Chỉ muốn sống bên cạnh anh - Chương 222: Thức Tỉnh Trong Yên Lặng
Văn phòng của Tập đoàn K&N, một kiến trúc hiện đại bằng kính và thép chủ đạo, giờ đây lại rực sáng dưới ánh nắng ban mai. Không gian bên trong rộng rãi, tràn ngập ánh sáng tự nhiên, công nghệ cao cấp được bố trí tinh xảo. Tiếng gõ bàn phím liên hồi, tiếng điện thoại reo vang, tiếng máy in hoạt động đều đặn, tất cả hòa quyện vào nhau tạo nên một bản giao hưởng của sự bận rộn. Mùi giấy mới, mùi cà phê từ khu vực pantry, và mùi da của nội thất văn phòng thoang thoảng trong không khí, tạo nên một bầu không khí chuyên nghiệp, tràn đầy năng lượng.
Hàn Kính Niên vừa bước vào văn phòng, khí chất lãnh đạo đã tỏa ra mạnh mẽ. Anh không lãng phí một phút giây nào. Trần Nhật Anh, thư ký trung thành của anh, đã chờ sẵn với một chồng tài liệu dày cộm trên tay. Cô gọn gàng trong bộ vest công sở, mái tóc búi cao, cặp kính trên sống mũi phản chiếu ánh sáng. “Hàn tổng,” Nhật Anh cung kính chào, giọng nói chuyên nghiệp, “tôi đã chuẩn bị báo cáo tình hình thị trường và sơ bộ kế hoạch tái cấu trúc như anh đã dặn.”
Kính Niên gật đầu, ánh mắt anh đầy vẻ nghiêm nghị nhưng vẫn toát lên sự bình tĩnh đáng kinh ngạc. Đôi mắt sâu thẳm của anh, tuy có chút mệt mỏi nhưng vẫn kiên định, thể hiện rõ bản lĩnh của một người từng trải qua bão tố. “Tốt lắm, Nhật Anh,” anh nói, giọng trầm ấm nhưng đầy dứt khoát. “Chúng ta cần một kế hoạch phục hồi chi tiết. Ưu tiên hàng đầu là ổn định tâm lý nhân viên và trấn an các đối tác. Họ cần thấy sự vững vàng của K&N. Sau đó là các chiến lược dài hạn để không chỉ khôi phục mà còn phát triển mạnh mẽ hơn.” Anh bước đến chiếc bàn họp lớn, nơi đã chuẩn bị sẵn màn hình chiếu và các tài liệu. “Chúng ta sẽ bắt đầu từ đâu?”
Trần Nhật Anh nhanh chóng trải các tài liệu ra bàn, tay cô thuần thục lướt trên bàn phím, chiếu lên màn hình một biểu đồ phức tạp. “Vâng, Hàn tổng. Tôi đã phác thảo một số bước đi ban đầu. Trước mắt, chúng ta cần ra thông cáo báo chí chính thức về việc Hoàng Minh Khang bị loại khỏi hội đồng quản trị và các dự án liên quan, đồng thời khẳng định lại uy tín và năng lực của K&N. Sau đó, tôi đề xuất một loạt các buổi gặp gỡ trực tiếp với các đối tác chiến lược để củng cố niềm tin. Về nội bộ, chúng ta có thể tổ chức một buổi họp toàn thể nhân viên để trấn an và khơi dậy tinh thần làm việc.” Cô dừng lại, chờ đợi chỉ đạo của anh.
Kính Niên lắng nghe cẩn thận, thỉnh thoảng gật đầu. Anh là người có trách nhiệm, không bao giờ trốn tránh thử thách. “Hợp lý. Về các chiến lược dài hạn, chúng ta cần đẩy mạnh nghiên cứu và phát triển các dự án mới, đặc biệt là những dự án mà Hoàng Minh Khang đã cố gắng cản trở. Tôi muốn K&N không chỉ đứng vững mà còn phải đột phá. Hãy lên lịch họp với các trưởng phòng ban liên quan ngay trong ngày hôm nay.” Anh nói, ánh mắt anh lướt qua từng con số, từng biểu đồ, như một vị tướng đang vạch ra chiến lược cho trận chiến tiếp theo. Anh biết, K&N đang đối mặt với thử thách tái thiết, khôi phục niềm tin thị trường và ổn định nội bộ, nhưng anh không hề nao núng. Trách nhiệm trên vai anh nặng nề, nhưng anh đã sẵn sàng.
Trần Nhật Anh ghi chép lại mọi chỉ đạo một cách nhanh chóng và chính xác vào cuốn sổ tay luôn mang theo bên mình. “Vâng, Hàn tổng. Tôi sẽ sắp xếp ngay.” Cô đáp lời, giọng nói dứt khoát và hiệu quả. Cô hiểu rõ áp lực mà Hàn Kính Niên đang phải gánh chịu, nhưng anh vẫn luôn giữ được sự bình tĩnh và quyết đoán, điều đó khiến cô vô cùng nể phục. Họ ngồi đối diện nhau, tập trung cao độ vào các tài liệu và màn hình máy tính, bắt đầu phân tích dữ liệu và lên kế hoạch chi tiết. Tiếng gõ bàn phím lại vang lên đều đều, cùng với tiếng lật giở tài liệu, tạo nên một âm thanh đặc trưng của sự khởi đầu, của một công cuộc tái thiết đầy hứa hẹn. Bầu không khí trong phòng làm việc của Hàn Kính Niên căng thẳng nhưng đầy năng lượng, báo hiệu một giai đoạn mới đầy sôi động cho Tập đoàn K&N. Dù phía trước còn nhiều khó khăn, nhưng Kính Niên tin rằng, với sự kiên cường và trí tuệ của mình, cùng với sự hỗ trợ vững chắc từ những người anh tin tưởng, anh sẽ đưa K&N trở lại đỉnh cao, mạnh mẽ hơn bao giờ hết.
***
Đèn xe lướt qua những con phố đã chìm vào giấc ngủ, chỉ còn lại những ánh đèn vàng hiu hắt từ các tòa nhà cao tầng và cột đèn đường soi bóng. Đồng hồ trên xe điểm 1 giờ sáng. Một ngày dài làm việc nữa đã kết thúc, hay đúng hơn, đã bắt đầu một ngày mới đầy thử thách. Hàn Kính Niên cảm thấy cả cơ thể mình như một cỗ máy đã vận hành quá tải, từng khớp xương mỏi nhừ, đôi mắt rát bỏng vì nhìn màn hình máy tính liên tục. Mùi cà phê và mực in vẫn còn vương vấn trên quần áo, hòa lẫn với mùi mệt mỏi đặc trưng của người đàn ông bận rộn. Nhưng trong sâu thẳm, anh cảm thấy một sự thanh thản lạ lùng. Cơn bão đã qua, dù hậu quả vẫn còn đó, nhưng anh biết mình đã vượt qua nó, và quan trọng hơn, anh không đơn độc.
Khi chiếc xe dừng lại trước cổng tòa căn hộ, một cảm giác ấm áp đột nhiên lan tỏa trong lồng ngực anh, xua đi phần nào sự lạnh lẽo của đêm khuya. Căn hộ của họ, một không gian hiện đại, tối giản với tông màu sáng chủ đạo, nội thất gỗ và kim loại, luôn là nơi chốn bình yên nhất. Anh nhẹ nhàng tra chìa khóa vào ổ, xoay nhẹ. Tiếng ‘cạch’ khẽ khàng vang lên, đủ để phá vỡ sự tĩnh lặng nhưng không đủ để đánh thức ai. Kính Niên cởi bỏ đôi giày tây bóng loáng, đặt gọn gàng vào tủ giày. Anh tháo cà vạt, nới lỏng cổ áo, rồi đặt chiếc cặp tài liệu nặng trịch xuống bàn console ở lối vào, tạo ra một tiếng động rất nhỏ.
Căn phòng khách chìm trong ánh đèn vàng dịu nhẹ, như một lời chào đón thầm lặng. Một làn hương nến thơm tinh tế, thoang thoảng mùi gỗ đàn hương và hoa nhài, phảng phất trong không khí, xoa dịu mọi giác quan đang căng thẳng của anh. Tiếng còi xe vọng lên từ xa một cách mơ hồ, như một lời thì thầm của thành phố về đêm, nhưng không thể phá vỡ sự yên bình đang bao trùm nơi đây. Anh bước chậm rãi vào phòng khách, theo bản năng hướng về phía sofa. Và rồi, anh nhìn thấy cô, Hạ Vãn An, đang ngủ gục trên chiếc sofa dài bọc vải màu be.
Cô cuộn tròn người lại, giống như một chú mèo nhỏ đang say giấc nồng. Bộ đồ ngủ rộng rãi màu xám nhạt hơi nhăn nhúm, để lộ bờ vai mảnh mai và những lọn tóc đen nhánh xõa tung trên đệm gối. Một cuốn sách dày cộp về kinh tế học vĩ mô, hay có lẽ là một tờ ghi chú nào đó về phân tích thị trường, vẫn còn kẹp hờ hững trong bàn tay nhỏ nhắn của cô, suýt rơi xuống sàn. Gương mặt thanh tú của cô lộ rõ vẻ mệt mỏi, quầng thâm nhàn nhạt dưới đôi mắt, nhưng lại toát lên sự bình yên đến lạ thường. Đôi môi mỏng khẽ hé mở, hơi thở đều đều, nhẹ nhàng như một làn gió thoảng.
Hàn Kính Niên đứng lặng hồi lâu, ngắm nhìn vợ mình. Một cảm giác tội lỗi len lỏi trong lòng anh. Cô đã kiệt sức đến thế này, là vì anh. Vì những đêm dài cô thức trắng để nghiên cứu tài liệu, để phân tích những con số khô khan, để tìm ra một lối thoát cho tập đoàn của anh. Những ngày qua, anh đã quá bận rộn để nhận ra mức độ mệt mỏi của cô, để ý đến những thay đổi nhỏ trong dáng vẻ hay thói quen của cô. Anh cứ ngỡ cô vẫn là Hạ Vãn An lười biếng, chỉ muốn ngủ. Nhưng giờ đây, nhìn cô cuộn mình trên sofa, anh nhận ra sự hy sinh thầm lặng của cô còn lớn hơn bất cứ lời nói hay hành động phô trương nào.
"An An của anh..." anh thầm thì trong tâm trí, giọng nói như tan vào không khí tĩnh lặng. "Em đã chờ anh bao lâu rồi?" Anh không cần câu trả lời, chỉ cần cảm nhận được sự hiện diện của cô, sự chờ đợi thầm lặng ấy đã đủ làm trái tim anh ấm áp đến lạ. Anh bước lại gần hơn, cẩn thận để không tạo ra bất kỳ tiếng động nào. Anh quỳ một chân xuống bên cạnh sofa, đưa bàn tay ấm áp của mình vuốt nhẹ mái tóc xõa trên trán cô, gạt những sợi tóc con vương vấn khỏi gương mặt thanh tú. Làn da cô mềm mại và ấm áp, một cảm giác chân thật đến nao lòng. Anh cảm nhận hơi thở đều đều của cô phả vào tay mình, một sự sống động nhưng vẫn đầy bình yên.
Anh ngắm nhìn từng đường nét trên gương mặt cô, đôi mắt to tròn thường ngày giờ nhắm nghiền, hàng mi cong vút như cánh bướm đậu. Anh đưa ngón tay khẽ vuốt ve gò má cô, chạm nhẹ vào vành tai nhỏ. Kính Niên cảm thấy trái tim mình như bị bóp nghẹt bởi một cảm xúc mãnh liệt đến khó tả: yêu thương, biết ơn, và cả sự ngưỡng mộ sâu sắc. Cô gái này, người mà anh cứ tưởng chỉ biết "ngủ", lại là người đã cùng anh vượt qua cơn bão khủng khiếp nhất. Cô không dùng lời nói hoa mỹ, không dùng những hành động khoa trương, nhưng lại âm thầm là chỗ dựa vững chắc nhất của anh.
Anh cúi xuống, đặt một nụ hôn nhẹ nhàng lên vầng trán cô, nơi làn da vẫn còn vương chút hơi ấm. Mùi hương dịu nhẹ từ làn da cô, mùi tóc cô hòa quyện với mùi nến thơm, tạo thành một bản giao hưởng khứu giác êm ái, khiến anh cảm thấy bình yên đến lạ. Anh ở đó, lặng lẽ bên cô, cảm nhận từng nhịp đập của trái tim mình đang hòa cùng nhịp thở của người phụ nữ anh yêu, người đã trở thành một phần không thể thiếu trong cuộc đời anh. Cả căn phòng chìm vào sự yên tĩnh tuyệt đối, chỉ có hai trái tim đang cùng đập, cùng tồn tại trong khoảnh khắc giao thoa giữa đêm khuya và rạng sáng.
***
Hàn Kính Niên khẽ hít một hơi thật sâu, lấy lại chút sức lực. Anh cúi người xuống, vòng tay qua lưng và dưới đầu gối Hạ Vãn An. Anh nâng cô lên một cách cẩn thận, từng chút một, như thể cô là một vật báu dễ vỡ. Cô nhẹ bẫng trong vòng tay anh, điều này khiến anh hơi giật mình. Anh vẫn luôn biết Vãn An nhỏ nhắn, nhưng sự nhẹ nhõm này lại khiến anh nhận ra cô đã mệt mỏi đến nhường nào, đã hao gầy đi bao nhiêu sau những ngày căng thẳng tột độ. Mùi hương dịu nhẹ từ cơ thể cô, mùi tóc cô phảng phất, xộc vào khứu giác anh, mang theo sự quen thuộc và bình yên lạ thường. Anh cảm nhận hơi ấm từ làn da cô truyền qua lớp vải mỏng của bộ đồ ngủ, một cảm giác chân thật và sống động.
Anh chậm rãi bước từng bước về phía phòng ngủ chính, nơi ánh đèn ngủ mờ ảo vẫn được bật, tạo ra một không gian ấm cúng và mời gọi. Mỗi bước đi của anh đều nhẹ nhàng, cẩn trọng, như sợ sẽ đánh thức giấc ngủ quý giá của cô. Trên đường đi, anh vẫn không ngừng nhìn ngắm gương mặt bình yên của Vãn An. Đôi mắt nhắm nghiền, hàng mi khẽ rung, đôi môi hơi hé mở, và tiếng thở đều đều của cô như một bản nhạc ru êm ái trong đêm. Trong khoảnh khắc đó, mọi mệt mỏi, mọi lo toan từ công việc dường như tan biến. Chỉ còn lại cảm giác trọn vẹn khi ôm cô trong vòng tay.
Anh đến bên chiếc giường lớn, được trải bằng "Bộ Chăn Gối Cao Cấp 'Đám Mây'" – món quà anh đã tặng cô vào kỷ niệm một năm ngày cưới, vì cô luôn nói nó mềm mại như ôm cả bầu trời vào lòng. Chiếc ga trải giường màu trắng tinh khôi, những chiếc gối bông mịn màng xếp chồng lên nhau, cùng với chiếc chăn lông vũ nhẹ bẫng, tất cả đều toát lên vẻ êm ái, thoải mái. Anh nhẹ nhàng đặt Vãn An xuống giường, từ từ rút tay ra khỏi người cô, đảm bảo cô không bị giật mình. Anh kéo chiếc chăn lông vũ lên đắp cho cô, cẩn thận vuốt thẳng những nếp nhăn trên chăn, rồi chỉnh lại chiếc gối cho cô nằm thật thoải mái, đầu cô tựa vào đó như tựa vào một đám mây thật sự.
Anh ngồi xuống mép giường, đưa bàn tay khẽ vuốt ve mái tóc rối bời trên trán cô, gỡ sợi tóc dính trên môi cô. Anh ngắm nhìn cô một lúc lâu, ánh mắt tràn đầy tình cảm và sự biết ơn sâu sắc. Từng chi tiết nhỏ về những ngày qua ùa về trong tâm trí anh, rõ ràng như những thước phim quay chậm.
Anh nhớ những đêm khuya, khi anh vẫn còn vùi đầu vào đống tài liệu phức tạp, Vãn An sẽ lặng lẽ xuất hiện, đặt một ly sữa nóng hoặc một bát canh giải nhiệt bên cạnh anh, không nói một lời nào, chỉ khẽ vỗ vai anh rồi lại biến mất vào phòng ngủ. Anh nhớ những tin nhắn ngắn gọn của cô, đôi khi chỉ là một icon mặt cười, đôi khi là câu "Ăn đi", hoặc "Ngủ sớm đi", nhưng lại mang đến cho anh một nguồn động lực và sự an ủi kỳ diệu giữa bộn bề công việc.
Anh nhớ cái đêm anh suy sụp nhất, khi mọi thứ dường như sụp đổ, anh trở về căn hộ với đôi mắt đỏ ngầu và khuôn mặt thất thần. Cô không hỏi gì, chỉ im lặng ngồi xuống bên cạnh anh trên sofa, tựa đầu vào vai anh, và cứ thế ngồi im lặng suốt hàng giờ đồng hồ, cho đến khi anh mệt mỏi chìm vào giấc ngủ. Sự im lặng của cô đôi khi còn mạnh mẽ hơn vạn lời an ủi. Anh nhớ những lúc anh vô tình nhìn thấy cô thức khuya, mắt dán vào màn hình máy tính với những biểu đồ và con số mà anh chưa từng thấy cô quan tâm trước đây, nhưng khi anh hỏi, cô chỉ ngáp dài một tiếng và lẩm bẩm "Lười quá, xem linh tinh thôi."
Và rồi, khi anh đưa ra những gợi ý về chiến lược, những phân tích sắc bén, cô chỉ khẽ gật đầu, hoặc đưa ra những câu nói ngắn gọn, tưởng chừng như vô thưởng vô phạt, nhưng lại chính là những chìa khóa mở ra nút thắt cho anh. Cô không hề vô tâm, không hề lười biếng trong tình yêu này. Cô chỉ thể hiện nó theo cách riêng của mình, một cách kín đáo, thầm lặng, nhưng lại vô cùng mạnh mẽ và hiệu quả.
"Em đã làm rất tốt, vợ à," Kính Niên thầm nghĩ, một nụ cười nhẹ nhàng nở trên môi anh, nhưng đôi mắt lại ánh lên vẻ xót xa. "Em là chỗ dựa của anh, theo cách mà anh chưa từng nghĩ tới." Anh cảm thấy có lỗi vì đã từng nghĩ cô quá vô tư, quá thờ ơ với những gì anh đang phải đối mặt. Anh đã từng có chút bất lực trước sự "lười biếng" của cô, nhưng giờ đây, anh nhận ra đó là một sự hy sinh thầm lặng, một vẻ đẹp ẩn mình mà chỉ khi anh thực sự nhìn sâu vào, anh mới có thể thấy rõ.
Anh nhẹ nhàng đưa ngón tay cái vuốt ve má cô một lần nữa, cảm nhận hơi ấm và sự mềm mại ấy. Cô chìm sâu vào giấc ngủ, một giấc ngủ phục hồi sau những ngày tháng chiến đấu không ngừng nghỉ bên cạnh anh. Giấc ngủ này không chỉ là sự nghỉ ngơi đơn thuần, mà còn là sự "tái tạo năng lượng", chuẩn bị cho một Hạ Vãn An mạnh mẽ hơn, trưởng thành hơn, sẵn sàng cho một hành trình khám phá bản thân mới. Anh biết, cô cần giấc ngủ này hơn bao giờ hết, và anh sẽ đảm bảo cô có được sự bình yên trọn vẹn nhất.
***
Ánh bình minh đầu tiên từ từ len lỏi qua khe cửa sổ, vẽ nên những vệt sáng màu cam và hồng nhạt trên tường. Bên ngoài khung cửa kính, bầu trời chuyển mình từ sắc xanh thẫm sang màu tím nhạt, rồi dần dần rực rỡ bởi những tia nắng vàng óng. Tiếng chim hót líu lo từ khu vườn bên dưới vọng lên, mang theo sự tươi mới và sức sống của một ngày mới. Gió nhẹ khẽ rít qua khe cửa, làm lay động những chiếc rèm voan mỏng, tạo nên một bản giao hưởng êm ái của buổi sáng.
Hàn Kính Niên vẫn ngồi ở mép giường, lặng lẽ ngắm nhìn Hạ Vãn An đang say giấc nồng. Anh đã pha cho mình một ly cà phê ấm, mùi hương nồng nàn của cà phê Arabica hảo hạng lan tỏa trong không khí, xoa dịu tâm hồn anh. Anh nhấp một ngụm, cảm nhận vị đắng nhẹ và hơi ấm lan tỏa trong cổ họng. Một cảm giác bình yên hiếm hoi sau cơn bão tố vừa qua, một khoảnh khắc tĩnh lặng mà anh đã mong chờ bấy lâu.
Anh nhìn Vãn An, đôi mắt cô vẫn nhắm nghiền, gương mặt thanh tú lộ rõ vẻ bình yên. Trong ánh sáng dịu nhẹ của bình minh, cô trông như một bức tranh hoàn hảo, một thiên thần đang ngủ. Anh nhận ra rằng giá trị thực sự của Vãn An không nằm ở việc cô năng động hay lãng mạn theo cách truyền thống. Không, Vãn An của anh có một giá trị hoàn toàn khác, sâu sắc hơn nhiều. Cô là một linh hồn mạnh mẽ, kiên cường, và đầy tình yêu thương theo một cách rất riêng, rất "Hạ Vãn An".
Anh từng nghĩ sự "lười biếng" của cô là một khuyết điểm đáng yêu, đôi khi khiến anh bất lực. Nhưng giờ đây, anh hiểu rằng đó chỉ là một lớp vỏ bọc tinh tế, che giấu một nội tâm sâu sắc và một trí tuệ sắc sảo. Cô không cần phải thể hiện bản thân bằng lời nói hay hành động ồn ào. Sự hiện diện của cô, những hành động nhỏ nhặt, và cả những "giấc ngủ" của cô đều là cách cô thể hiện tình yêu và sự tin tưởng tuyệt đối vào anh. Anh đã từng ghen tị với giấc ngủ của cô, nhưng giờ đây, anh hiểu rằng đó là nơi cô tìm thấy sự bình yên, nơi cô tái tạo năng lượng để đối mặt với thế giới.
Kính Niên khẽ đặt ly cà phê xuống bàn đầu giường, rồi đưa bàn tay mình nhẹ nhàng đặt lên bàn tay nhỏ nhắn của Vãn An, nắm chặt lấy nó. Đây không chỉ là một cái nắm tay thông thường, mà còn là một lời hứa thầm kín, một cam kết không cần nói ra. Anh thầm hứa với lòng mình sẽ không chỉ yêu thương và trân trọng Vãn An như cô vốn có, mà còn sẽ tôn trọng và khuyến khích cô phát triển bản thân, tìm thấy những niềm đam mê mới vượt ra ngoài giấc ngủ.
"Tình yêu của em không cần những lời nói hoa mỹ, chỉ cần em ở đây, bên cạnh anh, là đủ," anh thì thầm trong tâm trí, ánh mắt anh lướt qua gương mặt cô. "Nhưng anh sẽ không để em chỉ ở đây, An An của anh. Anh sẽ giúp em bay cao hơn."
Anh biết, Vãn An có một trí tuệ sắc sảo, một khả năng phân tích nhạy bén mà cô đã chứng minh trong những ngày qua. Anh sẽ không để tài năng đó bị chôn vùi dưới lớp vỏ "lười biếng" nữa. Anh sẽ chủ động tìm cách khuyến khích và tạo cơ hội cho cô phát huy những khả năng tiềm ẩn của mình, không chỉ dừng lại ở việc "giải cứu" anh trong khủng hoảng, mà còn để cô tìm thấy niềm vui và sự thỏa mãn trong việc tự chủ, trong việc tạo ra giá trị cho bản thân và cho xã hội. Giấc ngủ sâu của cô lúc này không chỉ là sự nghỉ ngơi, mà còn là sự "tái tạo năng lượng" để cô sẵn sàng cho một hành trình khám phá bản thân mới, một vai trò mới trong cuộc sống.
Kính Niên nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh mặt trời đã lên cao, nhuộm vàng cả bầu trời và thành phố. Bình minh không chỉ mang theo ánh sáng và hy vọng mới cho một ngày, mà còn mang theo một khởi đầu mới cho cuộc đời của anh và Vãn An. Anh cảm thấy một sự gắn kết sâu sắc hơn bao giờ hết, một tình yêu đã được tôi luyện qua giông bão, giờ đây trở nên bền chặt và thấu hiểu hơn. Anh biết, con đường phía trước còn nhiều thử thách, nhưng với Vãn An bên cạnh, anh có thể đối mặt với bất cứ điều gì. Và anh tin rằng, cô cũng sẽ như vậy.
Truyện gốc của Long thiếu, chỉ được công bố chính thức trên truyen.free.