Chiến Kỳ Phương Nam Dũng Khởi Phần 3 - Chương 37: Rắc rối 3
Nguyễn Trường Thành suy nghĩ trong lòng có vô số, nhưng bất quá chỉ là trong thoáng qua mà thôi. Hắn lúc này nhìn về phía Trần Thiên Ân đang dùng một bộ mặt tươi cười nhìn mình, mà cũng mỉm cười sau đó chắp tay nói rằng:
- Cảm ơn An Vương đã lo nghĩ cho tuổi già của chúng ta. Có điều ta cũng hi vọng An Vương giữ đúng lời hứa của mình. Một trận chiến Đại Hán này, chúng ta hi vọng công lao của chúng ta phải thật sự to lớn.
- Dù sao đây là trận chiến cuối cùng của chúng ta với thân phận lão tướng. Ta không hy vọng mình trở thành một tiểu binh, chỉ được một chút công nhỏ.
Trần Thiên Ân nghe vậy thì mỉm cười, nhìn vị lão tướng quân này một chút. Sau đó hắn nói rằng:
- Nguyễn tướng quân yên tâm, ta chắc chắn sẽ khiến các vị có một câu trả lời ưng ý.
Trần Thiên Ân nói đến đây, hắn nở một nụ cười thâm tường. Mà Nguyễn Trường Thanh cũng hiểu ý nghĩ của hắn. Vậy là hai người nhìn nhau một chút, đều nở một nụ cười hiểu ý. Thấy tình cảnh này Trần Quốc Toản cũng đã hiểu sơ qua, có điều hắn cũng không lên tiếng.
Mặc dù Nguyễn Trường Thanh đối với hắn rất tốt. Thậm chí ông ta còn có ý nghĩ thù hắn làm đồ đệ. Có điều hắn cũng hiểu họ Trần lúc này, không thể nhân nhượng với các thế lực lớn trong lòng đất nước.
Hay nói đúng hơn họ Trần sẽ không cho các thế lực lớn này phát triển quá mạnh. Cùng lắm là đưa bọn họ đến biên cương, cắt đứt gốc gác của họ. Để họ phát triển lại từ đầu.
Từ đây họ Trần mới có thể dễ dàng nắm lại quyền lực trong nội bộ của đất nước. Cũng như giải bớt sự nghi kỵ với các thế lực này.
Trần Thiên Ân nhìn Nguyễn Trường Thanh một chút. Sau đó lại nhìn về phía Trần Quốc Toản rồi nói rằng:
- Thiết Mộc Chân vẫn chưa gửi tin tức hay sao. Hiện giờ đã là giữa tháng 7, đáng lẽ hắn đã phải lên đường đến đây rồi. Hoặc ít nhất đã gửi tin tức cho chúng ta rồi chứ.
Trần Thiên Ân vừa nói vậy, Trần Quốc Toản lúc này cũng khó hiểu lên tiếng nói rằng:
- Theo lý lẽ thì từ chỗ chúng ta đến chỗ Thiết Mộc Chân lính báo tin chỉ mất gần một tháng đã có thể chuyển tin nhắn. Nhưng trải qua một tháng rưỡi, phía Thiết Mộc Chân vẫn im bặt không thấy hồi đáp thư tín gì cả.
Trần Quốc Toản nói đến đây, hắn dùng một ánh mắt nghi kỵ sau đó nói rằng:
- Tam ca liệu có phải Thiết Mộc Chân phản bội chúng ta hay không. Nếu không tại sao hắn lại không gửi lại tin tức.
Trần Thiên Ân nghe vậy thì rơi vào tầm tư. Khi đến Thảo Nguyên, hắn để cho người Đột Quyết gửi tin nhắn đến chỗ Thiết Mộc Chân để hắn đến đây gặp mình.
Nguyên nhân của việc này, chính là trong số các bộ lạc tại thảo nguyên. Trần Thiên Ân không tin tưởng nhất chính là tên Thiết Mộc Chân này. Một phần Thiết Mộc Chân thông minh và gan dạ. Một phần chính là thái độ trung thành của hắn với Đại Việt, cũng chưa xác định một cách rõ ràng.
Nhưng trong mắt Trần Thiên Ân, Thiết Mộc Chân lúc này tuyệt đối không dám trái lệnh Đại Việt. Vậy nên việc một tháng rưỡi không có thư tín gửi đến tuyệt đối có vấn đề. Đang lúc Trần Thiên Ân định nói gì đó, lúc này Trần Dần từ phía ngoài đi vào lên tiếng nói rằng:
- Bẩm vương gia tín sứ của Thiết Mộc Chân mang theo thư tín khẩn đến đây.
Trần Thiên Ân nghe vậy thì ồ lên một tiếng, sau đó nhận lấy thư tín mở ra xem xét. Qua một lúc sắc mặt Trần Thiên Ân trở nên âm trầm rất nhiều.
Nhìn thấy điệu bộ của hắn như vậy, Trần Quốc Toản và Nguyễn Trường Thanh ở bên cạnh cũng nhíu mày. Được một lúc Trần Quốc Toản lên tiếng:
- Tam ca Thiết Mộc Chân gửi tin tức đến nói điều gì.
Trần Thiên Ân nghe vậy thì lúc này lạnh lùng lên tiếng nói rằng:
- Thiết Mộc Chân nói khi nhận được tin tức, hắn chuẩn bị lên đường đến đây gặp ta. Nhưng mà lại bị một sự kiện giữ chân, vậy nên hắn thông qua tin tức gửi đến ta nói rằng. Để cho ta phán đoán một chút, đồng thời xem hắn có phải đến đây nữa hay không.
Nghe Trần Thiên Ân nói vậy, Trần Quốc Toản lúc này ồ lên một tiếng sau đó nói rằng:
- Thiết Mộc Chân bị việc gì mà lại vướng chân. Hơn nữa qua giọng điệu của hắn, chẳng khác nào đang nói là việc này. Khéo khi phải cần tam ca ngươi đích thân đến đó sử lý.
Trần Thiên Ân nghe vậy thì gật đầu, sau đó lên tiếng nói rằng:
- Theo như trong thư nói ngày mùng 7 tháng 6 năm Thiên Quân thứ sáu. Quận chúa Triệu Mẫn xuất lĩnh q·uân đ·ội của ả, cùng với q·uân đ·ội của nước Bách Tề . Tấn công vào vùng đất mà họ Lạc đang trú ngụ.
- Cuộc tập kích bất ngờ, khiến cho họ Lạc tổn thất nặng nề. Hiện giờ phần lớn vùng đất của họ Lạc đã rơi vào tay Triệu Mẫn. Họ Lạc chỉ còn một vài vùng đất nhỏ, chúng đang cố gắng cố thủ mà thôi.
- Ngoài ra Lạc Trưng Nhị mang theo một đứa trẻ, đang trên đường đến Đại Việt cầu cứu chúng ta. Hiện giờ Thiết Mộc Chân đang tiếp đón hai người họ.
Nghe Trần Thiên Ân nói vậy, Trần Quốc Toản lúc này sững sờ một chút sau đó nói rằng.
- Nước Bách Tề là ở đâu. Tại sao đệ chưa từng nghe nói.
Trần Quốc Toản vừa nói vậy, lúc này Nguyễn Trường Thanh lên tiếng nói rằng:
- Tại Cửu Châu đại lục chúng ta, ngoài các nước lớn còn có vô số các nước nhỏ. Trong đó ngoại trừ Đại Việt bị cô lập hoàn toàn tại phía Nam, thì một số nước nhỏ khác trú ngụ tại phía Bắc.
- Nước Bách Tề này, là một tiểu quốc nhỏ giáp giới với Cao Ly. Họ Lạc sau khi bị chúng ta đuổi khỏi Cao Ly thì đã đi đến vùng đất của quốc gia này định cư.
Nghe Nguyễn Trường Thanh nói vậy, Trần Quốc Toản lúc này cũng hiểu vấn đề. Có điều rất nhanh hắn lại biết tại sao Trần Thiên Ân sắc mặt lại khó coi như vậy rồi.
Không phải bởi vì họ Lạc b·ị đ·ánh bất ngờ, cũng chẳng phải bởi vì Triệu Mẫn gây chuyện. Mà là bởi vì hai mẹ con Lạc Trưng Nhị. Nghĩ đến đây Trần Quốc Toản nhìn về phía Trần Thiên Ân nói rằng.
- Tam ca việc này ngươi định làm thế nào, giúp đỡ họ Lạc hay sao.
Trần Thiên Ân nghe vậy thì rơi vào trầm tư. Trải qua một chút ngẫm nghĩ hắn lúc này thở dài nói rằng.
- Nếu như dựa vào tư tình thì tất nhiên là phải giúp. Bởi vì ta và Trưng Nhị cho dù không có tình cảm, nhưng đứa trẻ kia chính là con của ta. Thân là một người cha, ta tuyệt đối không thể để nó chịu khổ.
- Về việc công mà nói họ Lạc thân là hoàng tộc của Đại Việt. Mặc dù đã bị chúng ta đuổi đi, nhưng bây giờ nếu như nơi trú ngụ của chúng b·ị đ·ánh bại. Vậy chúng liệu có quay trở về Đại Việt hay không. Lúc đó tình hình Đại Việt sẽ càng trở nên r·ối l·oạn.
- Chính vì vậy chúng ta bắt buộc phải giúp họ Lạc định cư tại vùng đất bên ngoài Đại Việt. Đợi sau này qua vài năm, Đại Việt dưới sự cai trị của họ Trần căn cơ càng ngày càng vững chắc. Lúc đó để họ lạc quay lại Đại Việt, chúng ta cũng không bị ảnh hưởng gì.
Nghe Trần Thiên Ân nói vậy, Trần Quốc Toản cũng gật đầu. Trong lòng hắn cũng hiểu vị tam ca của mình bị một chữ tình cảm gia đình gắn rất chặt. Có điều đúng thật tam ca hắn nói rất có lý. Họ Lạc lúc này tuyệt đối không thể quay về Đại Việt. Nghĩ đến đây hắn lúc này lên tiếng nói rằng.
- Tam ca vậy ngươi lại lên đường đến Mông Cổ hay sao.
- Ừ, lần này ta lại lên đường.
Trần Thiên Ân nói đến đây, lúc này hắn nhìn về phía Trần Quốc Toản và Nguyễn Trường Thanh sau đó nói rằng:
- Nguyễn tướng quân ngài lập tức tập trung ba vạn quân lính thuần Việt, theo ta chuẩn bị xuất quân. Cũng như chuẩn bị lương thảo vật tư cho họ.
-Tuân lệnh.
- Quốc Toản trong mấy ngày tới, ngươi phải tăng cường giá·m s·át hoạt động tại các vùng đất tại Thảo Nguyên.
- Ngoài ra kế hoạch con đường kinh tế của chúng ta và Đại Đường cũng đã mở ra. Hàng hóa lúc này, đã bắt đầu từ Đại Việt được vận chuyển đến đây.
- Bây giờ ta lại chuẩn bị đối mặt với c·hiến t·ranh. Mặc dù chỉ là một cuộc chiến với tiểu quốc quy mô nhỏ. Nhưng vùng đất quá xa xôi, vậy nên con đường vận chuyển vật tư. Ngươi phải cẩn thận sắp xếp cho ta.