Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Chiến Kỳ Phương Nam Dũng Khởi Phần 3 - Chương 7: Thế cục 2

- Lý tướng quân ta biết ngươi cho rằng, nếu như ba quốc gia Đại Tùy, Đại Đường và Đại Hán. Sau khi phát hiện ra chúng ta đang thiết lập vòng vây kinh tế. Chúng sẽ tiến công chúng ta từ mọi phương hướng.

- Và ta cũng biết sự lo lắng của ngươi lúc này. Chính là sợ rằng lúc chiến đấu, Đại Minh sẽ quay giáo chống lại chúng ta đúng không.

Lý kế nguyên nghe Trần Thiên Ân nói vậy thì hắn chỉ gật đầu, nhưng không lên tiếng. Thấy cảnh này Trần Thiên Ân lúc này cười một cách lạnh lùng sau đó nói rằng:

- Lý tướng quân ta biết ngươi là người thông minh và trên khắp Đại Việt, cũng có vô số kẻ thông minh. Hiểu rõ những kế hoạch mà ta đang thực hiện. Nhưng ta nhắc nhở Lý tướng quân một chút. Đó chính là kế hoạch sinh ra, không có nghĩa rằng nó sẽ được thực hiện y theo như những phương án chúng ta đã vạch ra lúc này.

- Nói một cách khác, tùy vào tình thế phát sinh. Mà dựa theo các kế hoạch mẫu, chúng ta liên tục sửa đổi các kế hoạch. Cho đến khi đạt đến lợi ích cuối cùng.

- Lần này ta rời khỏi Đại Việt, chính là muốn làm việc này. Một phần vì cho dù khu vực Thảo Nguyên lúc này. Đang có hai dòng chính của Đại Việt duy trì, kết nối các bộ lạc tại đây. Nhưng bọn họ vẫn chưa đủ uy quyền, cũng như chưa đánh giá hết sức mạnh của những bộ tộc Thảo Nguyên này.

- Ngoài ra tên em họ của ta đang làm sứ thần ở Đại Minh có vẻ sống rất tốt. Nhưng đối mặt với cả một nước Đại Minh tràn đầy kẻ khôn ngoan. Hắn ta vẫn chưa đủ tư cách tham gia bàn cờ chính trị này.

- Cuối cùng cũng như những gì Lý tướng quân đang lo lắng. Đại Việt chúng ta có thể hiểu rõ tình hình thế cục của Cửu Châu. Lẽ nào Đại Minh một kẻ cũng đã nắm bắt về kế hoạch của chúng ta, chúng lại không biết sao .

- Vậy nên nếu như chỉ dựa vào kế hoạch của Đại Việt lúc này. Ta dám khẳng định lúc chúng ta bị t·ấn c·ông. Đại Minh lập tức sẽ quay giáo hướng về phía Đại Việt chúng ta mà tiến công.

- Chính vì vậy xuyên suốt kế hoạch tiền tệ. Ta chỉ muốn lôi Đại Minh vào cuộc chiến này mà thôi.

- Bất kể bọn chúng đi theo chúng ta cũng được. Hoặc phản bội chúng ta cũng được. Chỉ cần bọn chúng bước đầu tham gia kế hoạch tiền tệ . Là giúp cho Đại Việt ta có một thời kỳ phát triển một cách rực rỡ về thương nghiệp. Bổ sung nội tình của Đại Việt sau cuộc chiến thất bại vừa rồi.

- Còn lưỡi đao thật sự mà ta ẩn giấu, lại không phải là Đại Minh mà là một quốc gia khác . Có điều lúc này Lý tướng quân cũng chưa cần nắm rõ. Ngươi chỉ biết rằng trong thời gian tới khi ta không có ở đây, phải chú ý hai việc.

- Đầu tiên giá·m s·át chặt chẽ các thế lực trong lãnh thổ Đại Nguyên đã đầu hàng chúng ta lúc này. Trọng điểm đó chính là hai gia tộc họ Khắc và họ Mộ Dung.

- Thứ hai đó chính là chú ý giúp đỡ cho hai người Hàn Tín và Hạng vũ, tại thành Tĩnh Khang một chút . Bọn chúng cần thứ gì chỉ cần không quá đáng đều cung cấp.

Lý Kế Nguyên nghe Trần Thiên Ân nói vậy thì rơi vào trầm tư. Qua một lúc ông ta lên tiếng nói rằng:

- An Vương hiện giờ các thế lực ngoại tộc của chúng ta thật sự nổi lên chỉ có bốn gia tộc. Đó chính là họ Trịnh và họ Lô ở vùng lãnh thổ Đại Tống. Họ Khắc và họ Mộ Dung tại vùng đất của Đại Nguyên.

- Ta thấy nếu vương gia nghi kỵ bọn chúng như vậy. Tại sao không tiêu diệt hết bọn chúng. Dù sao ta tin rằng với sự tàn nhẫn của ngài. Đừng nói g·iết hai gia tộc này, cho dù tàn sát vài vạn người. Ngài cũng sẽ không nháy mắt một chút nào.

Nghe Lý Kế Nguyên nói vậy, Trần Thiên Ân lúc này nở một nụ cười thâm tường. Sau đó nói rằng:

- Lý tướng quân ngươi là một người thông minh và ngươi biết lúc này mình phải làm gì. Nhưng ngươi lại không biết rằng bốn gia tộc kia. Ta để cho chúng còn sống đều có lý do của nó.

- Đầu tiên những vùng đất mà Đại Việt mới đánh chiếm. Thật sự tồn tại rất nhiều các dân tộc với tiếng nói, chữ viết khác nhau, văn hóa đa dạng. Trong thời gian ngắn, chúng ta không bao giờ có thể cai trị một cách tốt đẹp được.

- Ngoài ra những vùng đất này, khác với lãnh thổ Đại Việt. Nếu như nói Đại Việt bởi vì dân chúng đều biết chữ, cho nên tầng lớp thường dân có dân trí rất cao. Lại không ngừng thông qua các chính sách ưu đãi của đất nước. Khiến cho họ phát triển, cũng như có tinh thần hòa nhập với các chủng tộc khác một cách nhanh chóng.

- Nhưng các dân tộc tại các quốc gia chúng ta mới đánh chiếm lại khác. Một phần bởi vì họ lo sợ sẽ bị người Đại Việt ghen ghét, hãm hại. Một phần do các thế lực địa phương như địa chủ, huân quý của các quốc gia đã bị chúng ta đánh hạ. Không ngừng từ trong bóng tối, tiêm nhiễm vào đầu dân chúng những ý tưởng sai lệch, chống phá đất nước của ta.

- Số lượng người này tuy rằng không nhiều . Nhưng tầm ảnh hưởng của chúng tại những vùng đất này lại cực kỳ lớn. Nếu như chúng ta đồng loạt vung đao g·iết hết bọn chúng. Thì tất nhiên trong thời gian ngắn, mặc dù có chút hỗn loạn. Nhưng tuyệt đối có thể yên ổn sau này.

- Có điều thứ Đại Việt thiếu lúc này chính là thời gian. Chúng ta không thể vì tiêu diệt một đám sâu mọt, mà khiến cho thế cục Đại Việt hỗn loạn. Phá bỏ đi tất cả các lợi thế mà Đại Việt đang có lúc này. Chính là tiềm lực kinh tế và quân sự.

- Vậy nên ta quyết định lựa chọn chính sách g·iết một nhóm, lôi kéo một nhóm, uy h·iếp một nhóm. Để trấn áp những vùng đất này trong thời gian ngắn, làm ổn định tình hình.

- Thời gian qua đi, chúng ta sẽ từ từ đưa lực lượng của Đại Việt vào những vùng đất này. Không ngừng thẩm thấu quyền lực, khống chế chặt chẽ nơi này trong tay.

- Đợi đến lúc Đại Việt đã hoàn toàn có tiếng nói tại những vùng đất này. Những kẻ kia nếu biết điều, chúng ta vẫn có thể cho chúng sống sót và trở thành một huân quý trong lãnh thổ Đại Việt không có gì cả. Nhưng nếu chúng không biết điều. Vậy thì đừng trách người Đại Việt chúng ta tàn ác.

Nghe Trần Thiên Ân nói vậy, Lý Kế Nguyên lúc này nhìn về phía hắn gật đầu . Thật ra mục đích Trần Thiên Ân muốn giữ lại các thế tộc này còn có một ý nghĩa nữa. Đó chính là hạn chế sự phát triển bành trướng của các thế gia trong lãnh thổ Đại Việt.

Ngoài ra bởi vì Đại Việt theo chính sách tôn trọng tất cả các chủng tộc. Cho nên Trần Thiên Ân đề phòng một ngày nào đó . Người Điền Việt với thân phận là những người gốc Đại Việt đầu tiên. Sẽ bành trướng, khinh thị các dân tộc khác.

Cho nên ngay từ lúc này, Trần Thiên Ân muốn gây dựng cho các dân tộc khác một bộ phận những kẻ đứng đầu. Đợi đến sau này khi Đại Việt thống nhất hoàn toàn Cửu Châu.

Trần Thiên Ân lúc đó sẽ từ từ đưa các tầng lớp này vào trong bộ máy chính trị của Đại Việt. Sau đó sử dụng lợi ích và âm mưu chia rẽ, lôi kéo. Khiến cho họ từ từ hòa nhập vào lãnh thổ Đại Việt.

Từ đây tạo nên thế trận cân bằng trong chính trị. Không cho bất kỳ dân tộc nào có lợi thế hoặc khinh thị các dân tộc khác. Dẹp bỏ ý tưởng n·ội c·hiến vì phân biệt sắc tộc, mâu thuẫn từ trong trứng nước.

Có điều Lý Kế Nguyên cũng không hiểu việc này. Trong lòng ông ta chỉ nghĩ rằng Trần Thiên Ân cũng giống như người của các gia tộc . Đó chính là chỉ tin tưởng người Đại Việt và hạn chế quyền lực của ngoại tộc .

Nếu như ông ta và người các gia tộc biết rằng. Trần Thiên Ân không những không muốn hạn chế sự phát triển của tất cả các dân tộc. Ngược lại muốn đưa bọn họ vào bộ máy chính quyền. Thì e rằng những kẻ này sẽ phải hoảng hốt.

Dù sao việc có một lượng lớn người của các dân tộc đi vào trong bộ máy chính quyền của Đại Việt. Tuy nói dưới sự áp chế của hoàng quyền, chưa chắc đã lập ra các hệ phe phái. Nhưng sự chia rẽ quyền lực sẽ làm suy yếu tất cả các thế lực này.

Nói cách khác một kẻ làm phản, sẽ bị các thế lực khác tận diệt. Nhưng lại chẳng có kẻ nào có đủ thực lực, để lôi kéo tất cả các phe phái thành một hệ tư tưởng mới. Từ đây quyền lực của hoàng tộc là tối thượng.

Trừ khi có tên hôn quân xuất hiện. Bỏ mặc cho một thế lực nào đó lớn mạnh, một cách vượt mặt hoàng tộc. Bằng không hoàng tộc sẽ không bao giờ suy yếu.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free