Chỉ muốn sống bên cạnh anh - Chương 26: Bóng Đêm Của Sự Nghi Ngờ
Đêm đã về khuya, và sự tĩnh lặng bao trùm căn hộ rộng lớn của Hạ Vãn An và Hàn Kính Niên. Tiếng còi xe vọng lên từ xa một cách mơ hồ, tựa như một bản nhạc nền buồn bã, len lỏi vào từng ngóc ngách của không gian, và đặc biệt là vào tâm hồn đang rối bời của Kính Niên. Anh đứng đó, giữa ánh nến leo lét đã tắt ngúm và mùi hương hoa baby đã nhạt dần, cảm nhận rõ rệt sự trống rỗng, lạnh lẽo bao trùm. Anh nhìn chiếc ly 'Mặt Trời' của mình, rồi nhìn chiếc ly 'Mặt Trăng' của cô còn nguyên vẹn trên bàn, một cảm giác bất lực dâng trào. Anh yêu cô, yêu đến mức bất lực, nhưng anh cũng không biết, liệu tình yêu này có thể lấp đầy khoảng cách giữa định nghĩa 'hạnh phúc' của hai người họ hay không. Anh sẽ phải tìm ra. Sớm thôi.
Sau khi nhẹ nhàng kéo chăn đắp cho Hạ Vãn An, ngắm nhìn cô gái bé nhỏ cuộn mình trong giấc ngủ an lành, Kính Niên không trở lại giường. Anh đứng đó một lúc, bóng anh in dài trên sàn nhà dưới ánh trăng yếu ớt hắt qua khung cửa sổ, trước khi khẽ khàng rời khỏi phòng ngủ, tiếng bước chân anh nhẹ bẫng như sợ làm vỡ tan sự bình yên ấy. Anh không muốn đối mặt với chiếc giường trống trải bên cạnh cô, nơi anh sẽ lại nằm thao thức, suy nghĩ về những nỗ lực vô vọng của mình. Anh bước thẳng vào phòng làm việc, một không gian thường ngày là nơi anh giải quyết công việc, giờ đây lại trở thành nơi ẩn náu cho những suy tư chất chứa.
Anh không bật đèn lớn. Chỉ có ánh sáng vàng yếu ớt từ chiếc đèn bàn hắt lên những tập tài liệu còn dang dở, tạo nên một vầng sáng nhỏ nhoi giữa bóng tối bao trùm căn phòng. Cái lạnh se sắt của đêm khuya dường như thấm sâu vào da thịt, hay có lẽ, là cái lạnh từ chính nội tâm anh đang lan tỏa. Kính Niên ngồi phịch xuống chiếc ghế da quen thuộc, một tiếng thở dài thườn thượt thoát ra khỏi lồng ngực anh, nặng trĩu. Anh gỡ cà vạt, chiếc thắt lưng hàng hiệu được tháo lỏng, rồi day day thái dương, cảm nhận rõ rệt sự căng thẳng đang dồn nén. Đôi mắt anh nhìn vô định vào màn đêm qua cửa sổ, nơi những ánh đèn thành phố lấp lánh như những vì sao xa xăm, lạnh lẽo. Hình ảnh Hạ Vãn An bình yên ngủ say trên Bộ Chăn Gối Cao Cấp 'Đám Mây' hiện lên trong tâm trí anh, đối lập hoàn toàn với sự hỗn loạn và mệt mỏi đang xâm chiếm trái tim anh.
Anh đã cố gắng đến thế, đã tỉ mỉ chuẩn bị từng chi tiết nhỏ cho bữa tối lãng mạn này. Anh đã dành cả buổi chiều để chọn hoa, tự tay nấu những món cô yêu thích, sắp đặt nến, bật bản nhạc du dương mà cô từng khen ngợi. Anh đã tưởng tượng ra nụ cười bất ngờ của cô, ánh mắt rạng rỡ của cô khi nhìn thấy tất cả. Nhưng tất cả những gì anh nhận lại chỉ là một cái gật đầu nhẹ, một bữa ăn qua loa, và câu hỏi nhẹ nhàng nhưng đầy sức sát thương: "Anh ơi, chúng mình đi ngủ sớm được không?"
"Mình đã cố gắng đến thế..." anh thì thầm, giọng nói khản đặc trong không gian tĩnh mịch. Anh không biết đang nói với ai, với chính mình, hay với căn phòng trống rỗng. "Cứ như thể cô ấy chưa từng nhận ra... Hay là cô ấy nhận ra, nhưng lại không hề trân trọng?" Một suy nghĩ độc địa thoáng qua trong tâm trí anh, như một vết dao cứa vào trái tim anh. Anh lập tức xua nó đi, cố gắng tự trấn an. Không, Vãn An không phải người như vậy. Cô không vô tâm. Cô chỉ... lười biếng. Cô chỉ có một cách thể hiện tình cảm riêng của mình, một cách mà anh vẫn đang chật vật để hiểu và chấp nhận.
Nhưng sự chấp nhận đó, vào thời điểm này, lại trở nên khó khăn hơn bao giờ hết. Anh cảm thấy một sự trống rỗng khó tả, một nỗi cô đơn quấn lấy anh chặt hơn cả chiếc chăn bông ấm áp. Nó là cảm giác của một người đã dốc hết tâm tư, công sức, nhưng lại không nhận được hồi đáp như mong đợi. Không phải anh cần lời khen ngợi, hay sự cảm ơn hoa mỹ. Anh chỉ cần một chút thôi, một chút dấu hiệu rằng cô ấy thực sự cảm động, thực sự hạnh phúc vì những gì anh đã làm.
"Hay là mình đã sai?" anh lại tự hỏi, ánh mắt vẫn dán vào khoảng không vô định. "Cô ấy thực sự không hợp với những điều lãng mạn này? Hay là mình đã quá áp đặt định nghĩa hạnh phúc của mình lên cô ấy?" Những câu hỏi cứ luẩn quẩn trong đầu anh, không ngừng xoáy sâu vào vết thương lòng. Anh nhớ đến lời mẹ anh đã nói, về việc anh cần "vun đắp tình cảm", "tạo bất ngờ" để "giữ lửa hôn nhân". Anh đã làm. Anh đã cố gắng hết sức. Nhưng kết quả thì sao? Anh chỉ cảm thấy như mình đang nói chuyện với một bức tường vô hình, một bức tường được xây nên từ sự khác biệt trong tâm hồn.
Anh thở dài một lần nữa, tiếng thở dài nặng nề hơn cả trước. Kéo ngăn kéo bàn, anh lấy ra cuốn Sổ Tay Ghi Chép 'Khoảnh Khắc Của Chúng Ta'. Bìa sổ màu xanh dương, với dòng chữ được chạm khắc tinh xảo, dường như đang chế giễu sự thất bại của anh. Anh đã mua nó với bao nhiêu kỳ vọng, bao nhiêu ước mơ về một cuốn nhật ký tình yêu tràn ngập những kỷ niệm đẹp đẽ của hai người. Giờ đây, nó lại trở thành một minh chứng cho sự trống rỗng trong tâm hồn anh.
Kính Niên lật giở từng trang Sổ Tay Ghi Chép 'Khoảnh Khắc Của Chúng Ta', tiếng giấy sột soạt nhẹ nhàng vang lên trong căn phòng tĩnh mịch, như tiếng lá khô rơi trong một đêm đông buồn bã. Mỗi dòng chữ, mỗi khoảnh khắc anh từng cố gắng ghi lại về Hạ Vãn An, từ câu nói 'Ngủ!' đầu tiên mà cô thản nhiên thốt ra khi anh hỏi về kế hoạch Lễ Tình nhân, đến những hành động vô thức thể hiện tình cảm mà anh đã cố gắng tìm kiếm, giờ đây đều trở thành những câu hỏi lớn không lời giải đáp. Những trang giấy trắng tinh, xen kẽ với vài dòng chữ anh đã viết vội vã về ngày cưới của họ, về nụ cười của cô khi anh trao nhẫn, về cảm giác ấm áp khi nắm tay cô, giờ đây dường như đang chế giễu sự ngây thơ của chính anh.
Anh dừng lại ở trang ghi chú về lần đầu tiên cô ngủ quên trên vai anh trong rạp chiếu phim, anh đã viết "Ngay cả khi ngủ, cô ấy vẫn đáng yêu đến lạ". Rồi đến trang anh ghi lại phản ứng của cô khi anh tặng cô một bó hoa hồng lớn, cô chỉ gật đầu, nói "Đẹp đấy", rồi đặt nó vào một góc khuất trong nhà. Anh đã từng nghĩ, đó là cách cô thể hiện sự độc đáo của mình, sự giản dị không cầu kỳ. Nhưng giờ đây, những ký ức ấy lại hiện về như những mũi kim châm, khiến anh tự hỏi, liệu mình có đang quá tự huyễn hoặc bản thân?
Anh nhớ lại bữa tối vừa rồi. Sự háo hức của anh, từng chi tiết anh đã chuẩn bị, từng ánh nến lung linh, từng cánh hoa hồng trải nhẹ trên bàn. Anh đã mong chờ một ánh mắt kinh ngạc, một nụ cười rạng rỡ, hay ít nhất là một lời cảm ơn chân thành. Nhưng Vãn An chỉ ăn uống nhanh chóng, đôi khi còn ngáp nhẹ, như thể cô đang cố gắng hoàn thành một nhiệm vụ chứ không phải đang tận hưởng một bữa tối lãng mạn. Nụ cười nhẹ trên môi cô khi ngủ, hay cái nắm tay vô thức nhỏ bé đó – hành động mà anh đã bám víu vào như một sợi dây cứu sinh – liệu có phải là anh tự huyễn hoặc để xoa dịu trái tim mình? Liệu cô có thực sự làm vậy vì tình yêu, hay chỉ là một thói quen vô thức, một phản ứng tự nhiên của cơ thể khi chìm vào giấc ngủ?
"Tất cả những điều này... có ý nghĩa gì chứ?" anh thì thầm, tiếng nói lạc đi trong sự cô độc. Anh vuốt nhẹ những dòng chữ mình đã viết, cảm nhận sự lạnh lẽo của giấy. Anh đã từng tin rằng, chỉ cần anh kiên trì, chỉ cần anh yêu thương đủ nhiều, Vãn An sẽ dần dần mở lòng, sẽ đáp lại anh theo cách anh mong muốn. Nhưng giờ đây, anh lại thấy mình lạc lối trong mê cung của những suy nghĩ.
Anh nhìn chăm chú vào một trang giấy còn trống. Anh đã định bụng sẽ viết về bữa tối hôm nay, về sự lãng mạn anh đã tạo ra. Nhưng rồi, anh không biết nên viết gì. Viết về sự thất bại của một bữa tối lãng mạn? Hay viết về câu nói "Cùng anh... ngủ" như một lời an ủi? Lời nói đó, dù mang chút ấm áp và sự gắn kết, nhưng vẫn không thể xóa đi cảm giác thất vọng sâu sắc. Nó chỉ khiến anh càng thêm bối rối, càng thêm lạc lõng.
"Mình có đang lừa dối bản thân không?" anh tự hỏi, một cảm giác chua chát lan tỏa trong miệng. "Cô ấy có thực sự yêu mình, hay chỉ đơn thuần là chấp nhận sự hiện diện của mình, chấp nhận một cuộc hôn nhân được sắp đặt, một cuộc sống tiện nghi?" Câu hỏi này như một lưỡi dao sắc bén, cứa vào tận cùng trái tim anh. Anh chưa bao giờ dám đối mặt với nó một cách trực diện, luôn cố gắng che đậy bằng những hành động lãng mạn, bằng niềm tin vào tình yêu đơn phương của mình. Nhưng đêm nay, trong bóng tối và sự tĩnh mịch này, nó hiện hữu rõ ràng hơn bao giờ hết, như một bóng ma đe dọa nuốt chửng tất cả những nỗ lực và hy vọng của anh.
Anh tự hỏi, nếu một ngày nào đó anh ngừng cố gắng, ngừng tìm kiếm những cách thức mới để làm cô vui, ngừng chuẩn bị những bất ngờ, ngừng vun đắp những điều mà anh tin là "lãng mạn", liệu cô có nhận ra không? Liệu cô có nhận ra sự thiếu vắng của những điều đó, hay cô sẽ vẫn bình yên chìm vào giấc ngủ của mình, không một chút mảy may bận tâm? Nghĩ đến đó, một cảm giác ớn lạnh chạy dọc sống lưng anh. Sự thờ ơ đó, nếu nó thực sự tồn tại, còn đáng sợ hơn bất kỳ lời chỉ trích hay cãi vã nào.
Cảm giác bất lực dâng trào, nhấn chìm anh trong một hố sâu tuyệt vọng. Kính Niên đặt cuốn sổ xuống, úp mặt vào hai bàn tay, cảm nhận sự lạnh lẽo của làn da mình, sự nặng nề của những suy nghĩ đang đè nén. Anh muốn khóc, nhưng nước mắt không thể rơi. Anh muốn hét lên, nhưng âm thanh chỉ kẹt lại trong cổ họng. Anh chỉ có thể hít thở nặng nhọc, cảm nhận từng nhịp đập chậm chạp, mệt mỏi của trái tim. Mùi giấy cũ, mùi cà phê nguội còn vương vấn trong phòng, và cả mùi nến tàn thoảng nhẹ từ phòng khách, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng của sự u sầu.
Giữa lúc Kính Niên đang chìm trong sự day dứt và cô đơn đến tận cùng, tiếng điện thoại đột ngột vang lên, xé toạc màn đêm tĩnh mịch của căn phòng. Tiếng chuông reo không quá lớn, nhưng trong không gian im ắng này, nó lại vang vọng như một tiếng sét đánh ngang tai, khiến anh giật mình. Anh chậm rãi ngẩng đầu lên, ánh mắt mệt mỏi liếc nhìn màn hình điện thoại đang phát sáng trên bàn. Là Trần Gia Bảo.
Một tia lưỡng lự thoáng qua trong đôi mắt anh. Anh không muốn nói chuyện với ai vào lúc này, đặc biệt là Gia Bảo – người luôn tràn đầy năng lượng và những lời trêu chọc. Anh biết, Gia Bảo sẽ hỏi han về bữa tối lãng mạn, và anh không biết mình phải trả lời thế nào để che giấu đi sự thất bại và nỗi thất vọng đang gặm nhấm anh. Nhưng rồi, như một người sắp chết đuối vớ được cọng rơm, Kính Niên lại thấy một chút hy vọng mong manh. Có lẽ, anh cần một người để trút bầu tâm sự, một người bạn thân có thể lắng nghe mà không phán xét.
Anh nhấn nút nghe, giọng nói của Gia Bảo vang lên ngay lập tức, tràn đầy sự vui vẻ và một chút trêu chọc thường thấy, như thể anh ta đang ở một thế giới hoàn toàn khác, xa vời với nỗi buồn của Kính Niên.
"Alo, Hàn tổng của tôi ơi! Sao rồi? Bữa tối lãng mạn của Hàn tổng thế nào rồi? Vãn An có cảm động đến rơi nước mắt không? Hay là cô ấy lại... ngủ gật trên bàn ăn rồi?" Gia Bảo cười khúc khích, giọng điệu anh ta mang một sự lạc quan đến khó chịu trong tai Kính Niên lúc này.
Kính Niên thở ra một hơi dài, tiếng thở nghe nặng nề và mệt mỏi. Anh cố gắng giữ cho giọng mình bình tĩnh nhất có thể, nhưng sự mỏi mệt đã thấm vào từng lời nói. "...Cô ấy ngủ rồi."
Một khoảnh khắc im lặng kéo dài ở đầu dây bên kia, như thể Gia Bảo đang cố gắng xử lý thông tin. "Ngủ? Thật á? Đừng nói là ngay trong bữa ăn nhé? Tôi đã bảo cậu rồi, bà xã cậu có biệt tài ngủ bất chấp hoàn cảnh mà." Giọng Gia Bảo vẫn pha chút hài hước, nhưng anh ta cũng bắt đầu nhận ra điều gì đó không ổn. "Hay là cậu đã chuốc thuốc mê cô ấy để cô ấy không phá hỏng bữa tối của cậu?"
Kính Niên nhắm mắt lại, một nụ cười khổ sở xuất hiện trên môi. "Không phải... nhưng cũng gần như vậy." Anh ngả đầu vào lưng ghế, nhìn trân trân vào trần nhà tối đen. "Gia Bảo, rốt cuộc thì... điều gì là quan trọng trong một cuộc hôn nhân?" Anh không thể che giấu được sự hoài nghi và mệt mỏi trong giọng nói của mình nữa. "Cô ấy có thực sự... hạnh phúc không? Hay là... mình đang ép buộc cô ấy phải hạnh phúc theo cách của mình?"
Đầu dây bên kia, Gia Bảo im lặng một lúc lâu hơn. Sự vui vẻ ban đầu của anh ta đã hoàn toàn biến mất, thay vào đó là một sự lo lắng rõ rệt. "Này, Hàn Kính Niên, đừng có suy nghĩ lung tung thế chứ. Cậu và Vãn An đã bên nhau bao lâu rồi. Cô ấy có cách yêu riêng của cô ấy mà. Cậu biết mà. Có khi cô ấy đang cảm động trong mơ cũng nên." Gia Bảo cố gắng trấn an bạn, giọng nói trầm xuống, pha chút nghiêm túc hiếm hoi. "Cậu biết rõ Hạ Vãn An mà, cô ấy đâu phải người vô tâm. Cô ấy chỉ là... độc đáo thôi."
"Độc đáo?" Kính Niên cười khẩy, một nụ cười chua chát. "Hay là thờ ơ? Hay là không trân trọng?" Anh tựa hồ đang nói với chính mình hơn là với Gia Bảo. "Mình đã cố gắng rất nhiều, Gia Bảo. Mình đã làm tất cả những gì một người chồng nên làm, một người chồng muốn vun đắp tình yêu nên làm. Nhưng rồi, mình lại cảm thấy như mình đang nói chuyện với một bức tường. Mình không biết cô ấy có thực sự hạnh phúc không, hay là cô ấy chỉ đang chịu đựng những nỗ lực 'lãng mạn' của mình."
"Kính Niên..." Gia Bảo bắt đầu, giọng nói đầy sự cảm thông.
Nhưng Kính Niên không để Gia Bảo nói hết. Nỗi thất vọng đã chất chứa quá lâu, giờ đây tuôn trào như một dòng thác lũ. "Nhưng liệu... mình có đang yêu một người không hề trân trọng những điều mình dành cho cô ấy không?" Câu hỏi này, anh đã tự hỏi hàng trăm lần trong đêm nay, và giờ đây, anh thốt ra nó, một cách trần trụi và đau đớn. Ánh mắt anh vẫn xa xăm, nỗi hoài nghi không hề vơi đi. Câu hỏi đó như một tảng đá đè nặng lên ngực anh, khiến anh khó thở. Anh cảm thấy mình thật yếu đuối, thật thảm hại khi phải đặt ra câu hỏi này, nhưng anh không thể kìm nén nó nữa.
Gia Bảo im lặng một lúc, trước khi thở dài. "Nghe này, Kính Niên. Tôi biết cậu đang mệt mỏi. Ai cũng có lúc cảm thấy như vậy trong hôn nhân. Vãn An không phải là kiểu người thể hiện cảm xúc ra bên ngoài một cách ồn ào. Cô ấy có thể không nói, nhưng không có nghĩa là cô ấy không cảm nhận. Cậu phải hiểu điều đó. Đừng có suy nghĩ tiêu cực quá."
"Hiểu?" Kính Niên lặp lại, giọng điệu đầy chua chát. "Mình đã cố gắng hiểu cô ấy đến mức nào, cậu biết không? Nhưng càng cố gắng, mình lại càng thấy lạc lối." Anh cảm thấy đầu óc mình quay cuồng, những suy nghĩ tiêu cực cứ bủa vây. Áp lực từ Mẹ Hàn về việc Vãn An nên 'năng động hơn', 'sớm có con' cũng như một gánh nặng vô hình đè lên vai anh, khiến anh càng thêm lo lắng về tương lai của cuộc hôn nhân này.
Gia Bảo tiếp tục khuyên nhủ, giọng nói trầm ấm và kiên nhẫn. "Có lẽ, cậu cần một khoảng lặng, Kính Niên. Đừng vội vàng kết luận. Tình yêu không phải lúc nào cũng là những điều hoa mỹ, lãng mạn. Đôi khi, nó là sự hiện diện, là sự bình yên khi ở bên nhau. Mà Vãn An thì luôn muốn ngủ bên cậu còn gì." Anh ta cố gắng gợi lại những điểm tích cực, những điều mà Kính Niên đã từng tin tưởng.
Kính Niên lắng nghe lời khuyên của Gia Bảo, nhưng ánh mắt anh vẫn xa xăm. Những lời nói của bạn anh, dù chân thành đến đâu, cũng không thể xua đi nỗi hoài nghi đang bám rễ sâu trong lòng anh. Anh cảm thấy một sự mệt mỏi cùng cực, không chỉ từ những nỗ lực không thành, mà còn từ chính cuộc đấu tranh nội tâm này. Anh biết, Gia Bảo có ý tốt, nhưng anh ta không thể thực sự hiểu được cảm giác của anh lúc này.
"Thôi được rồi, Gia Bảo. Cảm ơn cậu," Kính Niên ngắt lời, giọng nói yếu ớt. Anh không muốn kéo dài cuộc trò chuyện này nữa. "Mình mệt rồi. Chắc là mình cần ngủ một giấc."
"Ừ, ngủ đi. Đừng suy nghĩ linh tinh nữa. Mai rồi tính," Gia Bảo nói, giọng điệu cuối cùng cũng trở nên nghiêm túc và quan tâm thực sự. "Cậu là Hàn Kính Niên cơ mà. Đâu thể dễ dàng bỏ cuộc như vậy. Cứ bình tĩnh lại đã."
Kính Niên khẽ gật đầu, dù biết Gia Bảo không thể nhìn thấy. "Ừ." Anh kết thúc cuộc gọi, tiếng 'tút tút' khô khốc vang lên, để lại anh một mình trong căn phòng làm việc tĩnh mịch. Cảm giác cô đơn lại ập đến, mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Anh đã trút bầu tâm sự, nhưng nỗi hoài nghi và sự trống rỗng trong lòng anh lại càng trở nên sâu sắc hơn. Anh nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh trăng đã khuất sau những đám mây đen, chỉ còn lại bóng tối bao trùm thành phố. Anh biết, con đường phía trước còn dài. Những thử thách thực sự vẫn còn đang ở phía phía trước, và kỷ niệm một năm ngày cưới của họ sắp đến gần. Anh không biết điều gì sẽ chờ đợi anh, nhưng anh sẽ không từ bỏ. Anh sẽ tiếp tục kiên nhẫn, tiếp tục yêu thương, nhưng liệu anh có còn đủ sức để tiếp tục tìm kiếm "khoảnh khắc của chúng ta" theo cách của Hạ Vãn An, khi mà trái tim anh đang nặng trĩu những câu hỏi không lời đáp? Anh không biết. Anh chỉ biết rằng, đêm nay, anh cảm thấy cô độc hơn bao giờ hết, giữa căn nhà tưởng chừng ấm áp này.
Tác phẩm thuộc quyền sáng tác của Long thiếu, được phát hành riêng tại truyen.free.