Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Chỉ muốn sống bên cạnh anh - Chương 234: Sắc Màu Khởi Đầu: Thử Thách Của Nàng Mèo

Hàn Kính Niên khẽ thì thầm bên tai Hạ Vãn An, lời nói tan vào thinh không, chỉ còn lại hơi thở ấm áp vương vấn trên tóc cô. "Cùng anh... ngủ... và cùng anh vẽ nên giấc mơ của chúng ta, An An của anh." Anh ôm cô thật chặt, cảm nhận nhịp đập bình yên từ trái tim người phụ nữ bé nhỏ đang say ngủ trong vòng tay mình. Đêm dần buông, mang theo sự tĩnh lặng và những giấc mơ ngọt ngào, hứa hẹn một ngày mới tràn ngập những gam màu lạ lẫm.

Sáng hôm sau, khi những tia nắng vàng óng len lỏi qua ô cửa sổ, đánh thức vạn vật, Hạ Vãn An vẫn vùi mình trong chăn ấm, nhưng tâm trí cô đã không còn hoàn toàn chìm đắm trong thế giới mộng mị như thường lệ. Trong mơ, cô thấy mình đang cầm một cây bút lông khổng lồ, phác thảo những đường nét mềm mại trên một tấm toan rộng lớn, nơi những đám mây bồng bềnh chuyển động, biến hóa thành muôn hình vạn trạng. Khi đôi mắt cô khẽ hé mở, ánh sáng ban mai dịu nhẹ tràn vào căn phòng, kéo cô trở về với thực tại. Bên cạnh cô, Hàn Kính Niên đã thức giấc tự lúc nào, anh đang đọc sách, một nụ cười ấm áp nở trên môi khi thấy cô cựa mình.

Sau bữa sáng đơn giản nhưng ấm cúng, với món bánh mì nướng và trứng ốp la do Hàn Kính Niên tự tay chuẩn bị, Hạ Vãn An ngồi trước chiếc bàn làm việc nhỏ trong góc phòng, nơi chiếc bảng vẽ điện tử và cây bút cảm ứng vẫn nằm đó, như một lời mời gọi đầy ma lực. Không khí trong căn hộ vẫn mang mùi cà phê thoang thoảng cùng hương nến thơm tinh tế của loại hoa nhài mà cô yêu thích, tạo nên một bầu không gian ấm áp và riêng tư. Từ xa, tiếng còi xe vọng lên một cách mơ hồ, như một bản nhạc nền quen thuộc của cuộc sống đô thị, nhưng không đủ để phá vỡ sự yên bình trong tâm hồn cô. Hạ Vãn An bật máy tính, màn hình sáng lên, hiển thị bài học đầu tiên của khóa học vẽ kỹ thuật số mà cô đã đăng ký: "Kỹ thuật phối màu cơ bản và các nét vẽ nền tảng".

Cô hít một hơi thật sâu, ngón tay khẽ lướt trên bề mặt mượt mà của bảng vẽ. Video hướng dẫn bắt đầu phát, một giọng nói trầm ấm và chuyên nghiệp vang lên, kèm theo những hình ảnh minh họa sống động, đẹp mắt. Người hướng dẫn vẽ một cách điêu luyện, từng nét cọ kỹ thuật số hiện lên mượt mà, uyển chuyển như múa, màu sắc hòa quyện vào nhau một cách hài hòa, tạo nên những dải màu chuyển động mê hoặc. Cô chăm chú theo dõi, cố gắng bắt chước. Nhưng chỉ sau vài phút, những nét cọ kỹ thuật số của cô đã bắt đầu lệch lạc, run rẩy, không chút ăn nhập. Màu sắc cô chọn cứ như thể đang "đánh nhau" trên màn hình, tạo ra một mớ hỗn độn mà cô không tài nào kiểm soát được. Một nét chấm phá ngẫu hứng trở thành một vệt màu vô duyên, một đường cong mềm mại lại biến thành một góc cạnh cứng nhắc.

"Sao mà khó thế này chứ?" Hạ Vãn An lẩm bẩm, đôi mắt to tròn vốn thường xuyên ngái ngủ giờ đây lại mở to, lộ rõ vẻ hoang mang, xen lẫn một chút thất vọng. Cô nhăn mặt, thở dài thườn thượt. "Mấy cái này có khi còn khó hơn cả việc dậy sớm nữa." Câu nói quen thuộc, nhưng lần này lại mang một sắc thái khác, không còn là sự lười biếng đơn thuần, mà là một sự bất lực đáng yêu. Cô liên tục nhấn nút "undo", xóa bỏ những "tác phẩm" vụng về của mình, rồi lại bắt đầu từ đầu. Lần này, cô cố gắng tập trung hơn, hít thở đều, cố gắng điều khiển cây bút cảm ứng bằng tất cả sự kiên nhẫn mình có. Nhưng dường như ngón tay cô không chịu nghe lời, chúng cứ như đang có cuộc sống riêng, nhảy nhót lung tung trên bảng vẽ. Cô dụi mắt, vuốt nhẹ mái tóc đen dài đang hơi rối vì sự tập trung cao độ, rồi lại liếc nhìn đồng hồ treo trên tường. Thời gian trôi qua thật nhanh khi cô vật lộn với những đường nét và màu sắc. Một tiếng, rồi hai tiếng, trôi qua trong vô vọng. Cô cảm thấy mình như một đứa trẻ mới tập đi, loạng choạng và dễ dàng vấp ngã.

Cô dừng lại, nhìn chằm chằm vào màn hình. Bên cạnh tác phẩm hoàn hảo của "thiên tài" trong video hướng dẫn là những mảng màu nguệch ngoạc, vô định hình của cô. Một cảm giác tự ti len lỏi. Liệu cô có thực sự có năng khiếu nghệ thuật? Hay đây chỉ là một sự bốc đồng nhất thời, một niềm hứng thú thoáng qua rồi sẽ bị bản tính "mèo lười" của cô nuốt chửng? Cô chưa bao giờ nghĩ rằng việc "vẽ" lại khó khăn đến vậy. Suốt bao năm qua, cô chỉ giỏi "ngủ", giỏi "lười", những hoạt động không đòi hỏi kỹ năng hay sự kiên trì. Giờ đây, đứng trước một thế giới mới, cô cảm thấy mình thật nhỏ bé và vụng về. Âm thanh của nhạc jazz nhẹ nhàng mà Kính Niên thường bật vào mỗi sáng giờ đây dường như cũng không thể xoa dịu được sự căng thẳng trong cô. Cô tựa lưng vào ghế, nhắm mắt lại, cố gắng tìm lại sự bình yên, nhưng những hình ảnh về những nét vẽ méo mó vẫn cứ hiện hữu trong tâm trí cô.

Cô lại mở mắt, nhìn vào góc phòng, nơi có một kệ sách nhỏ với vài cuốn sách về nghệ thuật mà Kính Niên đã mua tặng. Chúng trông thật hấp dẫn, nhưng dường như lại quá xa vời với cô lúc này. Hạ Vãn An thở dài lần thứ n, cảm thấy một chút chán nản. Cô đưa tay lên xoa xoa thái dương, cố gắng xua đi cảm giác bất lực. Có lẽ, cô nên quay lại với chiếc giường thân yêu, vùi mình vào chăn và quên đi những nét vẽ khó nhằn này. Nhưng một phần nhỏ trong cô, một phần đã được đánh thức bởi những nét cọ đầu tiên vào hôm qua, lại không cho phép cô bỏ cuộc dễ dàng như vậy. Nó thôi thúc cô phải cố gắng, phải tìm hiểu, phải chinh phục. Sự đấu tranh nội tâm giữa bản tính "mèo lười" và niềm đam mê mới đang diễn ra mạnh mẽ trong tâm trí cô, tạo nên một trận chiến nhỏ nhưng đầy kịch tính. Cô biết rằng đây mới chỉ là khởi đầu, nhưng con đường phía trước dường như lại gập ghềnh hơn cô tưởng tượng rất nhiều. Cô lẩm bẩm một lần nữa, đủ nhỏ để chỉ mình cô nghe thấy: "Lười quá... nhưng mà không muốn bỏ cuộc."

Quá nản chí, Hạ Vãn An quyết định tạm gác bảng vẽ sang một bên. Cô rời khỏi chiếc ghế, đi đến sofa, thả mình xuống một cách uể oải. Mùi cà phê nguội thoảng nhẹ từ tách cà phê còn sót lại trên bàn. Cô cầm điện thoại lên, ngón tay lướt qua danh bạ rồi dừng lại ở cái tên quen thuộc: "Lê Đại Lý". Cô bấm gọi video. Chỉ vài giây sau, khuôn mặt ngái ngủ quen thuộc của Lê Đại Lý hiện lên trên màn hình, kèm theo tiếng ngáp dài uể oải. Anh bạn thân của cô, với mái tóc dài lòa xòa, chiếc kính trễ xuống sống mũi và bộ đồ rộng thùng thình, đang nhấm nháp một gói bim bim dở.

"Ê ê, bà chị... Lại có chuyện gì mà sáng sớm đã réo em rồi?" Lê Đại Lý nheo mắt nhìn Hạ Vãn An, giọng nói còn ngái ngủ nhưng vẫn phảng phất vẻ tếu táo. "Nhìn mặt bà chị là biết không phải chuyện vui rồi. Lại bị Kính Niên bắt dậy sớm à? Hay lại phải ăn rau?"

Hạ Vãn An nhìn bộ dạng của Lê Đại Lý, tự nhiên cảm thấy nhẹ nhõm hơn một chút. Cô khoanh tay, lắc đầu, rồi thở dài thườn thượt. "Không phải. Là chuyện vẽ vời ấy. Lý à, tớ thấy mình vô dụng quá! Sao mà vẽ khó thế không biết? Mấy cái nét đơn giản vậy mà tớ cứ vẽ sai hoài. Tay tớ cứ như bị liệt ấy, không tài nào điều khiển được. Chắc tớ chỉ nên ngủ thôi, ngủ còn dễ hơn nhiều." Cô vừa nói vừa khoa tay múa chân, gương mặt biểu cảm đầy sự bất lực và phàn nàn.

Lê Đại Lý nhai roàm roạp gói bim bim, mắt vẫn dán vào màn hình. "Ôi dào, có gì đâu mà bà chị phải làm quá lên thế. Bà chị đã bao giờ thấy đứa nào mới cầm game pad lên đã thành game thủ chuyên nghiệp chưa? Phải farm từ từ chứ. Bà chị nghĩ vẽ vời là bật máy lên, ấn nút cái là thành kiệt tác à? Nghệ thuật nó cần thời gian, cần sự kiên nhẫn. Mà nói đến kiên nhẫn thì... ừm... đúng là hơi khó với bà chị thật." Anh chàng cười khúc khích, chọc ghẹo cô bạn thân.

Hạ Vãn An bĩu môi. "Cậu thì biết gì. Tớ cứ thấy mình vụng về sao ấy. Nhìn người ta vẽ mượt mà, uyển chuyển, còn tớ thì... chẳng khác gì con nít vẽ bậy. Chắc tớ không có khiếu nghệ thuật đâu." Giọng cô bé dần, lộ rõ sự tự ti.

Lê Đại Lý nuốt miếng bim bim, rồi làm ra vẻ nghiêm trọng. "Ê ê, bà chị. Ngủ là một nghệ thuật, nhưng nghệ thuật không chỉ có ngủ. Bà chị đã từng nghĩ rằng việc ngủ là một triết lý sống chưa? Bà chị đã biến sự lười biếng thành một thương hiệu chưa? Thế thì đây cũng vậy thôi. Bà chị cứ lười mà sáng tạo đi, ai bảo phải giống người khác? Biết đâu bà chị lại thành 'họa sĩ mèo lười' nổi tiếng, chuyên vẽ những bức tranh... kiểu... ngái ngủ, mơ màng, uể oải, hay những giấc mơ đẹp. Hoặc là vẽ những thứ mà chỉ những người lười mới hiểu được."

Hạ Vãn An ngạc nhiên nhìn Lê Đại Lý. "Họa sĩ mèo lười?"

"Đúng rồi! Nghĩ mà xem, phong cách của bà chị sẽ độc nhất vô nhị. Ai cũng vẽ hùng vĩ, lộng lẫy, bà chị cứ vẽ cái gối êm ái, cái chăn ấm áp, hay một người đang say giấc nồng. Đảm bảo gây ấn tượng mạnh. Cái quan trọng là bà chị phải tìm ra cái 'chất lười' trong nghệ thuật của mình." Lê Đại Lý cười tinh quái, rồi lại ngáp một cái rõ to. "Thôi được rồi, bỏ cái vẻ mặt ủ dột đó đi. Cứ từ từ mà làm, không cần phải vội. Bà chị cứ vẽ cái gì mà bà chị thích, cái gì mà bà chị thấy thoải mái nhất. Đừng ép mình phải giống người khác. Nghệ thuật là phải tự do, mà tự do thì phải thoải mái, mà thoải mái thì... thì là lười biếng đó! Cứ coi đây là một cách để bà chị 'lười' một cách có ích đi."

Lời khuyên của Lê Đại Lý, tuy hài hước và mang đậm phong cách 'lười' của anh chàng, lại bất ngờ chạm đến một phần nào đó trong tâm hồn Hạ Vãn An. Cô khẽ mỉm cười. "Lười một cách có ích... Nghe cũng không tệ."

"Thấy chưa! Em là quân sư quạt mo của bà chị mà." Lê Đại Lý vỗ vỗ ngực, dù chỉ là qua màn hình. "Thôi nhá, em đi ngủ bù đây. Bà chị cứ từ từ mà 'lười' nhá. Có gì khó cứ gọi em, em sẽ cho bà chị những lời khuyên 'đáng ngủ' nhất."

Hạ Vãn An bật cười. "Được rồi, cám ơn Lý nhé."

Cúp máy, Hạ Vãn An cảm thấy lòng mình nhẹ nhõm hơn rất nhiều. Lê Đại Lý luôn có cách khiến cô nhìn mọi chuyện theo một góc độ khác, một góc độ ít áp lực hơn, phù hợp với tính cách của cô hơn. Cô nhìn lại chiếc bảng vẽ điện tử. Có lẽ, cô đã quá cứng nhắc khi cố gắng sao chép y hệt những gì người hướng dẫn làm. Cô nên thử tìm cách thể hiện theo cách của riêng mình, dù cho nó có vụng về đến mấy. Cô không cần phải là một "thiên tài" ngay lập tức, cô chỉ cần là Hạ Vãn An, với những nét vẽ "mèo lười" của riêng cô.

Khi ánh hoàng hôn bắt đầu đổ những vệt nắng đỏ cam lên bầu trời, nhuộm rực cả căn phòng với sắc màu ấm áp, Hạ Vãn An đã quay trở lại với chiếc bảng vẽ của mình. Lần này, cô không còn cố gắng sao chép một cách máy móc nữa. Cô chỉ đơn giản là thử nghiệm, vẽ những nét đơn giản, những hình khối cơ bản, và cố gắng cảm nhận màu sắc. Bầu không khí trong căn hộ vẫn ấm cúng, riêng tư, mùi hương nến thơm dịu nhẹ vẫn lan tỏa, nhưng giờ đây, có thêm một chút sự tĩnh tâm và tập trung từ Hạ Vãn An. Tiếng gõ bàn phím nhè nhẹ khi cô chọn màu, tiếng click nhỏ từ cây bút cảm ứng, tất cả tạo nên một bản giao hưởng mới, trầm lắng và ý nghĩa.

Cũng đúng lúc đó, tiếng chìa khóa lách cách ngoài cửa. Hàn Kính Niên trở về từ công ty. Anh bước vào, mang theo mùi nước hoa nam tính quen thuộc và một chút hơi lạnh từ bên ngoài. Vừa nhìn thấy Hạ Vãn An đang ngồi trước bảng vẽ, đôi mắt anh đã ánh lên vẻ dịu dàng. Cô vẫn mặc bộ đồ thoải mái thường ngày, mái tóc hơi rối, nhưng gương mặt lại hiện lên vẻ tập trung lạ thường, đôi mắt không còn vẻ ngái ngủ mà rạng rỡ một cách hiếm thấy.

"Anh về rồi à?" Hạ Vãn An ngước lên, một nụ cười nhẹ nở trên môi. Ánh mắt cô vẫn còn vương vấn những gam màu trên màn hình, nhưng sự xuất hiện của anh đã kéo cô hoàn toàn trở về với thực tại.

Hàn Kính Niên mỉm cười, đặt cặp tài liệu xuống ghế sofa. Anh không đi thẳng đến chỗ cô, mà lặng lẽ tiến vào bếp, pha một tách trà nóng thơm lừng. "Ừ. Em vẫn đang làm việc à?" Giọng anh trầm ấm, nhẹ nhàng, không muốn phá vỡ sự tập trung của cô. Anh quay lại, cầm tách trà trên tay, rồi ngồi xuống chiếc ghế sofa gần đó, không quá gần để làm phiền, cũng không quá xa để không thể cảm nhận được sự hiện diện của cô. Anh chậm rãi mở cuốn Sổ Tay Ghi Chép 'Khoảnh Khắc Của Chúng Ta' ra, lật đến trang trắng, cầm cây bút máy lên.

Anh nhìn Hạ Vãn An, trong lòng dâng lên một cảm xúc khó tả. "Nhìn em ấy say mê như thế này, lại thấy em ấy không còn 'ngái ngủ' nữa, lại càng đáng yêu." Anh thầm nghĩ. Nụ cười của cô khi ngước lên nhìn anh, ánh mắt lấp lánh niềm vui khi cô nói chuyện về những nét vẽ, tất cả đều là những hình ảnh mới mẻ và đẹp đẽ mà anh chưa từng thấy ở cô. Hạ Vãn An của anh, cô gái chỉ yêu ngủ hơn bất cứ thứ gì trên đời, giờ đây lại đang miệt mài với những đường nét, màu sắc. Đó là một sự thay đổi diệu kỳ, và anh hạnh phúc khi được chứng kiến từng khoảnh khắc nhỏ bé của sự thay đổi ấy.

"Vâng... Em đang cố gắng 'lười' một cách nghệ thuật đây." Hạ Vãn An đáp lời anh, giọng điệu có chút tinh nghịch nhưng vẫn đầy sự nghiêm túc trong ánh mắt. Cô đưa tay lên vuốt nhẹ mái tóc, rồi lại quay sang nhìn màn hình, tiếp tục thử nghiệm với một dải màu mới. Những nét vẽ của cô vẫn còn vụng về, chưa thật sự mượt mà, nhưng giờ đây, cô đã không còn quá bận tâm đến sự hoàn hảo. Cô tập trung vào quá trình, vào cảm giác khi tạo ra một thứ gì đó từ con số không, từ trí tưởng tượng của mình. Cô vẽ một đám mây, một bông hoa đơn giản, một giọt sương long lanh, tất cả đều mang một vẻ đẹp ngây thơ, mộc mạc.

Hàn Kính Niên mỉm cười. Anh ghi lại câu nói của Hạ Vãn An vào cuốn sổ, rồi thêm vào đó những dòng suy nghĩ của mình: "An An nói em ấy đang cố gắng 'lười' một cách nghệ thuật. Đúng vậy, em ấy đang tìm thấy cách riêng để thể hiện bản thân, một cách không gò bó, không áp lực. Ánh mắt em ấy rạng rỡ khi nói về những nét vẽ, nụ cười nhẹ nhàng khi em ấy không còn quá cầu toàn. Đây không chỉ là một sở thích mới, đây là một phần mới của em ấy đang dần bộc lộ. Anh tin rằng 'họa sĩ mèo lười' của anh sẽ tạo ra những tác phẩm độc đáo, mang đậm dấu ấn riêng của cô ấy." Anh cũng ghi lại khoảnh khắc nụ cười của cô, một nụ cười rạng rỡ mà anh muốn khắc sâu vào tâm trí.

Anh đứng dậy, nhẹ nhàng mang tách trà nóng đến đặt bên cạnh Hạ Vãn An. "Uống một chút đi, An An. Em đã ngồi lâu rồi đấy."

Cô nhận lấy tách trà, hơi ấm từ chiếc cốc lan tỏa vào lòng bàn tay. Cô khẽ ngước nhìn anh, ánh mắt đầy cảm kích. Rồi, trong một khoảnh khắc vô thức, cô khẽ tựa đầu vào vai anh, cảm nhận sự vững chãi và bình yên mà anh mang lại. Mùi nước hoa nam tính của anh bao bọc lấy cô, mang theo sự an toàn và ấm áp. Đó là một cử chỉ rất nhỏ, rất nhanh chóng, nhưng lại ẩn chứa sự tin tưởng tuyệt đối và sự gắn kết sâu sắc giữa hai người. Nó như một lời khẳng định rằng dù cô có đang lạc lối trong thế giới màu sắc và đường nét, anh vẫn luôn ở đây, làm điểm tựa vững chắc cho cô.

Hàn Kính Niên khẽ vuốt mái tóc mềm mại của cô, trong lòng tràn ngập yêu thương. Anh biết rằng Hạ Vãn An của anh đang đứng trước một hành trình mới, một hành trình đầy thử thách nhưng cũng đầy hứa hẹn. Cô vẫn còn vụng về, vẫn còn tự ti, vẫn còn đấu tranh với bản tính lười biếng của mình. Nhưng cô đã không bỏ cuộc. Cô đã chọn đối mặt, chọn thử nghiệm, chọn khám phá. Và đó là điều quan trọng nhất. Anh biết rằng sẽ có những lúc cô nản lòng, sẽ có những lúc cô muốn quay về với giấc ngủ thân yêu của mình, nhưng anh tin, với sự kiên trì theo cách riêng của cô, và sự ủng hộ thầm lặng của anh, cô sẽ tìm thấy con đường của riêng mình, con đường mà cô có thể vừa 'lười' vừa thỏa sức sáng tạo.

Ánh hoàng hôn dần tắt, nhường chỗ cho màn đêm buông xuống. Căn phòng chìm trong ánh đèn vàng dịu nhẹ. Hạ Vãn An vẫn ngồi đó, đôi khi nhăn mặt, đôi khi mỉm cười khi một nét vẽ bất ngờ trở nên đẹp hơn cô tưởng. Hàn Kính Niên vẫn ngồi bên cạnh, lặng lẽ quan sát, lặng lẽ ghi chép, lặng lẽ trở thành hậu phương vững chắc nhất cho vợ mình. Tình yêu của họ không chỉ là sự bình yên, mà còn là nguồn cảm hứng bất tận, là động lực để Hạ Vãn An dám bước ra khỏi vùng an toàn, dám theo đuổi những giấc mơ tỉnh thức của mình, dù cho những giấc mơ ấy có bắt đầu bằng những nét vẽ vụng về nhất. Anh tin rằng, một ngày nào đó, những nét vẽ 'mèo lười' của cô sẽ tạo nên một phong cách độc đáo, một dấu ấn riêng không thể nhầm lẫn. Và anh sẽ luôn ở đây, để dõi theo từng nét cọ đó, từng bước đi trên hành trình đầy màu sắc của cô.

Truyện gốc Long thiếu, độc quyền dành cho độc giả của truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free