Chỉ muốn sống bên cạnh anh - Chương 296: Hành Trình Hạnh Phúc: Mầm Sống Thức Tỉnh
Ánh đèn vàng dịu nhẹ trong phòng khách, tiếng cười nói khe khẽ từ màn hình TV, và sự yên bình khi ở bên người mình yêu thương. Đó chính là định nghĩa của hạnh phúc. Hàn Kính Niên nhìn gương mặt say ngủ của Hạ Vãn An, đôi môi cô khẽ cong lên một nụ cười mãn nguyện. Anh biết, hạnh phúc không phải là những điều lớn lao, xa vời, mà là những khoảnh khắc nhỏ bé, bình dị như thế này, được ở bên người mình yêu, cùng nhau chờ đón một sinh linh bé bỏng, cùng nhau xây dựng một tổ ấm tràn ngập tiếng cười.
Anh khẽ cúi xuống, hôn lên trán cô. "Ngủ ngon nhé, bảo bối của anh." Anh thì thầm. Anh tin rằng, em bé của họ sẽ thừa hưởng sự yêu ngủ từ mẹ, và có thể, sau này, gia đình họ sẽ có thêm một "thiên thần ngủ" nữa. Nhưng dù sao đi nữa, anh biết, dù cô có lười biếng đến đâu, cô sẽ là một người mẹ độc đáo, nhưng đầy yêu thương và bản năng. Và anh, sẽ luôn ở đây, đồng hành cùng cô, cùng con, kiến tạo nên một cuộc sống hạnh phúc vĩnh cửu. Sự mãn nguyện của Mẹ Hàn, sự gắn kết của Hạ Vãn An với em bé, và tình yêu bền chặt của hai vợ chồng đã tạo nên một bức tranh hoàn hảo về gia đình, một tổ ấm đích thực, nơi những giấc mơ ngọt ngào nhất đều có thể trở thành hiện thực. Anh nhẹ nhàng nhắm mắt lại, cảm nhận sự bình yên trọn vẹn đang bao trùm lấy cả ba người.
***
Sáng hôm sau, khi những tia nắng vàng dịu đầu tiên của ngày mới len lỏi qua khung cửa sổ rộng lớn, hắt lên tấm rèm lụa mềm mại màu kem, Hàn Kính Niên khẽ cựa mình tỉnh giấc. Anh không vội mở mắt, mà từ từ cảm nhận sự ấm áp đang lan tỏa bên cạnh. Hương thơm nhẹ nhàng của hoa lài thoang thoảng từ lọ hoa đặt trên bàn, hòa quyện với mùi hương đặc trưng của Hạ Vãn An, tạo nên một sự dễ chịu đến lạ lùng. Anh nhớ ra, họ đang ở trong căn phòng nghỉ dưỡng sang trọng ven hồ, nơi anh đã dày công chuẩn bị cho "chuyến đi chữa lười" của vợ, dù cho cô ấy có nhận ra mục đích thực sự của nó hay không.
Anh chậm rãi mở mắt, tầm nhìn đầu tiên rơi vào mái tóc đen dài xõa tung trên gối của Hạ Vãn An. Cô vẫn đang say giấc nồng, đôi mắt khép hờ, hàng mi cong vút rung rinh dưới ánh nắng ban mai. Khuôn mặt thanh tú, nhỏ nhắn của cô hoàn toàn thả lỏng, toát lên vẻ bình yên và thư thái. Anh khẽ vuốt nhẹ vài sợi tóc vương trên má cô, cảm nhận sự mềm mại, mượt mà của chúng. Bàn tay cô, nhỏ nhắn và trắng ngần, đặt hờ trên bụng bầu đã nhô cao rõ rệt, như một động thái bản năng để bảo vệ mầm sống đang lớn dần bên trong. Nhìn cảnh tượng ấy, trái tim Hàn Kính Niên lại dâng lên một cảm giác ấm áp khó tả, một sự mãn nguyện trọn vẹn. Anh nhẹ nhàng nhích lại gần hơn, ghé sát tai để lắng nghe hơi thở đều đều của cô, như muốn hòa mình vào nhịp sống bình yên của người phụ nữ anh yêu.
Tiếng chim hót líu lo từ khu vườn bên ngoài, tiếng sóng hồ vỗ nhẹ vào bờ đều đặn như một bản giao hưởng tự nhiên, tạo nên một không gian tĩnh lặng đến hoàn hảo. Hàn Kính Niên mỉm cười nhẹ. Anh biết, Hạ Vãn An yêu những khoảnh khắc như thế này – những khoảnh khắc mà cô có thể chìm đắm trong giấc ngủ, được bao bọc bởi sự bình yên và hơi ấm của anh. Đối với cô, đó chính là thiên đường, là định nghĩa cao nhất của hạnh phúc.
Bỗng nhiên, Hạ Vãn An khẽ cựa mình. Đôi môi cô mấp máy, phát ra những âm thanh mơ hồ, nhỏ xíu như tiếng gió thoảng qua. Hàn Kính Niên nín thở lắng nghe, ánh mắt đầy yêu thương và tò mò. Cô vẫn nhắm nghiền mắt, nhưng dường như đang trò chuyện với ai đó trong giấc mơ của mình.
"Con... con nói..." Hạ Vãn An thì thầm, giọng nói trầm nhẹ, mang theo chút mơ màng của giấc ngủ. Tay cô khẽ vuốt nhẹ bụng bầu, động tác ấy đầy bản năng và trìu mến. "Con muốn... muốn nghe tiếng ba hát ru..."
Hàn Kính Niên sững sờ. Đôi mắt anh mở to, sự ngạc nhiên xen lẫn xúc động dâng trào. Anh không thể tin vào tai mình. Vãn An... cô ấy đang nói chuyện với con sao? Và con muốn nghe anh hát ru? Một cảm giác ấm áp lan tỏa khắp lồng ngực anh, xen lẫn chút bối rối đáng yêu. Từ trước đến nay, anh chưa từng hát ru cho ai, chứ đừng nói đến việc nghĩ rằng mình sẽ làm điều đó cho con. Nhưng nghe những lời thì thầm ấy từ miệng cô, anh cảm thấy một niềm hạnh phúc dâng trào, một sự kết nối kỳ diệu giữa mẹ và con, mà anh, người cha, cũng là một phần không thể thiếu.
"An An của anh, em lại mơ gì vậy?" Hàn Kính Niên khẽ thì thầm, giọng anh run nhẹ vì xúc động, cố gắng không đánh thức cô dậy hoàn toàn. Anh nhẹ nhàng hôn lên trán cô, cảm nhận làn da mềm mại, mát lạnh.
Hạ Vãn An không đáp lời, cô chỉ khẽ rúc sâu hơn vào lòng anh, như một chú mèo nhỏ tìm nơi ấm áp. Đôi môi cô lại khẽ mấp máy, nhưng lần này, những từ ngữ đã trở nên khó hiểu hơn, tan chảy vào không gian như những hạt sương sớm.
Hàn Kính Niên ôm chặt cô vào lòng. Anh biết, đây không chỉ là một giấc mơ đơn thuần. Đây là một dấu hiệu, một tín hiệu về sự kết nối đặc biệt giữa Hạ Vãn An và em bé. Cô, người luôn tỏ ra lười biếng và thờ ơ với mọi thứ xung quanh, lại đang dần bộc lộ bản năng làm mẹ một cách sâu sắc và tự nhiên nhất. Ngay cả trong tiềm thức, cô cũng đang giao tiếp với con, đang cảm nhận những mong muốn nhỏ bé của con. "Con muốn nghe tiếng ba hát ru." Câu nói đó cứ lặp đi lặp lại trong tâm trí anh, như một lời nhắc nhở ngọt ngào về trách nhiệm và tình yêu thương vô bờ bến mà anh dành cho gia đình nhỏ của mình.
Anh khẽ mỉm cười. Có lẽ, em bé của họ sẽ là một phiên bản "mini" của Hạ Vãn An, yêu ngủ, nhưng lại có một tâm hồn tinh tế và sâu sắc, biết cách truyền đạt mong muốn của mình theo những cách độc đáo nhất. Và anh, Hàn Kính Niên, sẽ là người cha hạnh phúc nhất thế giới, sẵn sàng học hỏi mọi thứ, kể cả việc hát ru, chỉ để mang lại nụ cười và sự bình yên cho hai bảo bối của mình. Anh nhẹ nhàng vuốt ve bụng cô, khẽ thì thầm những lời yêu thương vào không trung, như muốn gửi gắm chúng đến thiên thần nhỏ đang lớn dần. Căn phòng ngập tràn ánh nắng ban mai, tiếng chim hót, và hơi ấm của tình yêu, tạo nên một khởi đầu ngày mới thật diệu kỳ và tràn đầy hy vọng.
***
Buổi chiều hôm đó, bầu trời trong xanh đến lạ, những áng mây trắng lững lờ trôi như những chú cừu bông khổng lồ, và nắng vàng dịu trải khắp không gian, vẽ nên những vệt sáng lấp lánh trên mặt hồ tĩnh lặng. Gió nhẹ nhàng thổi, mang theo hương thơm của cây cỏ và một chút hơi nước mát lành, xua đi cái oi ả còn vương lại của buổi trưa. Đây là một buổi chiều hoàn hảo để tản bộ, để hít thở không khí trong lành và cảm nhận vẻ đẹp của thiên nhiên. Và Hàn Kính Niên, với tất cả sự kiên nhẫn và dịu dàng của mình, đã lên kế hoạch cho một cuộc dạo chơi nhỏ ven hồ cùng Hạ Vãn An.
Anh nhẹ nhàng đánh thức cô dậy sau giấc ngủ trưa kéo dài. Hạ Vãn An vươn vai lười biếng, đôi mắt mơ màng mở hé, như thể cả thế giới vẫn còn chìm trong màn sương mờ của giấc ngủ. Anh ngồi bên mép giường, nắm lấy bàn tay mềm mại của cô, khẽ vuốt ve.
"An An, mình đi dạo một chút nhé? Chỉ một vòng nhỏ thôi," anh đề nghị, giọng nói trầm ấm và đầy sức thuyết phục. "Không khí bên ngoài rất trong lành, nắng cũng dịu rồi. Rất tốt cho sức khỏe của em và con."
Hạ Vãn An khẽ ngáp một tiếng dài, cái ngáp duyên dáng đến mức ngay cả khi đang lười biếng, cô vẫn giữ được vẻ đáng yêu của mình. "Ừm... anh cõng em được không?" Cô trả lời, giọng nói nhỏ nhẹ, yếu ớt, ánh mắt vẫn còn vương vấn sự ngái ngủ. Cô đưa tay dụi dụi mắt, rồi lại khẽ vươn vai lần nữa, như một chú mèo vừa tỉnh giấc sau giấc ngủ dài.
Hàn Kính Niên bật cười, tiếng cười trầm ấm vang vọng trong căn phòng. Anh biết, đây chính là Hạ Vãn An của anh, lười biếng đến mức muốn được cõng ngay cả khi chỉ là đi dạo một vòng hồ. Anh nhẹ nhàng xoa đầu cô, ánh mắt tràn đầy yêu chiều. "Vợ à, anh cõng được, nhưng con sẽ không thoải mái đâu," anh giải thích một cách kiên nhẫn, bàn tay anh dịu dàng đặt lên bụng bầu của cô. "Em bé cần không gian rộng rãi để hoạt động, và đi bộ nhẹ nhàng sẽ giúp mẹ và con khỏe mạnh hơn."
Hạ Vãn An nghe vậy, đôi mắt cô cuối cùng cũng mở to hơn một chút. Cô nhìn xuống bụng mình, rồi khẽ vuốt ve. Một nụ cười nhẹ xuất hiện trên môi cô, nụ cười hiếm hoi nhưng lại đủ sức làm bừng sáng cả căn phòng. "Con à, mẹ xin lỗi, mẹ vẫn lười quá," cô thì thầm, giọng nói tràn đầy sự dịu dàng và một chút xấu hổ đáng yêu. Lần đầu tiên, Hàn Kính Niên thấy cô "thú nhận" sự lười biếng của mình một cách thẳng thắn như vậy, và anh biết, đó là một dấu hiệu tích cực. Bản năng làm mẹ đang dần thay đổi cô, từng chút một.
Cuối cùng, Hạ Vãn An cũng chịu xuống giường. Hàn Kính Niên đã chuẩn bị sẵn một bộ đồ thoải mái cho cô – chiếc váy maxi rộng rãi làm từ chất liệu cotton mềm mại, màu xanh ngọc bích, tôn lên làn da trắng ngần của cô. Anh giúp cô xỏ chân vào đôi dép bệt êm ái, rồi nắm lấy tay cô, dìu cô ra khỏi phòng.
Họ đi bộ chậm rãi trên con đường nhỏ trải nhựa dọc bờ hồ. Tiếng sóng vỗ nhẹ nhàng, tiếng chim hót líu lo từ những lùm cây xanh mướt, và tiếng gió xào xạc qua kẽ lá tạo nên một bản hòa tấu êm đềm. Hàn Kính Niên bước đi bên cạnh Hạ Vãn An, tay anh vẫn nắm chặt tay cô, thỉnh thoảng lại đưa tay ra đỡ lưng cô, cẩn thận từng chút một. Anh quan sát cô. Điều khiến anh ngạc nhiên và hạnh phúc là Vãn An không hề than vãn hay tỏ ra uể oải như thường lệ. Ngược lại, cô có vẻ đang tận hưởng khoảnh khắc này.
Đôi mắt cô lấp lánh nhìn mặt hồ gợn sóng, ánh nắng chiều tà phản chiếu lung linh như những viên kim cương. Thỉnh thoảng, cô khẽ mỉm cười, một nụ cười mãn nguyện và bình yên. Bàn tay còn lại của cô đặt trên bụng bầu, cô vuốt ve nhẹ nhàng, như đang trò chuyện không lời với em bé. Anh còn thấy cô khẽ mấp máy môi, thì thầm điều gì đó mà anh không nghe rõ, nhưng ánh mắt cô tràn đầy yêu thương.
Hàn Kính Niên cảm nhận được sự thay đổi trong cô. Đây không phải là một chuyến đi "chữa lười" theo cách anh nghĩ ban đầu – nơi anh sẽ cố gắng kéo cô ra khỏi giường, khám phá những điều mới mẻ. Mà đây là một chuyến "babymoon" theo đúng phong cách của Hạ Vãn An: bình yên, tĩnh lặng, nơi cô có thể kết nối với bản thân, với em bé, và với người chồng cô yêu thương. Anh nhận ra, hạnh phúc của cô không nằm ở những cuộc phiêu lưu mạo hiểm hay những kế hoạch cầu kỳ, mà nằm ở những khoảnh khắc nhỏ bé, bình dị như thế này, được ở bên người mình yêu và cảm nhận sự sống đang lớn dần trong mình.
Anh khẽ siết chặt tay cô, một cái siết tay đầy thấu hiểu và trân trọng. Anh biết, Hạ Vãn An đang dần trở thành một người mẹ, theo một cách riêng của cô. Cô có thể vẫn lười biếng, vẫn yêu ngủ, nhưng tình yêu dành cho con và sự gắn kết với gia đình đang trỗi dậy mạnh mẽ trong cô. Và anh, sẽ luôn là người đồng hành, chấp nhận, và yêu thương mọi khía cạnh của cô, dù cô có lười biếng đến đâu. Anh cảm thấy một sự bình yên sâu sắc lan tỏa trong lòng, một niềm hạnh phúc viên mãn. Cuộc sống của họ, dù có những khác biệt, nhưng lại hòa quyện vào nhau một cách hoàn hảo, tạo nên một bản tình ca độc đáo, chỉ thuộc về riêng hai người.
***
Khi hoàng hôn bắt đầu buông xuống, nhuộm đỏ cả một góc trời và mặt hồ mênh mông bằng những gam màu rực rỡ từ cam, hồng đến tím, Hạ Vãn An và Hàn Kính Niên trở về căn phòng nghỉ dưỡng. Họ không vội vào trong mà dừng lại ở ban công rộng rãi, nơi có thể ngắm trọn vẹn cảnh tượng hùng vĩ của thiên nhiên. Gió dịu nhẹ thổi qua, mang theo cái se lạnh của buổi tối và mùi hương đặc trưng của sông nước, làm dịu đi những cảm giác còn vương vấn của một ngày dài. Tiếng sóng vỗ rì rào đều đặn vào bờ, như một bản lullaby tự nhiên, hòa cùng tiếng chim về tổ xa xa, tạo nên một không gian lãng mạn và yên tĩnh đến nao lòng.
Hàn Kính Niên nhẹ nhàng ôm Hạ Vãn An từ phía sau, vòng tay anh bao bọc lấy cơ thể cô, đặt cằm lên vai cô. Anh cảm nhận hơi ấm từ người cô, cảm nhận nhịp thở đều đều của cô. Anh biết, cô đã hoàn toàn thả lỏng, hoàn toàn tin tưởng vào anh, vào khoảnh khắc này. Hạ Vãn An tựa đầu vào vai anh, mái tóc đen dài của cô khẽ cọ vào má anh, mềm mại và mượt mà. Cô không nói gì, chỉ lặng lẽ ngắm nhìn khung cảnh hoàng hôn đang dần chìm xuống, ánh mắt to tròn nhưng lúc nào cũng như đang ngái ngủ của cô lại ánh lên một vẻ dịu dàng, bình yên đến lạ.
Kính Niên khẽ vuốt ve bụng bầu của cô, cảm nhận sự sống đang lớn dần bên trong. Anh biết, chuyến đi này không giống như bất kỳ chuyến đi nào khác mà anh từng lên kế hoạch. Không có những hoạt động sôi nổi, không có những điểm tham quan ấn tượng. Tất cả chỉ là sự bình yên, sự tĩnh lặng, và những khoảnh khắc được ở bên nhau. Anh nhận ra, đây chính là "chữa lười" theo cách của Hạ Vãn An – không phải là thay đổi bản chất của cô, mà là tìm thấy niềm vui trong chính sự lười biếng ấy, biến nó thành một phần của hạnh phúc. Và anh, yêu điều đó. Anh yêu cách cô tìm thấy sự an yên trong những điều giản dị nhất, và anh yêu việc được chia sẻ những khoảnh khắc ấy cùng cô.
"Anh Kính Niên..." Hạ Vãn An khẽ thì thầm, giọng nói nhỏ nhẹ, phá vỡ sự im lặng. Cô tựa sâu hơn vào vai anh, như muốn hòa mình vào hơi ấm của anh. "Em chỉ muốn... được như thế này... mãi mãi."
Câu nói ngắn gọn nhưng đầy cảm xúc của cô khiến trái tim Hàn Kính Niên như thắt lại. Anh cúi xuống, hôn lên đỉnh đầu cô, mùi hương quen thuộc của cô khiến anh cảm thấy bình yên đến lạ. "Anh cũng vậy, An An," anh đáp lại, giọng nói trầm ấm và chân thành. "Anh chỉ muốn sống bên cạnh em." Câu nói ấy không chỉ là một lời hứa, mà còn là một mong ước sâu sắc từ tận đáy lòng anh.
Hạ Vãn An khẽ ngẩng đầu lên, đôi mắt cô lấp lánh dưới ánh hoàng hôn cuối cùng, như chứa đựng cả một dải ngân hà. Cô nhìn thẳng vào mắt anh, một cái nhìn sâu sắc và đầy tin tưởng. "Cùng anh... nuôi con... và ngủ."
Bốn chữ cuối cùng của cô – "và ngủ" – khiến Hàn Kính Niên không khỏi bật cười. Tiếng cười trầm ấm của anh vang vọng trong không gian, xua đi mọi sự căng thẳng, lo âu. Anh biết, dù cho bản năng làm mẹ có trỗi dậy mạnh mẽ đến đâu, dù cho cô có yêu anh và yêu con nhiều đến nhường nào, thì Hạ Vãn An vẫn sẽ là Hạ Vãn An, vẫn sẽ yêu giấc ngủ hơn bất cứ thứ gì trên đời. Nhưng chính cái "lười biếng" đáng yêu ấy, chính sự giản dị ấy lại làm nên nét đặc trưng không thể trộn lẫn của cô, và cũng là điều anh yêu nhất ở cô. Cô không cần phải thay đổi vì anh, vì con, chỉ cần là chính cô, là đủ.
Hàn Kính Niên ôm chặt cô vào lòng, cảm nhận sự bình yên và hạnh phúc trọn vẹn đang lan tỏa khắp cơ thể. Anh khẽ thở dài một tiếng, nhưng đó là một tiếng thở dài của sự mãn nguyện. Anh biết, tình yêu của họ đã vượt qua mọi sóng gió, mọi khác biệt, để đạt đến một cảnh giới mới, nơi sự thấu hiểu và chấp nhận là nền tảng vững chắc nhất.
Anh nhẹ nhàng buông một tay ra, với lấy cuốn Sổ Tay Ghi Chép 'Khoảnh Khắc Của Chúng Ta' được đặt trên bàn nhỏ. Anh mở trang giấy trắng, rút chiếc bút quen thuộc ra và bắt đầu ghi lại. Từng nét chữ của anh đều chứa đựng sự cẩn trọng và tình yêu. Anh muốn lưu giữ lại khoảnh khắc này, lời nói này, cảm xúc này. Anh tin rằng, sau này, khi Hạ Vãn An đọc lại cuốn sổ này, cô sẽ hiểu được tình yêu sâu sắc mà anh dành cho cô, và cho gia đình nhỏ của họ. Cô sẽ hiểu rằng, ngay cả sự lười biếng của cô, trong mắt anh, cũng là một phần đáng yêu, một gia vị không thể thiếu trong cuộc sống hôn nhân của họ.
Hoàng hôn đã lặn hẳn, để lại một màn đêm đen kịt với hàng ngàn vì sao lấp lánh. Ánh trăng tròn vành vạnh treo lơ lửng trên bầu trời, soi sáng mặt hồ tĩnh lặng. Kính Niên khẽ hôn lên tóc Vãn An lần nữa. Cô khẽ rúc sâu hơn vào lòng anh, đôi mắt đã nhắm nghiền. Anh biết, cô lại chìm vào giấc ngủ. Nhưng lần này, giấc ngủ của cô không chỉ là sự lười biếng, mà còn là sự bình yên, sự tin tưởng tuyệt đối vào người đàn ông đang ôm cô, và sự mãn nguyện khi được ở bên cạnh hai người cô yêu thương nhất. Anh mỉm cười, cảm nhận sự ấm áp của gia đình nhỏ này, một gia đình đang dần hoàn thiện, một tình yêu vĩnh cửu đang được kiến tạo, từng chút một, mỗi ngày.
Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, được phát hành độc quyền tại truyen.free.