Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Chúa tể của những câu chuyện - Chương 16: Chapter 16: Hỗn loạn phía bên dưới (1)

Hít thở một hơi thật sâu để trấn tĩnh bản thân, Shera sau đó nở một nụ cười đầy kiêu ngạo rồi hùng hổ tiến vào phía bên trong hầm mỏ. Theo sau là Joseph, người lúc này đang im lặng quan sát cô với một sắc mặt không mấy hài lòng. Hiện tại, có lẽ cả hai đang tạm thời rơi vào trạng thái "chiến tranh lạnh" với nhau do bất đồng hồi nãy.

Thoạt nhìn, hầm mỏ trông rất bình thường từ bên ngoài. Những chiếc bóng đèn được treo xung quanh nhằm cung cấp ánh sáng, thậm chí nơi này còn có hẳn cho mình nhiều chiếc máy cung cấp oxi đang hoạt động hết công suất để cho những kẻ ở bên dưới sẽ không bị chết ngạt. Thứ này chứa những công nghệ tiên tiến nhất, dẫu cho có lẫn tạp chất nhưng thứ này vẫn được làm bằng kim loại Mithril và là sản phẩm của ma thuật kết hợp với khoa học. Hoạt động bằng ma thuật tự nhiên và dầu. Dẫn đến giá thành cắt cổ của nó.

Đắt tiền thật đấy. Mình có cứu biết bao nhiêu bệnh nhân cũng như viết bao nhiêu cuốn sách cũng chưa chắc đủ để mua một cái máy này. Đúng là bá tước có khác. Khiến người ta ganh tị.

Joseph thầm nghĩ khi đưa tay định sờ thử vì tò mò, song lại thôi ý định khi cảm nhận được sức nóng của cỗ máy thông qua da bàn tay. Chàng bác sĩ từ từ rụt tay lại, sau đó lại lẽo đẽo theo sau Shera, người mà lúc này đang bước đi như thể bản thân là mẹ thiên hạ của cái nơi này.

Càng tiến xuống sâu, những chiếc bóng đèn ngày càng có dấu hiệu chập chờn như một điềm báo chẳng lành cho cả hai. Joseph thấy như vậy thì cũng bắt đầu căng mắt ra nhìn, tay lấy khẩu súng lục ổ xoay từ bên trong túi áo ra và sẵn sàng khai hỏa nếu cần thiết.

Bỗng dưng, Shera dừng lại và quay người nhìn về phía anh. Khiến chàng bác sĩ khựng người lại. Mặc kệ cho không khí gượng gạo đang diễn ra giữa cả hai, nữ thám tử vẫn tiến đến và quẳng cho Joseph một sợi dây chuyền có đính một viên đá thạch anh tím.

"Đeo nó vào. Nó đã được yểm ma thuật của Xalhurael. Sẽ giúp cho tâm trí anh không bị phát điên khi đi sâu xuống." Shera nói với một khuôn mặt lạnh nhạt. Vừa giận nhưng cũng vừa lo cho người bạn đồng hành của mình.

"Xalhurael ? Cổ thần đại diện cho tình yêu, tình dục và sinh sản ý hả ? Khoan, khoan, khoan. Nhưng mà chẳng phải nó sẽ hơi... ấy ấy nếu không biết dùng sao ?" Joseph đáp lại, ánh mắt của chàng bác sĩ vẫn dán chặt vào viên thạch anh tím với một vẻ lo lắng.

Với kiến thức đã tích lũy trong nhiều năm về ma thuật, Joseph thừa hiểu rằng dẫu khả năng của Xalhurael có tác dụng làm ổn định tâm lý và xả áp lực vô cùng tốt. Nhưng nếu không biết dùng, người sử dụng có thể lâm vào trong trạng thái cuồng sắc dục bất tận và sẽ chẳng thể nào thoát ra được. Kết cục là sẽ qua đời vì lao lực đến chết.

Biết được anh bạn thân của mình đang nghĩ gì, môi của Shera cong lên thành một nụ cười châm chọc. Khuôn mặt lạnh nhạt khi nãy đã chẳng còn. Cô sau đó ưỡn ngực và vỗ vai chàng bác sĩ cũng như thốt ra những lời trấn an đầy tình cảm.

"Đừng lo, tất nhiên là Shera này đây đã tính toán kỹ càng rồi. Sẽ không có chuyện anh bị ảnh hưởng bởi thứ này và lâm vào cơn nứng bất tận đâu."

Joseph nghe những lời thẳng thừng đó thì mặt bắt đầu đỏ như trái cà chua, anh sau đó lườm cô bằng một ánh mắt không mấy là thân thiện. Tất nhiên, phản ứng đó càng làm cho Shera thêm phần thích thú. Cô sau đó nhìn xuống phần dưới của Joseph, tay phải chạm vào phần tay cầm của thành Sabre.

"Mà kể cả có lỡ xảy ra đi chăng nữa. Tôi sẽ chỉ cần cắt cái phần là nguyên nhân gây ra nguồn cơn đó. Một cái rẹt phát. Thế là xong." Cô nháy mắt với chàng bác sĩ. "Nhưng thế thì Maria sẽ hơi buồn đó."

Joseph nghe xong thì bắt đầu lùi ra xa, tay cầm súng thì nhanh chóng che chỗ cần phải che khi nhìn thấy khuôn mặt bỡn cợt của nữ thám tử. Anh không quên lườm cô bằng một ánh mắt hình viên đạn, như một sự phản kháng yếu ớt trước một cô gái mạnh hơn mình rất nhiều lần. Dẫu vậy, trong thâm tâm chàng bác sĩ cũng an tâm phần nào khi mọi thứ dường như đã trở lại bình thường.

"Thôi được rồi." Joseph thở dài. "Tin cô lần này vậy."

Nói xong, anh lập tức đeo chiếc dây lên cổ và chỉnh nó sao cho thoải mái nhất. Shera thấy vậy thì gật đầu trong khi nở một nụ cười hài lòng. Tuy vậy chỉ vài giây ngắn ngủi sau, cô liền vào trạng thái nghiêm túc và bắt đầu nhìn ngó xung quanh một cách cẩn trọng, tỉ mỉ đến phát sợ.

Đây rồi. Trạng thái thám tử của Shera. Tốt nhất không nên làm phiền cô ấy lúc này.

Joseph thầm nghĩ khi chứng kiến nữ thám tử đang điều tra xung quanh. Tuy rất muốn giúp, nhưng khoảng cách trí tuệ giữa hai người là rất lớn nên việc tốt nhất mà anh có thể làm là im lặng dõi theo cũng như nhảy vào khi cô ấy yêu cầu.

Về phía Shera lúc này thì nữ thám tử đang cúi xuống và quan sát kỹ nền đất. Cô phát hiện có khá nhiều dấu chân với nhiều kích cỡ, cũng như có vài dấu vết di chuyển trông không giống con người. Điều đó khiến cho nữ thám tử bắt đầu có chút đắn đo và bắt đầu có những ý nghĩ muốn đuổi Joseph ra khỏi nơi này càng nhanh càng tốt.

Dấu giày này dài 25cm, tương đương cỡ 9 của đàn ông. Theo tỷ lệ vàng của Hoàng Đế, hắn ta phải cao khoảng 180cm... nhưng đế giày hơi cong nên có chiều cao sẽ giảm xuống còn đâu đó ngang với Joseph. Ngoài ra, còn nhiều dấu giày khác cho thấy chiều cao của nhiều kẻ trải dài từ 165 đến 185cm. Thậm chí còn có dấu vết không giống con người.

Xem xét xong những dấu vết dưới mặt đất, Shera đứng dậy với đôi mắt đầy nghi hoặc hướng về bóng tối. Bỗng dưng, cô nhận thấy sàn nhà có một chút rung chuyển, cũng như ánh sáng của bóng đèn có dấu hiệu yếu đi một chút.

Rồi trong một khoảng khắc ngắn ngủi, một đàn chuột tràn đến như nước lũ. Chúng dẫm đạp lên nhau, một số con còn có hiện tượng đuôi đan vào nhau tạo nên hiện tượng vua chuột trông rất đáng sợ. Dẫu vậy, khung cảnh này chỉ đủ sức làm cho Joseph sợ tím mặt. Riêng Shera, cô nhếch mép cười khinh bỉ rồi tạo ra một mũi quả cầu năng lượng màu đỏ thẫm trong lòng bàn tay. Nữ thám tử sau đó kéo dài nó ra, tạo hình thành một mũi tên rồi bắn về phía đàn chuột.

Khi nguồn năng lượng đỏ thẫm đó tiếp xúc với da của một con chuột. Nó nhanh chóng nổ và bắn ra tứ phía như một viên đạn shotgun. Đi tới đâu là xương, da, thịt và máu của lũ chuột đều bị nát sạch như bị quăng vào máy nghiền. Trong vài giây ngắn ngủi, cơn lũ chuột đã không còn, chỉ còn lác đác vài miếng thịt cũng như tro tàn còn sót lại.

"Kinh khủng quá ! Thứ này không phải của tự nhiên đúng không ?" Joseph nói trong khi vừa hoàng hồn lại sau khi chứng kiến đòn tấn công kinh khủng đó.

"Ừ, tất nhiên không phải rồi. Ma thuật hủy diệt của Xal'gurath đó." Shera thản nhiên đáp. "Tất nhiên đây là phiên bản ít nguy hiểm hơn, được sáng tạo bởi các pháp sư đi theo Nous."

"Ý cô đây là hàng nhái của cổ thần hủy diệt ý hả ?"

Joseph vừa dứt câu xong thì nhanh chóng nhận được cái lườm đầy lạnh lẽo đến từ Shera. Lần đầu tiên chàng bác sĩ cảm nhận được áp lực kinh hồn chỉ thông qua ánh nhìn, nên nhanh chóng giơ hai tay đầu hàng. Nhưng nữ thám tử nào có buông tha, cô ngay lập tức nhéo mũi Joseph như một sự trừng phạt vì phát ngôn thiếu suy nghĩ.

"Hên là anh nói cái này với tôi đấy, Joseph. Anh mà nói câu đấy với ai khác thì coi như đời tàn luôn rồi đấy nhá." Shera nói bằng một giọng giáo huấn. "Những người theo Nous không được biết đến với sự nhẫn nhịn đâu."

Dứt câu, cô mau chóng di chuyển sâu vào bên trong như thể đang đuổi theo ai đó. Buộc Joseph phải lập tức đuổi theo sau để tránh bị lạc. Anh bắt đầu chạy, quẹo trái rồi phải. Hầm mỏ này bắt đầu hiện ra như mê cung rồi chẳng mấy chốc Joseph nhận ra bản thân đã bị lạc từ lúc nào.

"Ờm, Shera ? Cô đâu rồi ? Trả lời tôi đi Shera !"

Joseph hét lớn, hi vọng rằng tiếng kêu của mình có vang tới nơi nữ thám tử đang đứng. Nhưng cuối cùng, đáp lại chàng bác sĩ chỉ có tiếng vọng lại của bản thân. Khiến cho anh bắt đầu cảm thấy lo lắng, khi giờ đây mọi góc, mọi ngã rẽ đều có khả năng có nguy hiểm ẩn dấu bên trong.

Lúc này đây, Joseph bỗng nghe tiếng chân đang tiến lại rất gần. Nhưng anh biết đó không phải là của Shera. Trái với tiếng bước chân đầy tự tin, thậm chí là kiêu ngạo thì kẻ đang tiếp cận với chàng bác sĩ có vẻ đang vô cùng cẩn trọng như thể sợ bị phát hiện vậy. Hít một hơi thật sâu và sẵn sàng cho bất kể tình huống xấu sắp xảy đến, Joseph rút khẩu súng lục ổ xoay rồi quay người lại chĩa về kẻ đang lén lút kia.

Đôi mắt của vị bác sĩ mở to khi thấy bóng dáng quen thuộc tại nhà hàng. Mái tóc, đôi mắt đỏ với làn da trắng hơi nhợt nhạt. Trước mặt Joseph lúc này đây không ai khác chính là Samuel. Gặp lại cậu ta ở nơi này, chàng bác sĩ trẻ không những không vui mừng mà thay vào đó lại càng cảnh giác hơn bao giờ hết.

"Cậu làm gì ở đây Samuel ? Chẳng phải cậu đáng lẽ ra nên ở nhà hàng chung với ông Vincenzo và David sao ?" Joseph cẩn thận đặt câu hỏi, tay chạm cò súng sẵn sàng bóp cò bất kì lúc nào.

Chứng kiến khẩu súng chĩa vào mình, Samuel không tài nào che giấu được khuôn mặt sợ hãi của bản thân. Anh từ từ dùng một tay hạ chiếc cặp của mình xuống đất, tay còn lại giơ lên biểu thị không có vũ khí với chút hy vọng rằng điều đó sẽ khiến cho Joseph không bóp cò.

"Bình tĩnh đã, Joseph. Tôi không có vũ khí. Anh nhìn tay tôi đi, không có vũ khí. Lạy Solrathis ! Xin anh khoan hãy bóp cò."

Mặc cho Samuel có cố gắng như thế nào, tay Joseph vẫn lăm lăm cái cò súng. Dẫu vậy, tâm trí của chàng bác sĩ trẻ đã thả lỏng hơn một chút so với hồi nãy. Anh cố gắng giữ bình tĩnh và dùng hết sức đặt câu hỏi bằng một giọng điềm tĩnh nhất có thể hòng tránh gây hoảng loạn cho đối phương. Vì ngay lúc này đây, có một cơn cuồng nộ khó hiểu đang dâng trào bên trong Joseph.

"Vậy thì cho tôi biết lý do tại sao cậu lại ở đây ? Ngay từ ở bên ngoài thì ngay cả một người bình thường như tôi cũng đã cảm thấy ngột ngạt." Joseph bỗng dưng nghiêm giọng, tay siết chặt vào khẩu súng lục hơn bao giờ hết. "Thứ gì khiến một người như cậu phải đi xuống tận nơi này ? Và nó tốt nhất nên thuyết phục tôi. Vì ngay lúc này đây, tôi là người đang giữ khẩu súng."

Trước những lời lẽ đe dọa kèm một khẩu súng chĩa thẳng vào mặt, Samuel trút ra một tiếng thở dài nặng nhọc và lựa chọn thỏa hiệp. Chàng quý tộc không có ý định chôn xác lại đây quá sớm, vì anh ta còn có công chuyện phải xử lý.

"Tôi đến đây vì một lời hứa. Một lời hứa với chị của mình. Có thể nói tôi đến đây là để đưa người thân của mình rời khỏi hòn đảo này."

Samuel cố gắng cẩn thận lựa chọn từ ngữ hết sức có thể. Vì nếu sai một ly, một viên đạn có thể bay xuyên qua trán anh ta bất kỳ lúc nào. Những lời của chàng quý tộc không phải là một lời nói dối, song cũng chẳng hoàn toàn là sự thật.

"Chị của tôi là người quan trọng nhất với tôi trên cuộc đời này. Tôi sẽ không rời khỏi đây trừ khi tôi nhìn thấy chị ta còn sống, hay chí ít thì cũng phải nhìn thấy thi thể."

Joseph nghe xong thì cũng bán tín bán nghi, chàng bác sĩ cảm thấy lời lẽ của Samuel có đôi chút kỳ lạ. Nhưng cũng chẳng thể làm rõ rằng nó kỳ lạ ở chỗ nào, thêm việc tâm trí của anh lúc này đang không ổn định do có sự can thiệp kỳ lạ của một thứ gì đó bên dưới này nên nhất thời Joseph sẽ tạm không chất vấn Samuel thêm nữa.

"Được rồi, tôi sẽ tạm tin anh vậy." Joseph hạ súng xuống, phát ra những tiếng thở nặng nề đầy mệt mỏi. "Anh muốn đi một mình hay đi theo tôi ?"

"Dựa vào tình hình hiện tại thì đi lẻ không phải là sự lựa chọn sáng suốt lắm lắm. Nên tạm thời giờ tôi sẽ đồng hành cùng với anh." Samuel đáp lại, một tay với lấy chiếc túi xách của mình.

Dẫu vậy, ngay khi anh ta chuẩn bị tiếp cận chàng bác sĩ thì một tiếng súng trường vang lên. Một viên đạn lao đến chỗ Joseph, rất may là nó đã bắn xuống đất và chỉ khiến cho bụi văng tung tóe cũng như khiến cho anh ta bị ù tai. Nhưng như thế cũng là quá đủ thời gian cho Joseph quay lại và xả ba viên về phía kẻ cầm súng.

Những viên đạn xuyên qua trán, vai, ngực của tay súng khiến cho hắn ngã lộn nhào xuống và chết ngay lập tức. Tuy nhiên, theo sau là hàng loạt những kẻ có súng khác bắt đầu bao vây mọi phía hai người bọn họ. Số lượng áp đảo này buộc cho Samuel và Joseph phải giơ tay đầu hàng.

"Xem nào, chúng ta có gì ở đây nào ?"

Những kẻ đó nhanh chóng bước ra ánh sáng và trước sự bất ngờ của cả hai. Tất cả bọn chúng đều khoác lên mình trang phục thợ mỏ, quần và áo yếm được làm từ chất liệu cotton lấy màu xanh đen làm chủ đạo. Nổi bật nhất là chiếc mặt nạ phòng độc kết hợp với chiếc mũ cứng có gắn đèn pin ở trên.

"Mấy người là những thợ mỏ ở nơi này." Joseph lẩm bẩm.

Một tên cao to đứng gần đó, trông có vẻ là tên đứng đầu lập tức tiếp cận. Hắn dùng tay bóp lấy mặt của chàng bác sĩ và bắt anh phải nhìn thẳng vào chiếc mặt nạ phòng độc của gã.

"Bọn tao đã từng. Nhưng Ngài đã cho bọn tao thấy một cuộc sống mới. Bây giờ thì lũ đột nhập chúng bây. Giải bọn chúng đi !"

Dưới tiếng hét của gã lãnh đạo, cả hai người bị áp giải đi. Tất nhiên là đã bị tịch thu sạch đồ đạc trong người. Joseph không rõ bọn chúng đang dẫn hai người đi đâu, song dựa vào mùi máu trộn lẫn với kim loại ngày càng rõ ràng hơn trong cái không khí ngột ngạt của hầm mỏ này thì chắc chắn cũng chả phải chuyện tốt lành gì.

Sau một hồi bị dẫn đi trong vô định, bọn họ đẩy Samuel lẫn Joseph xuống sàn rồi rời đi ngay sau đó. Chàng bác sĩ là người đầu tiên đứng dậy, liền ngay lập đưa mắt quan sát một lượt xung quanh nơi mà bản thân vừa bị ném vào.

"Cái quái gì thế này ?" Joseph không kìm được mà thốt lên.

Xung quanh họ là một kiến trúc trông rất kỳ quái, không giống bất kỳ thứ gì mà cả hai được học trước đây. Trong tầm nhìn hạn hẹp của chàng bác sĩ thì nơi này gồm phần trung tâm hình lục giác, được kết nối bằng những cây cầu cũng là nơi mà cả hai đang đứng. Điều kì lạ hơn là ở trung tâm của căn phòng có rất nhiều mảnh vỡ đang lơ lửng trong không khí, chúng cho Joseph một cảm giác giống như một cánh cổng cổ đại.

"Tôi không còn nhận ra đây là khu mỏ nữa luôn đấy. Mọi chuyện càng lúc càng khó hiểu." Samuel nhận xét.

"Làm như có mỗi cậu khó hiểu ý. Tôi còn đang không hiểu chuyện quái gì đang diễn ra đây này. Một cơn ác mộng tồi tệ còn hợp lý hơn cái đống của nợ này." Joseph đáp lại.

Cả hai sau đó cẩn thận bước đi, vì bên dưới cây cầu là một khoảng không rộng lớn đến mức có lẽ sẽ khiến những người mắc hội chứng sợ bóng tối và vực thẳm ôm nhau với cái mặt tái mét.

Sau khi đã đến phần trung tâm, Joseph và Samuel tạm thời không biết nói gì khi chứng kiến tàn tích của thứ trông giống như một cánh cổng.

"Anh nhận ra ma thuật này không ?"

Trước câu hỏi của Samuel, Joseph nheo mắt và cố gắng nhìn những ký hiệu bí ẩn từ đằng xa. Chàng bác sĩ không nhận ra bất kỳ thứ gì trên cánh cổng đó, chỉ có thể cảm thấy rằng thứ này tỏa ra một nguồn năng lượng rất cổ xưa. Cuối cùng, anh ta thở dài và lắc đầu đầy bất lực.

"Tôi chịu."

Vừa dứt câu, có một tiếng động trông giống như ai đó vừa kéo cần gạt vang lên. Theo sau đó là hàng loạt những cánh cửa đá bắt đầu mở ra. Điều đó khiến cho Samuel lẫn Joseph lập tức đề phòng cảnh giác cho bất kỳ thứ gì sắp xuất hiện.

"Này Samuel, tôi biết hỏi điều này có hơi kỳ. Nhưng mà anh có biết đánh nhau không ?" Joseph hỏi, tay bắt đầu thủ thế.

"Ờm, thì chắc là tôi cũng biết đấm với đá. Mấy cái cơ bản thôi. Cũng không giúp được gì nhiều đâu." Samuel đáp trong khi di chuyển ánh mắt lướt qua một loạt các cánh cửa trong căn phòng.

"Không. Vậy là được rồi. Đàn ông cũng phải biết tý đánh nhau chứ." Joseph gật đầu hài lòng, song khuôn mặt đó liền tối sầm lại khi nhìn thấy một đám người mặc đồ thợ mỏ bước ra với những cây cuốc chim trong tay.

Lúc này, xung quanh bắt đầu có những tiếng hò reo như thể đây là một sự kiện thường niên giải trí bên dưới này. Đến nước này cả hai mới nhận ra rằng lý do bọn chúng không thủ tiêu cả hai là vì lũ bệnh hoạn này muốn được giải trí bằng cách xem nạn nhân bị xé xác thành từng mảnh.

"Ôi lạy Solrathis ! Quân đội có đào tạo anh tay không chống vũ khí không đấy ?" Samuel hỏi với khuôn mặt tái nhợt.

"Có. Nhưng mà cân nhiều kẻ cùng lúc là một chuyện khác hoàn toàn đấy. Trừ khi từng gã lên một lúc thì may ra tôi mới xử lý được." Joseph tặc lưỡi đầy ngán ngẩm.

Lúc này đây, một tên bỗng dưng lao lên một mình đến chỗ hai người đang đứng. Khuôn mặt của hắn méo mó, có thể nhìn thấy rõ các mạch máu trên mặt. Gã vung nắm đấm một cách loạn xạ. Tạo thời cơ cho Joseph tung một cú đấm trực diện vào mũi, theo sau là một cú đấm móc thẳng vào cằm. Khiến cho kẻ đấy không giữ thăng bằng cơ thể được, rồi ngã trượt chân xuống hố đen bên dưới.

Một tên đã xong. Còn... rất nhiều tên. Khốn nạn thật !

Chàng bác sĩ chửi thầm trong đầu, ánh mắt chuyển động qua lại khắp căn phòng hòng tìm cho hai người một lối thoát và dừng lại ở một cánh cửa nơi chỉ có một gã đứng canh. Nhưng có một vấn đề chính, kẻ đang đứng chặn cầu kia có một thân hình rất to lớn. Đâu đó phải hơn hai mét mười. Tuy chỉ mang bên mình một cái xẻng nhưng với thể chất vượt trội như vậy thì có lẽ cả hai sẽ phải rất chật vật.

Được rồi. Thứ mình có là yếu tố bất ngờ. Tuyệt đối không để cho tên đó ra tay.

Nghĩ xong, Joseph liền quay người sang phía Samuel. Người lúc này đang chật vật né đòn của những tên thợ mỏ. Chàng bác sĩ dùng hết sức bình sinh để hét lớn.

"Samuel ! Chạy đến chỗ tên cao to kia đi ! Đừng có nghĩ. Cứ chạy đi ! Tôi theo sau cho."

Samuel nghe vậy, dẫu có chút bối rối song vẫn lựa chọn làm theo. Anh ta bắt đầu dốc hết sức lực chạy cắm đầu cắm cổ về phía gã thợ mỏ to lớn kia. Joseph theo sau, ánh mắt không ngừng hướng về phía kẻ đó.

Tên thợ mỏ thấy hai người chạy về phía mình, thì thích thú cười lớn. Hắn giang rộng hai tay ra, ý định tóm lấy cả hai cùng một lúc nhằm bóp nát cả Joseph lẫn Samuel. Dẫu vậy, chàng bác sĩ vẫn không hề nao núng.

Bây giờ hoặc không bao giờ !

Trong tích tắc, Joseph rút "yếu tố bất ngờ" ra khỏi túi áo phụ được ẩn đi. Thứ không ngoài gì khác ngoài một khẩu súng lục ổ xoay màu thép bạc sở hữu nòng ngắn. Không một chút chần chừ, chàng bác sĩ nã liên tiếp ba phát đạn vào trán, ngực và bụng của tên đó. Do đã tử vong ngay sau phát đầu tiên, cơ thể của tên đó bắt đầu nghiêng ngả và bị đẩy ra bởi Samuel lúc này đang hoảng loạn. Khiến gã rơi xuống vực sâu.

"Ngay lúc này Samuel !"

Với cái chết của tên thợ mỏ, đường lúc này đã thông thoáng song lúc này có một thứ gì đó làm rung chuyển cả cái đấu trường. Sàn nhà bắt đầu rung lắc giữ dội, khiến cho Samuel xém chút nữa ngã xuống nhưng Joseph đã kịp thời đỡ được và cả hai đã thành công rời khỏi nơi đó.

Thế nhưng, trong một thoáng chốc chàng bác sĩ đã nhìn lại. Có một con quái vật đang trồi lên từ bên dưới, nó mang hình dạng của một con bạch tuộc nhưng to lớn hơn gấp cả trăm lần. Joseph nhận ra nó, vì bản thân anh khá hứng thú với các câu chuyện trên huyền bí trên đại dương. Trong đó có một sinh vật đã gây ra nỗi khiếp sợ cho các thủy thủ bằng khả năng tâm linh cũng như sức mạnh phi thường. Không thứ khác ngoài thủy quái Kraken.

Sinh vật đó trồi lên từ bóng tối, dùng những chiếc xúc tu khổng lồ quật mạnh vào những kẻ ở phía bên trên khiến toàn bộ bọn chúng rơi xuống phía bên dưới. Đồng thời, Kraken cũng phát ra một loại năng lượng tâm linh khiến cho những khán giả trên kia bắt đầu xuất hiện những ảo ảnh cùng nhưng cơn đau đầu tựa như bị đinh đóng.

Joseph và Samuel cũng không tài nào thoát khỏi vùng ảnh hưởng. Rất may cho chàng bác sĩ khi đang đeo trên mình chiếc vòng cổ có ma thuật Xalhurael hàng không chuẩn, nên thứ sức mạnh đó không ảnh hưởng quá nhiều. Tạo điều kiện cho Joseph nhận ra rằng Samuel tuy không có bất kỳ trang bị đặc biệt nào trên người, vấn có thể xoay sở được trước sức mạnh huyền bí.

"Ôi má ơi ! Thứ sức mạnh quái quỷ chết tiệt gì thế này." Samuel vừa chửi rủa, vừa ôm đầu cố gắng chạy thật xa khỏi vùng ảnh hưởng của sức mạnh tâm linh.

Joseph thì chạy theo với một tốc độ vừa phải để cho bản thân luôn ở phía sau. Đề phòng cho tình huống xấu nhất, chàng bác sĩ vẫn có thể phản ứng kịp thời. Cả hai gắng sức chạy lên trên cái cầu thang làm bằng đá tưởng chừng như cao vô tận.

Trong lúc đó, Kraken vẫn đang tàn phá mọi thứ xung quanh nó một cách vô cùng dễ dàng. Sức mạnh tâm linh của nó khiến những con mồi ảo tưởng rằng chúng đang chạy trốn, song thực chất lại đang chôn chân tại một chỗ. Cho đến khi bị bỏ vào bên trong miệng thì đã quá trễ.

Chỉ trong tích tắc, đã có rất nhiều người là nạn nhân của thứ này. Kraken đã không còn ở dưới làn nước đen ngòm kia nữa. Mà bắt đầu trồi thẳng phía lên trên, dùng những cái xúc tu bám lên bề mặt của bức tường đá với ý định đi săn trên đất liền.

"Bình tĩnh nào. Không cần phải vội. Lễ hội chưa kết thúc đâu. Vẫn đủ thời gian để ngươi tận hưởng món tráng miệng đấy."

Zack đột nhiên xuất hiện từ trong bóng tối, phía sau là những tử thi đã chết. Điểm lạ là, không có bất kỳ vết thương vật lý nào ở cơ thể. Như thể là họ lăn đùng ra chết trước mạnh của hắn ta vậy. Zack sau đó dùng những cơn gió và đẩy những xác chết phía dưới, nơi mà Kraken đang bám. Nó nhanh chóng bắt lấy những tử thi rồi từ từ lặn xuống dưới dòng nước đen. Trước khi hoàn toàn biến mất, nó để lại một lời nhắn thông qua thần giao cách cảm.

"Tuân lệnh, vị vua vàng của tôi."

Zack nghe xong không nói gì, thay vào đó quay người lại khi cảm nhận có kẻ nào đó đang bước tới. Hắn thả lỏng cảnh giác khi thấy kẻ mang áo choàng xám tiến đến trước mặt mình, khuôn mặt nhợt nhạt ẩn sau chiếc mũ trùm của gã gây ra một cảm giác khó chịu. Nhưng đồng thời nó cũng mang một vẻ quyến rũ bí ẩn. Ít nhất là với trong mắt Zack.

"Dự án của anh sao rồi ?" Gã bạch tuộc gặng hỏi.

"Tôi không nghĩ rằng việc đó liên quan đến anh." Reinhard đáp bằng một giọng bình thản. "Thay vào đó anh nên kêu những gã dưới trướng chuẩn bị rời khỏi đây đi. Lễ hội cũng sắp kết thúc rồi."

"Đừng lo. Bọn tôi sẽ rời đi ngay sau khi xử lý phần dư thừa. Phải chuẩn bị mọi thứ cho kế hoạch vĩ đại của tự nhiên chứ." Vừa nói, những chiếc xúc tu bên dưới gã bắt đầu rung nhè nhẹ như đang phản ứng lại trước sự phấn khích tột độ của Zack.

"Tự nhiên cơ à." Reinhard không kìm được mà phát ra tiếng cười khinh. "Nhân loại đang dần trở mình để thoát khỏi tự nhiên. Chẳng bao lâu nữa sẽ bắt đầu đứng ngang hàng với các cổ thần, như cái cách thần thăng thiên Nous đã từng làm. Tôi không biết anh muốn tiến hóa lùi cơ đấy."

"Lời nói của anh cũng nực cười thật đấy, Reinhard. Con người vốn sinh ra từ tự nhiên, rồi cũng sẽ trở với tự nhiên thông qua cái chết. Đó là thứ mà tự nhiên và vận mệnh đã định sẵn. Một kẻ nghịch thiên nghịch mệnh như anh, xin thứ lỗi, trông giống một kẻ khờ hơn."

Dưới những lời lẽ đầy khiêu khích qua lại giữa hai bên. Không khí xung quanh bỗng dưng trở nên nặng nề, hai lý tưởng đối nghịch nhau nhưng vì lợi ích nên đành thỏa hiệp giờ đây bắt đầu có dấu hiệu rạn nứt. Dẫu vậy, cả hai gã đều biết rõ rằng giao chiến ở đây không phải là một ý hay. Vì lúc này, cả Zack lẫn Reinhard bắt đầu cảm nhận được sức mạnh của con đường hủy diệt đang ở nơi này.

"Lũ thợ săn đáng chết. Đến đây nhanh thật." Zack khó chịu nói. Sau đó nhanh chóng rời đi bằng cách hòa làm một với đất đá xung quanh.

Về phía Reinhard, gã hành xử với vẻ bình tĩnh hơn khi vẫn có thể nhìn ngắm khung cảnh xung quanh. Sau đó, hắn lấy ra một khối lập phương màu đen, chiếc môi đã thâm của gã bỗng cong lên một nụ cười đầy thỏa mãn. Sau đó, Reinhard cũng rời đi bằng ma thuật dịch chuyển .

Trong khi đó, Joseph và Samuel cuối cùng cũng đã lết lên được tới một hành lang trông giống như một hầm ngục. Họ tựa người vào bức tường đá, trút ra những tiếng thở hổn hển đầy mệt mỏi khi phải chạy bán sống bán chết khỏi Kraken.

"Tạ ơn Solrathis ! Sống rồi."

Samuel trong tiếng thở nặng nề, vấn không quên cảm ơn sự phù hộ của thần ánh sáng. Điều đó khiến Joseph không khỏi phì cười, chàng bác sĩ liền giơ súng lục ổ xoay của mình lên.

"Như cậu quên cảm ơn súng của tôi rồi."

"Anh không nói thì tôi quên mất luôn đấy. Dù sao tôi cũng không thể tin rằng là anh mang theo hai cây súng bên người đấy."

Joseph nghe vậy thì chỉ biết cười trừ. Trong đầu liền nhớ đến cái ngày đầu tiên nữ thám tử Shera Clinton, lúc đó mới là học viên tốt nghiệp học viện ma thuật tại thành phố bay, mới chuyển đến. Những ngày tháng sau đó là một chuỗi những cuộc phiêu lưu điều tra điên rồ. Những ký ức đó vừa khiến cho trái tim Joseph đập nhanh vì phấn khích, song cũng có chút run run.

"Kể từ ngày tôi biết Shera, thì không một lúc nào được yên ổn cả. Shera luôn biết cách kéo theo rắc rối mặc cho sở hữu bộ não của thiên tài. Hình như lâu lâu, cổ cũng quên mất tôi không phải pháp sư thì phải." Joseph bật cười. "Do đó cẩn thận không bao giờ là thừa. Đặc biệt là mấy chuyến phiêu lưu dài ngày như vậy."

Vừa dứt câu, một tiếng động lớn bỗng vang lên. Như thể có thứ gì đó đang xuyên thủng từng lớp đất đá một cách mạnh bạo. Khiến hai người ngay lập tức cảnh giác. Joseph chĩa súng vào trần nhà bằng đá, nơi có tiếng động, sẵn sàng bóp cò. Còn Samuel do không có vũ khí nào, liền ngay lập tức vớ lấy cục đá gần đó.

Những lớp đất đá và bụi bắt đầu rớt xuống hành lang, theo sau đó là một tiếng va chạm lớn. Trong chớp mắt, trần nhà lập tức đổ nát và nhảy xuống là một sinh vật bằng đá trông giống như Golem. Người đâm thanh đại kiếm vào thẳng lõi của nó là một chàng trai trẻ có mái tóc đen được buộc lại phía sau. Joseph nhận ra trang phục đó, không nhầm đi đâu được, nó là trang phục đặc trưng của thợ săn.

"Ồ ! Hai người cũng ở dưới này sao ?" Hans lộ rõ vẻ mặt bất ngờ khi nhìn thấy hai người, trong khi vẫn không quên rút thanh đại kiếm ra khỏi con golem.

"Cậu là Hans ? Đúng không nhỉ ?" Joseph hỏi.

"Vâng, là tôi đây. Là thợ săn nếu mọi người đã quên." Hans gật đầu đáp.

Lúc này đây, thợ săn già Klaus cũng đáp từ phía trên xuống. Cả người ông dính đầy máu, còn chiếc rìu thì vẫn còn vướng vài bộ lòng trên lưỡi. Theo sau Klaus đáp xuống là nữ pháp sư thuộc Bạch Tháp, Elizabeth.

"Mọi người tụ họp gần đông đủ nhanh thế ? Mới vài giờ trôi qua thôi mà." Samuel không kìm được vẻ bất ngờ, bối rối hỏi.

"Cậu nói gì thế ?" Elizabeth nhìn Samuel với vẻ mặt khó hiểu, tay giơ chiếc đồng hồ bỏ túi màu bạc ra. "Giờ đã là năm giờ chiều rồi cơ mà."

"Cô nói cái gì cơ ? Nhưng lúc bọn tôi vào hầm mỏ vẫn là buổi sáng cơ mà. Cảm giác như mới có vài tiếng trôi qua thôi." Joseph nhìn chiếc đồng hồ với ánh mắt hoài nghi, tay thì xoa xoa phần thái dương.

Elizabeth nghe vậy thì không tỏ vẻ gì là bất ngờ, cô sau đó cất chiếc đồng hồ bên trong chiếc áo choàng của mình. Trong khi vẫn hướng ánh mắt xanh dương của mình về phía chàng bác sĩ vẫn đang khó hiểu.

"Có khá nhiều ma thuật gây nhiễu loạn tâm trí. Khiến người ta không xác định được thời gian, không gian, thậm chí là bản thân mình. Nên anh đừng lo. Chuyện này không quá lạ đâu." Cô từ từ giải thích.

Không lạ với pháp sư như cô thôi ! Đừng lo cái khỉ khô gì chứ ! Sao pháp sư theo Nous ai ai cũng bất thường theo cách riêng hết vậy ?

Joseph hít vào rồi lại thở ra, cố gắng hết sức để không bị lọt những suy nghĩ của bản thân ra bên ngoài. Dẫu sao, chàng bác sĩ vẫn tìm được chút an ủi khi Samuel bên cạnh cũng làm một vẻ mặt khó chịu tương tự. Thậm chí ngay cả khuôn mặt lẫn ánh thợ săn Hans đằng sau cũng đang như muốn nói rằng "Cô nói vậy thà khỏi nói còn hơn."

"Dù sao thì, rất may cho anh rằng phép thuật này không nhắm đến một đối tượng cụ thể và chỉ được dùng để gây nhiễu loạn sinh vật trong vùng ảnh hưởng. Nên anh cứ yên tâm, tâm trí anh vẫn ổn nếu nghỉ ngơi và thư giãn điều độ thôi." Hans nhanh chóng chữa cháy.

Klaus, người giữ im lặng từ nãy đến giờ, bất ngờ bước lên và chen ngang cuộc trò chuyện. Ông ấy đã nhận ra sự vắng mặt của nữ thám tử, nên quyết định sẽ dò hỏi một chút.

"Cái cô nữ thám tử mà cậu luôn đi theo đâu rồi, cậu Marston ?"

"À, Shera ý hả ? Cô ấy... nói sao đây nhỉ." Joseph đắn đo một lúc khi nhớ lại khung cảnh lúc đó. "Tôi lạc mất cô ấy rồi. Đột nhiên Shera tăng tốc và thế là cô ấy đi luôn. Chẳng rõ lúc đó tâm trí tôi có vấn đề hay không nữa."

"Thì ra là thế, cảm ơn cậu đã chia sẻ cho lão già này." Klaus lịch sự gật đầu.

"Mà làm sao ba người xuống được đây vậy ? Chẳng lẽ ngoài khu mỏ thì còn đường xuống khác sao ?"

Trước câu hỏi của Joseph, Hans lúc này thở dài và nhớ lại những sự kiện đã xảy ra.

"Đó là một câu chuyện dài."

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free