Chiến Kỳ Phương Nam Dũng Khởi Phần 3 - Chương 44: Sóng ngầm trong lòng Đại Đường 3
Trần Thương Vũ nghe vậy thì gật đầu, hắn lúc này lấy từ trong người ra một bản danh sách. Sau đó đưa cho Mộc Thanh Vũ.
Cầm bản danh sách vào tay, Mộc Thanh Khải mở ra một chút. Trong đó là tên người đã đầu hàng Đại Việt, cũng như là thế lực mà hắn sẽ nâng đỡ trong thời gian tới. Thấy cảnh này hắn cũng không nói nhiều lập tức rời đi.
Nhìn về phía Mộc Thanh Khải rời đi. Trần Thương Vũ lúc này nhìn về phía đám hộ vệ bên ngoài. Sau đó gọi một tên có vẻ thô kệch đi vào trong nói chuyện với hắn.
Đợi khi hai người đối diện với nhau, Trần Thương Vũ lúc này mới lên tiếng nói rằng. Tên Trần Thanh Khải này rốt cuộc bị chúng ta nắm thóp gì, mới đầu hàng Đại Việt.
Nghe Trần Thương Vũ nói vậy, tên hộ vệ có tướng mạo thô kệch này mỉm cười. Sau đó hắn chắp tay nói rằng:
- Bẩm đại nhân việc Mộc Thanh Khải đầu hàng chúng ta. Phải nói đến vấn đề từ Lý Thế Dân làm phản.
- Ồ, nói thế nào đây.
- Bẩm đại nhân Lý Thế Dân trước hắn có một người anh trai là lý Kiến Thành. Cũng là kẻ được sắc phong thái tử của Đại Đường.
- Trong sự kiện Lý Thế Dân làm phản thì tất nhiên với địa vị là thái tử, Lý Kiến Thành đã bị Lý Thế Dân g·iết c·hết. Cùng với đó là vô số các thế lực vây cánh của Lý Kiến Thành.
- Mà tên Mộc Thanh Khải này chính là một quan viên đi theo phe phái của Lý Kiến Thành năm đó. Nhưng nếu chỉ có vậy chúng ta cũng không thể nào uy h·iếp hắn được. Bởi vì hắn sống đến thời điểm này, tất nhiên là Lý Thế Dân đã bỏ qua việc hắn từng đi theo Lý Kiến Thành.
- Nhưng vấn đề là Lý Kiến Thành còn có một người con gái còn sống, trong cuộc thanh trừng của Lý Thế Dân. Mà người giúp đỡ người con gái của Lý Kiến Thành chạy trốn lại chính là Mộc Thành Khải.
- Trong thời gian qua người con gái kia liên tục tổ chức các lực lượng bí mật. Từ trong bóng tối m·ưu đ·ồ muốn lật đổ Lý Thế Dân c·ướp lại ngôi báu. Việc này khiến Lý Thế Dân đau đầu không thôi.
- Chính vì vậy một khi chúng ta tiết lộ tin tức nảy ra, Mộc Thanh Khải chắc chắn phải c·hết không nghi ngờ. Đồng thời người nhà của hắn cũng phải c·hết.
- Cho nên tên này được chúng ta đánh giá là tuyệt đối có thể dùng được. Nhưng hắn cũng không hoàn toàn đáng tin cậy. Dù sao hắn vẫn còn có một chút lòng trung thành với hậu duệ của Lý Kiến Thành, là người con gái kia.
Nghe tên hộ vệ này nói vậy, Trần Thương Vũ lúc này cũng gật đầu. Nhìn về phía kẻ này một chút hắn mỉm cười sau đó nói rằng.
- Khắc Toàn lực lượng tư quân của chúng ta dạo gần đây thế nào.
- Bẩm đại nhân số lượng tư quân của chúng ta có nhiều hình thức, như bảo tiêu, sơn phỉ. Hoặc ẩn dấu trong các quận huyện trở thành thường dân của Đại Đường. Nhưng tổng quân số cộng lại chỉ hơn một vạn người. Lại rải rác khắp nơi, cho nên muốn điều động họ, thực hiện các mục tiêu tiến công cỡ lớn thì chúng ta không làm nổi.
Trần Thương Vũ nghe vậy thì gật đầu, người hộ vệ bình thường này, cũng không phải là các hộ vệ của hắn. Mà tên kẻ này là Phùng Khắc Toàn, thủ lĩnh lực lượng tư quân của Đại Việt trong lòng Đại Đường.
Trần Thương Vũ tiếp quản quyền lực thì hắn ta lập tức đến đây báo cáo. Nhưng Trần Thương Vũ cũng không để hắn lộ diện, mà chỉ sắp xếp tên này như là một hộ vệ bình thường đi theo hắn mà thôi.
Nhìn tên này một chút Trần Thương Vũ lại lên tiếng nói rằng:
- Trong thời gian tới hạ lệnh cho người của ta tiếp tục ẩn mình. Có điều quá trình huấn luyện cũng như do thám thông tin, thì tuyệt đối không thể bỏ qua. Các ngươi phải tích cực theo dõi động thái của các thế lực trong lòng Đại Đường.
- Tuân lệnh.
- Được rồi lui ra đi.
- Vâng.
Nhìn tên này rời đi, Trần Thương Vũ lúc này cũng chỉ biết thở dài. Thế cục Đại Đường quá r·ối l·oạn, mà bản thân hắn ở trong lãnh thổ Đại Đường lại bị quá nhiều người theo dõi. Chính vì vậy hắn ta cũng phải thật sự cố gắng ẩn giấu tai mắt của kẻ thù.
Từ trong bóng tối tìm gặp thuộc hạ để âm thầm thực hiện mục tiêu của mình.
Mà tại lúc này, trong phủ nhà Trưởng Tôn. Trường Tôn Vô Kỵ cùng với con trai của hắn Trưởng Tôn Trùng đang nói chuyện với nhau.
- Bẩm phụ thân tên Trần Thương Vũ này nếu như không dính rượu và phụ nữ, thì có thể nói hắn cũng xem như tài tuấn. Nhưng mà cứ hai ba hôm, hắn ta lại đến kỹ viện một lần, ăn chơi có thể nói là vô cùng phung phí.
Nghe con trai nói vậy, Trưởng Tôn Vô Kỵ lúc này đăm chiêu sau đó nói rằng:
- Họ Trần của Đại Việt sau khi phát triển mạnh mẽ, đã bị các thế lực nhìn chằm chằm và theo dõi vô cùng sát sao. Dựa vào tin tức chúng ta nhận được, họ Trần quản lý con em của mình có thể nói cực kỳ khắt khe.
- Có điều quan niệm quản lý con em của họ Trần lại có một vấn đề. Đó chính là trong lĩnh vực tài năng thì bọn chúng quản lý con em rất tốt. Nhưng việc con em rời nhà giao du với đối tượng nào, đi chơi ở đâu, bọn chúng lại không quan tâm.
- Nếu như nói các thành viên hoàng tộc của Đại Đường chúng ta lúc này, thì luôn phải giữ danh tiếng trong sạch. Cho dù có phế vật đi chăng nữa thì cũng không bao giờ được phép bén mảng đến những nơi kỹ viện lầu xanh. Hoặc những nơi ăn chơi của đám công tử thế gia bình thường.
- Nhưng Đại Việt thì lại khác, chúng cho phép tất cả con em hoàng tộc có thể ra vào tùy ý những nơi này. Thậm chí ngày nào đi cũng được, nhưng họ Trần luôn luôn sẽ có những nhiệm vụ phái cử con em đi làm.
- Những nhiệm vụ này họ Trần yêu cầu con em mình phải hoàn thành. Nếu có thất bại khi trở về sẽ tiến hành trừng phạt. Nhẹ thì ăn đòn nặng thì có thể bị gạch tên khỏi gia tộc.
- Với việc huấn luyện con em, cũng như chế độ cho con em như vậy. Thì các dòng dõi của họ Trần có thể nói vừa chịu áp lực về chính trị, nhưng lại thoải mái về tinh thần. Cho nên tài năng của chúng được đánh giá như thế nào rất khó xác định.
- Nhưng họ Trần cũng không phải ngu ngốc, tùy vào từng nhiệm vụ khó khăn, mà lựa chọn con em theo tài năng phái đi thực hiện. Chính vì thế Trần Thương Vũ thân là người thay mặt cho toàn bộ Đại Việt, quản lý các thế lực trong lòng Đại Đường. Tài năng của kẻ này tuyệt đối không yếu. Thậm chí có thể xem xét là những tinh anh của họ Trần lúc này.
- Vậy nên ta cho rằng việc hắn uống rượu, chơi bời ở kỹ viện chẳng qua là thả lỏng đầu óc, trong những ngày mệt mỏi vừa qua. Còn nếu xét tài năng của hắn thế nào, e rằng cũng không đơn giản đâu.
Trưởng Tôn Vô Kỵ vừa nói vậy, Trường Tôn Trùng lúc này cũng gật đầu. Sau đó hắn lại lên tiếng nói rằng:
- Bẩm phụ thân mấy ngày qua, các thương đội của Đại Việt không ngừng bắt đầu xâm lấn vào các thị trường làm ăn của chúng ta. Đối với việc này chúng ta có chút phản kích. Nhưng hình như bọn chúng không biết điều, càng ngày càng lấn lướt.
Trưởng Tôn Vô Kỵ nghe vậy thì rơi vào trầm tư. Đại Đường lúc này có bảy đại thế tộc lớn. lần lượt là họ Trưởng Tôn, họ Thôi, họ Vy, họ Trịnh, họ Lý, Vương, và họ Âu Dương.
Họ Lý ở đây chính là hoàng tộc của Đại Đường lúc này. Nhưng hoàng tộc Đại Đường lấy Lý Thế Dân đứng đầu lúc này, lại chỉ là phân mạch của họ Lý. Cho nên dần dần Lý Thế Dân một mạch tự nhiên tách rời. Khiến cho tổng thể họ Lý mà nói, lại trở thành một đại gia tộc hoàn toàn tách biệt với hoàng tộc Lý thị của Đại Đường lúc này.
Từ đây bảy đại thế tộc này trở thành u nhọt cho mắt Lý Thế Dân. Bởi vì họ nắm giữ tiền tài cũng như tầm ảnh hưởng rất lớn, trong bộ máy chính quyền của Đại Đường lúc này.
Ngẫm nghĩ một chút, Trưởng Tôn Vô Kỵ lại lên tiếng nói rằng:
- Mấy ngày tới ngươi hãy cố gắng tiếp xúc với tên Trần Thương Vũ kia. Đồng thời cũng chỉ huy người của gia tộc, từ trong bóng tối cùng với các thương nhân Đại Việt phản kích. Tập trung vào vấn đề nguồn nguyên liệu tại chỗ, để xem bọn chúng làm sao có thể cùng chúng ta đấu.
Nghe Trưởng Tôn Vô Kỵ nói vậy, Trường Tôn Trùng lúc này gật đầu, sau đó hắn rời đi. Thấy vậy Trường Tôn Vô Kỵ cũng lại bắt đầu xử lý các công việc của mình.