Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Chư Giới Mạt Nhật Tại Tuyến - Chương 2083: Khắp nơi đều là

Trong sương mù.

Một trận đối thoại đang diễn ra.

"Hiệu quả thế nào?" Cố Thanh Sơn hỏi.

"Bọn chúng bị lừa rồi, sau đó... đã xảy ra sự tình vô cùng đáng sợ, ta chưa từng thấy qua cảnh tượng như vậy." Phức Tự đáp.

"Ồ? Xảy ra chuyện gì?" Cố Thanh Sơn cảm thấy hứng thú hỏi.

"Tất cả pháp tắc giống như bị lột ra từng mảnh đứt gãy, khiến cả sự kiện lịch sử kẹt lại trong khoảnh khắc đó, sau đó..."

"Sau đó?"

"Vận mệnh pháp tắc trong nháy mắt khiến Tà Ma phải nhận lấy cực hình đau đớn không thể tính toán, ta thậm chí không dám suy nghĩ những cực hình đó, bởi vì tưởng tượng thôi cũng khiến tâm linh ta lâm vào trọng thương."

"Nhân quả pháp tắc lấy đi linh hồn của đám Tà Ma, triệt để hư hóa thành thuần túy Nguyên lực, rồi nạp làm của riêng."

"Thời gian pháp tắc thôn phệ thân thể bọn chúng, dùng để lấp bù một chút thứ gì đó khác... ta cũng không rõ đó là gì."

"Đám Tà Ma chỉ còn lại một đạo tàn ảnh, bị quán tính pháp tắc của lịch sử đưa vào vô tận thời không, để chuộc tội cho những gì chúng từng phá hoại."

Phức Tự nói đến đây, không khỏi thở dài.

Sắc mặt nàng hơi trắng bệch, nắm quyền trượng trong tay run nhè nhẹ, phảng phất nội tâm vẫn chưa bình tĩnh trở lại.

Cố Thanh Sơn cười cười, ôn tồn nói: "Không sao, đó là hạ tràng vốn có của bọn chúng."

"Tựa hồ chúng ta cũng tham dự vào đó rồi." Phức Tự nói.

"Nhưng chúng ta chưa từng phạm phải những tội ác tày trời như bọn chúng, vả lại chúng ta cũng không cải biến lịch sử, chỉ là thả vào lịch sử một vài chuyện nhỏ nhặt không đáng kể... ta đoán những pháp tắc kia hẳn là rất cảm tạ chúng ta, bởi vì chúng ta đang giúp chúng bổ khuyết những đau xót trong quá khứ." Cố Thanh Sơn nói.

Phức Tự như có điều suy nghĩ nói: "Ngươi nói vậy ta lại nghĩ tới..."

"Cái gì?" Cố Thanh Sơn hỏi.

"Lúc ấy chỉ có mấy tên Tà Ma mạnh nhất trốn thoát, mà những pháp tắc kia sau khi giết hết Tà Ma, đã khiến thời gian hơi lùi lại ước chừng ba giây, triệt để xóa đi khoảnh khắc ngắn ngủi mà Tà Ma xuất hiện, khiến cả dòng chảy thời gian trở về quỹ đạo." Phức Tự nói.

Cố Thanh Sơn nói: "Nhưng chúng không xóa đi chiếc áo choàng kia?"

"Đúng vậy." Phức Tự nói.

"Điều này chứng minh chúng ngầm cho phép hành động của chúng ta... dù sao cũng có lợi cho chúng." Cố Thanh Sơn nói.

Hắn suy nghĩ một hồi, rồi nói: "Vậy thì, chúng ta bắt đầu làm chính sự."

Phức Tự ngoài ý muốn nói: "Chính sự?"

"Đúng, mục đích của chúng ta là triệt để mê hoặc Tà Ma," Cố Thanh Sơn cười một tiếng, thanh âm chuyển sang lạnh lẽo nói: "Đám Tà Ma không phải muốn triệt để nhìn thấu ta trong dòng sông thời gian sao? Vậy ta sẽ khiến toàn bộ dòng sông thời gian trở nên khác biệt so với ban đầu."

"Ngươi muốn..."

"Đúng vậy."

...

Từ thời đại cổ chí kim.

Cố Thanh Sơn quát lớn: "Tới đi, Tử Vong Lang, ta là người sáng tạo ra ngươi!"

Dã thú kia nhìn về phía Cố Thanh Sơn, trong ánh mắt lộ ra vẻ thân cận.

Nó di chuyển.

Cái đuôi của nó động đậy trước.

Chỉ thấy nó không ngừng vẫy đuôi, mở móng vuốt hướng Cố Thanh Sơn chạy như bay đến, trong miệng kêu lên:

"Gâu gâu! Uông uông uông!"

Trước ánh mắt trợn tròn của bốn người, con "Tử Vong Lang" này trực tiếp nhào vào lòng Cố Thanh Sơn!

Mạc nghĩ ngợi, lấy ra một chiếc chuông nhỏ từ trong ngực, nói: "Chiếc chuông nhỏ này tựa như chuông của sủng vật Quang Huy Chi Chủ, có thể giúp cẩu tử của ngươi phát triển tốt hơn?"

"Tốt hơn? Là sao?"

"Cẩu tử sẽ trở nên lanh lợi hơn."

"Vậy cũng không tệ."

Đột nhiên, tất cả lâm vào đình trệ.

Một đạo thanh âm sắc nhọn từ bên trong hư không xuất hiện: "Hì hì ha ha, lần này hẳn là không sai rồi, ngươi trốn ở đây!"

Đám người còn chưa kịp phản ứng, liền thấy từ trên trời rơi xuống hàng ngàn hàng vạn quái vật dữ tợn, chúng liều lĩnh lao về phía Cố Thanh Sơn...

Chỉ trong thoáng chốc.

Bất luận kẻ nào, bất luận quái vật nào, bất luận sự tình gì đều đình trệ tại thời khắc trước mắt.

Thanh âm sắc nhọn kia đột nhiên kêu to: "Không! Sai lầm... gặp quỷ, mau rút lui!"

Nhưng đã muộn rồi.

Bọn quái vật bộc phát ra tiếng kêu rên thấu trời.

...

Thời đại Hỗn Loạn và Trật Tự.

Bên ngoài thế giới phủ bụi, hành lang bí mật.

Đám người vừa nhảy xong một điệu múa vô cùng phong tao, nhất cử chiến thắng địch nhân.

Lam Tụ triệu tập ba người khác nghị sự.

Hắn khẽ hắng giọng, nói: "Nói vậy mọi người đều biết, chúng ta vừa trải qua một trận vật lộn kịch liệt mới tìm được đường sống."

Mấy người khác khẽ giật mình, chậm rãi hồi thần.

Cổ Viêm nói: "Ta dùng liệt diễm quyền pháp xông vào trận địa địch, tung liên tục năm trăm băng liệt quyền, cường sát hai mươi ba con quái vật."

Cố Thanh Sơn do dự nói: "Ta thì... dùng hơn hai trăm kiếm, chẻ mười bảy con quái vật thành bạch cốt."

Lam Tụ nói: "Ta dùng anh linh bài triệu hoán chiến đoàn, giết chết năm con cự quái có hình thù kỳ lạ nhất."

Phía sau hắn có một sử quan, đang cầm bút nhanh chóng ghi chép.

Sử quan viết được một nửa, chợt nhớ ra điều gì, lấy ra một tấm thẻ bài từ trong ngực nhắm ngay đám người.

"Làm gì vậy?" Sỏa Cường cảnh giác hỏi.

"Chụp ảnh chung... những anh hùng không chỉ có ghi chép bằng văn tự, còn phải lưu lại hình tượng vĩ ngạn cho hậu thế." Sử quan nói.

Lam Tụ giật mình nói: "Đúng rồi, còn phải chụp ảnh, tất cả mọi người đứng cùng nhau, Cố Thanh Sơn, Cổ Viêm, Sỏa Cường, các ngươi đứng hàng phía trước, những người khác theo chiều cao, nhanh lên."

Đám người nhanh chóng tập hợp một chỗ đứng vững.

"Tạo dáng đẹp trai nhất của các ngươi!" Sử quan bưng thẻ bài hô.

Lam Tụ lấy ra vương miện nạm đầy bảo thạch đội lên, lại cầm một thanh quyền trượng trong tay.

Cổ Viêm xòe tay, trên tay bốc lên một đoàn liệt diễm thiêu đốt.

Cố Thanh Sơn lập tức chĩa thanh kiếm về phía ống kính.

Sỏa Cường trầm tư suy nghĩ, chậm rãi nhấc mông lên, hai tay làm động tác múa.

"... Sỏa Cường, động tác đó của ngươi không được." Lam Tụ không quay đầu lại nói.

"Đúng, những người đời sau muốn nhìn những gì khác, đừng dùng tư thế xấu hổ như vậy." Cổ Viêm cũng nói.

"Thích múa không có vấn đề, nhưng bây giờ trường hợp tương đối nghiêm túc, ngươi thay bằng một động tác kinh điển của Luyện Ngục đi." Cố Thanh Sơn đề nghị.

Sỏa Cường lập tức không phục, lẩm bẩm: "Vừa rồi ba người các ngươi xoay mông hăng say, không rủ ta, bây giờ ta tự xoay thì sao?"

Đám người im lặng.

Lam Tụ bắt đầu chỉnh lý quyền trượng.

Cổ Viêm nhìn ngọn lửa trong tay xuất thần, phảng phất trong ngọn lửa có điều gì đó cực kỳ thú vị đang xảy ra.

Tô Tuyết Nhi cười khanh khách, lấy tay kéo tay áo Cố Thanh Sơn.

Cố Thanh Sơn thở dài, nói: "Chụp đi."

Sử quan hô to: "Ba, hai, một, lưu giữ hình tượng sử thi!"

Răng rắc!

Một tấm ảnh ra đời.

Đột nhiên.

Chín đạo tiếng côn trùng kêu cùng nhau vang lên: "Không, việc này đã hoàn toàn khác với lịch sử..."

Đám người còn chưa kịp phản ứng, liền thấy từ trên trời rơi xuống hàng ngàn hàng vạn quái vật dữ tợn, chúng liều lĩnh lao về phía Cố Thanh Sơn...

Chỉ trong thoáng chốc.

Bất luận kẻ nào, bất luận quái vật nào, bất luận sự tình gì đều đình trệ tại thời khắc trước mắt.

Thanh âm sắc nhọn kia đột nhiên kêu to: "Mau rút lui!!!"

Nhưng đã muộn rồi.

Bọn quái vật bộc phát ra tiếng kêu rên thấu trời.

...

Thế giới phủ bụi.

Đại hán cười như điên: "Kẻ khoác lác! Nếu ngươi thật sự mạnh như vậy, thì đã không đến mức ngay cả ta cũng đánh không lại, để ta giết ngươi trước..."

"Ai giết ai còn chưa biết đâu." Cố Thanh Sơn thản nhiên nói.

"Tự cho là đúng!" Đại hán gầm thét một tiếng.

Oanh!

Đất dưới chân hắn bị đạp tung, cả người như gió như lôi lao về phía Cố Thanh Sơn.

Cố Thanh Sơn không hề yếu thế, nghênh đón đối phương xông lên.

Trong chớp mắt, dị biến nảy sinh...

Toàn bộ thế giới lâm vào tĩnh lặng.

Trong chiến trường, hai người rõ ràng đã sắp giao thủ, nhưng không có bất kỳ tiếng vang kinh thiên động địa nào truyền ra.

Gió lạnh thổi mạnh.

Mặt đất bình yên vô sự.

Cố Thanh Sơn bình yên vô sự.

Ngay cả đại hán kia cũng bình yên vô sự.

Bọn họ trừng mắt lẫn nhau, bày ra tư thế dang chân trên mặt đất, không nhúc nhích.

Đại hán chật vật mở miệng nói: "Đây... là Linh kỹ của ngươi?"

Cố Thanh Sơn càng thêm khó khăn gật đầu.

Đại hán nhìn chằm chằm hắn nói: "Ngươi định giữ tư thế này bao lâu?"

"Cứ giữ vậy đã." Cố Thanh Sơn quay đầu đi, nói.

Chỉ thấy đại hán cười như điên nói: "Ngươi cho rằng ta không phá được Linh kỹ khống chế loại này?"

Chỉ thấy hắn phun ra một quyển sách nhỏ xảo từ trong miệng, quát: "Đây là phương pháp phá giải ta cất giấu trong những năm tháng qua, Mê Thú Thoát Khốn Chi Thư, phá cho ta!"

Đùng!

Từ quyển sách bộc phát ra từng tầng huyễn tượng, ngưng tụ thành một con Độc Giác Thú màu lam nhạt, phát ra một tiếng hí vang dội.

Độc Giác Thú nhìn thoáng qua cục diện trước mắt, sừng dài trên đầu bắn ra từng đạo ánh sáng ngũ sắc, phóng lên tận trời, tách ra trên bầu trời thành từng tầng mây sáng chói và rộng lớn.

Cố Thanh Sơn ngẩng đầu nhìn một hồi, gật đầu nói: "Rất đẹp."

"Đương nhiên đẹp, vả lại có thể phá tan tất cả Linh kỹ khống chế của ngươi." Đại hán cười gằn nói.

Hắn dùng sức giãy giụa thân thể, muốn đứng lên.

Nhưng không đứng lên được.

Hắn không tin tà, liều mạng vùng vẫy mấy lần, vẫn không thể thay đổi tư thế dang chân của mình.

Trên trán đại hán toát ra từng giọt mồ hôi lạnh to như hạt đậu, không thể tin nói:

"Không thể nào... Đây chính là Mê Thú Thoát Khốn Chi Thư trong truyền thuyết, là côi bảo chuyên phá Linh kỹ khống chế, vì sao lại không có tác dụng..."

Cố Thanh Sơn nhìn Độc Giác Thú một chút, chỉ thấy Độc Giác Thú thần sắc băng lãnh, thậm chí còn ngáp một cái.

Trong lòng Cố Thanh Sơn nảy ra một ý niệm, thử dò xét nói: "Mê thú thoát khốn thuật của ngươi... không phải bản chính chứ?"

Đại hán im lặng, trên mặt lộ vẻ chột dạ.

Độc Giác Thú hừ lạnh nói: "Quyển sách này của hắn không phải bản chính, chỉ là bản gõ tay giá rẻ."

Nói xong liền biến mất.

Sắc mặt đại hán thay đổi mấy lần, đang muốn sử xuất chiêu số khác, lại nghe phía sau truyền đến một thanh âm:

"— Vả lại ngươi sắp chết rồi."

Liêu Tiểu Pháo!

Toàn thân hắn đầy vết thương, lảo đảo đi đến trước mặt đại hán, toàn lực tung ra một quyền!

Đại hán chết.

Trong quá trình toàn bộ sự việc xảy ra, bên trong hư không dường như có vô số tồn tại hắc ám điên cuồng phun trào.

Nhưng Cố Thanh Sơn và Liêu Tiểu Pháo đều không hề cảm giác được điều này.

Cuối cùng...

Những tồn tại kia không giáng lâm, mà là không cam lòng canh giữ ở bên ngoài hư không, tiếp tục nhìn chằm chằm vào cảnh tượng trước mắt.

Bọn chúng đã sợ hãi. Dịch độc quyền tại truyen.free

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free