, anh biết mình đã chọn đúng cách để yêu cô. Tối hôm đó, anh chìm vào giấc ngủ với nụ cười mãn nguyện trên môi, ôm ấp hơi ấm của bảo bối.
***
Sáng hôm sau, ánh nắng vàng ươm nhảy múa trên tấm rèm cửa trắng tinh, đánh thức Hàn Kính Niên khỏi giấc ngủ sâu. Anh vươn vai, cảm thấy cơ thể tràn đầy năng lượng. Bên cạnh anh, Hạ Vãn An vẫn đang ngủ say, mái tóc đen dài xõa tung trên gối như một dòng suối mềm mại, khuôn mặt thanh tú vùi sâu vào chiếc chăn bông ấm áp. Anh khẽ mỉm cười, nụ cười dịu dàng tràn đầy yêu thương. Anh không đánh thức cô, chỉ nhẹ nhàng vén một lọn tóc khỏi gương mặt cô, rồi rón rén rời khỏi giường, để cô tiếp tục đắm chìm trong thế giới mộng mị của riêng mình.
Sau một buổi sáng làm việc trong phòng riêng, giải quyết vài công việc cấp bách, giữa buổi chiều, Hàn Kính Niên quyết định xuống khu vực lounge chung của resort. Anh muốn tìm một không gian thoải mái hơn để tiếp tục công việc mà vẫn có thể ngắm nhìn Hạ Vãn An. Đúng như dự đoán, khi anh trở lại phòng, Hạ Vãn An đã thức giấc và đang lười biếng di chuyển đến "góc bình yên" mà anh đã chuẩn bị hôm qua. Cô lại cuộn mình vào chiếc ghế bành êm ái, với tay lấy cuốn sách còn dang dở, bắt đầu đọc.
Ánh nắng chiều vàng óng ả đổ qua khung cửa sổ lớn, chiếu rọi lên thân hình nhỏ nhắn của Hạ Vãn An, khiến cô trông như một bức tranh tĩnh vật giữa không gian sang trọng, thư thái của khu lounge. Nhạc jazz nhẹ nhàng, du dương lướt qua tai, tiếng chim hót líu lo từ xa vọng lại từ khu vườn xanh mướt, tất cả hòa quyện tạo nên một bầu không khí yên bình đến lạ. Mùi hương hoa cỏ thoang thoảng từ vườn hồng cạnh đó nhẹ nhàng len lỏi vào không khí, quyện với mùi cà phê thoang thoảng mà Kính Niên vừa gọi.
Anh chọn một chiếc bàn nhỏ đối diện, đủ xa để không làm phiền, đủ gần để anh có thể ngắm nhìn cô. Anh mở chiếc laptop ra, bắt đầu gõ những dòng code phức tạp, nhưng ánh mắt anh thỉnh thoảng vẫn lén lút hướng về phía cô. Hạ Vãn An, với mái tóc đen dài xõa tự nhiên, đôi mắt mơ màng nhưng giờ đây lại lấp lánh sự tập trung, đang say sưa với thế giới của riêng mình. Cô vùi mình sâu hơn vào chiếc gối mềm mại, cơ thể nhỏ nhắn gần như bị bao trọn bởi lớp lông tơ êm ái của bộ chăn gối 'Đám Mây' mà anh đặc biệt chuẩn bị. Thỉnh thoảng, cô khẽ lật trang sách, tạo ra một âm thanh sột soạt nhẹ nhàng, như một nốt nhạc chấm phá trong bản giao hưởng của sự tĩnh lặng. Một nụ cười nhỏ xíu, gần như vô hình, lướt qua khóe môi cô khi cô đọc được một đoạn văn thú vị nào đó, rồi nhanh chóng tan biến.
Kính Niên nhấp một ngụm cà phê nóng hổi, vị đắng nhẹ nhàng lan tỏa trong khoang miệng, giúp anh tỉnh táo hơn. Anh không thể không mỉm cười. "Cuối cùng thì cũng chịu 'động đậy' một chút, dù là chỉ để đọc sách... Nhưng thế này cũng tốt," anh thầm nghĩ, cảm thấy một sự hài lòng sâu sắc. Anh biết, việc Vãn An chấp nhận ngồi đọc sách ở đây, thay vì ngủ vùi trong phòng, đã là một bước tiến lớn rồi. Cô không hoàn toàn thờ ơ với những gì anh chuẩn bị, cô đang dần mở lòng hơn, dù chỉ là những cử chỉ nhỏ nhặt nhất. Anh cảm thấy ấm áp khi nhận ra rằng những nỗ lực tinh tế của mình không hề vô ích. Cô vẫn giữ sự lười biếng đặc trưng, không quá hăng hái, nhưng sự hiện diện của cô, sự tập trung vào cuốn sách, đã đủ để khiến trái tim anh xao xuyến.
Anh lại liếc nhìn cô, ngắm nhìn những đường nét thanh tú trên gương mặt cô, đôi mắt to tròn thường ngày lúc nào cũng như đang ngái ngủ, giờ lại lấp lánh một tia sáng hiếm hoi của sự tập trung. Vãn An điều chỉnh tư thế, vùi mình sâu hơn vào gối mềm, tay vẫn giữ chặt cuốn sách. Cô như một con mèo lười biếng, cuộn tròn trong một góc an toàn, bình yên. Anh khẽ thở dài, một hơi thở của sự mãn nguyện. Anh biết, anh yêu tất cả những khía cạnh của cô, từ sự lười biếng đến những tia sáng trí tuệ ẩn giấu. Và anh sẽ luôn là người kiên nhẫn, dịu dàng ở bên cạnh cô, chờ đợi cô từ từ hé lộ từng mảnh ghép của thế giới nội tâm phong phú đó.
Kính Niên lại tập trung vào màn hình laptop, những con số và biểu đồ phức tạp hiện ra. Nhưng tâm trí anh vẫn thỉnh thoảng trôi dạt về phía Hạ Vãn An. Anh tự hỏi, cuốn sách cô đang đọc là gì mà có thể khiến cô say mê đến vậy? Anh nhớ lại những lời Lâm Nhật Minh đã nói về những sở thích đặc biệt của cô thời đi học. Phải chăng, đằng sau vẻ ngoài lười biếng, thờ ơ đó là một tâm hồn sâu sắc, một trí tuệ sắc bén mà anh chưa từng khám phá hết? Càng nghĩ, anh càng cảm thấy tò mò. Anh muốn hiểu cô nhiều hơn, muốn đi sâu vào thế giới nội tâm của cô, không chỉ là người chồng yêu thương, mà còn là người bạn đồng hành thấu hiểu mọi khía cạnh của cô. Anh tự nhủ, có lẽ anh cần phải cố gắng hơn nữa để chạm đến những góc khuất trong tâm hồn Hạ Vãn An, những nơi mà chỉ có những người thực sự kiên nhẫn và tinh tế mới có thể chạm tới.
***
Đúng lúc Kính Niên đang chìm đắm trong suy nghĩ, một bóng người cao ráo, lịch thiệp xuất hiện ở lối vào khu lounge. Mùi nước hoa nam tính thoang thoảng, rất nhẹ nhàng nhưng đủ để phá vỡ bầu không khí yên bình vốn có. Hàn Kính Niên ngẩng đầu lên, hơi nhíu mày. Anh nhận ra đó là Lâm Nhật Minh. Từ ánh mắt đầu tiên, Kính Niên đã có một cảm giác không thoải mái khó tả. Anh đã hy vọng Lâm Nhật Minh sẽ không xuất hiện lại, hoặc ít nhất là không xuất hiện ở khu vực riêng tư này. Nhưng mọi thứ không như anh mong muốn.
Lâm Nhật Minh, với nụ cười tự tin thường trực trên môi, ánh mắt nhanh chóng quét qua khu lounge và dừng lại ở Hạ Vãn An. Anh ta dường như không hề ngạc nhiên khi thấy cô ở đó. Bước chân anh ta dứt khoát và tự nhiên hướng về phía Hạ Vãn An, như thể đây là một cuộc gặp gỡ đã được định trước. Kính Niên cảm thấy một luồng điện nhẹ chạy dọc sống lưng. Anh vô thức siết chặt chiếc bút trong tay, ánh mắt dán chặt vào hai người.
"Vãn An, không ngờ lại gặp cậu ở đây," Lâm Nhật Minh cất tiếng, giọng nói trầm ấm, pha chút vui vẻ. Anh ta ngồi xuống chiếc ghế đối diện Hạ Vãn An một cách rất tự nhiên, như một người bạn cũ thân thiết. "Vẫn thích đọc những tác phẩm 'kén người đọc' như hồi xưa nhỉ? Cậu còn nhớ về trào lưu văn học 'Hiện sinh' mà chúng ta từng tranh luận không?"
Hạ Vãn An, đang say sưa đọc sách, khẽ ngẩng đầu. Đôi mắt cô hé mở một chút, một tia sáng hiếm hoi lóe lên trong đôi mắt tưởng chừng lúc nào cũng uể oải. Cô không ngạc nhiên trước sự xuất hiện của Lâm Nhật Minh, dường như đã quá quen với việc anh ta xuất hiện bất chợt. "Vẫn nhớ," cô đáp, giọng nói trầm nhẹ, chậm rãi, nhưng không hề mang vẻ lười biếng hay thờ ơ như thường lệ. "Camus, Sartre... Không phải 'kén người đọc', chỉ là 'kén người hiểu'."
Câu trả lời của Vãn An khiến Kính Niên bất ngờ. Anh chưa từng nghe cô nói về triết học hay văn học Hiện sinh một cách say sưa như vậy. Anh đã nghĩ cô chỉ thích truyện ngôn tình lãng mạn nhẹ nhàng hoặc những cuốn sách về phong thủy, tâm linh thôi chứ. Cô luôn tỏ ra lười biếng đến mức không muốn động não suy nghĩ về những vấn đề sâu xa như vậy. Nhưng giọng điệu của cô, ánh mắt cô lúc này, lại hoàn toàn khác. Nó chứa đựng một sự sắc sảo, một sự thấu hiểu mà anh chưa từng được chứng kiến.
Lâm Nhật Minh bật cười. "Ha ha, vẫn cái kiểu nói đó. Cậu nghĩ sao về 'Kẻ xa lạ' của Camus, xét trên góc độ sự tồn tại của cái tôi trong xã hội hiện đại?" Anh ta nhướng mày, ánh mắt đầy hứng thú, như thể đã tìm thấy một người tri kỷ để thảo luận.
Hạ Vãn An khẽ nghiêng đầu, đôi mắt lờ đờ nhưng ánh lên tia sáng hiếm thấy. Cô không vội vã trả lời, mà như đang suy nghĩ kỹ lưỡng. "Cái tôi không tồn tại độc lập," cô nói, giọng vẫn trầm và chậm rãi, nhưng câu chữ lại vô cùng rõ ràng và mạch lạc. "Nó là một phần của sự lười biếng, một sự từ chối chấp nhận cái vô lý của cuộc đời, hoặc là một cách để né tránh sự phán xét... Mọi hành động của Meursault đều là sự phản kháng lại kỳ vọng của xã hội, một sự phủ nhận mọi ý nghĩa được gán ghép. Anh ta chọn sự vô nghĩa, chọn sự thật trần trụi của hiện tại, thay vì đeo mặt nạ của ý nghĩa giả tạo."
Kính Niên gần như đánh rơi chiếc bút. "Camus? Sartre? Cô ấy... thật sự đang nói về triết học sao? Với một người đàn ông khác?" Anh không thể tin vào tai mình. Vãn An, người mà anh luôn nghĩ chỉ thích ngủ và đọc truyện ngôn tình, lại có thể phân tích một tác phẩm triết học kinh điển một cách sắc sảo đến vậy. Cô không chỉ nói, mà còn dùng những từ ngữ chuyên ngành, những lập luận chặt chẽ. Anh cảm thấy một cảm giác khó chịu len lỏi trong lòng, không chỉ là sự ghen tuông đáng yêu khi thấy cô nói chuyện sôi nổi với Lâm Nhật Minh, mà còn là sự bất ngờ, pha lẫn một chút tự trách. Anh đã ở bên cô lâu như vậy, nhưng lại chưa từng thấy khía cạnh này của cô. Anh cảm thấy mình như một người ngoài, đang lắng nghe một cuộc trò chuyện thuộc về một thế giới mà anh chưa từng đặt chân đến.
Lâm Nhật Minh gật gù tán thành, ánh mắt sáng lên. "Chính xác! Cậu vẫn sắc bén như ngày nào. Vậy còn quan điểm về sự tự do và trách nhiệm trong tư tưởng hiện sinh thì sao? Cậu có thấy nó mâu thuẫn với bản chất 'lười biếng' của cậu không?" Anh ta cười trêu chọc, nhưng ánh mắt lại rất nghiêm túc, chờ đợi câu trả lời của cô.
Hạ Vãn An nhấp một ngụm trà hoa cúc, rồi từ tốn đáp: "Sự lười biếng của em... là một dạng tự do, một sự từ chối những ràng buộc vô nghĩa. Trách nhiệm của em là với chính bản thân mình, với sự bình yên của mình. Khi mà cuộc đời vốn đã vô lý, thì việc gì phải cố gắng tìm kiếm ý nghĩa ở mọi thứ? Đôi khi, chỉ đơn giản là tồn tại, là đủ."
Kính Niên hoàn toàn sững sờ. Anh chưa bao giờ nghĩ sự lười biếng của cô lại có thể được biện minh bằng triết học một cách thuyết phục đến vậy. Anh đã luôn cố gắng "chữa lười" cho cô, đ�� luôn nghĩ rằng đó là một "khuyết điểm" đáng yêu. Nhưng qua lời nói của cô, anh bắt đầu thấy một góc nhìn khác. Sự lười biếng của cô không phải là sự thờ ơ, mà là một lựa chọn có ý thức, một triết lý sống. Và điều khiến anh khó chịu nhất chính là việc cô lại chia sẻ những suy nghĩ sâu sắc này với Lâm Nhật Minh, một người đàn ông khác, chứ không phải với anh. Cảm giác ghen tuông đáng yêu trong lòng anh không còn chỉ là "đáng yêu" nữa, mà đã bắt đầu chuyển sang một sự bứt rứt, một nỗi bất an nhẹ.
Anh nhìn Hạ Vãn An, rồi lại nhìn Lâm Nhật Minh. Hai người họ, như những người bạn cũ, những tri kỷ, đang chìm đắm trong cuộc trò chuyện trí tuệ mà anh hoàn toàn không thể tham gia vào. Anh cảm thấy mình thừa thãi, cảm thấy có một bức tường vô hình đang ngăn cách anh với thế giới nội tâm của vợ mình.
***
Cảm giác khó chịu và bất an dần lớn lên trong lòng Hàn Kính Niên. Anh không thể tiếp tục ngồi đó, nghe vợ mình trò chuyện sôi nổi với một người đàn ông khác về những chủ đề mà anh chưa từng được nghe cô nói đến một cách say sưa như vậy. Anh khẽ khép chiếc laptop lại, đứng dậy một cách nhẹ nhàng nhất có thể, cố gắng không phá vỡ cuộc trò chuyện của họ. Vãn An và Lâm Nhật Minh dường như không để ý đến sự rời đi của anh. Họ vẫn đang tiếp tục tranh luận về một khía cạnh khác của chủ nghĩa hiện sinh, với Hạ Vãn An vẫn giữ vẻ điềm tĩnh nhưng ánh mắt lại lấp lánh sự tinh anh, còn Lâm Nhật Minh thì vô cùng hào hứng.
Kính Niên bước ra khỏi khu lounge, đi thẳng về phía khu vườn xanh mát của resort. Hoàng hôn đã bắt đầu buông xuống, nhuộm hồng cả một góc trời, không khí trở nên dịu mát hơn, mang theo hương hoa cỏ ngào ngạt. Tiếng nước chảy từ đài phun nước róc rách, tiếng lá cây xào xạc trong gió, tất cả đều là những âm thanh quen thuộc, nhưng hôm nay, chúng lại không thể xoa dịu được tâm trạng bứt rứt trong lòng anh. Anh đi dạo một mình trên con đường lát đá, cố gắng xua đi cảm giác khó chịu đang vây lấy mình.
Anh suy nghĩ về cuộc trò chuyện vừa rồi. Vãn An của anh... cô ấy có cả một thế giới như vậy mà anh không hề hay biết? Triết học? Văn học Hiện sinh? Sao cô ấy chưa từng nói với anh một cách say sưa như thế? Anh bỗng thấy một nỗi buồn man mác. Anh đã nghĩ mình hiểu cô rất rõ, hiểu cô đến từng thói quen, từng cử chỉ nhỏ. Anh đã tự tin rằng mình là người gần gũi cô nhất, người duy nhất có thể thấu hiểu và chấp nhận sự lười biếng đáng yêu của cô. Nhưng giờ đây, anh lại nhận ra có những khía cạnh của cô mà anh hoàn toàn chưa chạm tới, những góc khuất trong tâm hồn cô mà chỉ khi Lâm Nhật Minh xuất hiện, chúng mới được hé lộ.
"Hay là... mình chưa bao giờ tạo cơ hội cho cô ấy bộc lộ?" anh tự hỏi, bước chân anh chậm dần rồi dừng hẳn bên một gốc cây cổ thụ lớn, thân cây sần sùi, rêu phong. Anh tựa lưng vào thân cây mát lạnh, ngước nhìn vòm lá xanh thẫm đang chuyển màu dưới ánh hoàng hôn. Anh đã luôn quan niệm rằng Vãn An chỉ thích ngủ và sự yên tĩnh. Anh đã cố gắng tạo ra một không gian bình yên nhất cho cô, để cô có thể "lười biếng" một cách thoải mái nhất. Anh đã không ngừng tìm cách "chữa lười" cho cô, bằng cách khuyến khích cô tham gia các hoạt động nhẹ nhàng, đọc sách, nghe nhạc. Nhưng anh lại chưa từng nghĩ đến việc cô có thể có những sở thích trí tuệ sâu sắc đến vậy.
Anh rút chiếc Sổ Tay Ghi Chép 'Khoảnh Khắc Của Chúng Ta' ra khỏi túi áo. Cuốn sổ tay nhỏ bé, bìa da màu nâu sẫm, nơi anh ghi lại những khoảnh khắc đáng nhớ của hai người. Anh thường viết vào đó những suy nghĩ, những cảm xúc, những điều anh muốn làm cho cô. Nhưng hôm nay, anh chỉ nhìn chằm chằm vào trang giấy trắng, không thể viết được gì. Tâm trí anh ngập tràn hình ảnh Vãn An, đôi mắt lấp lánh khi nói về Camus, về Sartre. Anh nhớ lại cách cô nói, cách cô phân tích, sắc sảo và sâu sắc đến bất ngờ.
Cảm giác ghen tuông không phải là sự tức giận hay khó chịu dữ dội, mà là một nỗi bứt rứt, một sự tò mò không dứt. Nó khiến anh nhận ra rằng, dù yêu cô đến mấy, anh vẫn còn rất nhiều điều chưa biết về Hạ Vãn An. Anh đã quá tập trung vào việc chấp nhận và chiều chuộng sự "lười biếng" của cô, mà quên mất rằng đằng sau vẻ lười biếng đó, cô vẫn là một người phụ nữ thông minh, có chiều sâu, có những đam mê và sở thích riêng.
"Có lẽ, mình đã quá tự mãn," Kính Niên khẽ thở dài, một hơi thở nặng trĩu. Anh đã nghĩ rằng việc anh yêu thương, chăm sóc cô đã là đủ. Nhưng tình yêu không chỉ là sự bao bọc, mà còn là sự thấu hiểu, sự khám phá. Anh cần phải đi sâu hơn vào thế giới của cô, không chỉ là những gì cô thể hiện ra bên ngoài. Anh nhận ra Vãn An có những sở thích đặc biệt ngoài việc ngủ, có thể liên quan đến nghệ thuật hoặc tri thức sâu sắc. Điều này sẽ thúc đẩy anh chủ động tìm hiểu và tạo không gian cho cô khám phá lại những đam mê này.
Anh biết, cảm giác ghen tuông đáng yêu này không phải là điều xấu. Ngược lại, nó là động lực để anh yêu cô nhiều hơn, để anh cố gắng thấu hiểu cô sâu sắc hơn. Anh sẽ không để mình bị bỏ lại phía sau. Anh sẽ là người cùng cô khám phá thế giới tri thức đó, cùng cô lười biếng theo cách riêng của cô, nhưng cũng cùng cô tái khám phá những niềm đam mê tưởng chừng đã ngủ quên. Anh sẽ tìm cách 'đánh dấu chủ quyền' của mình một cách tinh tế, không phải bằng sự kiểm soát, mà bằng sự thấu hiểu và đồng hành. Anh sẽ là người cùng cô đọc những trang sách, cùng cô tìm lại những nét vẽ, và cùng cô... ngủ, nhưng không phải là ngủ quên trong những ký ức đã qua, mà là ngủ yên trong tình yêu và sự thấu hiểu trọn vẹn của hiện tại và tương lai. Hoàng hôn dần tắt, để lại một màn đêm tĩnh mịch. Kính Niên vẫn đứng đó, một mình trong khu vườn, nhưng trong lòng anh đã hình thành một quyết tâm mới. Anh sẽ không chỉ chấp nhận sự lười biếng của Hạ Vãn An, mà còn sẽ cùng cô khai phá những thế giới ẩn giấu bên trong cô, một thế giới mà anh biết, sẽ còn nhiều điều thú vị để anh khám phá.
Tác phẩm này là sáng tác độc quyền của Long thiếu trên nền tảng truyen.free.