Chỉ muốn sống bên cạnh anh - Chương 117: Lời Cầu Hôn Trong Giấc Mơ Yên Bình
Kính Niên ôm cô chặt hơn một chút, cảm nhận hơi thở đều đặn của cô trên ngực mình. Đêm nay, giấc ngủ của họ sẽ bình yên hơn bao giờ hết, bởi vì tình yêu của họ đã được khẳng định, được thấu hiểu, và được chấp nhận một cách trọn vẹn.
***
Ánh nắng ban mai len lỏi qua khe rèm cửa, đậu nhẹ lên khuôn mặt thanh tú của Hạ Vãn An, khiến hàng mi dài của cô khẽ rung động. Hàn Kính Niên đã thức giấc từ lúc nào, anh nằm nghiêng, chống tay nhìn ngắm người vợ yêu dấu đang say ngủ bên cạnh. Căn phòng nghỉ dưỡng ấm cúng ở khu resort sinh thái vẫn còn vương vấn chút hơi ấm của đêm qua, cùng với mùi sương sớm dìu dịu từ bên ngoài vọng vào. Tiếng chim hót líu lo đâu đó trong tán cây cổ thụ, và tiếng sóng biển vỗ rì rào từ xa xa như một bản nhạc nền êm đềm, xoa dịu mọi giác quan.
Anh khẽ vươn tay, vuốt nhẹ mái tóc mềm mại của cô, để lộ vầng trán trắng ngần. Mọi nỗi bất an, ghen tuông đêm qua đã tan biến hoàn toàn, chỉ còn lại sự bình yên và một niềm hạnh phúc tràn ngập lồng ngực. Kính Niên vẫn còn nhớ như in từng lời cô nói, từng cái chạm nhẹ, và đặc biệt là ánh mắt thấu hiểu, tin tưởng tuyệt đối mà cô dành cho anh. Vãn An không hề vô tâm, không hề thờ ơ. Cô chỉ thể hiện tình yêu theo cách riêng của mình, một cách kín đáo, sâu sắc mà không phải ai cũng có thể nhận ra. Anh đã từng ngu ngốc khi nghi ngờ điều đó, khi cố gắng thay đổi cô, khi ép mình phải ghen tuông một cách trẻ con. Giờ đây, anh hiểu rằng, việc của anh không phải là thay đổi cô, mà là thấu hiểu và yêu thương cô trọn vẹn.
"Cuộc đời anh là chuỗi ngày tìm kiếm sự sôi động, những thành công vang dội, những mục tiêu không ngừng nghỉ," anh độc thoại trong tâm trí mình, khẽ mỉm cười khi hồi tưởng lại. "Anh cứ nghĩ mình phải luôn chạy, luôn vươn lên, cho đến khi em xuất hiện." Sự xuất hiện của cô giống như một làn gió mát lành thổi qua sa mạc khô cằn, mang theo những hạt mưa li ti của sự yên bình. "Em không ồn ào, không náo nhiệt, em chỉ đơn giản là... ngủ. Nhưng chính sự yên bình đó của em lại dạy anh cách tận hưởng cuộc sống, cách tìm thấy giá trị trong những điều nhỏ bé nhất."
Anh nhớ lại những tháng ngày đầu tiên khi cả hai mới quen nhau, khi anh vẫn còn là một người đàn ông của công việc, luôn bận rộn với những dự án và kế hoạch. Anh từng bị cuốn hút bởi vẻ ngoài thanh tú, đôi mắt mơ màng và sự bí ẩn toát ra từ cô. Nhưng khi ở bên cạnh cô, anh lại phát hiện ra một "khiếm khuyết" đáng yêu: Vãn An luôn muốn ngủ. Bất cứ khi nào có cơ hội, cô sẽ tìm một góc yên tĩnh và chìm vào giấc ngủ. Ban đầu, anh từng thấy bất lực, thậm chí có chút bực mình. Anh đã thử đủ mọi cách để "kéo" cô ra khỏi giấc ngủ, để cô cùng anh tham gia những hoạt động mà anh cho là "thú vị" hơn. Nhưng rồi, anh nhận ra, cô không hề bị ép buộc. Cô chỉ đơn giản là sống theo bản năng, theo nhịp điệu của riêng mình. Và chính anh, người đàn ông luôn muốn kiểm soát mọi thứ, lại bị cuốn vào nhịp điệu chậm rãi đó của cô.
"Anh đã từng nghĩ mình phải thay đổi em, phải giúp em 'sống năng động hơn', 'bớt lười biếng đi'," Kính Niên thầm thì, giọng nói chỉ đủ để chính anh nghe thấy. "Nhưng em lại thay đổi anh. Em dạy anh cách chậm lại, cách cảm nhận sự bình yên, cách trân trọng từng khoảnh khắc được ở bên nhau, dù chỉ là cùng nhau... ngủ." Anh khẽ siết chặt tay cô thêm một chút, cảm nhận hơi ấm từ bàn tay nhỏ bé của cô. "Chính khoảnh khắc đó, khoảnh khắc anh nhận ra anh không cần phải thay đổi em, anh chỉ cần yêu thương em như em vốn có, anh biết mình muốn bên em mãi mãi, theo cách của em."
Kính Niên nhẹ nhàng cúi xuống, hôn lên vầng trán Vãn An. Nụ hôn dịu dàng, chứa đựng tất cả tình yêu, sự trân trọng và một lời hứa thầm kín. Một nụ cười nhẹ xuất hiện trên môi anh, một nụ cười hạnh phúc và mãn nguyện. Anh nhắm mắt lại, để dòng ký ức quay ngược thời gian, trở về khoảnh khắc định mệnh ba năm về trước – khoảnh khắc anh đã trao đi trái tim mình và nhận lại một lời đồng ý vô cùng độc đáo. Giấc mơ của anh, giấc mơ mang tên Hạ Vãn An, đã bắt đầu từ một buổi tối bình yên như thế.
***
Ba năm trước, vào một buổi chiều tối dịu mát, căn hộ của Hạ Vãn An chìm trong ánh đèn vàng dịu nhẹ, tạo nên một bầu không khí ấm áp và riêng tư đến lạ. Từ ban công nhỏ hướng ra thành phố, tiếng còi xe vọng lên từ xa một cách mơ hồ, hòa cùng tiếng nhạc jazz nhẹ nhàng mà Hàn Kính Niên vừa bật. Anh đang tất bật hoàn tất những khâu chuẩn bị cuối cùng cho một sự kiện trọng đại, một khoảnh khắc mà anh đã ấp ủ từ rất lâu.
Căn hộ của Vãn An mang một thiết kế hiện đại, tối giản với tông màu sáng chủ đạo, nội thất gỗ và kim loại được bố trí tinh tế. Hàn Kính Niên đã biến hóa nó thành một không gian lãng mạn hơn bao giờ hết. Anh tỉ mỉ chỉnh lại từng cánh hoa hồng đỏ thắm được đặt trong những chiếc bình pha lê, xếp thành hình trái tim trên bàn trà. Anh thắp thêm những ngọn nến thơm tinh tế, mùi hương dịu nhẹ của hoa lavender và vani lan tỏa khắp phòng, xoa dịu thần kinh và tạo cảm giác thư thái. Mỗi ngọn nến lung linh như những vì sao nhỏ, phản chiếu ánh sáng lên bức tường trắng, tạo nên một khung cảnh huyền ảo.
Anh bước đến bên giường ngủ, nơi chiếc Bộ Chăn Gối Cao Cấp 'Đám Mây' mềm mại được trải phẳng phiu, được anh cẩn thận rải những cánh hoa hồng tươi tắn. Bộ chăn gối này là món quà anh tặng cô vào dịp sinh nhật, với mong muốn cô sẽ luôn có những giấc ngủ êm ái nhất. Anh vuốt nhẹ lên lớp vải mềm mại, tưởng tượng ra hình ảnh cô cuộn mình trong đó, đôi mắt khẽ nhắm nghiền.
Trong túi áo khoác, chiếc hộp nhẫn nhỏ bé nhưng nặng trĩu. Kính Niên khẽ chạm vào nó, cảm nhận sự hồi hộp dâng trào trong lồng ngực. Anh đã tập luyện bài phát biểu của mình không biết bao nhiêu lần, nhưng giờ đây, mọi lời nói đều như tan biến, chỉ còn lại cảm giác lo lắng pha lẫn háo hức. Anh nhìn quanh căn phòng được biến hóa dưới bàn tay mình, cảm thấy một niềm hạnh phúc khó tả.
"An An của anh," anh độc thoại nội tâm, giọng nói thì thầm như thể sợ làm vỡ tan không khí tĩnh lặng. "Em không cần phải thay đổi vì anh. Anh muốn cùng em ngủ, cùng em lười, cùng em bình yên. Chỉ cần có em bên cạnh là đủ." Anh không còn thấy sự lười biếng của cô là một khuyết điểm. Ngược lại, nó đã trở thành một phần không thể thiếu trong cuộc sống của anh, là một nét đặc trưng đáng yêu mà anh trân trọng. Nó nhắc nhở anh về sự thư thái, về việc tận hưởng từng khoảnh khắc, thay vì cứ mãi chạy theo những phù phiếm bên ngoài.
Anh bước đến kệ sách nhỏ cạnh cửa sổ, nơi có một cuốn Sổ Tay Ghi Chép 'Khoảnh Khắc Của Chúng Ta' được đặt cẩn thận. Cuốn sổ này là nơi anh ghi lại những kỷ niệm nhỏ, những câu nói ngây thơ, những hành động đáng yêu của Vãn An. Anh khẽ lật giở vài trang, mùi sách cũ thoang thoảng xộc vào mũi, đưa anh về với những dòng chữ thân thuộc. Anh mỉm cười khi đọc lại dòng chữ anh đã viết sau một buổi hẹn hò mà cô chỉ muốn tìm một ghế sofa để ngủ: "Cô ấy không nói nhiều, nhưng ánh mắt mơ màng đó chứa đựng cả một thế giới. Một thế giới yên bình, nơi mọi lo toan dường như đều tan biến. Có lẽ, đó là cách cô ấy yêu thương, không ồn ào nhưng sâu lắng." Hay một dòng khác: "Cô ấy nói 'Ngủ!' khi tôi hỏi muốn đi đâu. Lúc đó tôi đã phì cười, nhưng giờ đây, tôi nhận ra đó là lời mời chân thành nhất. Mời tôi vào thế giới của cô ấy, thế giới của sự bình yên."
Kính Niên chậm rãi đóng cuốn sổ lại, một nụ cười ấm áp nở trên môi. Anh đã học được cách yêu thương cô không điều kiện, chấp nhận cô như cô vốn là. Anh nhận ra Vãn An có những sở thích đặc biệt ngoài việc ngủ, có thể liên quan đến nghệ thuật hoặc tri thức, bởi vì khi anh nói chuyện về những cuốn sách hay những bộ phim tài liệu, cô luôn lắng nghe một cách chăm chú, đôi khi đưa ra những nhận xét sắc sảo đến bất ngờ. Anh hiểu rằng sự lười biếng của cô không phải là sự thờ ơ, mà là cách cô tận hưởng cuộc sống, cách cô tái tạo năng lượng cho tâm hồn nhạy cảm của mình.
Anh cẩn thận lấy chiếc nhẫn kim cương lấp lánh từ trong hộp, đặt nó vào một chiếc hộp nhỏ hơn, được bọc bằng lụa satin trắng. Sau đó, anh nhẹ nhàng đặt chiếc hộp cạnh gối của Vãn An trên chiếc giường đã được trang trí công phu. Anh tắt đèn chính, chỉ để lại ánh nến lung linh và ánh đèn hắt dịu nhẹ từ ban công, tạo nên một không gian lãng mạn như trong truyện cổ tích. Mọi thứ đã sẵn sàng. Anh ngồi xuống ghế sofa, lòng ngập tràn chờ đợi, tưởng tượng ra phản ứng của cô khi tỉnh dậy.
***
Tiếng nhạc jazz vẫn du dương nhẹ nhàng, hòa cùng tiếng gió xào xạc qua ô cửa sổ. Kim đồng hồ đã chỉ đến nửa đêm, khi Hạ Vãn An, với đôi mắt còn ngái ngủ, từ từ tỉnh giấc. Cô khẽ dụi mắt, cảm nhận sự mềm mại lạ thường của chiếc Bộ Chăn Gối Cao Cấp 'Đám Mây' và hương thơm thoang thoảng của hoa hồng. Căn phòng dường như đã thay đổi, không còn là không gian quen thuộc hàng ngày mà trở nên lộng lẫy và huyền ảo hơn với ánh nến lung linh và những cánh hoa rải khắp nơi. Cô bối rối, không hiểu chuyện gì đang xảy ra.
Đôi mắt to tròn của cô, vẫn còn vương vấn sự mơ màng của giấc ngủ, đảo một vòng quanh phòng. Rồi, ánh mắt cô dừng lại ở một bóng hình quen thuộc đang quỳ gối bên giường, tay cầm một chiếc hộp nhỏ. Đó là Hàn Kính Niên, người đàn ông của cô, đang mỉm cười dịu dàng, ánh mắt anh tràn đầy yêu thương và một chút lo lắng. Vẻ mặt anh góc cạnh, điển trai, nhưng giờ đây lại mềm mại đến lạ dưới ánh nến. Mái tóc đen được cắt tỉa gọn gàng của anh giờ đây dường như cũng tỏa ra một vẻ lãng mạn khó tả.
Vãn An ngạc nhiên, rồi một tia bối rối thoáng qua trong đôi mắt cô. Cô không thể hiểu nổi tình huống hiện tại. Cái đầu nhỏ nhắn của cô nghiêng sang một bên, chờ đợi.
Hàn Kính Niên hít một hơi thật sâu, trái tim đập rộn ràng trong lồng ngực. Anh nhìn thẳng vào đôi mắt ngái ngủ của cô, cố gắng giữ cho giọng nói mình thật trầm ấm và rõ ràng. "An An," anh bắt đầu, "em là giấc mơ đẹp nhất của anh. Có thể em không thích những chuyến đi ồn ào hay những buổi tiệc tùng náo nhiệt, nhưng em dạy anh cách tìm thấy bình yên trong những điều nhỏ bé nhất." Anh khẽ nâng chiếc hộp nhỏ lên, để chiếc nhẫn kim cương lấp lánh dưới ánh nến. "Anh không muốn thay đổi em. Anh chỉ muốn được cùng em... ngủ, cùng em lười biếng, cùng em sống một cuộc đời an yên. Em đồng ý làm vợ anh nhé?"
Giọng nói của anh trầm ấm, chất chứa bao nhiêu tình cảm và sự chân thành. Vãn An nhìn anh, từ ánh mắt bối rối ban đầu, giờ đây đã chuyển sang ngạc nhiên, rồi dần dần là một sự thấu hiểu sâu sắc. Cô nhìn thấy trong đôi mắt anh không chỉ là tình yêu, mà còn là sự chấp nhận tuyệt đối, một sự trân trọng dành cho con người thật của cô, bao gồm cả "sự lười biếng" mà c�� luôn mang theo. Cô cảm nhận được hơi ấm từ ánh nến, mùi hương dịu nhẹ của hoa hồng và nến thơm, và quan trọng nhất là hơi ấm từ trái tim Kính Niên đang trao trọn cho cô.
Một sự xúc động dâng lên trong lòng cô, nhưng Vãn An vẫn giữ vẻ ngoài bình tĩnh. Cô không nói nhiều, nhưng ánh mắt cô đã trả lời tất cả. Đôi mắt to tròn của cô khẽ nheo lại, một nụ cười hiếm hoi, mờ nhạt nhưng lại vô cùng ấm áp xuất hiện trên môi cô. Đó là nụ cười của sự tin tưởng, của sự bình yên khi tìm thấy một nửa thật sự hiểu mình.
Vãn An khẽ gật đầu, động tác chậm rãi nhưng dứt khoát. Rồi, cô thốt ra một câu nói ngắn gọn, nhưng lại mang một ý nghĩa sâu sắc, độc đáo, đúng chất Hạ Vãn An: "Cùng anh... ngủ."
Lời đồng ý đó, tuy chỉ có hai chữ, nhưng lại khiến Hàn Kính Niên vỡ òa trong hạnh phúc. Anh không cần những lời thề non hẹn biển hoa mỹ, không cần những câu trả lời lãng mạn thường thấy trong phim ảnh. "Cùng anh ngủ" – đó chính là lời hứa trọn đời của Vãn An, lời hứa về sự hiện diện, về sự bình yên và tin tưởng tuyệt đối khi ở bên anh. Cô đã chọn anh, và quan trọng hơn, cô đã chọn cách sống cùng anh, theo cách riêng của họ.
Hàn Kính Niên mỉm cười rạng rỡ, đôi mắt anh lấp lánh niềm vui. Anh cẩn thận mở chiếc hộp, lấy chiếc nhẫn kim cương và nhẹ nhàng đeo vào ngón áp út của Vãn An. Chiếc nhẫn vừa vặn một cách hoàn hảo, lấp lánh dưới ánh nến, như một biểu tượng cho tình yêu vĩnh cửu của họ. Ngay sau đó, anh ôm chầm lấy cô, một cái ôm thật chặt, như muốn khảm cô vào sâu thẳm trái tim mình. Mùi hương dịu nhẹ từ mái tóc cô, sự mềm mại của cơ thể cô trong vòng tay anh, tất cả đều là hiện thực, không còn là giấc mơ.
Vãn An vòng tay ôm lại anh, tựa đầu vào vai anh, cảm nhận hơi ấm và sự bình yên lan tỏa. Cô hít hà mùi hương quen thuộc của anh, mùi hương của sự an toàn và tin cậy. Trong vòng tay anh, cô cảm thấy mình được chấp nhận hoàn toàn, không cần phải thay đổi bất cứ điều gì. Khoảnh khắc này, cô biết, đây chính là nơi cô thuộc về, là bến đỗ bình yên mà cô luôn tìm kiếm.
Sự chấp nhận và thấu hiểu sâu sắc từ lời cầu hôn độc đáo này đã trở thành nền tảng vững chắc cho cuộc hôn nhân của họ sau này. Lời hứa "cùng anh ngủ" của Vãn An không chỉ là một câu nói vui, mà nó đã trở thành biểu tượng cho tình yêu và sự gắn kết độc đáo của họ, được nhắc lại trong những khoảnh khắc quan trọng của cuộc sống. Trong không gian tĩnh mịch của đêm khuya, hai trái tim hòa chung nhịp đập, chìm đắm trong khoảnh khắc hạnh phúc trọn vẹn. Hàn Kính Niên biết, anh đã tìm thấy báu vật lớn nhất của đời mình, và anh sẽ trân trọng nó bằng cả sinh mệnh.
Truyện gốc của Long thiếu, chỉ được công bố chính thức trên truyen.free.