(Đã dịch) Chiến Thần Biến - Chương 17:
Vương thiếu gia mặt lúc đỏ lúc xanh, cắn răng nhìn Đằng Phi nói: – Ngươi chính là tên phế vật của Đằng gia?
Vừa dứt lời, hắn liền cảm thấy lời mình nói có chút không ổn. Một người có thể đẩy lùi hắn mấy chục bước, nếu là phế vật, thế thì hắn là cái gì? – Ngươi dám ngăn cản ta? Muốn chết!
Vương thiếu gia không thể nhịn thêm, gầm lên một tiếng, bắt đầu vận chuyển đấu khí Tam giai Nhất cấp trong cơ thể, lao về phía Đằng Phi.
Hai mắt Đằng Lôi như muốn vỡ tung, gào lớn: – Đằng Phi, mau chạy đi!
Trong lúc cấp bách, Đằng Phi thoáng nhìn bộ dạng chật vật của Đằng Lôi đang ngã trên mặt đất, thầm nghĩ: “Chỉ với một câu này của ngươi, ta chính thức coi ngươi là huynh đệ!”
Hô!
Hai tay Vương thiếu gia như vuốt chim ưng, mang theo luồng khí sắc bén chụp tới hai mắt Đằng Phi!
Đằng Phi liếc mắt một cái đã nhận ra, đây chính là đấu kỹ cao cấp của Vương gia, Kim Điêu Trảo, một môn độc truyền. Nếu trúng phải, nhẹ thì da thịt rách toạc, nặng thì gân cốt lập tức đứt lìa!
Thân hình Đằng Phi thoáng chớp, đấu khí trong bảy đấu mạch bắt đầu vận hành!
Đằng Phi không tin nơi đây sẽ xuất hiện một Đấu Thánh Thập giai, nên hắn cả gan vận chuyển đấu khí trong đấu mạch của mình, quyết chiến!
Đồng thời, chân khí trong đan điền cũng bắt đầu vận chuyển. Đằng Phi không hề né tránh, hai tay tách ra đón lấy hai chưởng của t��n công tử Vương gia.
Đây chính là đấu kỹ cao cấp Phi Hoa Chưởng do Lục Tử Lăng cải biên. Cho dù người của Triệu gia Thanh Bình Phủ có mặt ở đây, chỉ sợ cũng khó lòng nhận ra tinh hoa của chiêu thức này có phải là đấu kỹ gia truyền của bọn họ hay không!
Vương công tử cười khẩy một tiếng, trong lòng thầm nghĩ: – Dám đón đỡ Kim Điêu Trảo của ta, chuẩn bị mà chết đi!
Nhưng ngay sau đó, nụ cười hắn đông cứng trên mặt, vì hắn không biết tại sao, hai chưởng của Đằng Phi bỗng nhiên né tránh hai vuốt của hắn, đồng thời đánh vào cổ tay hắn.
Ba!
Ba!
Hai tiếng vang giòn giã, kèm theo đó là tiếng xương cốt vỡ nát. Vương công tử thét lên một tiếng thê lương thảm thiết, xương cổ tay hai bên đều bị hai chưởng của Đằng Phi cứng rắn đánh gãy!
Đệ tử Vương gia tu luyện Kim Điêu Trảo nên xương cổ tay vô cùng cứng rắn, hơn nữa, đòn tấn công kia hắn đã dùng toàn lực!
Lại không ngờ có kết quả như thế này.
Đằng Phi căn bản không cho Vương công tử này bất kỳ cơ hội nào, thân thể hắn cong lại như dây cung kéo căng, bắn ra xa.
Những tiếng "Thình thịch" vang lên, Đằng Phi trực tiếp đá vào bụng Vương công tử, một cước đạp hắn bay xa.
Vương công tử thét lên một tiếng thê lương, cả người hắn như một con tôm lớn, cong người bay ra ngoài, rơi xuống đất cách đó hai trượng, rồi lăn thêm mười mấy vòng mới dừng lại, nằm yên bất động, hiển nhiên là bị một cước này của Đằng Phi đạp cho hôn mê bất tỉnh rồi!
Oanh!
Trong đám người truyền đến một tràng kinh hô, trên mặt mọi người đều tràn đầy vẻ không thể tin nổi. – Trời ơi, có phải ta vừa bị hoa mắt không, người vừa ra tay chính là Đằng Phi Đằng thiếu gia ư? – Ngươi nhéo ta một cái xem nào, ta có phải đang nằm mơ hay không? – Mẹ kiếp! Vậy mà ngươi cũng nhéo thật ư! – Ta cũng muốn biết ta có nằm mơ không! – Đằng Phi không phải là không thể tu luyện võ kỹ sao? Hắn làm sao có thể đạp Vương công tử bất tỉnh được!
Nghe nói Vương công tử này chính là Ngũ công tử của Vương gia, thực lực đã đạt đến Đấu Sư Tam giai Nhất cấp rồi! – Trời ơi, đây là thật hay là giả?
Đám người xung quanh chứng kiến cảnh này đều bị dọa cho ngây người.
Khóe miệng Đằng Sơn giật giật, toàn thân hắn bỗng nhiên lạnh toát. Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Phế vật Đằng Phi này từ khi nào lại có thực lực cường đại như vậy?
Vương công tử, cho dù là hắn cũng không phải đối thủ, nên căn bản hắn không dám trêu chọc, chỉ có thể trơ mắt nhìn Đằng Lôi bị ức hiếp. Nhưng Đằng Phi này lại dám ra tay, hơn nữa còn đánh Vương công tử thành ra thế này?
Vài tên thiếu gia của Thác Bạt gia bên cạnh, tất cả cũng như Đằng Sơn, đều trợn mắt há mồm, rõ ràng cũng không biết chuyện gì đã xảy ra.
Chỉ có Đằng Lôi sau khi sững sờ trong chốc lát, cũng bò dậy, lau đi vệt máu tươi trên khóe miệng, không thèm liếc nhìn Đằng Sơn lấy một cái, khập khiễng bước đến, đưa tay ôm chầm lấy Đằng Phi, nhẹ giọng nói: – Huynh đệ, chúng ta đã gây họa rồi, bây giờ còn không đi, thì còn chờ gì nữa?
Nói xong, Đằng Lôi khẽ liếc nhìn Vương công tử nằm trên đất, phì một tiếng, phun ra một ngụm đờm, lớn tiếng nói: – Ở Đằng gia trấn, ngươi dám ức hiếp người Đ���ng gia ta. Tên họ Vương kia, chuyện này còn chưa xong đâu!
Sau đó hắn khoác vai Đằng Phi, hai người hướng về Đằng gia mà đi.
Chờ đến khi Đằng Phi đi xa, mấy tên thiếu gia Thác Bạt gia mới hoàn hồn, vội vàng đi đến bên cạnh Vương công tử, nhanh chóng đỡ hắn dậy.
Nào lay người, nào ấn huyệt Nhân Trung (huyệt giữa mũi và miệng), nào cho uống đan dược mới cứu tỉnh được Vương công tử. Song lúc này cả người hắn đau nhức đến nỗi không nói nên lời, mặt trắng bệch không chút huyết sắc, thân thể không kìm được run rẩy lên.
Mọi người lúc này mới luống cuống tìm một tấm đệm êm, đặt hắn lên đó, nhanh chóng đưa hắn về Thác Bạt gia.
Đằng Sơn cũng muốn đi theo nhưng lập tức bị một người ngăn lại: – Ngươi đi theo tìm chết ư? Còn không mau về bẩm báo cho phụ thân ngươi chuyện ngày hôm nay để hắn chuẩn bị, kế hoạch đã có biến, có lẽ phải nhanh chóng phát động rồi!
Khóe miệng Đằng Sơn giật giật vài cái, cũng không nói gì, nhanh chóng quay đầu hướng về Đằng gia mà đi. Dọc đường, trong lòng hắn không ngừng hiện lên hình ảnh Đằng Phi ra tay, càng nghĩ càng kinh hãi. Phế vật kia làm sao lại trở nên lợi hại như vậy?
Đằng gia – Trong phòng gia chủ.
Đằng Phi cùng Đằng Lôi đang quỳ trên mặt đất. Đằng Phi cúi đầu không nói gì, còn Đằng Lôi thì ngẩng đầu lên, vẻ mặt như không vướng bận điều gì. – Gia gia, ngài muốn trách phạt thì cứ phạt con, họa này là do con gây ra, không hề liên quan đến Đằng Phi!
Đằng Lôi lớn tiếng nói.
Sắc mặt Đằng Văn Hiên không chút thay đổi ngồi trên ghế, Đại quản gia cũng ở bên cạnh, hai mắt không ngừng đánh giá Đằng Phi đang quỳ. – Phạt ngươi?
Đằng Văn Hiên không khỏi giận dữ bật cười: – Ngũ công tử Vương gia Thành Bình Phủ xương cổ tay hai bên đều bị gãy nát, cho dù có nối lại, sau này cũng khó mà phát triển được. Bụng bị đạp đến trọng thương, e rằng ngay cả đấu tuyền cũng bị ảnh hưởng. Tiểu Phi à, hảo tôn tử của ta, hai quyền một cước của ngươi quả thật rất có lực đấy!
Đằng Văn Hiên cũng không hỏi gì về thực lực hôm nay của hắn từ đâu mà có, mà chỉ nhắc đến hậu quả của xung đột ngày hôm nay. – Gia gia, là cháu không đúng, là cháu mang phiền phức cho gia tộc, nhưng nếu được làm lại, cháu vẫn sẽ làm như vậy.
Đằng Phi bình tĩnh chậm rãi nói ra, trong lời nói cũng mang theo chút quật cường. – Ồ? Còn có đạo lý như vậy ư? Vậy ngươi thử nói xem, vì sao ngươi lại ra tay nặng như vậy?
Trên mặt Đằng Văn Hiên cũng không có cảm xúc gì, thanh âm bình tĩnh, cũng không biết hắn có tức giận hay không.
Đằng Phi chợt ngẩng đầu, hai mắt lộ vẻ kiên định: – Vương gia, từ khi tám đại gia tộc mất trộm đã bắt đầu có người xuất hiện ở Đằng gia trấn. Hôm nay chúng lại tìm đến đường huynh Đằng Lôi gây sự, việc này cũng không phải là ngẫu nhiên. Tôn nhi suy đoán, bây giờ Vương gia nhất định đã liên kết cùng Thác Bạt gia, bọn họ nhất định sẽ ra tay với Đằng gia ta! Hơn nữa, Tôn nhi cả gan nói thêm một câu, phụ tử Đằng Sơn cũng có rất nhiều điểm đáng ngờ!
Đằng Phi tưởng rằng gia gia sẽ nổi giận, sau đó sẽ mắng mình làm rối loạn hết cục diện, nhưng lại không phải vậy. Vẻ mặt Đằng Lôi đang quỳ bên cạnh cũng rất quỷ dị nhìn về phía Đằng Phi, nhăn mặt nhíu mày nhìn hắn. Mặc dù không nói chuyện, nhưng ánh mắt kia rõ ràng đang nói: “Chuyện này không thể xảy ra đâu!” – Đúng vậy, làm sao có thể?
Như nhìn ra suy nghĩ trong lòng Đằng Lôi, Đằng Văn Hiên đang ngồi đó cũng lẩm bẩm: – Hiện tại gia chủ Đằng gia sớm muộn gì cũng là do Trưởng tôn tiếp nhận, làm sao hắn lại có thể cấu kết với ngoại nhân, đánh phá gia tộc mình? Ai…
Đằng Văn Hiên thở dài một tiếng, trong nháy mắt như già thêm mười mấy tuổi, khẽ phất tay áo nói: – Ông bạn già, ngươi đưa Lôi nhi đi chữa trị vết thương đi, ta có lời này muốn nói với Phi nhi. Lôi nhi, chuyện nghe được ngày hôm nay, không được nói lại với ai, biết chưa?
Vẻ mặt Đằng Lôi mờ mịt không hiểu, nhưng hắn cũng không ngốc. Hắn biết rất có thể có nhiều chuyện mình không thể biết, khẽ gật đầu: – Tôn nhi biết rồi.
Nhưng trong lòng hắn cũng vô cùng buồn bực: “Ta không thể biết thì sao tiểu tử Đằng Phi lại có thể biết được? Còn nữa, Đằng Phi rõ ràng không thể tu luyện, làm sao lại đột nhiên trở nên lợi hại như vậy? Thật không thể nào hiểu được!”
Đằng Văn Khoa gật đầu một cái, mang theo Đằng Lôi đi ra cửa, đóng kỹ cửa phòng lại. Trong phòng lúc này cũng chỉ còn lại hai ông cháu.
Đằng Văn Hiên vẫn như cũ nhìn Đằng Phi đang nghiêm túc quỳ trên mặt đất. Trong lòng hắn vô cùng cảm khái: – Thật không thể ngờ, một tiểu tử rõ ràng không thể tu luyện, lại ngay trước mắt mình phế đi một Đấu Sư Tam giai Nhất cấp.
Nếu như không phải mình dặn dò Đằng Văn Khoa trông chừng Đằng Phi, e rằng chuyện phát sinh ngày hôm nay cũng không chỉ có một người gặp ngoài ý muốn sao?
Đáng tiếc Văn Khoa hắn cũng không dám đến gần vách đá kia, chỉ nói rằng nơi đó tựa hồ có một Võ giả đấu khí cường đại, hắn không dám đến gần.
Rốt cuộc là ai, ai lại có thể thay đổi hoàn toàn thể chất củi mục đó, hơn nữa, chỉ trong vỏn vẹn ba tháng lại có thực lực chống trả Đấu Sư Tam giai?
Có thể chiến đấu với Đấu Sư Tam giai, còn đánh cho người ta tàn phế, ít nhất cũng là Chân khí Đại Võ Sư Cửu cấp…
Đằng Văn Hiên khẽ lắc đầu, vẫn như cũ cảm thấy thật khó tin. Hắn khẽ ho một tiếng rồi nói: – Phi nhi, con có biết lỗi chưa? – Gia gia, Phi nhi đã gây thêm phiền toái cho gia tộc.
Đằng Phi thật thà trả lời.
Đằng Văn Hiên sợ nhất chính là nhìn thấy bộ dạng thật thà này của hắn, bởi vì… bộ dạng này của Đằng Phi lại làm cho hắn nhớ đến đứa con thứ ba Đằng Vân Chí của mình: – Đứng lên đi, ngồi xuống rồi nói.
Dòng chữ này, từ nét nghĩa đến câu từ, chỉ xuất hiện trên truyen.free.