Chỉ muốn sống bên cạnh anh - Chương 128: Chấp Nhận Bình Yên: Bài Học Đầu Tiên Của Kính Niên
Cơn mưa chiều lất phất không ngừng trút xuống từ lúc nào, gõ lộp bộp trên khung cửa sổ, tạo thành một bản giao hưởng êm dịu, ru mọi vật chìm vào giấc ngủ. Ánh đèn vàng dịu nhẹ từ chiếc đèn bàn khuếch tán trong căn hộ, nhuộm không gian bằng một sắc màu ấm áp, tĩnh lặng. Hàn Kính Niên ngồi bên cửa sổ, tay cầm một tách trà ấm, hơi nóng phả vào không khí mang theo mùi hương thảo mộc thoang thoảng. Ngoài kia, màn mưa như tấm rèm lụa mỏng, che khuất những tòa nhà cao tầng và ánh đèn đường vừa chớm bật, biến khung cảnh thành phố quen thuộc thành một bức tranh thủy mặc huyền ảo. Anh khẽ nhấp một ngụm trà, cảm nhận vị chát nhẹ và hậu ngọt lan tỏa nơi đầu lưỡi, nhưng tâm trí anh lại đang trôi dạt về một nơi xa xôi hơn, về những mảnh ghép trong cuộc sống của anh và Hạ Vãn An.
Trên chiếc ghế sofa quen thuộc, Hạ Vãn An cuộn mình như một chú mèo con, chìm sâu vào giấc ngủ. Cuốn sách origami bìa xanh ngọc bích đã úa màu vẫn còn nằm trên ngực cô, những trang giấy cũ kỹ, ố vàng hé mở một góc, như thể cô vừa đọc dở và thiếp đi. Mái tóc đen dài của cô xõa lòa xòa trên gối, vài sợi tóc lòa xòa vương trên khuôn mặt thanh tú, đôi môi mím nhẹ, và hơi thở đều đều, êm ái. Hàn Kính Niên lặng lẽ quan sát cô. Anh chưa bao giờ thôi kinh ngạc trước khả năng ngủ bất chấp thời gian, không gian của vợ mình. Một nụ cười bất lực nhưng đầy yêu thương nở trên môi anh. Anh nhớ lại những ngày đầu hôn nhân, khi anh vẫn còn mang trong mình những kỳ vọng của một người chồng trẻ, muốn cùng vợ khám phá thế giới, cùng nhau tạo nên những trải nghiệm sôi nổi, đáng nhớ. Anh đã từng lên kế hoạch cho những chuyến đi xa, những buổi hẹn hò lãng mạn, những bữa tiệc tối ấm cúng, nhưng câu trả lời anh nhận được thường chỉ là một cái ngáp dài và cụm từ quen thuộc, "Ngủ!".
"Vợ à...", anh khẽ thì thầm trong đầu, "Anh đã từng nghĩ, sao em có thể lười biếng đến vậy? Anh đã từng tự hỏi, liệu có phải em không yêu anh đủ để muốn cùng anh làm những điều này không?" Ánh mắt anh xa xăm, nhớ về những lần anh cố gắng "đánh thức" cô bằng đủ mọi chiêu trò, từ những cuộc trò chuyện dài hơi về kế hoạch tương lai, đến việc đặt báo thức bằng nhạc rock nặng. Mỗi lần như vậy, anh đều nhận lại một ánh mắt mơ màng, một cử chỉ uể oải và đôi khi là một câu nói gọn lỏn như dao găm: "Anh ồn ào quá, em muốn ngủ." Sự bất lực ấy, lúc đó, đôi khi khiến anh cảm thấy hụt hẫng, như thể có một bức tường vô hình ngăn cách anh với thế giới nội tâm của cô. Anh đã từng nghĩ, liệu cô có bao giờ thay đổi, liệu anh có thể giúp cô "năng động" hơn, "hòa nhập" hơn với những gì anh cho là "cuộc sống bình thường" không?
Nhưng giờ đây, nhìn cô ngủ yên bình trên sofa, với cuốn sách cũ kỹ về origami trên ngực, tất cả những trăn trở ấy dường như tan biến trong màn mưa. Anh nhớ lại khoảnh khắc trong hiệu sách cũ, đôi mắt cô sáng rỡ, sự say mê hiện rõ trên từng cử chỉ khi cô chạm vào những trang sách ố vàng. Đó không phải là sự thờ ơ, đó là một thế giới khác, một thế giới mà cô chỉ mở ra khi chạm đến đúng mạch cảm xúc của mình. Hàn Kính Niên khẽ đứng dậy, nhẹ nhàng bước đến bên Hạ Vãn An, cúi người xuống. Anh đưa tay vuốt ve mái tóc mềm mại của cô, cảm nhận hơi ấm từ làn da và mùi hương quen thuộc của cô. Cuốn sách origami khẽ trượt xuống bên cạnh, anh cẩn thận đặt nó sang một bên. Anh biết, cuốn sách này không chỉ là một món đồ vật, nó là biểu tượng cho một phần tính cách của cô mà anh mới vừa khám phá.
Anh ngồi xuống mép ghế sofa, ngắm nhìn cô thật lâu. "An An của anh," anh nghĩ, "em không cần phải thay đổi vì anh. Anh đã sai khi nghĩ rằng em cần phải giống với những người khác, phải tìm thấy niềm vui ở những nơi ồn ào, náo nhiệt. Niềm vui của em nằm ở những điều bình dị, ở sự yên tĩnh, ở những giấc ngủ dài, và cả ở những điều nhỏ bé như cuốn sách origami này." Anh đưa tay khẽ chạm vào Sổ Tay Ghi Chép 'Khoảnh Khắc Của Chúng Ta' nằm trên bàn trà. Quyển sổ dày cộp, với những dòng chữ nắn nót của anh, ghi lại từng kỷ niệm, từng khoảnh khắc đáng yêu của hai người. Anh lật dở những trang giấy, những câu chuyện về những buổi hẹn hò thất bại vì cô ngủ gật, những lần anh cố gắng rủ cô đi du lịch nhưng cô chỉ muốn ở nhà. Anh đã ghi lại tất cả, đôi khi với một chút tiếng thở dài, đôi khi với một nụ cười bất lực. Nhưng giờ đây, khi đọc lại, anh không còn thấy sự bất lực nữa. Thay vào đó, anh thấy một hành trình, một hành trình mà anh đã học được cách yêu thương, cách chấp nhận một con người độc đáo đến mức lạ lùng.
Anh khẽ mỉm cười. Anh đã từng cố gắng tạo ra những "khoảnh khắc" lớn lao, những "kỷ niệm" hoành tráng, nhưng có lẽ, khoảnh khắc ý nghĩa nhất lại chính là lúc này đây: ngồi bên cửa sổ, lắng nghe tiếng mưa rơi, ngắm nhìn vợ mình say ngủ, và cảm nhận một niềm bình yên sâu sắc lan tỏa trong tim. Nó không ồn ào, không rực rỡ, nhưng nó chân thật và ấm áp đến lạ. Anh không còn muốn "chữa lười" cho cô nữa. Anh chỉ muốn sống bên cạnh cô, cùng cô khám phá những điều khiến cô hạnh phúc, dù đó chỉ là một cuốn sách cũ kỹ hay một giấc ngủ dài. Anh biết, đó mới chính là tình yêu đích thực, không phải là việc cố gắng biến đối phương thành phiên bản mình mong muốn, mà là việc trân trọng từng đường nét, từng khía cạnh, từng sự "lười biếng" đáng yêu của họ. Anh khẽ cúi xuống, hôn nhẹ lên trán Hạ Vãn An, cảm nhận hơi ấm từ làn da mịn màng của cô. Mưa vẫn rơi, và thế giới bên ngoài vẫn tiếp diễn, nhưng trong căn hộ nhỏ này, thời gian dường như ngưng đọng, chỉ còn lại sự bình yên và tình yêu vô bờ. Anh sẽ không viết vào cuốn sổ ngày hôm nay, vì khoảnh khắc này, nó đã nằm sâu trong trái tim anh, không cần bất kỳ ngôn từ nào để ghi lại.
***
Sáng hôm sau, khi những hạt mưa cuối cùng đã ngưng rơi, nhường chỗ cho ánh nắng vàng ươm rực rỡ, Hàn Kính Niên thức dậy với một tâm trạng thanh thản lạ thường. Anh nhẹ nhàng rời khỏi giường, không quên kéo chăn đắp lại cho Hạ Vãn An, người vẫn còn đang chìm sâu vào giấc mộng đẹp trên chiếc Bộ Chăn Gối Cao Cấp 'Đám Mây' êm ái. Anh chuẩn bị bữa sáng, pha một tách cà phê thơm lừng, và sau đó quyết định đi dạo một vòng quanh công viên gần nhà để hít thở không khí trong lành sau trận mưa.
Công viên địa phương nhỏ bé nhưng yên bình, với những cây xanh cổ thụ vươn mình đón nắng, thảm cỏ mướt mắt còn đọng những giọt sương đêm, và lối đi bộ lát gạch sạch sẽ. Tiếng chim hót líu lo từ những tán cây như một bản nhạc chào buổi sáng, hòa cùng tiếng lá xào xạc khi cơn gió nhẹ thổi qua. Vài người lớn tuổi đang tập thể dục buổi sáng, tiếng trẻ em cười đùa từ khu vui chơi đơn giản vang vọng, tạo nên một bức tranh sống động nhưng vẫn đầy thư thái. Mùi cây cỏ xanh tươi, mùi đất ẩm sau mưa và hương hoa thoang thoảng từ những khóm hoa ven đường quyện vào nhau, mang lại cảm giác dễ chịu, sảng khoái. Hàn Kính Niên bước đi chậm rãi, hít thở thật sâu, cảm nhận sự tươi mới của buổi sáng. Tâm trí anh vẫn còn đọng lại những suy nghĩ từ tối qua, về Hạ Vãn An, về tình yêu và sự chấp nhận.
Khi đi ngang qua một khu vườn nhỏ được chăm sóc cẩn thận, anh thấy một bóng dáng quen thuộc. Đó là bà Trần Thị Hà, người hàng xóm lớn tuổi tốt bụng, đang tưới những chậu hoa cúc vàng rực rỡ. Dáng người bà nhỏ nhắn, mái tóc bạc được búi cao gọn gàng, và trên môi bà luôn nở một nụ cười hiền hậu, như thể bà đã gói gọn cả sự an yên của thế giới vào trong ánh mắt mình.
"Chào bà Hà ạ," Hàn Kính Niên chủ động chào hỏi, mỉm cười.
Bà Hà ngẩng đầu lên, nụ cười càng thêm tươi tắn. "Chào cháu Kính Niên. Sáng sớm đã ra đây đi dạo rồi à? Không khí trong lành quá phải không cháu?"
"Vâng ạ, rất trong lành. Cháu thấy bà cũng dậy sớm tưới cây."
"À, mấy đứa nhỏ này cần được chăm sóc chứ. Như con người mình vậy, phải tưới tắm yêu thương thì mới tươi tốt được." Bà Hà nói, giọng nói ấm áp, chậm rãi.
Hàn Kính Niên dừng lại, nhìn bà Hà một lúc. Anh cảm thấy có một sự kết nối lạ kỳ với người phụ nữ lớn tuổi này, một sự tin tưởng vô hình. Có lẽ, đây là lúc để anh bộc bạch những suy nghĩ đang cuộn xoáy trong lòng.
"Bà Hà này," anh nói, giọng hơi ngập ngừng, "cháu có chuyện này muốn hỏi bà. Cháu... cháu luôn băn khoăn về cách làm cho Vãn An năng động hơn. Cháu luôn nghĩ rằng, một cuộc sống hạnh phúc phải là những chuyến đi, những hoạt động cùng nhau, những điều gì đó thật sôi nổi..." Anh dừng lại, ánh mắt nhìn xa xăm, như đang tự hỏi chính mình. "Nhưng Vãn An lại thích sự yên tĩnh, thích ngủ. Cháu đã từng rất bất lực, không biết phải làm sao."
Bà Hà mỉm cười hiền từ, đặt chiếc bình tưới nước xuống, rồi quay sang nhìn anh. Ánh mắt bà dịu dàng, sâu thẳm, như thể bà đã trải qua tất cả những trăn trở của cuộc đời. "Cháu trai à," bà khẽ nói, "tình yêu đâu cần phải ồn ào đâu cháu. Có khi, nó chỉ cần bình yên là đủ."
Anh Kính Niên ngước nhìn bà, ánh mắt đầy sự lắng nghe.
"Mỗi người có một cách yêu, một cách sống khác nhau. Có người thích sự náo nhiệt, ồn ào. Có người lại thích sự tĩnh lặng, an yên. Giống như những bông hoa này vậy," bà Hà chỉ vào những bông cúc đang khoe sắc. "Mỗi loại hoa có một vẻ đẹp riêng, một cách nở rộ riêng. Mình không thể bắt một bông hồng phải giống một bông cúc, hay một bông cúc phải rực rỡ như hoa hướng dương được."
Bà Hà nhẹ nhàng nhổ một cọng cỏ dại mọc gần gốc cây, rồi tiếp tục: "Quan trọng là mình có chấp nhận được con người thật của nhau hay không, cháu ạ. Chấp nhận những điều mình chưa hiểu, chấp nhận những sở thích khác biệt. Tình yêu chân chính là khi mình yêu cả những điều đó, không phải là cố gắng thay đổi họ theo ý mình."
Anh Kính Niên lắng nghe từng lời của bà Hà, như một người đang tìm kiếm ánh sáng trong bóng tối. Những lời nói đơn giản, mộc mạc nhưng lại chạm đến tận sâu thẳm tâm hồn anh. Anh đã từng nghĩ, anh phải "cố gắng nhiều hơn" để Vãn An trở nên "hoàn hảo" theo định nghĩa của anh. Nhưng bà Hà đã chỉ cho anh một con đường khác, một con đường của sự chấp nhận và thấu hiểu.
"Cháu cứ nghĩ phải... cố gắng nhiều hơn," anh lặp lại, giọng nói khẽ hơn, chứa đựng sự nhận ra.
Bà Hà vỗ nhẹ lên vai anh, ánh mắt trìu mến. "Cố gắng là tốt, nhưng phải cố gắng đúng cách. Cố gắng để hiểu, để yêu thương, chứ không phải để thay đổi. An An nhà cháu là một cô bé đặc biệt, cháu phải trân trọng điều đó. Vẻ đẹp của cô ấy không nằm ở sự sôi nổi, mà nằm ở sự bình yên, ở thế giới nội tâm phong phú mà cháu đang dần khám phá."
Hàn Kính Niên mỉm cười. Nụ cười không còn mang vẻ bất lực nữa, mà là một nụ cười của sự bình an, của sự thấu hiểu. Ánh mắt anh trở nên sâu sắc và tĩnh lặng hơn. Bà Hà đã mở ra cho anh một cánh cửa, một góc nhìn mới về tình yêu và hạnh phúc. Anh cảm thấy một gánh nặng vô hình vừa được trút bỏ. Anh cúi đầu cảm ơn bà Hà, cảm thấy lòng mình nhẹ nhõm đến lạ. Anh biết, từ giờ trở đi, hành trình của anh và Vãn An sẽ không còn là một cuộc "chữa lười" nữa, mà là một hành trình khám phá, chấp nhận và yêu thương trọn vẹn.
***
Khi những ánh đèn đầu tiên của thành phố bắt đầu le lói, vẽ nên những đường nét lung linh trên nền trời tối dần, Hàn Kính Niên trở về căn hộ. Anh mở cửa, một mùi nến thơm tinh tế thoang thoảng trong không khí, hòa cùng mùi thức ăn nhẹ vừa được chuẩn bị. Căn hộ của họ, với thiết kế hiện đại, tối giản và tông màu sáng chủ đạo, giờ đây được bao trùm bởi một bầu không khí ấm áp, mời gọi.
Anh bước vào phòng khách, và như một bức tranh tĩnh lặng, Hạ Vãn An đang ngồi trên ban công, tựa lưng vào thành ghế, ngắm nhìn thành phố lên đèn. Gió đêm khẽ thổi, làm lay động vài sợi tóc mai của cô. Cô mặc một chiếc áo len rộng rãi, đôi chân co nhẹ, và khuôn mặt thanh tú ngẩng lên bầu trời đêm, ánh mắt mơ màng nhưng không còn vẻ ngái ngủ thường ngày, mà thay vào đó là một sự tĩnh lặng, mơ màng đầy suy tư. Ánh đèn vàng dịu nhẹ từ căn phòng hắt ra, bao quanh cô như một vầng hào quang mỏng manh. Hàn Kính Niên đứng lặng một lát, ngắm nhìn bóng lưng nhỏ nhắn của vợ mình. Không còn chút bất lực nào trong lòng anh. Thay vào đó, chỉ còn sự bình yên, lòng biết ơn và một tình yêu trọn vẹn, không đòi hỏi, không phán xét.
Anh nhẹ nhàng bước đến, không gây ra tiếng động nào. Khi anh đến gần, Hạ Vãn An khẽ quay đầu lại, đôi mắt to tròn lướt qua anh, rồi lại hướng về phía xa xăm.
"An An, em đang nghĩ gì vậy?" Hàn Kính Niên khẽ hỏi, giọng nói trầm ấm, dịu dàng, như thể sợ làm vỡ tan không khí yên bình xung quanh cô.
Hạ Vãn An không trả lời ngay. Cô khẽ dịch người, nhường một khoảng trống bên cạnh cho anh. Anh ngồi xuống, vòng tay ôm lấy eo cô, kéo cô sát hơn vào lòng. Hơi ấm từ cơ thể cô lan tỏa sang anh, mang theo mùi hương quen thuộc của riêng cô, mùi của sự sạch sẽ, của giấc ngủ và một chút hương hoa nhài thoang thoảng.
"Nghĩ về origami..." Cô khẽ thì thầm, giọng nói trầm nhẹ, như một tiếng gió thoảng. "...và anh."
Chỉ ba từ ngắn ngủi, nhưng lại như một làn sóng ấm áp lan tỏa khắp trái tim Hàn Kính Niên. Anh ngạc nhiên, và rồi một nụ cười hạnh phúc nở trên môi. "Vợ à... Em lại đang nghĩ về anh sao?" anh hỏi, giọng trêu chọc nhẹ nhàng, nhưng ánh mắt tràn đầy sự yêu thương.
Hạ Vãn An khẽ dựa đầu vào vai anh, mái tóc mềm mại chạm nhẹ vào cổ anh. "Anh đã sẵn sàng bước vào thế giới của em," cô nói, câu nói không đầu không cuối, nhưng anh hiểu. Cô đang nói về cuốn sách origami, về sở thích nhỏ bé mà anh đã phát hiện ra, và cách anh đã sẵn lòng chia sẻ nó cùng cô.
Hàn Kính Niên siết chặt vòng tay ôm cô. "Anh yêu em, An An của anh. Yêu cả sự bình yên này của em nữa. Yêu cả những điều em thích, dù đó là một cuốn sách cũ hay một giấc ngủ dài."
Anh hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi hương dịu nhẹ từ mái tóc cô. Giây phút này, anh nhận ra hạnh phúc thực sự không phải là việc cố gắng thay đổi người mình yêu, hay ép buộc họ phải phù hợp với những tiêu chuẩn nào đó. Hạnh phúc là khi anh chấp nhận và yêu thương Vãn An đúng như con người cô, với tất cả những sự "lười biếng" đáng yêu, những sở thích thầm lặng và thế giới nội tâm phong phú mà anh đang dần khám phá. Đây không phải là một sự thỏa hiệp, mà là một sự thấu hiểu sâu sắc, một tình yêu trưởng thành hơn.
Anh cúi xuống, hôn nhẹ lên đỉnh đầu cô. Hạ Vãn An khẽ ngẩng đầu lên, đôi mắt to tròn của cô nhìn thẳng vào anh, phản chiếu ánh sáng lung linh từ những tòa nhà phía xa. Một cử chỉ bất ngờ, hiếm hoi và đầy ý nghĩa, cô khẽ nhích người, chủ động hôn nhẹ lên cằm anh. Nụ hôn thoáng qua, mềm mại như cánh bướm, nhưng lại chứa đựng một tình cảm sâu sắc, một sự đáp lại ngọt ngào và chân thành. Đó là cách cô nói "em cũng yêu anh", cách cô thể hiện sự tin tưởng và gắn bó.
Hàn Kính Niên ngỡ ngàng trong giây lát, rồi một nụ cười mãn nguyện bừng sáng trên khuôn mặt anh. Trái tim anh như được sưởi ấm hoàn toàn. Anh biết, đây không chỉ là một nụ hôn, mà là một lời hứa, một sự mở lòng từ người vợ bé nhỏ của anh. Anh lại ôm cô chặt hơn, cảm nhận hơi ấm và sự bình yên từ cô. Bên ngoài, thành phố vẫn đang chuyển mình trong ánh đèn đêm, nhưng trong vòng tay anh, thế giới của Hạ Vãn An vẫn vẹn nguyên sự tĩnh lặng và dịu dàng. Anh đã tìm thấy hạnh phúc của mình, ngay tại đây, bên cạnh cô, trong khoảnh khắc bình yên và trọn vẹn này.
Tác phẩm này là bản sáng tác nguyên gốc của Long thiếu, chỉ có tại truyen.free.