(Đã dịch) Chư Giới Mạt Nhật Tại Tuyến - Chương 76: Thằng hề
Thằng hề bỗng nhiên tại chỗ nhảy lên múa, trong miệng nói ra: "Ta cần nhảy một đoạn vũ điệu duyên dáng, để bình ổn tâm tình khẩn trương lúc này."
"Bệnh tâm thần." Tô Tuyết Nhi hết nhìn đông tới nhìn tây.
"Mạo muội hỏi một chút, ngài đang tìm hai vị tùy tùng của mình?" Thằng hề dừng lại vũ bộ.
"Chẳng lẽ ngươi đã động tay chân với bọn họ?" Tô Tuyết Nhi nhìn chăm chú vào đối phương.
"Ta chỉ ra tay với ngươi, thủ hạ của ngươi, tự nhiên có người đối phó."
Thằng hề tại chỗ xoay một vòng, đem đàn vi-ô-lông từ trên vai xuống: "Diễn tấu sắp bắt đầu, nhưng ta phải nói, hai vị thuộc hạ của ngươi quá vô dụng, nữ nhân kia còn miễn cưỡng kiên trì, nhưng lão già kia sắp chết rồi."
"Lý gia gia... còn có Tô Di, các ngươi hỗn đản."
Sắc mặt Tô Tuyết Nhi rốt cục thay đổi.
Một đạo thanh mang nhàn nhạt bao phủ toàn thân nàng.
Sau một khắc, thân hình Tô Tuyết Nhi lóe lên, cấp tốc lướt về phía thằng hề.
Mắt thấy thiếu nữ siết chặt quả đấm, nhanh chân xông lên, thằng hề không chút hoang mang nhanh chóng lui lại.
"Phong Linh chi mau lẹ cấp tốc? Đoạn thứ nhất năng lực, căn bản không đáng nhắc tới."
Thằng hề lắc đầu thở dài, dùng giọng điệu than thở hát lên: "Mỹ nhân nhi a, nếu ngươi muốn hiến dâng sinh mệnh, ta không thể không đồng ý quyết định của ngươi, vui vẻ tiếp nhận khoảnh khắc tuyệt vời này."
Thằng hề bày ngay ngắn tư thế, dựng đàn vi-ô-lông lên, tấu lên chương nhạc.
Thanh âm của hắn trở nên trầm thấp: "Tử vong nhạc nhẹ, hiến cho ngươi, Quý Tộc thiếu nữ đáng yêu mà xinh đẹp."
Nương theo âm nhạc, một đạo thân ảnh đen kịt từ đàn vi-ô-lông nổi lên.
Thân ảnh đen kịt này hơi dừng lại, liền muốn trôi nổi, hướng Tô Tuyết Nhi bổ nhào qua.
Đúng lúc này, chợt nghe Tô Tuyết Nhi trong miệng bộc phát ra một tiếng kêu to thanh thúy, như gió xẹt qua chân trời.
"Cực tốc liên kích!"
Vừa hô lên, tốc độ Tô Tuyết Nhi đột nhiên tăng nhanh, thân ảnh biến mất trong tầm mắt thằng hề.
"Cái gì!"
Thằng hề kinh hãi, "Cực tốc liên kích" là đoạn thứ hai Phong Linh chi lực, thực lực thiếu nữ này, hoàn toàn khác với thông tin tình báo.
Ở sau lưng hắn, Tô Tuyết Nhi trực tiếp xuất hiện, một quyền hung hăng vung ra.
Thằng hề cấp tốc quay người, lấy đàn vi-ô-lông ngăn trở công kích của đối phương.
Hắn khựng lại một chút, âm nhạc lập tức tiêu tán, thân ảnh đen kịt kia cũng theo đó biến mất không thấy tăm hơi.
Hai người đánh trực diện, một chiêu qua đi, thằng hề mượn lực bay ngược.
"Chậc chậc chậc, ta phải khen ngươi một câu, Quý Tộc khi đối diện với tử vong, luôn luôn sợ hãi đến tè ra quần, hiếm có người dũng cảm như ngươi." Thằng hề tán thán.
"Ngươi đang nói đến đám hoàn khố," Tô Tuyết Nhi lớn tiếng cãi lại, "Quý Tộc gánh vác trách nhiệm và vận mệnh, kẻ bệnh tâm thần như ngươi căn bản không thể nào hiểu được!"
Nàng lấy dũng khí đuổi theo.
Thằng hề rõ ràng cần thời gian súc tích kỹ năng, cho nên tuyệt đối không thể để hắn kéo dài khoảng cách.
Chiến đấu như vậy, Tô Tuyết Nhi trong luyện tập ngày thường, đã sớm nghe qua vô số lần.
Phong Linh chi lực, khiến tốc độ của nàng tăng lên nhanh chóng.
Trong khoảnh khắc, hai người lần nữa tiếp cận.
"Tô Thị Tam Thập Lục Thức Đoản Đả Liên Chiêu!"
Tiếng nữ trong trẻo vang lên, Tô Tuyết Nhi áp sát, hai tay hóa thành tàn ảnh mơ hồ, quyền chưởng không ngừng công kích lên người thằng hề.
Một trận công kích như gió táp mưa rào, khiến thằng hề chỉ biết chống đỡ.
Rốt cục, thằng hề bị một đạo tấc kình lăng lệ đánh đến hai chân rời khỏi mặt đất.
"Hỏng bét!" Sắc mặt thằng hề thay đổi.
Tô Tuyết Nhi chờ đợi chính là giờ khắc này, cấp tốc hai tay hợp lại, Hóa Kình thấu thể mà ra.
Cánh tay nhỏ bé của nàng giao nhau, bày ra hình hạc sinh động mà ưu nhã.
Thằng hề thấy vậy con ngươi đột nhiên co lại, nhưng đã không kịp ngăn cản, chỉ miễn cưỡng dịch chuyển thân thể.
Ẩn sau tư thế ưu mỹ này là lực bộc phát kinh khủng, trong lòng hắn đã đoán được.
Một cỗ khí kình trong suốt tụ tại hình hạc, dần dần tản mát ra khí thế sắc bén vô cùng.
Thiếu nữ quát lớn.
"Võ Đạo Quy Tàng, Hạc Chưởng!"
—— oanh
Thằng hề trực tiếp bị đánh bay ra ngoài, đâm vào tòa lầu dạy học cách đó mấy chục mét.
"Cấp tốc liên kích" là Phong hệ linh năng khai hóa đến giai đoạn thứ hai, đã có sức chiến đấu không tệ.
Tô thị gia quyền lại là Võ Đạo chuyên về thiếp thân đoản đả, trong giới võ tu luôn được hưởng danh tiếng.
Tô Tuyết Nhi thân là đại tiểu thư Tô gia, được thụ hưởng nền giáo dục chiến đấu tốt nhất, học được tinh túy quyền pháp Tô gia là điều tất nhiên.
"Không tốt, ta phải nhanh đi cứu Tô Di và Lý gia gia."
Tô Tuyết Nhi thở hổn hển, quay người muốn rời đi.
Đột nhiên, một loạt âm phù vang lên.
Trong lầu dạy học vang lên thanh âm thằng hề.
"Thiên Tuyển Kỹ, Âm Chi Tỏa!"
Toàn thân Tô Tuyết Nhi cứng đờ, đứng tại chỗ, bước chân không thể nhấc lên.
Trong âm nhạc này, nàng thậm chí không thể động đậy.
Thằng hề từng bước một từ lầu dạy học đi ra.
Đàn vi-ô-lông trên vai hắn không thấy.
Một loạt phím đàn dương cầm màu đen xuất hiện ở trước mặt hắn, cứ như vậy lơ lửng trong không khí, bị hai tay hắn gảy lên.
"Thật khiến người ta bất ngờ, đều nói đại tiểu thư Tô thị mới vừa thức tỉnh Phong Linh căn, nhưng ai biết, nàng đã khai hóa Phong Linh chi lực đến giai đoạn thứ hai."
"Ngay cả trình độ Võ Đạo, cũng đạt đến cảnh giới đại tông sư, đã thức tỉnh Võ Đạo thần thông —— Hạc Chưởng."
Thằng hề nhìn vai trái của mình, nơi đó trống rỗng, huyết nhục đã bị đánh bay, toàn bộ xương vai lộ ra.
Đây là uy lực của Hạc Chưởng, một kích phía dưới, huyết nhục chi khu không cách nào ngăn cản.
"Vận mệnh đối xử với ta thật tốt, sắp giết chết thiếu nữ xinh đẹp, lại còn là một chức nghiệp giả không tệ, khoảnh khắc này khiến ta thật sự mê luyến."
Thằng hề nói xong, ngón tay thon dài điên cuồng ấn lên phím đàn.
"Ta quyết định cất giữ túi da xinh đẹp của ngươi, nhưng huyết nhục bên trong, hoàn toàn không cần lưu lại."
Thằng hề hưng phấn cười nói: "Tô Tuyết Nhi tiểu thư, ngươi hãy chết đi!"
Âm nhạc vặn vẹo mà hỗn loạn tràn ngập cả không gian, tất cả cửa sổ trên lầu dạy học đột nhiên đồng thời nổ tung, trên tường xuất hiện từng vết rạn khuếch tán.
Tô Tuyết Nhi phun ra một ngụm máu, trong đôi mắt đẹp lộ ra vẻ thống khổ.
"Đặc dị Ngũ Hành âm hệ, lại thêm Thiên Tuyển Kỹ..."
Nàng lau máu nơi khóe miệng, nói: "Ta chưa bao giờ nghĩ đến chuyện giết người, là ngươi ép ta."
Tô Tuyết Nhi khẽ quát một tiếng, vô số đạo thanh mang từ trong cơ thể nàng phát ra, hóa thành vô số lưỡi đao hỗn loạn, vây quanh nàng xoay tròn không ngớt.
"Đáng chết, Phong Linh đoạn thứ ba, Phong Mang Tàn Ảnh!" Thằng hề thầm mắng một tiếng, hai tay nhanh chóng diễn tấu chương nhạc.
"Âm Chi Toái!" Thằng hề nghiêm nghị kêu lên.
Âm nhạc hỗn loạn, đột nhiên trở nên càng thêm mãnh liệt.
"Ngô!"
Tô Tuyết Nhi phát ra tiếng rên thống khổ, toàn thân thanh mang trì trệ, hóa thành phong từ từ tiêu tán.
"Cứu ta!" Thằng hề kêu lên: "Ta chỉ có thể khống chế nàng ba giây, ngươi mau giết nàng!"
Một bóng xám từ phía sau Tô Tuyết Nhi trong đất bùn chui ra, cầm chủy thủ trong tay hung hăng đâm vào hậu tâm nàng.
Xong rồi!
Đại não Tô Tuyết Nhi cảm thấy trống rỗng.
Một giây sau, chỉ nghe một tiếng nổ mạnh.
Bóng xám bị người hung hăng đá bay ra ngoài, lăn xuống bên cạnh thằng hề.
"Huyết tinh câu lạc bộ làm việc, ai chán sống rồi?" Thằng hề nổi giận mắng.
Trong lùm cây xanh hóa bên đường, truyền đến một tiếng hừ nhẹ.
"Thật là khó chịu."
Một giọng nữ dễ nghe vang lên.
"Hai người khi dễ một nữ sinh, còn dùng đấu pháp hèn hạ như vậy, bản công chúa không thể nhìn nổi nữa."
Chỉ thấy một thiếu nữ xinh đẹp có mái tóc dài màu đỏ rực xõa vai, từ trong lùm cây bước ra.
Dịch độc quyền tại truyen.free, nơi những con chữ được trân trọng.