Chỉ muốn sống bên cạnh anh - Chương 97: Giai Điệu Bình Yên: Kính Niên Thay Đổi Chiến Lược
Ánh nắng ban mai xuyên qua khe hở của rèm cửa, vẽ lên sàn nhà những vệt sáng vàng nhạt. Tiếng chim hót líu lo từ khu vườn bên ngoài vọng vào, lảnh lót và trong trẻo như một bản giao hưởng buổi sớm. Gió nhẹ luồn qua cánh cửa ban công khép hờ, mang theo mùi hương gỗ dịu nhẹ của nội thất hòa lẫn với thoang thoảng hương hoa dại từ những khóm hoa leo. Trong không gian yên bình và riêng tư ấy, Hàn Kính Niên khẽ cựa mình.
Anh mở mắt, cảm nhận sự mềm mại của bộ chăn gối cao cấp "Đám Mây" đang ôm lấy cơ thể mình. Bên cạnh anh, Hạ Vãn An vẫn say ngủ, hơi thở đều đặn và nhẹ nhàng như một cánh bướm. Làn da trắng ngần của cô phản chiếu ánh sáng dịu nhẹ, đôi môi khẽ hé nở một nụ cười mơ hồ. Khuôn mặt thanh tú của cô, dù không trang điểm, vẫn toát lên vẻ đẹp thuần khiết và bình yên lạ thường. Mái tóc đen dài, thường ngày được búi lỏng lẻo, giờ đây xõa tung trên gối, vài sợi vương trên gương mặt, khiến vẻ mơ màng của cô càng thêm rõ nét.
Kính Niên lặng lẽ ngắm nhìn vợ mình. Trong đầu anh, lời nói của cô về vết nứt trên thân cây cổ thụ hôm qua vẫn văng vẳng: "Là sự kháng cự... Giống như... sự tự do. Vết nứt không phải là yếu đuối, là dấu vết của một cuộc chiến nội tại." Anh đã từng nghĩ mình hiểu cô, đã từng cố gắng "chữa lười" cho cô bằng đủ mọi hoạt động năng động, từ trekking đến trò chơi tập thể, từ những chuyến đi khám phá đến những buổi hẹn hò sôi nổi. Nhưng tất cả những nỗ lực ấy, giờ đây anh nhận ra, đều là xuất phát từ kỳ vọng của *anh* về một người vợ "hoạt bát", chứ không phải từ sự thấu hiểu *cô*.
Một tiếng thở dài khẽ thoát ra từ lồng ngực Kính Niên. Anh đã sai rồi. Cô ấy không cần phải 'năng động' theo cách của anh. Cô ấy có cách riêng để cảm nhận thế giới, và cách đó sâu sắc hơn anh tưởng rất nhiều. Sự lười biếng của Hạ Vãn An không phải là sự thờ ơ hay thiếu quan tâm, mà là một cách cô tận hưởng cuộc sống, một cách cô kết nối với thế giới nội tâm của riêng mình. Có lẽ, những lúc cô say ngủ giữa thiên nhiên, cô không chỉ đơn thuần là ngủ, mà là đang thu mình lại, lắng nghe những âm thanh thầm kín của vũ trụ, cảm nhận sự sống đang chảy trôi xung quanh.
Anh khẽ ngồi dậy, động tác nhẹ nhàng đến mức không làm Vãn An tỉnh giấc. Anh vén nhẹ một sợi tóc vương trên trán cô, vuốt ve má cô một cách trìu mến. Xúc giác mềm mại dưới ngón tay anh càng củng cố thêm ý nghĩ rằng cô mong manh, và cần được bảo vệ, được thấu hiểu, chứ không phải bị gò ép vào khuôn khổ nào. Anh đứng dậy, bước ra ban công.
Không khí buổi sớm mát lành mơn man da thịt. Dưới ánh nắng vàng như mật, khu vườn resort hiện lên với vẻ đẹp tinh khôi. Những bụi hoa dại khoe sắc, những cây cổ thụ vươn mình mạnh mẽ. Kính Niên tựa tay vào lan can, ánh mắt xa xăm. Anh suy tư về những gì đã diễn ra. Mấy ngày qua, anh đã cố gắng lên kế hoạch thật chi tiết cho chuyến đi này, với hy vọng sẽ khơi dậy hứng thú của cô, giúp cô thoát khỏi "vòng xoáy" của giấc ngủ. Anh đã chuẩn bị những trò chơi, những con đường mòn, những buổi học nấu ăn... Tất cả đều là những hoạt động mà anh nghĩ rằng một "người bình thường" sẽ thích thú. Nhưng Hạ Vãn An không phải là "người bình thường". Cô là Hạ Vãn An, duy nhất và đặc biệt.
Anh nhìn xuống bàn cạnh giường. Cuốn sổ phác thảo của Vãn An vẫn nằm đó. Một góc của cuốn sổ hơi nhô ra, để lộ một nét vẽ nguệch ngoạc mà cô đã để lại. Đó là một hình ảnh đơn giản, một cành cây khô với những nụ chồi nhỏ xíu đang hé mở, nhưng trong mắt anh, nó lại ẩn chứa một sức sống kỳ lạ. Anh nhớ lại chiếc lá khô được ép cẩn thận mà anh từng thấy trong cuốn sổ. Chúng không chỉ là những sở thích đơn thuần, mà là những mảnh ghép nhỏ của một bức tranh lớn hơn, một thế giới nội tâm phong phú mà anh chỉ mới bắt đầu chạm vào.
Anh đã từng tin rằng tình yêu cần phải được thể hiện bằng những hành động lớn lao, những bất ngờ lãng mạn, những chuyến đi kỳ thú. Nhưng có lẽ, với Vãn An, tình yêu lại được đo lường bằng sự hiện diện, sự chấp nhận, và những khoảnh khắc bình yên giản dị. Anh đã cố gắng tạo ra một Vãn An "năng động" trong tưởng tượng của mình, mà quên mất rằng Vãn An hiện tại, lười biếng, mơ màng, nhưng lại sâu sắc và tinh tế theo cách riêng, mới chính là người anh yêu.
Kính Niên cảm thấy một sự nhẹ nhõm lan tỏa trong lòng. Một gánh nặng vô hình dường như được trút bỏ. Anh sẽ không cố gắng thay đổi cô nữa. Anh sẽ không ép buộc cô tham gia bất kỳ hoạt động nào mà cô không muốn. Thay vào đó, anh sẽ ở bên cạnh cô, chia sẻ những khoảnh khắc yên bình, tạo ra một không gian mà cô có thể "lười biếng" theo cách sáng tạo và có ý nghĩa hơn. Anh sẽ là người lắng nghe, người thấu hiểu, và là người trân trọng từng "vết nứt", từng "lựa chọn" của cô. Anh sẽ ghi lại những "khoảnh khắc của chúng ta" như thế này, từng lời nói, từng cảm nhận, để mỗi ngày đều là một hành trình khám phá thế giới của người phụ nữ anh yêu. Anh sẽ tìm cách khơi gợi những sở thích tiềm ẩn của cô, không phải để cô "năng động" hơn, mà để cô có thể thể hiện sự tinh tế của mình một cách tự do nhất. Anh sẽ chấp nhận Vãn An, trọn vẹn và không điều kiện.
Với quyết định mới trong lòng, Kính Niên quay trở lại phòng. Ánh mắt anh tràn đầy sự dịu dàng và kiên nhẫn. Anh ngồi xuống mép giường, đưa tay vuốt nhẹ mái tóc Hạ Vãn An một lần nữa. Mùi hương dịu nhẹ từ tóc cô vẫn thoang thoảng, mang theo sự bình yên quen thuộc. Anh khẽ cười, một nụ cười mãn nguyện và đầy yêu thương. Anh biết, hành trình khám phá Hạ Vãn An, nàng tiên ngủ giữa cuộc đời anh, sẽ còn rất dài, và anh đã sẵn sàng cho nó, từng bước một, cùng cô, trong thế giới rất riêng của hai người.
***
Buổi chiều, Kính Niên không đưa Hạ Vãn An đi trekking qua rừng hay khám phá thác nước như những kế hoạch ban đầu anh đã vạch ra trong đầu. Thay vào đó, anh nhẹ nhàng gọi cô dậy sau giấc ngủ trưa kéo dài.
"Vợ à, em dậy chưa? Chúng ta đi ngắm cảnh một chút nhé?" Giọng anh trầm ấm, dịu dàng, không hề có chút thúc giục hay ép buộc nào.
Hạ Vãn An khẽ cựa mình. Đôi mắt to tròn vẫn còn lim dim, nhưng cô không phản đối. Cô chỉ khẽ gật đầu, vươn vai một cái thật dài, rồi để anh dìu mình xuống giường. Cô chọn một bộ váy cotton rộng rãi, màu trắng tinh khôi, giản dị nhưng lại tôn lên vẻ thanh thoát của cô.
Kính Niên nắm tay cô, dẫn cô ra khỏi phòng. Thay vì đến những địa điểm ồn ào hay đông người, anh đưa cô đến một góc nhỏ yên tĩnh bên bờ hồ trong khuôn viên resort. Nơi đây có một chiếc ghế đá cũ kỹ, rêu phong, nằm khuất trong bóng râm của một cây cổ thụ hàng trăm năm tuổi. Rễ cây xù xì, gân guốc nổi lên mặt đất như những con trăn khổng lồ đang ngủ yên. Không khí mát mẻ, dễ chịu, tách biệt hoàn toàn khỏi sự ồn ào của khu vực bể bơi hay nhà hàng.
Tiếng nước hồ vỗ nhẹ vào bờ, tạo nên một giai điệu đều đặn và êm tai. Xa xa, tiếng ve kêu râm ran như một dàn hợp xướng mùa hè bất tận. Gió nhẹ thổi qua tán lá cổ thụ, tạo nên những âm thanh xào xạc rì rào như lời thì thầm của thiên nhiên. Mùi đất ẩm quyện với hương cây cỏ xanh tươi và thoang thoảng hương hoa sứ từ đâu đó bay đến, tạo nên một bản hòa tấu khứu giác đầy thư thái.
"Em ngồi đây nhé, An An." Kính Niên nhẹ nhàng đặt cô xuống ghế đá. Anh trải một tấm khăn mỏng lên mặt ghế để cô không bị lạnh. "Anh có mang sách và cả sổ vẽ cho em nữa. Em muốn đọc sách hay chỉ muốn ngắm cảnh thôi, An An?"
Hạ Vãn An không vội trả lời. Cô tựa lưng vào thân cây cổ thụ, hít thở thật sâu luồng không khí trong lành. Đôi mắt cô khẽ nhắm lại, như đang cố gắng cảm nhận từng hơi thở của thiên nhiên. Cô ngồi yên lặng một lúc lâu, cảm nhận sự bình yên bao trùm. Kính Niên ngồi xuống bên cạnh, không nói thêm lời nào, chỉ lặng lẽ quan sát cô. Anh không còn cảm thấy nôn nóng hay bất lực như trước. Thay vào đó, anh thấy một sự mãn nguyện lạ thường khi nhìn thấy cô bình yên đến vậy.
Sau một lúc, Hạ Vãn An khẽ nghiêng đầu, tựa vào vai Kính Niên. Hơi ấm từ cơ thể anh truyền sang cô, tạo nên một cảm giác an toàn và dễ chịu. "Cứ thế này... là đủ rồi," cô thì thầm, giọng nói mơ màng nhưng lại chất chứa một sự hài lòng sâu sắc.
Kính Niên khẽ mỉm cười. Anh vòng tay ôm nhẹ lấy vai cô, cảm nhận mái tóc mềm mại của cô cọ vào má mình. Anh không ép cô đọc sách, cũng không giục cô vẽ. Anh chỉ đơn giản là ở bên cạnh cô, chia sẻ khoảnh khắc tĩnh lặng này. Anh lấy ra một cuốn sách của mình, nhưng ánh mắt anh lại luôn hướng về phía cô. Anh lật giở từng trang sách một cách chậm rãi, thỉnh thoảng lại liếc nhìn gương mặt bình yên của vợ.
Kính Niên thầm nghĩ: Hạnh phúc... thật ra đơn giản đến vậy. Không cần những chuyến đi xa xôi, không cần những hoạt động ồn ào. Đôi khi, chỉ cần một khoảnh khắc yên bình như thế này, cùng nhau, dưới bóng cây cổ thụ, lắng nghe tiếng ve kêu và cảm nhận làn gió nhẹ. Anh chợt nhận ra rằng sự gắn kết của họ không cần những hoạt động sôi nổi bên ngoài, mà nó được vun đắp từ những khoảnh khắc tĩnh lặng, từ sự hiện diện của nhau, từ sự thấu hiểu vô ngôn.
Anh nhẹ nhàng đặt một chiếc chăn mỏng lên vai Hạ Vãn An khi cô dựa vào anh. Vải chăn mềm mại, ấm áp ôm lấy cô, khiến cô càng thêm thoải mái. Cô khẽ nhắm mắt lại, đôi môi khẽ mỉm cười, như một đứa trẻ vừa tìm thấy được món đồ chơi yêu thích của mình. Có lẽ, đối với cô, sự bình yên này chính là món quà quý giá nhất.
Kính Niên tiếp tục quan sát cô. Anh nhận thấy Vãn An có 'cách riêng để cảm nhận thế giới, và cách đó sâu sắc hơn mình tưởng'. Anh không chỉ chấp nhận sự lười biếng của cô, mà còn bắt đầu tìm thấy vẻ đẹp trong đó. Vẻ đẹp của sự tĩnh lặng, của sự chiêm nghiệm, của một tâm hồn không bị ràng buộc bởi những hối hả của cuộc sống hiện đại. Anh đã từng lo lắng rằng sự bình yên này có đủ để vun đắp tình yêu hay không, liệu anh có đang 'thỏa hiệp' quá nhiều. Nhưng khi nhìn thấy nụ cười mãn nguyện trên môi cô, mọi lo lắng đều tan biến. Đây không phải là sự thỏa hiệp, đây là sự thấu hiểu, là sự yêu thương trọn vẹn.
Anh nhớ lại lời cô nói hôm qua về vết nứt trên thân cây, về sự tự do và cuộc chiến nội tại. Có lẽ, những khoảnh khắc bình yên này chính là cách cô tìm thấy sự tự do cho tâm hồn mình, là cách cô "chiến đấu" với những áp lực vô hình của cuộc sống. Và anh, sẽ là người đồng hành cùng cô trong cu���c chiến thầm lặng ấy, không ép buộc, không phán xét, chỉ đơn giản là ở bên. Sự mãn nguyện và cử chỉ nhỏ của Vãn An cho thấy cô đang dần mở lòng và cảm kích sự thay đổi của Kính Niên. Điều đó như một tia sáng nhỏ, báo hiệu rằng cô sẽ tự nguyện tham gia một hoạt động nhỏ nào đó trong tương lai, khi cô cảm thấy thực sự sẵn sàng. Anh tin vào điều đó.
Kính Niên khẽ siết chặt vòng tay, cảm nhận hơi ấm từ cơ thể cô. Trong khoảnh khắc đó, anh cảm thấy mình là người đàn ông hạnh phúc nhất thế gian. Hạnh phúc không đến từ những điều lớn lao, mà từ những giây phút bình dị, được chia sẻ cùng người mình yêu, trong một không gian yên tĩnh và tràn ngập tình yêu thương.
***
Khi màn đêm buông xuống, mang theo hơi mát lành của gió, Kính Niên và Hạ Vãn An trở về phòng. Ánh đèn ngủ vàng dịu hắt lên những bức tường, tạo nên một không gian ấm cúng và lãng mạn. Kính Niên bật chiếc loa di động, những giai điệu nhạc không lời nhẹ nhàng, du dương vang lên, lan tỏa khắp căn phòng, xoa dịu mọi giác quan. Anh đốt một cây nến thơm tinh tế, mùi hương hoa oải hương thoang thoảng, giúp thư giãn tâm trí.
Thay vì một bữa tối cầu kỳ, Kính Niên chuẩn bị một bữa ăn nhẹ nhàng, đơn giản nhưng đầy đủ dinh dưỡng: một đĩa salad tươi ngon, vài lát bánh mì nướng giòn và một ly sữa ấm. Hạ Vãn An ngồi trên chiếc ghế sofa mềm mại, đôi mắt vẫn còn hơi mơ màng nhưng đã ánh lên vẻ thư thái. Kính Niên đặt khay đồ ăn lên bàn trà nhỏ trước mặt cô, rồi ngồi xuống bên cạnh.
"Ăn một chút đi, An An," anh khẽ nói, đưa một miếng salad lên đĩa cho cô.
Hạ Vãn An chậm rãi ăn, thỉnh thoảng lại đưa mắt nhìn anh, một cái nhìn trìu mến không lời. Sau bữa ăn nhẹ, Kính Niên mở một bộ phim tài liệu về thiên nhiên trên TV. Những thước phim về những khu rừng nguyên sinh, những loài động vật hoang dã và những kỳ quan thiên nhiên hùng vĩ chậm rãi trôi qua, như một lời ru êm đềm. Hạ Vãn An tựa đầu vào vai anh, cảm nhận hơi ấm và nhịp đập trái tim anh. Cô không nói gì, nhưng sự hiện diện của cô đã là đủ.
Kính Niên lấy ra cuốn Sổ Tay Ghi Chép "Khoảnh Khắc Của Chúng Ta" của mình. Anh muốn ghi lại khoảnh khắc này, ghi lại cảm xúc của mình và những điều anh đã học được từ cô. Anh đã bắt đầu suy nghĩ về việc tạo ra một 'không gian' hoặc 'hoạt động' mà Vãn An có thể 'lười biếng' theo cách sáng tạo và có ý nghĩa, không phải là sự thụ động hoàn toàn. Có lẽ, đó sẽ là một góc nhỏ trong căn nhà của họ, với đầy đủ sách vở, bút vẽ, và một chiếc ghế êm ái, nơi cô có thể tự do khám phá thế giới nội tâm của mình mà không bị ai làm phiền.
Khi anh đang say sưa ghi chép, cảm nhận từng chữ viết ra như đang vẽ nên bức tranh tình yêu của họ, Hạ Vãn An khẽ cựa mình. Cô vòng tay ôm lấy eo anh, đầu vẫn tựa vào vai anh. "Anh... đừng cố gắng quá," giọng cô trầm nhẹ, mang theo một chút lo lắng.
Kính Niên dừng bút, quay sang nhìn cô, ánh mắt dịu dàng. Anh hiểu ý cô. Cô đang lo lắng rằng anh sẽ lại quay về với những nỗ lực "chữa lười" vô ích. Anh khẽ hôn lên tóc cô, mùi hương oải hương từ nến thơm quyện với mùi tóc cô, tạo nên một cảm giác bình yên đến lạ.
"Anh biết rồi. Anh chỉ muốn em hạnh phúc thôi, An An."
Hạ Vãn An ngước lên nhìn anh, đôi mắt tinh anh lấp lánh trong ánh đèn vàng. "Em... rất hạnh phúc." Câu nói của cô không chỉ là một lời đáp, mà là một lời khẳng định, một sự xác nhận chân thành khiến trái tim anh rung động. Anh biết cô không phải là người dễ dàng bộc lộ cảm xúc, nên lời nói ấy càng thêm quý giá.
Kính Niên lại khẽ cười. Anh đặt cuốn sổ xuống, ôm cô chặt hơn một chút. Trong khoảnh khắc ấy, anh nhận ra rằng hạnh phúc của cô không đến từ những điều lớn lao, mà đến từ sự bình yên, sự thấu hiểu và sự chấp nhận. Anh đã tìm thấy chìa khóa để mở cánh cửa thế giới của cô.
Hạ Vãn An lại tựa đầu vào vai anh, nhưng lần này, cô khẽ nhấc tay lên, chạm vào cuốn sổ tay anh vừa đặt xuống. Cô tò mò lật giở vài trang. Ánh mắt cô chợt dừng lại ở một bức phác thảo nhỏ. Đó là hình ảnh một cô gái ngồi dưới gốc cây cổ thụ, mái tóc xõa dài, đôi mắt nhắm nghiền, mang vẻ mặt bình yên. Chính là cô, Hạ Vãn An, trong buổi chiều hôm nay. Kính Niên đã vẽ cô.
Đôi môi cô khẽ cong lên thành một nụ cười rạng rỡ hơn. Cô nhìn anh, ánh mắt đầy cảm kích và yêu thương. Bức phác thảo không chỉ là một bức tranh, mà là một lời khẳng định về sự quan tâm, sự thấu hiểu mà anh dành cho cô. Anh đã không chỉ nhìn thấy cô, mà còn cảm nhận được sự bình yên trong cô.
Kính Niên khẽ vuốt ve mái tóc cô. Anh hiểu rằng, anh đã không chỉ chấp nhận sự "lười biếng" của cô, mà còn tìm thấy vẻ đẹp trong đó. Những "vết nứt" mà cô nhắc đến không phải là điểm yếu, mà là dấu vết của một tâm hồn sâu sắc, một trái tim nhạy cảm. Và anh, sẽ luôn ở đây, cùng cô tận hưởng, cùng cô khám phá, cùng cô "ngủ" trong thế giới rất riêng của hai người. Những khoảnh khắc tĩnh lặng này không phải là sự thiếu vắng của tình yêu, mà chính là giai điệu bình yên, là minh chứng cho một tình yêu trưởng thành, sâu sắc và bền chặt.
Nội dung truyện do Long thiếu sáng tác và bảo hộ phát hành tại truyen.free.