Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Chiến Kỳ Phương Nam Dũng Khởi Phần 3 - Chương 53 kế hoạch vườn không nhà trống 2

Nhìn thấy Trần Thiên Ân rơi vào trầm tư. Thiết Mộc Chuột đứng ở bên cạnh nhìn hắn nói rằng.

- Bẩm vương gia có gì phải lo lắng. Đám người nước Bách Tề kia cũng chỉ có bằng đấy q·uân đ·ội. Hiện nay bọn chúng đang gom quân đến thành Hùng Tân, để chuẩn bị quyết chiến cùng ta tại đó. Chúng ta lúc này mặc dù không có lương thực trên khắp vùng đất của Bách Tề, khiến cho quãng đường vận chuyển lương thảo của chúng ta kéo dài.

- Nhưng với q·uân đ·ội tinh nhuệ, v·ũ k·hí lương thảo vật tư đều đã chuẩn bị sẵn sàng. Cộng với việc lúc này đang là thời tiết mùa đông, so về việc chuẩn bị v·ũ k·hí vật tư c·hiến t·ranh, chúng ta chắc chắn có tiềm lực vượt xa nước Bách Tề lúc này.

- Chính vì vậy mạt tướng cho rằng phát động c·hiến t·ranh lúc này, chúng ta hoàn toàn nắm giữ lợi thế, không có gì đáng phải lo lắng.

Trần Thiên Ân nghe Thiết Mộc Chuột nói vậy, hắn lúc này lắc đầu sau đó nói rằng.

- Vừa rồi người nói là những điểm mạnh chúng ta đang có, nhưng điểm yếu thì sao người đã nghĩ đến chưa.

- Thứ nhất lần này chúng ta mang theo q·uân đ·ội có thể nói rất mạnh. Nhưng với mục đích rèn luyện là chính, cho nên hệ thống hạ tầng chỉ huy chiến sĩ đều là các tướng lĩnh trẻ thiếu kinh nghiệm.

- Thứ hai liên quân của chúng ta không phải chỉ là một quốc gia, mà là rất nhiều các tiểu quốc tập hợp lại. Mặc dù tất cả đều nghe mệnh lệnh chiến đấu, nhưng từ trong đó vẫn có một vài bộ phận chắc chắn sẽ phối hợp không nhịp nhàng trong lúc chiến đấu.

- Thứ ba diện tích của nước Bách Tề tuy rằng rất nhỏ trong mắt chúng ta lúc này. Nhưng trên chiến trường mà nói, vài trăm dặm đường lại là cả một bản đồ chiến trường vô cùng rộng lớn.

- Một khi tại một đoạn đường nào đó trong quá trình vận chuyển lương thảo bị tập kích. Vậy thì đội quân đang chiến đấu phía trước mặt trận, sẽ lập tức rơi vào tình trạng hoảng loạn do thiếu lương thực.

- Từ đây một quãng đường chỉ vài trăm dặm là đến kinh đô của Bách Tề, lại trở thành một vùng tử địa cho quân ta, trong thời tiết băng giá bao phủ như lúc này.

- Thứ tư nước Bách Tề này quá xa xôi, thông tin mà chúng ta lấy được từ phía nhà họ Lạc chỉ có thể tham khảo, mà không thể hoàn toàn tin tưởng.

- Nguyên nhân chính là vì họ Lạc lúc này đã bị đẩy đến cảnh dầu sôi lửa bỏng cần có quân tiếp viện. Chính vì thế trong bản báo cáo của chúng, nếu như chúng giấu giếm đi một phần sức mạnh của nước Bách Tề. Để khiến chúng ta cảm thấy cuộc chiến này vô cùng dễ dàng tiến lên giúp đỡ chúng trong thời gian nhanh nhất. Vậy thì điều gì sẽ đến ngươi có biết không.

Nghe Trần Thiên Ân nói vậy, Thiết Mộc Chuột lúc này cũng bắt đầu hoảng loạn, suy nghĩ đến những vấn đề này. Đúng như những gì Trần Thiên Ân nói điểm đáng sợ nhất của cuộc chiến này, chính là liên quân Đại Việt nắm được thông tin của nước Bách Tề cực kỳ yếu kém, hoặc có thể nói đều do họ Lạc cung cấp.

Về phần tin tức người Cao Ly đưa ra, Trần Thiên Ân tuyệt đối một chữ không tin. Bởi vì lúc này jumông tuy rằng đã có thái độ thuần phục. Nhưng quan điểm của Trần Thiên Ân sau cuộc chiến này vẫn phải để tên hoàng đế jumông này cút xuống ngai vàng, đưa một kẻ khác dễ khống chế hơn lên.

Chính vì vậy việc jumong có hãm hại hắn hay không rất khó nói. Mà thân là tướng lĩnh phải chịu trách nhiệm cho gần 30 vạn tính mạng binh sĩ đang đi theo hắn lúc này. Hắn không thể nào không tính toán kỹ lưỡng hết mọi vấn đề.

Trầm tư một lúc lâu, Trần Thiên Ân nhìn về phía Thiết Mộc Chuột, khuôn mặt vẫn còn đang rơi vào trầm tư lên tiếng nói rằng.

- Gửi tin tức đến chỗ Thiết Mộc Chân, nói cho hắn biết liên hệ với tiểu quốc Tân La . Để cho hoàng đế Tân La phái quân t·ấn c·ông nước Bách Tề.

- Nếu như kẻ đó không đồng ý, vậy thì hướng tiến công của Thiết Mộc Chân không phải là công đánh thành Hùng Tân nữa, mà là trực tiếp đánh sang nước Tân La cho ta.

Nghe Trần Thiên Ân nói vậy, Thiết Mộc Chuột lúc này nhìn về phía hắn mỉm cười sau đó nói rằng.

- Vương gia có phải ngài muốn thông qua việc t·ấn c·ông nước Tân La, để chuẩn bị một nguồn hậu cần lương thảo, nếu như chiến trường Bách Tế có biến đúng không.

Trần Thiên Ân nghe vậy thì mỉm cười gật đầu sau đó nói rằng.

- Nước Tân La nghe nói hoàng đế cũng không phải là đàn ông, mà là một phụ nữ. Ở nơi này mẫu quyền trị vì, đàn ông tuy rằng vẫn có địa vị trong xã hội, nhưng về cơ bản không so bằng phụ nữ.

- Quan trọng nhất một số tin tức ta nhận được, phụ nữ ở nơi này tỏ vẻ mạnh mẽ, thậm chí một bộ phận q·uân đ·ội cũng là phụ nữ. Và đặc biệt v·ũ k·hí trang bị áo giáp của chúng có thể nói cũng cực kỳ yếu kém.

- Nhưng Tân La lại có một điểm mạnh, đó chính là bọn chúng lại có một vùng sản xuất lương thực cực kỳ giàu có. Vậy nên Thiết Mộc Chân dẫn dắt 10 vạn q·uân đ·ội tiến công Tân La, cho dù không đánh được đất nước này, nhưng c·ướp một lượng lớn lương thực hoàn toàn có thể làm được.

- Ngoài ra bất kể đánh Bách Tề hay Tân La, thì nhiệm vụ hay mục đích của chúng ta cũng chỉ có một đó là rèn luyện q·uân đ·ội. Còn việc cứu giúp họ Lạc đơn giản là tiện tay mà thôi.

Nghe Trần Thiên Ân nói vậy, Thiết Mộc Chuột lúc này gật đầu, sau đó hắn lại trầm tư lên tiếng nói rằng.

- Bẩm vương gia Thiết Mộc Chân tiến đánh nước Tân La hay không, còn tùy vào thái độ của nữ hoàng bọn chúng. Nhưng bây giờ tiếp theo chúng ta phải làm gì, là tiếp tục tiến công vẫn là dừng chân tại chỗ. Dù sao theo như thám báo gửi tin tức, thì thành Hùng Tân cách đây chỉ hơn 300 dặm, chúng ta hành quân 10 ngày có thể đến.

Trần Thiên Ân nghe vậy thì hắn lúc này lắc đầu sau đó nói rằng.

- Cho toàn quân cắm trại tại chỗ nghỉ ngơi, nhớ kỹ phải tăng cường cảnh giới. Chúng ta phải đợi câu trả lời của người Tân La, cũng như việc Thiết Mộc Chân có đánh được Tân La, c·ướp một lượng lớn lương thảo, xây dựng một vùng đất hậu cần mới cho chúng ta hay không đã.

- Dù sao lúc này năm vạn thủy quân của chúng ta, có lẽ cũng đã tiến đến vùng đất nhà họ Lạc tiếp viện cho chúng, vậy nên họ Lạc lúc này cũng không còn lo lắng. Thế bao vây của chúng ta với Bách Tề lúc này đã thành lập.

- Thứ chúng ta đang lo lắng chẳng qua là vấn đề lương thực tiếp tế, trong điều kiện mùa đông băng tuyết bao phủ, ngăn cản đường đi lúc này mà thôi.

Nghe Trần Thiên Ân nói vậy, Thiết Mộc Chuột lúc này cũng gật đầu. Vậy là rất nhanh mệnh lệnh của Trần Thiên Ân được ban ra. 10 vạn quân của hắn nhanh chóng đóng tại thành Thiên Minh, củng cố tuyến phòng ngự tại đây. Đồng thời thư tín cũng được gửi cho Thiết Mộc Chân, để hắn bắt đầu sắp xếp liên lạc với người Tân La.

Mà cùng thời gian này, Chu Hậu Chiếu đã trở về thành Nam Kinh. Trong hoàng cung, Chu Nguyên Chương nhìn về phía Chu Hậu Chiếu sau đó lên tiếng nói rằng.

- Thất bại rồi sao.

Chu Hậu Chiếu nghe vậy chỉ biết thở dài, sau đó chắp tay nói rằng.

- Là vị thần vô dụng, không thể giúp Đại Minh ta lấy được vùng đất Cao Ly từ tay Đại Việt.

Chu Nguyên Chương nghe vậy nhìn về phía tên này một chút, sau đó lên tiếng nói rằng.

- Nói rõ vụ việc đó xem nào.

Chu Hậu Chiếu nghe vậy thì gật đầu, sau đó giải thích rõ ràng về việc hắn thuyết phục jumông, cũng như các điều kiện mà hắn đưa ra cho Cao Ly nếu thuần phục Đại Minh.

Đồng thời hắn cũng nói rõ về việc Trần Thiên Ân đưa quân đến thành Bình Nhưỡng. Sau đó là các xung đột giữa jumông và Trần Thiên Ân.

Cuối cùng hắn miêu tả rõ sự kiện Trần Thiên Ân tiến và hoàng cung Cao Ly, để chèn ép jumông khiến hắn phải thần phục.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free