Chiến Kỳ Phương Nam Dũng Khởi Phần 3 - Chương 40: thương lượng 2
Trần Anh Vũ nghe vậy, lúc này hắn thật sự đã bị xửng sốt không còn gì để nói. Nhìn điệu bộ ấp a ấp úng của hắn. Khiến cho Doanh Chính thở dài, đồng thời cũng vui mừng. Dù sao mấy lần Đại Việt phái sứ giả đến đây. Mặc dù đều rất trẻ tuổi, nhưng kinh nghiệm đối đáp của chúng đều quá tốt. Khiến Doanh Chính cũng lo lắng hậu duệ họ Trần quá mạnh.
Nhưng lần này nhìn thấy sứ giả của Đại Việt đến đây, nhưng lại không quá giỏi trong việc đối đáp chính trị. Khiến hắn cũng an tâm hơn một chút. Nhìn về phía Trần Anh Vũ một chút Doanh Chính lúc này lên tiếng nói rằng:
- Trần sứ giả cũng không cần nói quá nhiều, đối với việc diệt phỉ tại phía tây mà nói. Nếu như Đại Việt đã có ý muốn hợp tác, vậy thì chúng ta cũng chấp nhận. Có điều ta nghe nói Đại Việt và Đại Đường đang mở ra một cuộc hợp tác lớn. Liên quan đến con đường kinh tế từ Đại Việt nối liền và Thảo Nguyên.
- Đồng thời Đại Việt cũng xuất nhập khẩu một lượng lớn hàng hóa vào trong lãnh thổ Đại Đường. Vậy nên ta muốn hỏi một chút sứ giả liệu có thể đại diện cho Đại Việt, cùng với Đại Tần hợp tác trong thời gian tới. Đẩy mạnh phát triển kinh thương của hai nước hay không.
Trần Anh Vũ nghe vậy thì mỉm cười, lúc này hắn chắp tay nói rằng:
- Đối với việc này thì bệ hạ người hãy yên tâm. Đại Việt chúng ta và Đại Tần tuy rằng mới xảy ra c·hiến t·ranh. Nhưng việc làm ăn buôn bán giữa hai quốc gia, không vì vậy mà ngừng lại.
- Chính vì thế chỉ cần Đại Tần sẵn sàng hợp tác thì Đại Việt chúng ta cũng mở rộng biên giới. Cho thương nhân hai nước tích cực buôn bán phát triển hàng hóa với nhau.
Doanh Chính nghe vậy thì gật đầu, vậy là rất nhanh thỏa thuận của hai bên đạt thành. Đợi khi Trần Anh Vũ rời khỏi đây, Doanh Chính lúc này cười lạnh nói rằng:
- Trần Thiên Ân đến Đại Đường một chuyến, mặc dù không biết mục đích cũng như kế hoạch của hắn là gì. Nhưng chắc chắn hắn và Đại Đường đã có một thỏa thuận gì đó với nhau.
- Hiện nay chúng ta sử dụng Hô Hàn Tà để quấy phá biên giới phía Tây của chúng. Nhưng chúng lại muốn dùng biện pháp hòa bình, để kết thúc việc này. Đây rõ ràng là không muốn cùng Đại Tần chúng ta xung đột trong thời gian tới.
- Chúng còn hạn chế sức mạnh của đám người các cổ quốc kia. Đây rõ ràng là hành động nhún nhường trong chính trị. Đối với việc này các vị ái khanh có ý nghĩ gì không.
Doanh Chính vừa nói vậy, lúc này thừa tướng Lý Tư đứng ra nói rằng:
- Bẩm bệ hạ Đại Việt sau cuộc chiến bị ba nước vây công đã tổn thất kinh tế rất lớn. Vậy nên bọn chúng muốn tập trung phát triển kinh tế, ngược lại cũng không phải là không hợp lý.
- Còn việc chúng hợp tác với Đại Đường như thế nào thì vi thần vẫn nghĩ rằng. Chúng muốn liên kết Đại Đường đánh Đại Hán.
- Có điều đến thời điểm hiện tại, hai nước này vẫn không có động thái quá rõ ràng. Cho nên chúng ta cũng không thể nào xác định được rốt cuộc chúng muốn làm gì.
Nghe Lý Tư nói vậy Doanh Chính lúc này cũng gật đầu, nhìn về phía các đại thần một chút. Sau đó hắn nói rằng:
- Đại Tần trải qua cuộc chiến vừa rồi với Đại Việt, tổn thất của chúng ta cũng không kém. Vậy nên trong thời gian tới, hãy tập trung phát triển kinh tế, cũng như theo dõi thế tục Cửu Châu.
- Chúng ta phải duy trì một chính sách hợp lý, đó chính là luôn luôn trong tình trạng sẵn sàng chuẩn bị cho c·hiến t·ranh. Nhưng tuyệt đối không thể bỏ qua công việc phát triển kinh tế cho đất nước, bất kể mọi lúc, mọi nơi, mọi thời kỳ.
Doanh Chính vừa nói vậy, các Đại thần của hắn đồng loạt chắp tay nói rằng:
- Bệ hạ anh minh.
Thấy cảnh này Doanh Chính cũng gật đầu, sau đó để các đại thần rời đi. Bản thân hắn cũng bắt đầu trở về thư phòng của mình, để giải quyết các chính vụ còn đang dang dở.
Thời gian cứ vậy lại nhẹ nhàng trôi đi, đợi đến đầu tháng 9. Trần Thiên Ân mới xuất lĩnh 15 vạn liên quân đi đến vùng đất của Mông Cổ. Tại trong lều chính của người Mông Cổ, Trần Thiên Ân lúc này ngồi trên chủ vị. Nhìn về phía người thiếu nữ đang đứng ở giữa đại sảnh, dùng một bộ mặt lạnh nhạt nhìn về phía hắn. Sau đó cô ta giải thích tình hình chiến cuộc tại nước Bách Tề, cho các vị tướng lĩnh của hắn nghe.
- Nước Bách Tề là một nước nhỏ, bọn chúng không thiết lập chế độ châu phủ. Mà chỉ dùng thành trì là đơn vị cai quản đất nước.
- Nước Bách Tề tổng cộng có 18 thành trì với khoảng 2 triệu nhân khẩu. Số quân thường trực của chúng vào khoảng 15 vạn, trải qua cuộc chiến với họ Lạc. Số quân của bọn chúng đã huy động lên 30 vạn.
- Ngoài ra Triệu Mẫn trong thời gian qua, cũng gây dựng được một lượng lớn hải tặc. Số lượng của chúng lên đến 10 vạn, số chiến thuyền vài trăm chiếc.
- Hiện nay bọn chúng vẫn đang liên kết với nhau, để tiến công các hòn đảo còn lại của họ Lạc. Với ý định xóa sổ toàn bộ họ Lạc tại vùng đất của nước Bách Tề.
Lạc Trưng Nhị vừa nói xong thì lúc này cô ta trở về một cái ghế, sau đó ngồi xuống. Thấy cảnh này Trần Thiên Ân lúc này lên tiếng nói rằng:
- Trận chiến này chúng ta không chỉ chiến đấu trên biển, mà còn chiến đấu trên bộ. Ngoài ra địa hình nước Bách Tề nghe nói cũng khá hiểm trở, đồi núi đồng bằng đều có cả. Vậy nên trận chiến này, ta yêu cầu tất cả các bộ lạc đều xuất quân.
- Đồng thời hệ thống các tướng lĩnh các bộ lạc cử đi. Ngoài các tướng lĩnh chỉ huy thì yêu cầu đưa thêm hệ thống các tướng lĩnh trẻ tuổi, cần đào tạo để tham gia trận chiến này.
- Mục đích có hai, một là giúp đỡ họ Lạc chiếm lĩnh nước Bách Tề. Thứ hai là thông qua cuộc chiến này, rèn luyện khả năng cầm quân cho các hạ bộ tướng lĩnh. Cũng như giữ lại một chút sát khí cho q·uân đ·ội.
Nghe Trần Thiên Ân nói vậy, lúc này Thiết Mộc Chuột mỉm cười nói rằng:
- An Vương ta chờ đợi rất lâu, mới được đi đánh nhau với ngài. Thời gian qua không có chiến trận, thật sự khiến ta buồn c·hết rồi.
Thiết Mộc Chuột vừa nói vậy, thủ lĩnh các bộ lạc có mặt tại đây đều cười lớn.
Nhìn về đám này một chút, Trần Thiên Ân sau đó lên tiếng nói rằng.
- Thiết Mộc Chân lần này người Mông Cổ các ngươi định xuất quân bao nhiêu.
Nghe Trần Thiên Ân nói vậy, Thiết Mộc Chân lúc này lên tiếng nói rằng:
- Bẩm An Vương tổng quân số của nước Bách Tề với Triệu Mẫn cộng lại khoảng 40 vạn. Trong khi đó hiện nay An Vương đã liên hợp người Đại Liêu và người Đột Quyết. Tổng quân số của ngài đã lên đến 15 vạn. Ta nghĩ lần này ta mang theo khoảng thêm 5 vạn quân nữa, đưa quân số chúng ta lên 20 vạn.
- Sau đó khi đến vùng đất của Tây Hạ, thì Ninh Lệnh Ca có lẽ sẽ phái thêm 5 vạn quân, gia nhập vào đội quân của chúng ta. Cuối cùng khi đến vùng đất của Cao Ly. Thì lúc này chúng ta cần người Cao Ly xuất lĩnh 5 vạn thủy quân cùng chúng ta tham chiến.
- Mặc dù chỉ có 30 vạn quân, nhưng đây đều là lực lượng tinh nhuệ của các thế lực. Cộng với việc họ Lạc vẫn còn mấy vạn quân nữa. Từ đây quân số hai bên gần như tương đương, sức chiến đấu có lẽ chúng ta sẽ vượt trội hơn. Nhưng vậy cũng đã đủ điều kiện, để tiến hành nắm giữ chiến thắng trong tay. Cũng như đạt được mục đích rèn luyện q·uân đ·ội trong cuộc chiến này.