Chỉ muốn sống bên cạnh anh - Chương 278: Bản Giao Hưởng Hạnh Phúc: Lời Tình Ca Vĩnh Cửu
Ánh đèn vàng dịu nhẹ từ chiếc đèn ngủ đầu giường hắt xuống, bao trùm căn phòng một thứ ánh sáng ấm áp, như mật ngọt. Đêm đã khuya, nhưng Hàn Kính Niên vẫn chưa ngủ. Anh nằm bên cạnh Hạ Vãn An, nhẹ nhàng ôm cô vào lòng, cảm nhận nhịp thở đều đặn của cô và nhịp đập trái tim đang hòa cùng nhịp đập của anh. Lời thì thầm "Cùng anh... ngủ" của anh vẫn còn vương vấn trong không khí, như một lời hứa, một sự cam kết cho hạnh phúc bình dị này.
Sáng hôm sau, Hạ Vãn An thức dậy trong vòng tay anh, cảm thấy cơ thể nhẹ bẫng và tinh thần sảng khoái hơn bao giờ hết. Có lẽ, niềm vui từ thành công của triển lãm, sự chấp nhận của mẹ chồng, và tình yêu viên mãn của Kính Niên đã xua tan mọi mệt mỏi. Cô khẽ cựa mình, ngẩng đầu lên nhìn gương mặt anh. Anh vẫn còn say ngủ, hàng mi cong vút, vẻ mặt thư thái. Cô mỉm cười, một nụ cười rạng rỡ hiếm thấy trên gương mặt vốn hay mơ màng của cô. Cô nhẹ nhàng rời khỏi vòng tay anh, sợ làm anh thức giấc, rồi rón rén đi vào bếp pha một tách trà hoa cúc ấm nóng cho cả hai. Mùi trà thơm dịu lan tỏa khắp căn hộ, xua đi cái se lạnh còn vương vấn của buổi sớm.
Khi Kính Niên tỉnh giấc, anh thấy Vãn An đang ngồi trên sofa, tay ôm tách trà nghi ngút khói, đôi mắt nhìn ra khung cửa sổ lớn nơi thành phố đang dần bừng sáng. Ánh nắng ban mai rót nhẹ vào phòng, nhuộm vàng mái tóc đen của cô, khiến cô trông như một bức tranh tĩnh vật bình yên. Anh bước đến, vòng tay ôm lấy cô từ phía sau, nhẹ nhàng hôn lên tóc cô.
"Vợ à, dậy sớm vậy sao?" Giọng anh trầm ấm, mang theo chút ngái ngủ đặc trưng của buổi sáng.
Vãn An khẽ nghiêng đầu, tựa vào vai anh. "Em ngủ đủ rồi. Hôm nay, em không muốn 'ngủ' nữa." Cô nói, rồi cười khúc khích. "Anh còn nhớ ngày xưa anh cứ lo em sẽ ngủ quên cả thế giới không? Sợ em bỏ lỡ mọi thứ vì giấc ngủ?"
Kính Niên cười nhẹ, siết nhẹ vòng tay ôm cô. "Anh nhớ chứ. Lúc đó, anh cứ nghĩ anh sẽ phải làm một 'thiên thần hộ mệnh' để kéo em ra khỏi giường mỗi ngày, để em không bỏ lỡ những điều tuyệt vời của cuộc sống." Anh ngừng một chút, khẽ hôn lên đỉnh đầu cô. "Nhưng giờ thì anh lại sợ em ngủ quên cả những lúc cần nghỉ ngơi thật sự đấy. Sau triển lãm, rồi lại bận rộn với... 'nguồn cảm hứng' mới." Anh nói đùa, tay nhẹ nhàng vuốt ve bụng cô, nơi một sự sống bé bỏng đang lớn dần lên. Cảm giác mềm mại và ấm áp dưới lòng bàn tay anh khiến trái tim anh tràn ngập yêu thương. Anh cảm nhận rõ hơn những cử động của bé con trong bụng mẹ, không còn là những cú đạp nhẹ nữa, mà đôi khi là những cú huých rõ rệt, như thể em bé cũng đang muốn tham gia vào câu chuyện của bố mẹ. Mỗi lần như vậy, một niềm hạnh phúc khó tả lại dâng trào trong lòng anh, khiến anh chỉ muốn ôm chặt lấy Vãn An và bé con vào lòng.
Vãn An khẽ cong môi, cảm nhận sự chăm sóc dịu dàng của anh. "Anh Kính Niên, anh thay đổi thật nhiều đấy. Ngày xưa anh cứ nghĩ em lười biếng, vô tâm. Giờ thì anh lại lo em làm việc quá sức."
Anh phì cười, nhẹ nhàng kéo cô xoay lại, để cô đối mặt với anh. Anh dùng ngón tay cái vuốt nhẹ gò má cô, ánh mắt tràn đầy yêu chiều. "Chẳng phải vì em đã thay đổi đó sao? Hay nói đúng hơn là, em đã cho anh thấy một Hạ Vãn An hoàn toàn khác, một Hạ Vãn An mà anh chưa từng biết đến. Một 'cô mèo lười' có thể biến giấc mơ thành hiện thực, một nghệ sĩ tài năng, và sắp tới sẽ là một người mẹ tuyệt vời." Anh nhìn sâu vào đôi mắt cô, ánh mắt anh lấp lánh sự ngưỡng mộ. "Anh chưa bao giờ hối hận vì đã yêu một 'cô mèo lười' như em, An An của anh. Ngược lại, anh cảm thấy mình là người may mắn nhất thế gian khi có được em."
Lời nói chân thành của anh khiến trái tim Vãn An ấm áp lạ thường. Cô tựa đầu vào ngực anh, hít hà mùi hương quen thuộc, cảm nhận nhịp đập mạnh mẽ của trái tim anh. "Em cũng chưa bao giờ nghĩ một ngày nào đó em sẽ có thể vừa ngủ, vừa vẽ, vừa làm mẹ... mà vẫn được anh yêu chiều đến thế." Cô thì thầm, giọng nói mang theo chút nghẹn ngào xúc động. "Ngày xưa, em cứ nghĩ cuộc sống của em sẽ chỉ xoay quanh giấc ngủ, xung quanh thế giới của riêng em. Em sợ những trách nhiệm, sợ những kỳ vọng. Nhưng anh đã cho em thấy rằng, cuộc sống có thể có nhiều màu sắc hơn, nhiều ý nghĩa hơn. Anh là người đã kiên nhẫn đánh thức em, không phải bằng những lời thúc giục, mà bằng tình yêu và sự tin tưởng." Cô khẽ vuốt ve bụng mình, rồi đặt bàn tay nhỏ bé lên bàn tay anh đang ôm lấy cô. "Và giờ, có thêm một thiên thần nhỏ nữa đang đến, nó khiến em cảm thấy cuộc sống thật trọn vẹn. Nó không phải là gánh nặng, mà là một nguồn cảm hứng vô tận."
Kính Niên cúi xuống, hôn lên tóc cô thật lâu. "Đúng vậy, bảo bối của anh. Một nguồn cảm hứng vô tận. Anh tin rằng, em bé của chúng ta sẽ là tác phẩm nghệ thuật vĩ đại nhất của em." Anh khẽ xoa bụng cô, cảm nhận lại những chuyển động nhẹ nhàng nhưng đầy sinh lực của bé con. "Anh đã nghĩ đến việc sắp xếp lại căn phòng trống kế bên phòng làm việc của em. Chúng ta sẽ biến nó thành một thế giới nhỏ cho bé, với những bức tường màu sắc tươi sáng, những món đồ chơi đáng yêu, và cả một góc nhỏ để em có thể vẽ những bức tranh về con."
Vãn An ngẩng đầu lên, đôi mắt lấp lánh. "Nghe thật tuyệt vời! Em đã nghĩ đến việc vẽ một series tranh về quá trình lớn lên của con, từ những nét phác thảo đầu tiên trong bụng mẹ cho đến khi con chào đời và khám phá thế giới." Nụ cười trên môi cô rạng rỡ như ánh nắng ban mai, xua tan mọi vẻ mơ màng thường thấy. Cô không còn là cô gái chỉ muốn vùi mình vào giấc ngủ nữa, mà là một phụ nữ trưởng thành, tự tin, tràn đầy đam mê và tình yêu thương.
***
Buổi tối hôm đó, không khí trong căn hộ của Hạ Vãn An và Hàn Kính Niên trở nên ấm cúng và rộn ràng hơn bao giờ hết với sự xuất hiện của Mẹ Hàn. Bà bước vào với một nụ cười rạng rỡ, trên tay là một giỏ quà đầy ắp trái cây tươi và những món ăn bổ dưỡng mà bà tự tay chuẩn bị. Hôm nay, Mẹ Hàn không còn vẻ nghiêm nghị, quý phái thường thấy khi đến thăm con dâu, mà thay vào đó là sự thoải mái, gần gũi, như một người mẹ thực sự đến thăm con gái mình. Bà mặc một chiếc áo dài lụa màu kem, tôn lên vẻ thanh lịch nhưng vẫn rất thân thiện.
"An An, con gái của mẹ! Mẹ đến thăm con đây!" Bà nói, giọng điệu đầy phấn khởi. "Sau triển lãm con chắc mệt lắm, phải không? Mẹ có mang ít canh gà hầm sâm đến cho con bồi bổ đấy."
Vãn An mỉm cười, đứng dậy đón mẹ. "Con chào mẹ. Mẹ đến là con vui rồi, lại còn mang nhiều đồ ăn ngon thế này." Cô nói, rồi nhẹ nhàng đỡ giỏ quà từ tay mẹ chồng.
Hàn Kính Niên từ trong bếp bước ra, trên tay cầm hai chiếc ly thủy tinh trong suốt, được trang trí bằng hình mặt trời và mặt trăng tinh xảo – chiếc ly cặp đôi mà Vãn An đã chọn mua trong một lần đi dạo phố. Anh đặt chúng lên bàn ăn đã được dọn sẵn. "Mẹ đến rồi ạ. Mẹ ngồi nghỉ đi để An An và con dọn nốt."
Mẹ Hàn ngồi xuống ghế, ánh mắt bà không ngừng nhìn ngắm Hạ Vãn An. "Con xem con bé này, còn khách sáo với mẹ làm gì. Mà này An An, mấy hôm nay bạn bè mẹ cứ gọi điện khen nức nở về triển lãm của con đấy. Mấy bà cứ hỏi mẹ làm sao mà con dâu mẹ lại tài năng đến thế, tranh nào tranh nấy đều có hồn, có chiều sâu." Bà nói, gương mặt tràn ngập niềm tự hào, đôi mắt ánh lên vẻ hãnh diện không che giấu. "Có bà còn bảo muốn mua một bức về treo trong phòng khách nữa chứ. Mẹ đã bảo rồi, con bé nhà mình không phải dạng vừa đâu!"
Vãn An khẽ cười, một nụ cười chân thành, hiếm hoi. "Con cảm ơn mẹ. Cũng nhờ mẹ và Kính Niên đã luôn ủng hộ con, con mới có thể làm được điều này." Lời nói của cô không chỉ là xã giao, mà chứa đựng sự biết ơn sâu sắc. Cô nhớ lại những ngày đầu, khi Mẹ Hàn còn nhiều băn khoăn về sự lựa chọn của cô, về cái sự "lười biếng" của cô. Giờ đây, mọi sự nghi ngại đã tan biến, thay vào đó là sự tin tưởng và tự hào tuyệt đối.
Kính Niên ngồi xuống bên cạnh Vãn An, nhẹ nhàng nắm lấy tay cô dưới gầm bàn, khẽ siết chặt. Anh nhìn mẹ, ánh mắt đầy ẩn ý. "Mẹ thấy đấy, con đã bảo mà. Vợ con không chỉ 'ngủ' đâu. Cô ấy 'ngủ' để lấy năng lượng, để lấy cảm hứng mà làm ra những tác phẩm để đời đó chứ." Anh trêu chọc, nhưng trong giọng nói lại là sự tự hào không thể giấu diếm.
Mẹ Hàn phì cười, dùng tay vỗ nhẹ lên tay Vãn An. "Thằng bé này, lúc nào cũng bênh vợ. Nhưng mà nó nói đúng đấy, An An à. Mẹ thật sự rất tự hào về con. Thật không ngờ con lại có tài năng như vậy. Các tác phẩm của con thật sự rất có chiều sâu, đặc biệt là bức 'Mầm Sống Bình Yên' ấy, mẹ nhìn mà cứ thấy rưng rưng. Nó làm mẹ nhớ lại cái cảm giác có con, và giờ thì mẹ lại sắp được làm bà nội rồi." Bà nói, ánh mắt chuyển sang bụng Vãn An, đầy trìu mến. "Cháu nội của mẹ chắc chắn sẽ rất đáng yêu, và mẹ tin nó sẽ thừa hưởng cái tài năng hội họa từ mẹ nó."
Vãn An cảm thấy một dòng ấm áp lan tỏa trong tim. Cô đặt tay lên tay Mẹ Hàn, nhẹ nhàng vuốt ve. "Con cảm ơn mẹ. Mẹ cứ yên tâm, con sẽ chăm sóc tốt cho bé con." Cô cảm thấy một sự gắn kết sâu sắc với mẹ chồng, một sự gắn kết mà trước đây cô chưa từng nghĩ mình sẽ có được. Mùi canh gà hầm sâm thơm lừng, mùi trà hoa cúc dịu nhẹ, và tiếng trò chuyện ấm áp của gia đình hòa quyện vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng của hạnh phúc. Bữa tối hôm nay không chỉ là một bữa ăn, mà còn là một minh chứng cho tình yêu, sự thấu hiểu và sự hòa hợp đã được vun đắp qua thời gian. Kính Niên nhìn Vãn An và Mẹ Hàn trò chuyện, lòng anh tràn ngập mãn nguyện. Anh đã từng lo lắng về mối quan hệ giữa hai người phụ nữ quan trọng nhất đời mình, nhưng giờ đây, mọi lo lắng đều tan biến. Anh biết rằng, gia đình anh đã thực sự trọn vẹn.
***
Sau khi Mẹ Hàn về, căn hộ lại trở về với sự yên tĩnh quen thuộc của đêm khuya. Thành phố ngoài kia vẫn lấp lánh ánh đèn, nhưng bên trong căn phòng ngủ, chỉ có ánh trăng bạc và ánh đèn ngủ lờ mờ hắt sáng, tạo nên một không gian riêng tư, ấm cúng. Kính Niên và Vãn An cùng nhau lên giường. Kính Niên nhẹ nhàng ôm Vãn An từ phía sau, tay anh vẫn đặt nhẹ lên bụng cô, như một thói quen không thể thiếu. Ga trải giường mềm mại, mát lạnh từ bộ chăn gối 'Đám Mây' ôm lấy cơ thể họ, mang đến cảm giác thư thái tuyệt đối.
"Mẹ có vẻ rất vui vẻ và tự hào về em đấy." Kính Niên thì thầm, giọng anh trầm ấm vang vọng bên tai cô.
Vãn An khẽ cựa mình, tìm một tư thế thoải mái hơn trong vòng tay anh. "Vâng, em cũng thấy vậy. Mẹ đã thay đổi rất nhiều, anh ạ. Em chưa bao giờ nghĩ có ngày mẹ sẽ chấp nhận em đến vậy." Cô nói, giọng điệu có chút mơ màng. "Mẹ cứ nhắc đi nhắc lại về bé con, về cái tài năng của em. Em nghĩ mẹ đã thực sự hiểu em hơn rồi."
Kính Niên hôn nhẹ lên tóc cô. "Đó là vì mẹ đã nhìn thấy sự trưởng thành của em, An An. Và vì mẹ yêu thương chúng ta, yêu thương cả bé con nữa." Anh khẽ xoa bụng cô, cảm nhận một cú đạp nhẹ nhàng nhưng rõ rệt. "Em bé của chúng ta chắc chắn sẽ rất đặc biệt, giống mẹ nó vậy. Anh hy vọng nó sẽ thừa hưởng sự sáng tạo của em, cái nhìn độc đáo về thế giới, nhưng... đừng lười như mẹ nhé. Hay là nó sẽ lười nhưng chỉ lười một cách... nghệ thuật thôi?" Anh trêu chọc, giọng anh tràn đầy sự cưng chiều.
Vãn An cười khúc khích, xoay người lại, vùi mặt vào ngực anh. "Nó sẽ lười một cách nghệ thuật, giống em. Và nó sẽ được bố nó chiều chuộng, giống em." Cô ngẩng đầu lên, đôi mắt lấp lánh tinh nghịch. "Anh Kính Niên, anh sẽ là một người bố tuyệt vời. Anh sẽ dạy con cách yêu thương, cách kiên nhẫn, và cách ủng hộ những giấc mơ của nó, dù cho những giấc mơ đó có... hơi 'lười' một chút đi chăng nữa."
Kính Niên siết chặt vòng tay ôm cô, cảm nhận sự mềm mại và ấm áp của cô. Anh ngắm nhìn gương mặt hạnh phúc của Vãn An, cảm thấy trái tim mình tràn ngập sự bình yên và mãn nguyện. "Anh chỉ mong con sẽ hạnh phúc, An An à. Giống như chúng ta bây giờ vậy. Một hạnh phúc được định nghĩa lại theo cách riêng của chúng ta. Không phải là những điều ồn ào, không phải là những kỳ vọng xa vời, mà là sự bình yên khi ở bên nhau, sự thấu hiểu, và tình yêu vô điều kiện." Anh cúi xuống, hôn nhẹ lên môi cô. Nụ hôn nhẹ nhàng như cánh bướm, nhưng chứa đựng tất cả tình yêu và sự trân trọng.
Vãn An nhắm mắt lại, cảm nhận vị ngọt ngào của nụ hôn và sự ấm áp từ vòng tay anh. "Em cũng vậy, Kính Niên. Em chưa bao giờ nghĩ hạnh phúc lại đơn giản và trọn vẹn đến thế. Em bé đã mang đến cho em rất nhiều cảm hứng. Em đã nghĩ đến việc thiết kế một bộ sưu tập tranh mới, mang tên 'Hành Trình Làm Mẹ', để ghi lại tất cả những cảm xúc, những thay đổi mà em đã trải qua trong giai đoạn này. Và em tin rằng, sau này, mỗi khi nhìn ngắm con, em sẽ có thêm vô vàn ý tưởng mới."
Kính Niên mỉm cười, vuốt nhẹ mái tóc cô. "Nghe thật tuyệt vời, bảo bối của anh. Anh sẽ luôn là hậu phương vững chắc để em theo đuổi đam mê. Anh đã bắt đầu lên kế hoạch cho việc trang trí phòng em bé rồi đấy. Sẽ có một chiếc nôi nhỏ xinh, một thảm chơi mềm mại, và một bức tường được vẽ những đám mây và ngôi sao lấp lánh. Em nghĩ sao?"
Vãn An khẽ gật đầu, đôi mắt đã khép hờ. "Tuyệt vời... Em tin tưởng vào mắt thẩm mỹ của anh." Cô dụi đầu vào ngực anh, hít hà mùi hương quen thuộc. "Kính Niên... Ngủ."
Anh khẽ cười, nụ cười tràn đầy yêu thương. "Được, vợ à. Cùng anh... ngủ." Anh hôn nhẹ lên trán cô, cảm nhận nhịp thở đều đặn của cô, nhịp đập trái tim cô hòa cùng nhịp đập của anh. Anh khẽ vươn tay, lấy cuốn sổ tay 'Khoảnh Khắc Của Chúng Ta' từ đầu giường. Dù đã rất buồn ngủ, nhưng anh vẫn muốn ghi lại khoảnh khắc này, khoảnh khắc mà hạnh phúc của họ đã được định nghĩa lại một cách sâu sắc và trọn vẹn hơn bao giờ hết. Anh mở trang giấy trắng, cầm bút lên và viết: "Đêm nay, An An của anh đã nói rằng em ấy chưa bao giờ nghĩ hạnh phúc lại đơn giản và trọn vẹn đến thế. Em bé đã mang đến cho em ấy rất nhiều cảm hứng mới. Và anh... anh cảm thấy mọi thứ thật hoàn hảo. Tình yêu của chúng ta, sự nghiệp của em ấy, và một mầm sống đang lớn dần lên. Hạnh phúc này, không gì có thể sánh bằng."
Anh đặt cuốn sổ xuống, tắt đèn ngủ, chỉ để lại ánh sáng yếu ớt từ cửa sổ hắt vào. Anh nằm xuống bên cạnh Vãn An, nhẹ nhàng ôm cô vào lòng. Cô khẽ cựa mình, tìm một tư thế thoải mái hơn, rồi vùi đầu vào ngực anh, hít hà mùi hương quen thuộc. Trong giây phút đó, mọi định nghĩa về hạnh phúc dường như đều trở nên rõ ràng. Không phải những điều xa hoa, không phải những hoạt động ồn ào. Hạnh phúc chính là sự bình yên khi ở bên nhau, sự thấu hiểu và tin tưởng tuyệt đối, và sự mong chờ một mầm sống bé bỏng đang lớn dần lên, hoàn thiện bức tranh cuộc đời đầy màu sắc của họ. Anh nhắm mắt lại, cảm nhận sự ấm áp từ cơ thể vợ và con, chìm vào giấc ngủ an lành, mơ về những giấc mơ ngọt ngào đang chờ đợi, nơi tình yêu của họ đã được định nghĩa lại, không phải bằng những hoạt động ồn ào, mà bằng sự bình yên, thấu hiểu, và tin tưởng tuyệt đối vào nhau. Và trên tất cả, là sự hiện diện của một mầm sống bé bỏng, như một lời hứa vĩnh cửu cho một tình yêu không ngừng lớn lên, một bản giao hưởng hạnh phúc vang vọng mãi mãi trong cuộc đời họ.
Bản quyền sáng tác thuộc về Long thiếu, phát hành chính thức tại truyen.free.