Chiến Kỳ Phương Nam Dũng Khởi Phần 3 - Chương 49: Uy hiếp 4
Jumông vừa nói vậy, lúc này ở xung quanh đại điện, hàng trăm binh sĩ giáp mão đầy đủ bắt đầu chạy vào, rút ra v·ũ k·hí bao vây lấy hai người Trần Thiên Ân và Thiết Mộc Chân.
Ánh mắt của đám binh sĩ này tràn đầy sát khí, có thể thấy đây là lực lượng cực kỳ tinh nhuệ và tử chung với jumong. Nếu như lúc này jumong hạ lệnh thì chắc chắn Trần Thiên Ân và Thiết Mộc Chân sẽ bị bọn chúng băm cho chó ăn.
Nhưng đối mặt với một jumong điên cuồng, một đám binh sĩ chỉ biết nghe lệnh, ánh mắt tràn đầy sát khí, tay cầm v·ũ k·hí hướng về phía mình, Trần Thiên Ân lại vô cùng dửng dưng. Mà ở phía dưới đại điện, lúc này trên cổ Thiết Mộc Chân đã có ba lưỡi gươm kề vào. Nhưng hắn ta vẫn hai tay khoanh trước ngực, một bộ mặt như thường đứng nơi đó.
Trong đại điện lúc này trở nên tràn đầy sự túc sát, cũng như một bầu không khí quỷ dị. Mà ngồi trên ngai vàng Trần Thiên Ân đều thu hết những hình ảnh này vào trong mắt. Hắn trầm tư thật lâu không trả lời, mà phía dưới jumong cùng với đám thuộc hạ của hắn càng ngày càng tức giận, gần như là đánh mất lý trí, nhìn về phía Trần Thiên Ân bằng ánh mắt như nhìn n·gười c·hết.
Thấy bầu không khí càng ngày càng trở nên mất khống chế, Trần Thiên Ân lúc này mới mỉm cười sau đó nói rằng.
- Jumong bệ hạ, ngươi đây là đang uy h·iếp ta hay sao.
Jumông nghe vậy thì dùng một bộ mặt lạnh lùng, sau đó lên tiếng nói rằng.
- Hành động của An Vương lúc này khiến ta thật sự rất khó hiểu. Ngài ngang nhiên ngồi lên ngai vàng của chúng ta, đây là không tôn trọng người Cao Ly.
- Hành động của ngài chẳng khác nào phá vỡ đi những lời Đại Việt đã hứa với chúng ta, rằng sẽ không can thiệp việc nội bộ của chúng ta, cũng như tôn trọng người Cao Ly.
Nghe jumông nói vậy, Trần Thiên Ân lúc này cười nhẹ sau đó nói rằng.
- Ta không tôn trọng người Cao Ly hay sao, là thật vậy hay sao. jumông bệ hạ, không biết ta không tôn trọng người cao ly ở chỗ nào. Là ta ngồi trên ngai vàng của ngươi, hay là chưa g·iết c·hết ngươi, cùng với đám hoàng tộc Cao Ly các ngươi đây.
Nghe Trần Thiên Ân nói vậy, jumông lúc này sững sờ một chút. Có điều hắn chưa kịp phản ứng lại thì trong đám thân vệ của hắn lúc này, có 10 người vậy mà quay v·ũ k·hí hướng về đám binh lính đứng bên cạnh. Sau đó tạo thành một rào chắn bảo vệ phía trước ngai vàng.
Nhìn thấy tình cảnh này, Thiết Mộc Chân chỉ nở một nụ cười thâm trầm, còn hai người Uyên Cái Tô Văn và jumong thì sững sờ. Có điều rất nhanh bọn họ biết rằng 10 tên kia là kẻ phản bội, đã bị Trần Thiên Ân mua chuộc.
Hơn nữa các thân vệ này có thể là có người bị mua chuộc, vậy đám quân lính bảo vệ hoàng cung lúc này thì sao. Các tướng lĩnh trong q·uân đ·ội thì sao. Một suy nghĩ đáng sợ không ngừng xuất hiện trong đầu jumông khiến hắn ta cũng bắt đầu run rẩy.
Mà nhìn thấy tình cảnh này, Trần Thiên Ân lúc này vẫn như cũ lạnh nhạt lên tiếng nói rằng.
- Đại Việt chúng ta đối mặt với tất cả các tiểu quốc phụ thuộc, có thể nói dùng một cái nhìn cực kỳ khoan nhượng. Chúng ta không ngừng sử dụng hành động, để nói cho các tiểu quốc phụ thuộc rằng. Đại Việt sẽ không tham gia vào các hoạt động của các quốc gia các ngươi, cũng như sẽ giúp các ngươi phát triển kinh tế, v·ũ k·hí quân sự trong thời gian tới.
- Nhưng điều này không đồng nghĩa với việc, Đại Việt chúng ta không nhìn chằm chằm các ngươi và xem thái độ của các ngươi như thế nào.
- Jumông ngươi phải biết rằng không phải chỉ một mình người Cao Ly các ngươi có các quan viên thân cận Đại Việt. Mà bất kể người Mông Cổ, Đột Quyết, Khiết Đan cũng tương tự. Một bộ phận quan viên của bọn họ đều thân cận chúng ta.
- Nguyên nhân của việc này rất đơn giản, đầu tiên chúng ta không tham gia vào quyền lực trung tâm của các ngươi. Nhưng chúng ta lại nắm giữ một lượng lớn các thương đội, buôn bán với các ngươi. Cho nên các quan viên của các ngươi muốn kiếm tiền thì phải thân cận với chúng ta là điều bình thường.
- Và hành động này người của các dân tộc khác đều đồng ý. Một phần họ dùng cách này để thể hiện rằng bọn họ chấp nhận để người Đại Việt giá·m s·át bọn họ.
- Một phần khác họ thông qua hình thức này, để thể hiện sự trung thành của họ với chúng ta. Đối với việc này chúng ta chưa từng có ý kiến, thậm chí thông qua sự trung thành mà không ngừng hậu đãi bọn họ.
- Ngươi có biết rằng vật tư mùa đông cho các bộ lạc tại Thảo Nguyên số lượng khổng lồ như thế nào không. Ngươi có biết rằng các bộ lạc Thảo Nguyên buôn bán với Đại Việt, họ chỉ có thể cung cấp được một nửa số tiền để chuẩn bị số vật tư đó cho dân chúng, số còn lại đều là nợ.
- Nói cách khác buôn bán với các bộ tộc Thảo Nguyên, Đại Việt nhận lại một lượng vật liệu hàng hóa thô, cộng với một đống giấy nợ của các bộ lạc, mà chúng ta chưa từng ai oán một câu.
- Quân đội của các nước lấy v·ũ k·hí từ đâu, chính là Đại Việt cung cấp. Đại Việt có v·ũ k·hí tốt thì các bộ lạc tiểu quốc thuần phục đều có v·ũ k·hí tốt. Chúng ta chưa từng giấu diếm những vấn đề này.
- Ta cảm thấy tại Cửu Châu lúc này, Đại Việt đối xử với các tiểu quốc thuần phục như vậy đã không khác gì với anh em nhà.
- Nhưng hành động của Cao Ly các ngươi rốt cuộc là muốn gì đây. Tước bỏ chức vị các quan viên thân cận với Đại Việt. Điều động các quan viên bị Đại Việt lung lay đến các chức quan nhàn tản. Đây là hành động mà các ngươi nói rằng thể hiện sự trung thành với Đại Việt ta hay sao.
- Lẽ nào Cao Ly ngươi nghĩ rằng chỉ dựa vào 30 vạn quân của mình, cùng với 20 vạn quân của Đại Minh đang đóng tại các hòn đảo ở ngoài biển. Có thể chống đỡ được Đại Việt tiến công hay sao.
- Để ta nói cho ngươi biết một điều, Tây Hạ binh lực ta không thèm động. Bởi vì bọn chúng có nhiệm vụ phòng ngừa Đại Tùy tiến công. Nhưng q·uân đ·ội của Mông Cổ thì sao.
- Thiết Mộc Chân, Mông Cổ các ngươi hiện giờ có bao nhiêu quân.
Nghe Trần Thiên Ân nói vậy, Thiết Mộc Chân lúc này nở một nụ cười lạnh lùng sau đó nói rằng.
- Bẩm vương gia Mông Cổ chúng ta có hơn 100 vạn quân, nhưng quân lính thường trực chỉ có 30 vạn. Có điều tất cả đều là bách chiến tinh nhuệ, hoàn toàn có thể một binh sĩ dùng tay không bóp c·hết hai lính của Cao Ly bình thường.
Thiết Mộc Chân vừa nói vậy, jumông lúc này sắc mặt tái nhợt. Còn Trần Thiên Ân thì dùng một bộ mặt lãnh đạm sau đó tiếp tục lên tiếng.
- Jumông ngươi nghe thấy chưa, Mông Cổ lúc này tổng huy động đã có 100 vạn quân. Cho dù phải phòng ngừa các bộ tộc tại phía Tây thảo nguyên, thì bọn chúng vẫn có thể huy động ít nhất 50 vạn quân tham gia cuộc chiến này.
- Đã thế Đại Liêu cùng với q·uân đ·ội Đại Việt tại vùng đất Hùng Nô, có thể vận chuyển lên chiến trường ít nhất có cả trăm vạn quân nữa. Với số quân đông đảo, trang bị đầy đủ, ta tin rằng cho dù là ngươi có được sự giúp đỡ của Đại Minh thì các ngươi có thể cầm cự được bao lâu.
- Quan trọng nhất ngươi hãy nhớ cho kỹ, trận chiến này là trận chiến của Đại Việt và liên quân Thảo Nguyên giao chiến với người Cao Ly.
- Đại Minh chỉ là nước sẽ hỗ trợ các ngươi về binh lực, cũng như v·ũ k·hí vật tư c·hiến t·ranh trong cuộc chiến.
- Nói một cách đơn giản, chiến trường diễn ra tại vùng đất của Cao Ly. Binh sĩ c·hết là người Cao Ly, thường dân c·hết vẫn là thường dân Cao Ly.