Chỉ muốn sống bên cạnh anh - Chương 34: Giai Điệu Nơi Giấc Mơ Đầu Tiên
Hàn Kính Niên vẫn ngồi bất động trên ghế sofa, hơi thở của Hạ Vãn An đều đều phả vào cổ anh, nhẹ như một sợi tơ, nhưng lại siết chặt trái tim anh hơn bất kỳ lời nói nào. Cô vẫn tựa đầu vào vai anh, bàn tay mềm mại khẽ nắm chặt vạt áo sơ mi của anh. Mùi hương dịu nhẹ từ mái tóc cô, pha lẫn chút hương tinh dầu oải hương từ chiếc nến thơm đang cháy dở trên bàn, bao trùm lấy anh, tạo nên một không gian riêng tư, ấm áp đến lạ lùng. Anh cảm nhận được nhịp đập chậm rãi, bình yên của cô, và chính nhịp đập ấy cũng đang xoa dịu những lo toan, bộn bề trong lòng anh.
Anh không dám cử động, sợ rằng chỉ một hơi thở mạnh cũng sẽ phá vỡ khoảnh khắc quý giá này. Đây không phải là sự lãng mạn ồn ào mà anh vẫn thường mong đợi, không phải những buổi tối hẹn hò náo nhiệt hay những chuyến đi xa hoa. Đây là một sự lãng mạn thầm lặng, một sự kết nối sâu sắc được thể hiện qua những hành động nhỏ bé, vô thức. Cô ấy tin tưởng anh đến mức có thể hoàn toàn thả lỏng, hoàn toàn là chính mình khi ở bên anh, ngay cả trong giấc ngủ. Anh khẽ nghiêng đầu, má anh khẽ chạm vào mái tóc mềm mại của cô. Sự ấm áp lan tỏa từ điểm chạm ấy, như một dòng suối mát lành chảy qua tâm hồn anh, rửa trôi đi mọi nghi ngờ, mọi sự bất an mà anh từng mang trong mình.
Tiếng nhạc jazz nhẹ nhàng vẫn thì thầm từ chiếc loa nhỏ, tiếng còi xe vọng lên từ xa vẫn mơ hồ như một phần của cuộc sống ngoài kia, nhưng trong khoảnh khắc này, mọi thứ dường như đều dừng lại, chỉ còn lại anh và cô, trong một vũ trụ riêng tư được dệt nên từ sự yên bình và tình yêu. Anh khẽ siết nhẹ bàn tay cô thêm lần nữa, một cái siết tay không chỉ là yêu thương, mà còn là lời hứa thầm kín: anh sẽ bảo vệ sự bình yên này, sẽ trân trọng cách yêu độc đáo của cô. Anh sẽ không còn tìm kiếm những điều cô không có, mà sẽ trân trọng những điều cô đang trao cho anh, theo cách riêng của cô. Áp lực từ Mẹ Hàn vẫn còn đó, những kỳ vọng từ bên ngoài xã hội vẫn luôn tồn tại, nhưng giờ đây, anh đã có một lá chắn vững chắc hơn – đó là tình yêu và sự thấu hiểu dành cho Hạ Vãn An, người vợ lười biếng nhưng lại có cách yêu thương tinh tế và chân thành nhất thế gian.
Kính Niên muốn giữ mãi khoảnh khắc này, nhưng anh biết Vãn An cần được nghỉ ngơi thoải mái trên giường. Anh nhẹ nhàng, cẩn trọng nhất có thể, khẽ luồn tay dưới lưng và đầu cô, bế cô lên. Cơ thể cô nhẹ bẫng, mềm mại như một chú mèo con đang say ngủ. Cô không hề tỉnh giấc, chỉ khẽ cựa mình, rúc sâu hơn vào lòng anh, một hành động vô thức khiến trái tim anh càng thêm tan chảy. Anh bước từng bước chậm rãi về phía phòng ngủ, bóng tối dịu nhẹ bao trùm căn phòng, chỉ có ánh đèn ngủ mờ ảo hắt ra từ góc phòng, đủ để anh không vấp ngã. Đặt cô xuống chiếc giường với Bộ Chăn Gối Cao Cấp 'Đám Mây' êm ái, anh cẩn thận kéo chăn đắp ngang vai cho cô. Anh ngắm nhìn gương mặt thanh tú, bình yên của cô trong giấc ngủ. Đôi mắt to tròn thường ngày giờ nhắm nghiền, hàng mi cong dài khẽ rung động theo từng hơi thở. Mái tóc đen dài xõa tung trên gối, tạo thành một vầng hào quang mềm mại.
Anh khẽ cúi xuống, đặt một nụ hôn nhẹ lên trán cô. Nụ hôn ấy không chỉ chứa đựng tình yêu, mà còn là sự hối lỗi, sự thấu hiểu và một lời hứa. "Vợ à...", anh thì thầm, giọng nói trầm ấm chỉ đủ cho chính anh nghe thấy, "anh xin lỗi vì đã không hiểu em sớm hơn." Anh ngồi bên giường một lúc lâu, chỉ để ngắm nhìn cô, để cảm nhận sự bình yên tỏa ra từ cô. Rồi anh đứng dậy, khẽ khàng rời khỏi phòng ngủ, để lại Vãn An chìm sâu vào giấc mộng đẹp.
Trở lại phòng khách, Kính Niên ngồi xuống chiếc ghế sofa quen thuộc, nơi vừa nãy Vãn An đã tựa vào vai anh. Anh đưa tay lên mu bàn tay mình, khẽ miết nhẹ lên nơi mà bàn tay cô vừa chạm vào. Sự ấm áp vẫn còn vương vấn, như một dấu ấn không phai. Ánh mắt anh vô thức lạc vào giá sách gần đó, rồi dừng lại ở một cuốn sổ tay bìa da cũ kỹ, có khắc dòng chữ "Khoảnh Khắc Của Chúng Ta". Anh mỉm cười nhẹ. Cuốn sổ này, anh đã bắt đầu ghi chép từ những ngày đầu họ quen nhau, ghi lại những kỷ niệm, những câu nói, những hành động nhỏ mà anh thấy đặc biệt. Anh từng nghĩ nó sẽ là minh chứng cho một tình yêu lãng mạn, tràn đầy những điều bất ngờ. Nhưng giờ đây, anh biết nó còn hơn thế.
Anh nhẹ nhàng cầm cuốn sổ lên, từng trang giấy cũ kỹ, ngả màu thời gian, lật qua trong tay anh. Anh dừng lại ở một trang có ghi chú cẩn thận: "20/3/Năm X: Cùng anh... ngủ!" kèm theo một dấu hỏi chấm lớn, và những dòng chữ nguệch ngoạc thể hiện sự khó hiểu của anh khi đó. "Mình đã từng ngốc nghếch đến thế sao?", Kính Niên khẽ thầm thì, giọng nói đầy hối tiếc. "Hóa ra ngay từ đầu, em đã nói với anh rồi, nhưng anh lại không nhận ra."
Càng nhìn vào dòng chữ ấy, những ký ức năm xưa càng ùa về, rõ ràng như vừa mới xảy ra ngày hôm qua. Anh nhớ lại ngày đầu tiên anh gặp cô, một hình ảnh đã in sâu vào tâm trí anh, trở thành khởi nguồn cho tình yêu độc đáo này.
***
Đó là một buổi chiều nắng nhẹ, 5 năm trước, tại Thư viện Quốc gia. Ánh nắng tháng Ba vàng óng xuyên qua những cửa sổ vòm lớn, tạo thành những dải sáng huyền ảo trên nền gạch hoa cổ kính. Không khí trong thư viện thật đặc trưng: mùi giấy cũ, gỗ, và một chút bụi thời gian thoang thoảng. Tiếng lật sách sột soạt, tiếng gõ bàn phím nhẹ từ khu vực máy tính, và những tiếng thì thầm nhỏ khi trao đổi, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng của sự học thuật và yên tĩnh.
Kính Niên khi ấy vẫn còn là một sinh viên năm cuối đầy tham vọng, đang vùi đầu vào đống tài liệu cho luận văn tốt nghiệp. Anh đã quen với việc dành hàng giờ đồng hồ ở đây, nhưng chưa bao giờ anh thấy một hình ảnh nào đặc biệt đến thế.
Ở một góc khuất, bên cạnh một chồng sách cao ngất, là một cô gái. Cô đang ngủ gật trên bàn, đầu tựa vào cuốn sách dày cộp, mái tóc đen dài hơi rối xõa xuống vai. Ánh nắng xuyên qua cửa sổ, nhẹ nhàng vuốt ve gương mặt thanh tú, nhỏ nhắn của cô, khiến làn da trắng ngần của cô càng thêm nổi bật. Đôi mắt cô nhắm nghiền, hàng mi cong dài khẽ rung động theo từng hơi thở đều đều. Cô mặc một chiếc áo hoodie rộng rãi, che đi vóc dáng mảnh mai. Toàn bộ khung cảnh ấy, dưới ánh nắng chiều, giống như một bức tranh tĩnh vật, đẹp đến nao lòng.
Kính Niên bất giác dừng lại. Anh chưa từng thấy ai có thể ngủ gật một cách tự nhiên và bình yên đến vậy giữa một nơi trang nghiêm như thư viện. Có lẽ vì vậy, anh đã bị thu hút một cách kỳ lạ. Anh không thể rời mắt khỏi cô, cảm thấy một sự tò mò mạnh mẽ trỗi dậy trong lòng. "Ngay từ lần đầu gặp em, anh đã biết em thuộc về giấc ngủ", anh thầm nhủ với bản thân khi đó, một nụ cười nhẹ nhàng nở trên môi.
Anh cố tình đặt một cuốn sách dày lên bàn gần đó, tạo ra một tiếng động nhỏ. *Cộp!* Âm thanh vang lên khá rõ trong không gian yên tĩnh. Nhưng cô gái vẫn không hề tỉnh giấc, chỉ khẽ cựa mình rồi lại tiếp tục chìm sâu vào giấc ngủ. Kính Niên cảm thấy có chút bất lực, nhưng đồng thời cũng cảm thấy buồn cười. Anh lại thử ho nhẹ một tiếng, rồi lại một tiếng nữa. Không có gì. Cô gái vẫn ngủ say như thể cô đang ở trong thế giới riêng của mình, hoàn toàn tách biệt khỏi mọi ồn ào xung quanh.
Một cảm giác khác lạ dấy lên trong lòng anh. Đó không phải là sự bực mình vì bị cô làm phiền, mà là một sự tò mò pha lẫn thích thú. Anh cảm thấy như mình vừa khám phá ra một điều gì đó rất đặc biệt, rất độc đáo. Anh nhẹ nhàng bước lại gần hơn, đứng đối diện với cô. Gương mặt cô khi ngủ trông thật thơ ngây, không chút phòng bị. Anh muốn biết cô là ai, điều gì đã khiến cô có thể ngủ gật một cách vô tư đến vậy giữa thư viện đầy người. Lúc đó, anh chỉ nghĩ đơn giản rằng cô ấy chắc hẳn là một người rất thiếu ngủ, hoặc là một người có tâm hồn vô cùng bình yên.
Kính Niên đứng đó một lúc lâu, chỉ để ngắm nhìn cô, cảm nhận sự thanh bình lạ thường tỏa ra từ cô. Anh không biết rằng, khoảnh khắc định mệnh này, nơi anh lần đầu tiên nhìn thấy Hạ Vãn An chìm vào giấc ngủ, chính là khởi đầu cho một hành trình tình yêu đầy bất ngờ và những hiểu lầm đáng yêu, mà phải đến tận sau này, anh mới có thể thấu hiểu trọn vẹn. Anh mỉm cười, một nụ cười thật nhẹ nhàng, rồi quay trở lại với công việc của mình, nhưng trong tâm trí anh, hình ảnh cô gái say ngủ vẫn cứ hiện hữu, như một dấu ấn không thể phai mờ.
***
Ký ức về buổi gặp đầu tiên tan biến, nhường chỗ cho một kỷ niệm khác, cũng đầy sự "ngủ gật" của cô, nhưng lại khiến Kính Niên khi đó cảm thấy hụt hẫng và bối rối hơn rất nhiều.
Đó là một buổi tối mùa mưa, 5 năm trước, tại Quán cà phê 'Góc Bình Yên' – một trong những địa điểm hẹn hò yêu thích của Vãn An. Quán có phong cách Indochine pha chút hiện đại, với tường gạch trần, bàn ghế gỗ cũ kỹ, đèn lồng giấy và rất nhiều chậu cây xanh, tạo nên một không gian thư thái, lãng mạn. Nhạc jazz nhẹ nhàng du dương, tiếng lật sách sột soạt, tiếng chuông gió leng keng mỗi khi có khách ra vào, và tiếng trò chuyện nhỏ nhẹ của các cặp đôi khác, tất cả tạo nên một bầu không khí ấm cúng, mời gọi. Mùi cà phê rang xay thơm nồng, mùi sách cũ đặc trưng, và thoảng hương hoa lài từ bình hoa nhỏ trên bàn, hòa quyện vào nhau, đánh thức mọi giác quan.
Kính Niên đã lên kế hoạch cho buổi hẹn hò này rất kỹ lưỡng. Anh đã đặt trước một góc nhỏ yên tĩnh nhất của quán, chuẩn bị một bó hoa nhỏ và một món quà đặc biệt – một chiếc khăn choàng cashmere mềm mại mà anh biết Vãn An sẽ thích, vì cô luôn dễ bị lạnh. Anh muốn dành một buổi tối thật lãng mạn, kể cho cô nghe về những dự định tương lai, những chuyến đi anh muốn thực hiện cùng cô.
"An An, em có nghe anh nói không? Anh đã lên kế hoạch cho chuyến đi Đà Lạt vào cuối tuần sau", Kính Niên hào hứng kể, ánh mắt lấp lánh niềm vui. "Chúng ta sẽ đi ngắm bình minh trên núi Lang Biang, rồi đến Thung Lũng Tình Yêu, và cả những vườn hoa cẩm tú cầu nữa. Anh nghĩ em sẽ thích lắm đấy. Sẽ rất lãng mạn..."
Vãn An ngồi đối diện anh, đầu khẽ tựa vào vai anh. Cô đã lắng nghe anh kể chuyện từ đầu buổi, đôi mắt to tròn thường ngày vẫn mơ màng như thể đang ở giữa ranh giới của giấc ngủ và sự tỉnh táo. Khi Kính Niên nói đến "lãng mạn", cô khẽ cựa mình. Bàn tay nhỏ bé của cô, trước đó vẫn đặt trên đùi anh, giờ khẽ vươn ra, vô thức nắm lấy vạt áo sơ mi của anh. Một cử chỉ nhỏ, nhưng lại mang theo một sự tin tưởng và phụ thuộc lạ kỳ. Kính Niên cảm thấy trái tim mình khẽ rung động.
"Ưm..." Vãn An khẽ lầm bầm, giọng nói trầm nhẹ, chậm rãi, gần như không nghe rõ. Cô khẽ ngẩng đầu lên một chút, đôi mắt vẫn nhắm nghiền, như thể cô đang nói trong mơ. "Ưm... cùng anh... ngủ..."
Rồi, cô lại chìm vào giấc ngủ sâu, đầu lại tựa hẳn vào vai anh, hơi thở đều đều. Bàn tay nhỏ bé vẫn nắm chặt vạt áo anh, như thể sợ anh sẽ biến mất.
Kính Niên hoàn toàn sững sờ. Anh đã chuẩn bị bao nhiêu thứ, lên kế hoạch cho bao nhiêu điều lãng mạn, và câu trả lời anh nhận được là "ngủ"? Anh cảm thấy một sự hụt hẫng khó tả. Tim anh như thắt lại. Có phải cô không thích anh? Hay cô không coi trọng buổi hẹn hò này? Mọi kỳ vọng về một buổi tối lãng mạn bỗng chốc tan biến, thay vào đó là sự bối rối và một chút thất vọng. Anh nhìn bó hoa hồng đặt trên bàn, nhìn món quà được gói cẩn thận, rồi nhìn cô gái đang ngủ say trên vai mình.
"Ngủ? Cô ấy lại muốn ngủ sao? Mình đã chuẩn bị bao nhiêu thứ...", Kính Niên thầm nhủ, giọng nói nội tâm đầy bất lực. Anh nhẹ nhàng thở dài, một tiếng thở dài nặng trĩu. Anh muốn hỏi cô, muốn đánh thức cô dậy và hỏi cô có thực sự muốn ngủ đến vậy không, hay là cô không muốn ở bên anh. Nhưng nhìn gương mặt bình yên của cô, anh lại không nỡ.
Cuối cùng, anh vẫn không đánh thức cô. Anh nhẹ nhàng xoa đầu cô, mái tóc đen mềm mại lướt qua kẽ tay anh. Mặc dù có chút hụt hẫng, nhưng trong khoảnh khắc đó, anh cũng cảm nhận được một sự ấm áp lạ lùng. Cô ấy đã chọn ngủ trên vai anh, tin tưởng anh đến mức có thể hoàn toàn thả lỏng. Có lẽ, đó cũng là một cách thể hiện tình cảm của cô? Dù anh vẫn chưa thể hiểu rõ. Anh gói món quà lại, cất đi. Bó hoa hồng vẫn nằm đó, im lặng, như một minh chứng cho những kỳ vọng lãng mạn đã không thành. Anh để cô tựa vào vai mình suốt buổi tối hôm đó, chỉ để cảm nhận sự hiện diện của cô, dù cô đang chìm trong giấc ngủ.
***
Tiếng gió mùa đông khẽ rít qua khe cửa sổ, đưa Kính Niên trở về với thực tại. Cuốn sổ tay "Khoảnh Khắc Của Chúng Ta" vẫn mở ra ở trang ghi chú "20/3/Năm X: Cùng anh... ngủ!". Anh ngồi bất động, đôi mắt nhắm lại, để những ký ức và sự thấu hiểu hòa quyện vào nhau, tạo thành một dòng chảy cảm xúc mạnh mẽ.
Giờ đây, mọi mảnh ghép bỗng chốc khớp vào nhau một cách hoàn hảo. Câu nói "Cùng anh... ngủ!" không phải là lời từ chối, không phải là sự thờ ơ hay thiếu tôn trọng. Nó là một lời mời gọi, một lời thổ lộ tình yêu theo cách riêng của Hạ Vãn An. Cô ấy không cần những lời hứa hẹn to tát, không cần những kế hoạch hoành tráng, hay những chuyến đi xa hoa để cảm thấy hạnh phúc. Đối với cô, hạnh phúc lớn nhất, sự bình yên tuyệt đối, chính là được ở bên anh, được chìm vào giấc ngủ an lành trong vòng tay anh, trong sự hiện diện của anh.
Anh nhớ lại những lần anh hỏi cô về kế hoạch cho các dịp đặc biệt như Lễ Tình nhân, Giáng Sinh, hay Kỷ niệm ngày cưới, và câu trả lời quen thuộc anh nhận được luôn là "Ngủ!". Ngày trước, anh đã từng cảm thấy thất vọng, thậm chí có chút tủi thân. Anh đã từng nghĩ cô ấy không quan tâm, không muốn vun đắp tình yêu theo cách mà anh vẫn hình dung. Nhưng giờ đây, anh đã hiểu.
"Hóa ra, 'Cùng anh... ngủ!' không phải là em không yêu anh, mà là em yêu anh đến mức muốn dành cả những giấc mơ bên anh, muốn anh là sự bình yên tuyệt đối của em. Đó là cách em tin tưởng anh nhất, An An của anh," Kính Niên thầm thì, giọng nói trầm ấm, đầy yêu thương và thấu hiểu. Một nụ cười mãn nguyện, rạng rỡ nở trên môi anh. Nụ cười đó không chỉ là sự nhẹ nhõm khi cuối cùng cũng hiểu được người mình yêu, mà còn là sự biết ơn sâu sắc vì cô đã chọn anh làm bến đỗ bình yên của mình.
Anh nhận ra rằng, ngay cả những cái chạm tay vô thức, những cái tựa đầu nhẹ nhàng, hay những lần cô chìm vào giấc ngủ trên vai anh, tất cả đều là những "lời yêu" không lời mà cô đã âm thầm gửi đến anh trong suốt những năm qua. Anh đã quá bận rộn với những kỳ vọng của riêng mình, với những định nghĩa "lãng mạn" mà xã hội áp đặt, mà quên mất rằng tình yêu có vô vàn ngôn ngữ, và ngôn ngữ của Hạ Vãn An lại là một bản hòa ca dịu êm của sự bình yên và tin tưởng tuyệt đối.
Kính Niên nhẹ nhàng đặt cuốn sổ tay xuống bàn, ánh mắt anh giờ đây không còn mang vẻ bất lực hay bối rối, mà thay vào đó là sự thấu suốt và một tình yêu sâu sắc, không cần phải chứng minh bằng lời. Anh đứng dậy, bước về phía phòng ngủ, nơi Hạ Vãn An đang say giấc nồng. Căn phòng chìm trong bóng tối dịu nhẹ, chỉ có ánh trăng khẽ lọt qua khung cửa sổ, vẽ nên những vệt sáng bạc trên sàn nhà.
Anh đến bên giường, ngắm nhìn Hạ Vãn An đang ngủ say trên chiếc giường với Bộ Chăn Gối Cao Cấp 'Đám Mây' êm ái. Gương mặt cô vẫn thanh tú, bình yên như lần đầu anh gặp cô ở thư viện, như lần cô ngủ gật trên vai anh ở quán cà phê. Anh khẽ cúi xuống, hôn lên trán cô lần nữa. Nụ hôn này, khác với nụ hôn trước đó, không còn chứa đựng sự hối lỗi, mà chỉ còn lại tình yêu thuần khiết, sự trân trọng và một lời hứa chắc chắn.
Anh sẽ bảo vệ giấc ngủ của cô, bảo vệ sự bình yên của cô khỏi mọi áp lực, mọi kỳ vọng từ bên ngoài. Anh sẽ học cách trân trọng những khoảnh khắc nhỏ bé này, bởi vì đó chính là cách Hạ Vãn An nói "anh yêu em". Và anh, anh chỉ muốn sống bên cạnh cô, cùng cô... ngủ, cùng cô trải qua những khoảnh khắc bình yên nhất, cho đến trọn đời.
Truyện do Long thiếu trực tiếp sáng tác, phát hành độc quyền trên truyen.free.