(Đã dịch) Chiến Thần Biến - Chương 104:
Không ai hay biết, trong lòng Đằng Phi rất rõ ràng. Từ nhỏ, Đằng Phi đã đọc sách, tuy không uyên bác bằng Lăng Thiên Vũ nhưng số lượng sách hắn từng đọc cũng chẳng kém cạnh. Những lễ nghi cơ bản nhất, làm sao hắn có thể không hiểu được? Nhưng đối với Đằng Phi, dù là sứ giả của Đại hoàng tử hay Tứ hoàng tử, hắn đều không muốn có bất kỳ liên hệ nào với họ. Bến Tây Thùy này không phải quê hương của hắn. Đối với Đằng Phi, thân phận hắn ở nơi đây chỉ là một lữ khách qua đường, sớm muộn gì cũng phải trở về phương Đông. Chính vì thế, khiến đối phương sinh ra phản cảm với mình mới là điều Đằng Phi muốn nhất. Nào ngờ, đối phương quả nhiên càng thêm cuồng vọng, không chỉ ăn nói vô lễ mà còn động thủ với người trong phủ của hắn. Đằng Phi cùng Lăng Thi Thi vội vã趕 tới. Khi họ vừa đến trước cửa Đằng phủ, đã thấy hơn chục thị vệ hắn mang từ Đằng Gia Trấn đến đang chặn ở cửa, giằng co với một đám người khác. Thấy Đằng Phi xuất hiện, đám thị vệ liền tự động tránh đường. Người ở cửa không nhiều, chỉ có ba, trong đó kẻ cầm đầu chừng hai mươi bảy, hai mươi tám tuổi, đầu đội kim quan búi tóc, khoác trường bào màu tía; sắc mặt tái nhợt, hốc mắt hõm sâu, ánh mắt thoạt nhìn hết sức âm u. Vừa thấy Đằng Phi bước ra, rồi bất chợt nhìn thấy Lăng Thi Thi bên cạnh, ánh mắt hắn lập tức sáng rỡ, đoạn liền với vẻ mặt cao ngạo nhìn về phía Đằng Phi nói: – Ngươi chính là Đằng Phi? Quả thật quá mức tự cao tự đại, ngay cả đặc sứ của hoàng tử cũng dám coi thường như vậy sao. Thật không hiểu điện hạ coi trọng ngươi ở điểm nào? Nói rồi, hắn lập tức lấy ra một quyển trục màu vàng, thản nhiên nói: – Đằng Phi, quỳ xuống tiếp chỉ của điện hạ đi! Đằng Phi khẽ nhướng mày, vừa định cất lời thì bên cạnh truyền đến một tiếng cười lạnh: – Điện hạ ư? Ha ha, hay cho một vị điện hạ ra vẻ ta đây. Không biết điện hạ của ngươi là vị hoàng tử nào? Bổn vương đây lần đầu tiên nhìn thấy có người chiêu hiền đãi sĩ kiểu đó. Ha ha ha, thật sự buồn cười! Giọng của người nói chuyện ít nhiều mang theo vài phần non nớt, bốn chữ “chiêu hiền đãi sĩ” kia càng bị nhấn mạnh, ý tứ châm chọc vô cùng rõ ràng. Vị đặc sứ hoàng tử kia vừa định nổi giận, chợt nghe thấy hai chữ “Bổn vương” này, toàn thân khẽ rùng mình, vội vàng xoay người, liền thấy bên kia có một thiếu niên đang bước tới. Thiếu niên thoạt nhìn cũng chỉ chừng mười bốn, mười lăm tuổi, mặc hoàng bào thêu rồng, đầu đội kim long quan búi tóc, mặt tựa ngọc quan, lông mày kéo dài tới tận thái dương. Tuy còn trẻ nhưng một thân khí độ uy nghiêm khiến người ta không dám khinh thường. – A, Tứ... Tứ hoàng tử điện hạ? Vị đặc sứ hoàng tử này ngây người một lúc, lập tức kịp phản ứng, vội vàng thu hồi quyển trục màu vàng trong tay, thành kính quỳ xuống hành lễ: – Ra mắt Tứ hoàng tử điện hạ! – Miễn lễ. Bổn vương không dám nhận đại lễ của ngươi. Nói đi, ngươi là người của ai? Trên mặt Tứ hoàng tử trẻ tuổi mang theo vẻ trêu tức, thản nhiên nói. Trên thực tế, hắn rất rõ người kia là của ai. Hắn chỉ là cho người nói một tiếng trước mặt Nhị ca rằng ở Hải Uy Thành có người tên Đằng Phi là một nhân tài phi thường ưu tú, thực lực rất mạnh, tài lực cũng rất hùng hậu. Hắn biết, vị Nhị ca tham lam kia nhất định sẽ phái người đến chiêu mộ. Mà vị Nhị hoàng tử điện hạ kia, từ trước đến nay đã quen thói cao cao tại thượng, lời mời chào của hắn luôn giống như ban ân. Trông cậy vào việc hắn lễ hiền đãi sĩ là điều hoàn toàn không thể, ngay cả người của Nhị hoàng tử cũng bị hắn nuôi dưỡng thành cái tính khí này. Tuy rằng cũng từng gặp một vài trở ngại nhưng lại không hề có dấu hiệu hối cải chút nào. Tứ hoàng tử sau khi cố ý để Nhị ca biết chuyện này, liền tự mình xuất hiện để xử lý tình hình. Thiếu niên Đằng Phi này tuổi xấp xỉ mình, chẳng lẽ còn không lập tức ngoan ngoãn nương tựa dưới trướng? – Ta là người của Nhị hoàng tử điện hạ. Vị đặc sứ hoàng tử không dám giấu giếm, thành thật trả lời. Đối mặt với Đằng Phi không có thân phận quý tộc gì, hắn có thể kêu ngạo tự cao, coi trời bằng vung. Nhưng đối mặt với Tứ hoàng tử điện hạ với thân phận vô cùng tôn quý, có đánh chết hắn cũng không có lá gan đó. – Được rồi, ngươi cút xa một chút đi, bổn vương lười nhìn mặt người. Trở về nói cho Nhị ca ta, cứ nói là người này bổn vương đã sớm coi trọng. Nói cho hắn rằng, – xin lỗi nhé. Tứ hoàng tử thản nhiên nói, đuổi vị đặc sứ của Nhị hoàng tử đi giống như đuổi ruồi vậy. Đằng Phi và Lăng Thi Thi vẫn đứng tại chỗ, lặng lẽ quan sát cảnh tượng này. Vị sứ giả của Nhị hoàng tử không dám phản kháng, chỉ có thể oán hận trừng mắt nhìn Đằng Phi một cái, rồi xoay người bước đi. – Đằng công tử, thật có lỗi. Bổn vương năm trước đã muốn tới đây, tuy nhiên bị một số chuyện vướng bận, mãi đến hôm nay mới có thể đến. Tứ hoàng tử vẻ mặt tươi cười đi tới gần Đằng Phi, sau đó thành khẩn nói: – Bổn vương đến đây... là để xin lỗi vì những việc Hồng Nhật Hội đã làm. Lăng Thiên Vũ đang trong bộ dạng thị vệ đi theo sau Đằng Phi, nghe xong liền sửng sốt, lập tức sắc mặt trở nên khá khó coi. Hắn không ngờ vị hoàng tử trẻ tuổi này lại có tâm cơ đến vậy, thật sự là một người đáng sợ. Tứ hoàng tử nói xong, vung tay. Bên kia đường, lập tức xuất hiện một đội nhân mã, đang giải tới một người bị trói giật cánh gà. Đám người Đằng Phi vừa nhìn, người này không ai khác chính là hội trưởng Ngô Dụng của phân hội Hồng Nhật Hội tại Hải Uy Thành. Chỉ là giờ phút này, Ngô Dụng đã sớm không còn phong thái nho nhã như trước: tóc tai bù xù, mặc áo tù, hai chân trần – bộ dạng hết sức chật vật. Ngô Dụng cứ thế cúi đầu, bị đẩy tới trước mặt Đằng Phi. Tứ hoàng tử lạnh lùng nói: – Ngô Dụng. Ngươi tự tiện cấu kết với đám quý tộc ở Hải Uy Thành, chèn ép việc làm ăn của Đằng công tử, thậm chí còn sai người ra tay v��i Đằng công tử, tội không thể tha. Hôm nay, ta liền giao ngươi cho Đằng công tử xử lý, ngươi có phục không? Ngô Dụng chậm rãi ngẩng đầu lên, trong đôi mắt kia có sự uể oải, có phẫn nộ, có không cam lòng, và cả vài phần tổn thương. Hắn khẽ gật đầu, giọng khàn khàn nói: – Thuộc hạ chịu phục, thuộc hạ đã làm sai chuyện, nên bị phạt! Xin Đằng công tử xử lý! Ánh mắt Đằng Phi khẽ lóe lên, thầm nghĩ: Một chiêu này của Tứ hoàng tử thật sự quá xảo diệu. Nếu mình thật sự giết Ngô Dụng này, e rằng ngoài việc đi theo hắn ra, sẽ không còn con đường thứ hai để chọn. Hơn nữa, mình không chỉ đắc tội với toàn bộ người của Hồng Nhật Hội, mà ngay cả những người khác ở Hải Uy Thành cũng sẽ khinh bỉ mình, uy tín và thanh danh của mình sẽ xuống dốc không phanh. Nếu không giết hắn, vậy thì mục đích của Tứ hoàng tử cũng đã đạt được. Hắn đã bán cho mình một ân tình to lớn hôm nay, đồng thời còn có thể để lại cho người khác ấn tượng về một sự thưởng phạt rõ ràng. Tính toán này thật sự tinh tế! Đằng Phi suy nghĩ một lát, đột nhiên từ trên người thị vệ bên cạnh rút ra một thanh yêu đao, cầm đao đi về phía Ngô Dụng. Bầu không khí tại hiện trường đột nhiên trở nên căng thẳng. Lập tức có không ít người xao động, nhưng đều bị ánh mắt của Tứ hoàng tử đè xuống. Đồng thời, Tứ hoàng tử cũng ánh mắt lấp lánh nhìn Đằng Phi, miệng mím chặt, trong lòng không biết đang nghĩ gì. Ngô Dụng đầu tiên ngẩn ra, sau đó khóe miệng lộ ra một tia cười khổ, giống như nhận mệnh, hắn cuối cùng nhìn thoáng qua về phía Tứ hoàng tử, trong lòng chỉ còn lại một ý niệm: Thiếu niên này, quả nhiên không thể đắc tội. Hy vọng điện hạ có thể đối xử tử tế với người nhà của ta! Đằng Phi nhấc tay, đao hạ xuống. Trong không trung lóe lên một vệt sáng. Dây thừng trên người Ngô Dụng tự động rơi xuống, ngay cả quần áo cũng không hề bị rách, có thể thấy được sự tinh chuẩn trong nhát đao này của Đằng Phi. Ngô Dụng dạo quanh quỷ môn quan một vòng, như vừa tỉnh mộng, khó có thể tin nhìn Đằng Phi, khóe miệng co giật dữ dội, trên trán toát ra một lớp mồ hôi lạnh thật dày. Lúc này, hắn nghe thấy Đằng Phi thản nhiên nói: – Những kẻ chèn ép việc buôn bán của Đằng gia đều đã đền tội, Đông Bằng và Đông Dũng muốn giết ta cũng đều đã chết. Lúc xảy ra những chuyện này, hội trưởng Ngô Dụng không ở Hải Uy Thành, nhiều nhất cũng chỉ là giám sát bất lực, tội không đến mức phải chết. Đằng Phi ta không phải người không phân biệt được ân oán, làm sao có thể giết ngươi? Ngô hội trưởng, ngươi tự do. Trong lòng Ngô Dụng cảm khái vạn ngàn. Vừa rồi hắn cuối cùng nhìn về phía Tứ hoàng tử, trên mặt Tứ hoàng tử điện hạ hắn chỉ nhìn thấy sự lạnh lùng vô tình. Khi hắn cho rằng mình ắt phải chết không thể nghi ngờ, lại không nghĩ rằng đối phương căn bản không có ý định giết hắn. Trong lòng nghĩ vậy, Ngô Dụng khom người thi lễ thật sâu với Đằng Phi: – Đằng công tử thấu hiểu đại nghĩa, Ngô Dụng tạ ơn không giết của Đằng công tử! Sắc mặt Tứ hoàng tử trong nháy mắt này trở nên có chút khó coi, lập tức cười ha hả: – Oan gia nên giải không nên kết. Nếu ��ã nói rõ ràng rồi, vậy chuyện này cứ bỏ qua. Ngô Dụng, về sau ngươi cứ đi theo Đằng công tử đi. Hồng Nhật Hội... ta sẽ chọn một vị phân hội trưởng khác. Ngô Dụng đầu tiên ngẩn ra, lập tức hướng về Tứ hoàng tử thi lễ thật sâu: – Ngô Dụng tạ ơn khai ân của điện hạ. Tứ hoàng tử cười cười vẻ không để tâm. Kẻ lòng dạ đã khác, hà tất phải giữ lại bên mình, nhỡ đâu lúc nào đó lại trở thành tai họa. Chi bằng coi đây là một lợi thế để chiêu mộ Đằng Phi. Một tên Đại Đấu Sư mà thôi, Vũ Văn Hãn Hải hắn... không thiếu. Lập tức, Đằng Phi mời Tứ hoàng tử tiến vào Đằng phủ, lại đặc biệt phân phó người dẫn Ngô Dụng đi rửa mặt chải đầu một phen, thay đổi quần áo rồi mới quay lại. Sự cẩn thận chu đáo của Đằng Phi khiến Ngô Dụng sinh lòng cảm động. So với sự lạnh lùng vô tình của Tứ hoàng tử điện hạ, trong lòng Ngô Dụng giờ đây ngổn ngang trăm mối cảm xúc. Trong phòng tiếp khách, Tứ hoàng tử và Đằng Phi uống trà nói chuyện phiếm. – Đằng công tử chắc đã biết ý đồ đến của bổn vương. Tục ngữ có câu, chim khôn chọn cành mà đậu. Với thực lực của Đằng công tử, nếu lựa chọn đi theo bổn vương, bổn vương cam đoan sẽ ban cho ngươi một đời phú quý lớn lao! – Đa tạ điện hạ đã có lòng nâng đỡ. Đằng Phi chỉ là một thảo dân hèn mọn, tài đức gì đâu mà dám gánh vác sự coi trọng của điện hạ. Hơn nữa, chí hướng của Đằng Phi không ở chốn triều đình... Đằng Phi chưa nói dứt lời đã bị Tứ hoàng tử cắt ngang. Trên mặt Tứ hoàng tử lộ ra ý cười thản nhiên: – Sao thế, chẳng lẽ Đằng công tử còn giận bổn vương ư? Nói cho cùng, trước đây bổn vương quả thật đã động sát tâm với ngươi. Đằng gia Tây Thùy từ sau khi cha ngươi mất đi, Đằng Văn Đình và Đằng Văn Hổ liền trở thành người của bổn vương. Tuy rằng bổn vương không tự mình gặp mặt bọn họ, nhưng mỗi năm bọn họ đều cung cấp lượng lớn tài chính, dược phẩm và vũ khí khôi giáp cho bổn vương. Hơn nữa, bổn vương quả thật rất thích Đằng Kiều, từng muốn nạp nàng làm thiếp. Tất cả những việc đó đều bị ngươi làm hỏng. Nếu ngươi là bổn vương, ngươi sẽ làm thế nào? Đằng Phi nhìn Tứ hoàng tử, không kiêu ngạo cũng không nịnh hót: – Bọn họ cung cấp cho điện hạ tài chính, vũ khí, dược phẩm đều là sản nghiệp mà cha ta để lại. Bọn họ chiếm đoạt sản nghiệp của cha ta, hủy từ đường của phụ mẫu ta, đốt linh vị của phụ mẫu cùng những tùy tùng đã chết. Ta tới Tây Thùy, bọn họ lại muốn giết ta, tội đáng chết vạn lần. Xin hỏi điện hạ, ta giết bọn họ là không nên sao? Tứ hoàng tử có chút nghẹn lời: – Được rồi. Chuyện này đã qua, đừng nhắc lại nữa. Bổn vương hiện tại càng coi trọng ngươi... – Thật xin lỗi, điện hạ. Ta từ chối! Đằng Phi lại một lần nữa ngắt lời Tứ hoàng tử. Thần thái khiêm tốn, nhưng giọng điệu lại cực kỳ kiên quyết, không hề có chỗ để thương lượng.
Mọi tâm huyết chuyển ngữ và biên soạn đều được độc quyền bởi truyen.free.