Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Chúa tể của những câu chuyện - Chương 21: Chapter 21: "Anh hùng" bi kịch

Chẳng cần biết bản thân đã chiến đấu trong bao lâu, Arthur cứ lao lên phía trước và tiêu diệt mọi con quái vật mà ông nhìn thấy. Khi giết xong một con, vị đội trưởng sẽ ăn thịt và uống máu chúng. Tuy nó ghê, nhưng có còn quan trọng không khi có một cơn đói khát vô tận như đang nhấn chìm cơ thể rệu rã này.

Và rồi, Arthur lại ngửi thấy mùi đó. Một mùi hương đến từ một con quái vật có sức quyến rũ chết người, nó làm ông muốn lao đến và ăn ngấu nghiến lớp da dòn rụm đó vậy. Chẳng tốn quá nhiều thời gian kể từ khi thoát ra khỏi chiếc máy ảnh đó, ông đã nhanh chóng tìm ra con quái vật đó đang ở đâu.

Vị đội trưởng phóng như bay đến tháp đồng hồ ở trung tâm thành phố, leo lên từng bậc thang một lên tầng cao nhất. Trên đường đi, một vài cái bẫy do con quái vật đó giăng ra đã được kích hoạt. Khiến một loạt mũi tên được bắn ra. Nhờ giáp trụ nên ông không sao, nhưng một vài cái đã xuyên qua khe hở của bộ giáp khiến cho Arthur bị thương. Một hai mũi tên thậm chí còn được tẩm độc.

Con quái vật này... khôn hơn mình tưởng. Nhưng mà, mình sẽ không nghỉ ngơi đâu. Mình sẽ giết hết bọn chúng, giết sạch tất cả.

Mặc cho độc tố lan ra khắp cơ thể, vị đội trưởng đã leo lên đỉnh tháp đồng hồ. Nơi đó thật bất ngờ thay lại vô cùng rộng rãi. Trên sàn còn có những ký hiệu vòng tròn tạo thành một hình sọ vị thứ gì đó đâm xuyên qua. Mùi máu tanh thoảng thoảng trong không khí càng khiến Arthur thêm hăng máu, trong mắt ông thì chỗ này như thể là một đấu trường được sắp xếp ra để dành riêng cho bản thân.

Lúc này đây ở cuối căn phòng tại đỉnh đồng hồ có một người đang ngồi, dáng vẻ của hắn thư thả như thể đang chờ ai đó đến. Arthur ngay lập tức nhận ra đó chính là con quái vật mang vẻ đẹp ma mị mà bản thân đang cố truy đuổi.

"Mò đến tận đây được cơ à. Công nhận chiếc mũi của ông cũng thính thật đấy."

Grimm từ từ đứng dậy khỏi chiếc ghế gỗ, rồi nhìn về phía Arthur. Vị hiệp sĩ giờ đây đã rất tàn tạ, chẳng hơn một xác sống là bao. Nhưng cậu biết rất rõ chênh lệch sức mạnh của cả hai là rất lớn. Vậy nên chiến thuật chính là đánh chậm tiến chắc nhằm bào mòn sức ông ta càng nhiều càng tốt.

Grimm nhặt lên một cây chùy, thứ mà cậu chắc chắn không trộm từ cửa hàng bán vũ khí ở thành phố, sẵn sàng cho một trận chiến trước mắt. Arthur lúc này đây gầm lên một tiếng hét xung trận, rồi cùng cây đại kiếm của mình lao về phía nơi Grimm đang đứng. Buộc cậu phải lập tức né tránh.

Khi thanh đại kiếm đập xuống đất, nó thổi bay những mảnh gạch ra khắp nơi. Grimm lúc này tận dụng quãng nghỉ đó, lập tức tạo ra dòng điện truyền qua cây chùy và gõ mạnh vào bộ giáp. Nhờ đã nghỉ ngơi từ trước, cậu giờ đây đủ sức tạo ra một quả cầu lửa từ tay còn lại và đập nó vào thân của Arthur. Hy vọng với luồng nhiệt đó sẽ khiến cho tình trạng mất nước của vị đội trưởng thêm càng nghiêm trọng.

Sau khi đã thực hiện hai đòn tấn công, Grimm nhanh chóng lùi ra xa và duy trì một khoảng cách an toàn với Arthur, song cũng sẵn sàng cho những đòn đánh tầm xa đến từ ông ấy.

Ông ấy yếu lắm rồi. Một chút nữa thôi là mình có thể kết liễu được ông ta.

Cậu động viên chính bản thân mình, rồi một lần nữa lao lên tấn công. Lần này, chính Arthur chủ động giữ khoảng cách và tung ra những nhát chém năng lượng hình trăng khuyết về phía Grimm. Nhưng kẻ vô danh dễ dàng né tránh được nó. Khi vị trí đã được thu hẹp, một đòn tấn công vào phần vai của bộ giáp lại được tung ra bởi Grimm. Chưa dừng lại ở đó, cậu tiếp tục giáng thêm một cú nữa vào thẳng đầu của vị đội trưởng. Tạo ra một âm thanh răng rắc đến từ bên trong hộp sọ của Arthur.

Khi vị đội trưởng vẫn còn đang choáng váng, một đòn lửa nữa lại ập thẳng vào mặt khiến cho khuôn mặt của ông ấy bị phồng rộp nặng nề do bị bỏng nhưng bằng cách nào đấy vẫn còn đang đứng. Để tiếp tục chiến thuật cũ, Grimm lại một lần nữa lùi ra xa và quan sát nhất cử nhất động của Arthur.

Bị bỏng cấp độ hai, bị hành hạ bởi cơn đói khát và hứng chịu vô số vết thương khác. Làm thế nào mà ông ấy vẫn còn sống được vậy ?

Dù không thích thừa nhận, nhưng việc Arthur còn sống đến đây quả thực là một phép màu. Điều đó khiến Grimm không khỏi tự vấn bản thân rằng cuộc chiến này sẽ còn kéo dài bao lâu nếu như ông ấy vẫn tiếp tục cứng đầu như thế.

Lúc này đây, sự hỗn loạn đã xâm chiếm thành phố. Đống máu thịt mà Grimm và chính tay Arthur gây ra ở bốn hướng đông, tây, nam, bắc đã chính thức thu hút sự chú ý của một cổ thần đang yên giấc. Nhiều con quái vật làm từ máu và thịt tươi bắt đầu trồi lên từ đống đó bắt đầu chạy loạn khắp những con phố. Giao chiến với những sinh vật được tạo bởi mặt trăng. Đó là một cuộc chiến giữa những con quái vật kinh tởm với nhau.

Trở lại với tháp đồng hồ, Grimm chẳng biết đã giáng cho Arthur bao nhiêu cú đánh nữa rồi. Ý chí sắt đá của ông ấy dường như chẳng thể nào bị phá hủy, cộng thêm đống biến đổi từ ma thuật khiến cho cơ thể của vị đội trưởng tuy tàn tạ nhưng dường như đang được liên tục bơm sức sống vào.

Được rồi, cứ tiếp tục đánh. Bình tĩnh thôi. Một pha hấp tấp có thể trả giá rất cao.

Grimm trấn tĩnh bản thân, rồi lao lên một lần nữa. Tiếp tục giáng những đòn tấn công như vũ bão về phía Arthur. Cậu thề là có thể nghe thấy những tiếng răng rắc như xương gãy cũng như các cơ quan nội tạng vỡ ra nhờ lực từ cú đánh. Nhưng bằng một cách thần kỳ nào đấy, Arthur vẫn có thể đứng được. Ông lập tức phản công lại bằng một đòn chặt xuống bằng thanh đại kiếm. Dẫu Grimm đã kịp thời né được nhưng dư chấn của chiêu đó khiến cho đầu cậu hơi lâng lâng.

Không thể nào...

Nhà du hành không tin, nhưng sự thật lúc này đã rõ rành rành ngay trước mắt. Arthur bằng một cách nào đó đã mạnh hơn so với lúc ở rạp hát, cách nhau có mấy tiếng nhưng sức mạnh của đòn đánh đã thay đổi một cách rõ rệt.

Ông ta mạnh hơn sao ? Đừng nói là càng yếu thì các đòn đánh càng mạnh nha. Khốn nạn ! Điều gì có thể tệ hơn được chứ.

Thật ra là có. Grimm vừa nghĩ xong thì Arthur bỗng gào lên một tiếng. Ông ta đang trải qua một cơn đau dữ dội đến cái mức khụy cả người xuống. Rồi từ cánh tay trái đó bỗng trải qua một biến đổi kinh hoàng đến nỗi mắt thường cũng quan sát được. Từ tay, dần dần mọc ra các cục u phát triển với tốc độ chóng mặt. Nó nhanh chóng to ra và trong thoáng chốc cánh tay đã to hơn cả Arthur lẫn Grimm cộng lại. Một cục thịt to gớm ghiếc có lẽ là đủ diễn tả nó.

Ôi vãi cả phân !

Grimm dù vẫn giữ vẻ mặt bình tĩnh, nhưng trong lòng vốn đã đang chửi bằng những từ tục tĩu rồi. Xét đến khả năng hồi phục kinh dị kia, làm cậu không khỏi liên tưởng đến vị thần bí ẩn mà Damien đang thờ phụng. Song, trái ngược với khả năng hoàn hảo của tên thần đó thì sức mạnh hồi phục này chỉ đơn giản là bản tái tạo không hoàn hảo. Giống với phu nhân Sullivan hồi ở bệnh viện. Lúc này đây, cậu đã đoán ra thứ gì đứng đằng sau sự biến đổi đó.

Sao mình có thể quên mất chuyện này chứ ? Mặt trăng khốn nạn.

Grimm lại một lần nữa chửi thầm trong đầu. Dù sao thì nguyên cái thành phố này cũng được tạo ra bởi chính mặt trăng, nên việc quyền năng của vị thần đó ảnh hưởng cũng không phải chuyện lạ. Nhưng cậu có cảm giác như thể đây là một hành động trả đũa của mặt trăng dành cho mấy hành động phá hoại của mình vậy.

"Giết, giết hết bọn chúng. Tiêu diệt hết lũ dị giáo !"

Arthur gầm lên một tiếng, có vẻ như cơn thịnh nộ của vị hiệp sĩ đã lớn hơn cả lúc này. Rồi trong một cái chớp mắt, ông lao cả người về phía Grimm. Nhờ phản xạ nhanh, cậu đã né được một pha suýt chết. Nhưng uy lực từ cánh tay trái biến dị của Arthur đã khiến cho mặt đồng hồ bị đấm nát. Làm cho hai cây kim chỉ giờ và phút rơi xuống dưới. Gây ra một tiếng động lớn thu hút toàn bộ quái vật của hủy diệt.

Tận dụng khi Arthur đang vướng víu với cánh tay mới, Grimm nhân cơ hội lao lên và đập thẳng vào lưng ông. Cùng lúc phóng hỏa luôn cái cánh tay trái rồi lập tức lùi ra xa và sẵn sàng cho các đòn tấn công dồn dập tiếp theo.

Arthur lúc này bất ngờ phi luôn cả thanh đại kiếm về Grimm. Làm cho cậu sửng sốt song vẫn kịp thời tránh sang một bên. Tuy vậy, thanh đại kiếm đó đã găm thẳng vào những bánh răng khiến cho chúng đổ sập xuống phía bên dưới. Làm cho cả tòa tháp rung chuyển dữ dội như thể đang hứng chịu một cơn động đất.

Không hề cho Grimm một quãng nghỉ nào, Arthur lao lên và dùng cánh tay đầy thịt đấy túm lấy và nhấc bổng cậu lên một cách dễ dàng. Cú siết chặt khiến cho Grimm gần như ngạt thở cũng như sắp gãy xương đến nơi.

May mắn cho cậu làm sao, có một con chim có màu đỏ như máu bay thẳng vào bên và bắt đầu rỉa những miếng thịt trên người Arthur khiến cho ông ta đau đớn dẫn đến việc mất cảnh giác. Nhờ thế, Grimm mới có thể dùng gió và thoát ra được. Cậu bò xuống và từ từ thoát khỏi một cuộc chiến mới sắp diễn ra.

Có vẻ như những con thú của hủy diệt đã tràn vào đây rồi. Thôi thì đến lúc sử dụng kế hoạch dự phòng rồi.

Trong khi Grimm núp vào một xó của căn phòng thì những con quái vật của hủy diệt bắt đầu tràn vào căn phòng từ mọi hướng. Chúng có đủ loại hình thù, từ những con vật đơn giản như sư tử, hổ, sói cho đến những thứ chỉ đơn giản là một đống máu thịt trộn lẫn lại biết di chuyển.

Nhưng cho dù có bị đánh hội đồng, Arthur bằng cách nào đó vẫn từ từ nghiền nát từng con một. Chỉ để lại một vũng máu với một cái sàn đang sắp sập xuống tới nơi. Càng bị thương, cơ thể của vị hiệp sĩ càng biến dị. Giờ đây, ông ta trông chả khác gì một khối cục thịt di động.

"Bây giờ hoặc không bao giờ !"

Grimm dùng ma thuật máu, sử dụng chính đống huyết của bọn quái vật vừa bị hạ gục thành nhiều sợi dây trói Arthur lại. Tất nhiên, vị đội trưởng nào có để yên cho cậu làm gì thì làm. Ông ta bắt đầu chống cự dữ dội hòng vùng thoát. Lúc này đây, Grimm truyền ma lực vào vòng tròn và bắt đầu đọc những lời ghi trong tờ giấy.

"Hỡi Kẻ đang yên giấc trong biển máu. Bằng máu của kẻ mộng mị, bằng xương của kẻ vô danh !"

Ngay khi vừa đọc xong dòng đầu, không khí xung quanh bắt đầu biến đổi. Nó nặng nề hơn, như thể có một thứ gì đang mở mắt.

"Ta xin dâng cho Ngài vật tế. Hãy tỉnh dậy ! Kẻ đại diện cho sự hủy diệt thuần túy ! Hãy đến đây và nhấn chìm nơi này trong sự tuyệt vọng. Rồi nghiền nát nó thành đống tro tàn !"

Grimm dẫu cảm nhận được nguồn năng lượng có màu đỏ như máu bao trùm xung quanh. Vẫn đọc nốt dòng cuối.

"Ôi hỡi chúa tể của sự sụp đổ và kết thúc ! Hãy mở mắt và nhấn chìm nơi này vào biển máu bằng ánh nhìn của Ngài !"

Ngay khi kết thúc lời triệu gọi, vòng tròn bỗng dưng ngập trong máu. Đống huyết đó tràn ra như thể một cơn lụt và bắt đầu nhấn chìm mọi thứ xung quanh kể cả chính bản thân Grimm. Thành phố Sorwich trong chiều không gian mặt trăng chính thức bị nhấn chìm bởi những vật thể trồi lên từ ngọn lửa của sự hủy diệt.

Grimm lúc này cùng những kẻ khác sau khi bị nhấn chìm thì bây giờ đang rơi tự do ở một chiều không gian lạ. Nếu nhìn từ xa xa thì có thể thấy một đại dương được tạo nên bằng máu và xác của những sinh vật không xác định đủ kích cỡ. Nhưng mối nguy lớn nhất có lẽ là thứ đang nằm dưới đó.

Một vị thần đang trồi lên, hắn ta đã thức giấc. Những cái xác đang nổi lềnh bềnh trên đại dương máu bỗng chốc hợp lại và trở thành cơ thể của vị cổ thần. Chỉ với một cú vung tay, nhiều sinh vật đã bị nuốt trọn vào vùng không xác định bên trong hắn.

Grimm thấy vậy thì có chút hoảng, cố gắng chỉnh hướng rơi sao cho không bị vớ trúng. Nhưng cái khoảnh khắc mà cái bàn tay đầy tử thi đấy định tóm lấy cậu. Arthur đã lao lên và lãnh trọn nó. Đôi mắt người ẩn trong cái hình thù kỳ dị đó nhìn Grimm, rồi dần dần bị phân rã thành từng mảnh.

Liệu đó có phải là chút nhân tính còn sót lại bên trong vị hiệp sĩ không ? Hay đơn giản là ông ta chỉ đang cố giết cậu nhưng vô tình làm cái bia đỡ đạn. Grimm không biết, và sẽ vĩnh viễn không bao giờ có thể biết được. Có quá nhiều câu chuyện được viết ra để rồi cuối cùng bị lãng quên. Đây sẽ là một trong số chúng. Vĩnh viễn bị vùi lấp bởi thời gian và sự vô định.

"Dù sao thì, chúc may mắn rời khỏi đây. Đó là nếu cậu có thể. Nếu cậu thực sự có kỹ năng và may mắn, có khi chúng ta sẽ gặp lại. À, nếu cậu bằng cách nào đó làm được nghi lễ. Đừng có nhìn.”

Câu nói của người đàn ông đó bỗng vang lên trong đầu Grimm. Khiến cậu bàng hoàng nhận ra bản thân đã mắc sai lầm. Cậu đã nhìn, nhìn thấy tất cả, nhìn thấy được hình dáng của cổ thần. Thật mỉa mai làm sao khi một kẻ đã đi qua nhiều thế giới giờ đây lại mắc một sai lầm cỏn con như vậy. Bằng mọi giá đừng nhìn vào thẳng vào thần linh, nếu không cùng đăng cấp.

Cậu cảm thấy cả cơ thể mình đang co giãn ra một cách bất thường. Các chi bỗng dưng bị kéo căng ra rồi đứt lìa khỏi Grimm, tiếp đó mọi cơ quan nội tạng bên trong bị vặn xoắn lại như thể một cái giẻ lau đang bị vắt nước. Điều đó khiến cậu muốn hét lên, nhưng dây thanh quản và lưỡi đã bị phá hủy từ lúc nào không hay.

Grimm lúc này đây nhận ra mọi thứ đã quá trễ, chỉ còn biết bất lực nhìn cổ thần chuẩn bị tóm lấy mình. Nhưng rồi cuốn sách bỗng hiện ra, những trang sách dày tưởng chừng như vô tận bắt đầu lật dữ dội.

Theo sau đó là một luồng sáng tím bắt đầu tỏa ra từ nó, tạo thành một cánh tay khổng lồ. Và rồi với chỉ một cú tát, vị cổ thần lập tức "bất tỉnh" và chìm xuống lại đại dương máu.

Grimm lúc này tưởng chừng bản thân đã an toàn, nhưng rồi một điều kỳ lạ xảy ra. Cậu cảm thấy choáng váng, tầm nhìn mờ dần rồi ngất đi trong khi đang rơi tự do và chưa kịp hiểu chuyện gì đang diễn ra.

***

Một bàn tiệc thịnh soạn đã được bày ra với đầy đủ đồ ăn được bày trí thịnh soạn. Grimm ngồi ở vị trí chủ bàn tiệc, chờ đợi món chính được bày lên trước mặt. Khi mở nắp ra, cậu nhìn thấy một cơ thể của một nàng tiên xanh được nướng chín. Không một chút thắc mắc hay chần chừ, cậu cầm nĩa và dao lên rồi bắt đầu cắt miếng thịt đó ra.

Khi Grimm bỏ nó vào miệng, cậu nhận thấy nó vị khá giống với thịt bò ngoại trừ việc nó có vị ngọt và mọng nước hơn. Không nghĩ gì nhiều về việc đấy, Grimm tiếp tục cắt từng miếng thịt một của nàng tiên và ăn như thể nó là một loại thức ăn cao cấp.

Cái quái gì vậy ? Tại sao mình lại phải làm như thế ? Ai đang miêu tả mấy hành động này ? Tại sao mình không kiểm soát được cơ thể mình được ?

Thịt của thứ này rất ngon. Thịt tiên luôn ngon, thịt của thỏ, thằn lằn cũng vậy. Nhưng tiên vẫn là ngon nhất. Và Grimm không thể nào ngừng ăn nó được. Như cái cách mà cậu ta thèm khát sức mạnh, trí tuệ. Như cái cách mà cậu ta đã nhẫn tâm tàn sát hết tất cả chỉ để được sống. Để rồi cuối cùng lại trở về con số không và tỉnh dậy trong một cỗ quan tài đá.

Này ! Tao có thể cảm nhận từng dòng chữ của mày đang viết ra đấy. Mày là ai hả ?

Cho đến tận bây giờ, Grimm vẫn không hiểu chuyện gì đang xảy ra với bản thân. Cậu ta nhìn qua nhìn lại xung quanh như một thằng khờ, nhưng mọi thứ xung quanh chỉ là bóng tối. Chả đáng thời gian để ngó qua ngó lại làm gì. Thế là Grimm tiếp tục ăn nốt thứ con đang trên bàn.

Ai mà thèm ăn cái thứ tởm lợm này chứ hả ! Mày là ai ? Tại sao mày lại ở đây ? Tại sao tao lại ở trong cái khung cảnh này ?

Là ý tưởng nguyên thủy trước khi mọi thứ được hình thành. Là câu chuyện đầu tiên được kể ra và khởi nguồn cho nhiều câu chuyện khác. Ẩn trong từng ý nghĩ và ý tưởng của mọi sinh vật. Chứng kiến từng dòng chữ được viết ra, từng lời truyền miệng giữa các loài với nhau. Là ý nghĩa, là di sản, là nỗi kinh hoàng nhất mà các vị thần có thể tưởng tượng ra. Đó là những gì mà cậu ta được phép thấy và nghe.

Grimm lúc này cuối cùng cũng có thể mở miệng và nói chuyện bình thường. Cậu sờ sờ vào cổ họng mình và thở nhẹ vài tiếng hòng xác nhận. Tất nhiên, điều đó đã được viết ra dưới một sự cho phép.

"Quyền năng này và cảm giác này... ngươi." Grimm có chút không tin. "Ngươi là một ngoại thần."

Đó là những gì mà nhà du hành vô danh này có thể kết luận lúc này. Nhưng việc đó có quan trọng không ? Với cái biểu hiện thảm hại đó, cậu ta sẽ chẳng thể nào sống sót nếu đối đầu trực diện với cổ thần, chứ đừng nói là nhìn thẳng được vào "bọn chúng".

"Mày câm mồm đi, thằng khốn kể chuyện. Tao chỉ muốn sống, không muốn dây dưa gì nữa với lũ chúng mày."

Một suy nghĩ ngây thơ dẫn đến một phát ngôn khờ dại đến từ Grimm. Chạy trốn khỏi ngoại thần là ý tưởng viển vông nhất mà nhà du hành có thể nghĩ ra. Nhưng rồi sao ? Mất bao lâu để bọn chúng có thể tìm thấy cậu ? Khi vừa tỉnh giấc, Grimm đã bị người đàn ông đó tìm thấy. Ngay cả những hành động từ lúc cậu thức giấc cũng đều được viết như một kịch bản có sẵn.

"Dừng lại..."

Bị lừa dối bởi một ngoại thần khác rồi bị quăng vô thế giới này. Cố gắng khôi phục lại sức mạnh đã mất, để có gì thì đánh bài chuồn. Những thứ này chẳng phải đều đã được viết ra sao ? Cuộc hành trình ngắn vừa rồi, ký ức, kỹ năng hay thậm chí là tính cách của Grimm. Đúng rồi đấy, kẻ vô danh, mọi thứ đều đã được viết ra chỉ để cho khoảnh khắc này. Cái khoảnh khắc được dành riêng để đập tan cái suy nghĩ vớ vẩn đó. Tất cả đã hoạt động trơn tru không khác gì một cái đồng hồ hoàn hảo.

Ngay khi tỉnh giấc, Grimm đã gặp một vị ngoại thần. Và giờ đây, cậu được biết rằng toàn bộ mọi thứ từ trước giờ đều do một tay ngoại thần khác viết lên. Lúc này, Grimm nhận ra một sự thật phũ phàng. Dù có chạy trốn bao lâu thì sớm muộn gì bọn chúng cũng sẽ tìm thấy, dù là bao xa đi chăng nữa.

"Ngươi câm mồm lại ! Đừng có mà tự tiện viết ra mấy thứ trong đầu ta !" Grimm gào lên. Một dáng vẻ thảm hại, một kẻ đáng thương đến tột cùng.

Sẽ mất bao lâu để một vị thần khác mò đến. Một năm, hai năm, ba năm, năm chục năm, hai ngàn năm hay thậm chí là tỷ năm ? Một quãng thời gian dài với nhân loại. Nhưng với cậu, với bọn chúng thì sao ? Một giấc ngủ ngắn, một cái chớp mắt. Grimm sẽ không bao giờ có được cuộc sống bình thường. Cậu ta đã luôn là một sản phẩm bất thường. Bọn chúng sẽ tìm đến, không sớm thì muộn. Các ngoại thần có rất nhiều thời gian.

Grimm lúc này bắt đầu hoài nghi về mọi thứ. Về những dòng ký ức bị vụn vỡ thoắt ẩn thoắt hiện trong tâm trí. Liệu bọn chúng có đúng như những gì mà cậu đang nhớ hay không ? Hay chỉ đơn giản là một thứ khác được viết ra.

"Tên khốn..." Grimm lúc này chỉ biết gầm gừ, như một chú mèo con đang giận dỗi. "Dừng cái việc viết về ta lại !"

Cậu ta có thể chỉ đơn giản là một nhà du hành vô danh với các kỹ ức vụn vỡ và chỉ nhớ mỗi cái tên Grimm. Hay cũng có thể là một undead với linh hồn của các nhà văn bị cưỡng ép trộn lẫn với các nhà độc tài. Một anh hùng bi kịch đi qua các "khu vườn" của các vị thần để rồi cuối cùng mất hết tất cả. Ai mà biết được đúng không Grimm bé nhỏ. Cậu có thể là bất kỳ ai, bất kỳ thứ gì mà cậu không hề ngờ đến.

"Tao sẽ giết mày ! Tao nhất định sẽ giết hết lũ chúng mày ! Lũ ngoại thần khốn nạn !" Grimm gào lên, giọng cậu vang vọng khắp chiều không gian tối.

Lúc này đây, một cuốn sách bỗng hiện ra trước mặt Grimm. Nó đang tỏa ra một màu tím kỳ lạ, kèm theo đó là một cảm giác thôi thúc tiến lại gần. Thế rồi, khi cậu nhìn vào bên trong sách thì chỉ thấy những trang giấy trống. Một cảm giác thôi thúc khiến Grimm đưa tay lên và bắt đầu làm động tác giống như đang viết.

Đó chính là định mệnh của cậu. Là món quà, nhưng cũng là lời nguyền của cậu.

Giờ đây, mọi thứ đều sẽ do chính tay Grimm viết ra. Bắt đầu chỉ bằng ý tưởng đến từ bộ óc điên loạn của cậu, lấy thân xác của các vị cổ thần làm trang giấy và cuối cùng là viết ra câu chuyện về ngày khải huyền của các vị thần bằng dòng máu của vận mệnh. Từng câu từng chữ được viết ra, rồi sẽ hình thành một câu chuyện.

Mọi thứ bỗng chốc im bặt, một lần nữa Grimm lại thấy mình ở một nơi xa lạ. Đó là một con hào được gia cố bằng những ván lót hoặc cột chống làm bằng gỗ. Đất ở đây mềm và dễ bị lún, nên có lẽ nơi vừa trải qua một trận mưa lớn. Bầu trời thì xám xịt. Không khí thì trộn lẫn giữa mùi máu, thịt cháy và kim loại.

Nhưng cậu đâu còn tâm trí nào mà để tâm đến chuyện đó, Grimm với cái cơ thể run rẩy dữ dội liền đổ gục xuống và phải tựa vào bức tường của con hào để mà không nằm lăn ra nền đất như một con tôm.

"Mình có phải là mình không ?"

Mọi thứ, mọi thứ từ trước đến giờ đây đều đang sụp đổ khi Grimm nhận ra mình chỉ đơn giản là nhân vật chính trong câu chuyện được viết ra bởi các vị thần.

Lần đầu tiên, Grimm rơi giọt nước mắt. Càng cố lau, chúng càng tuôn ra như nước lũ. Chưa dừng lại ở đó, tim của cậu bắt đầu đập nhanh một cách bất thường đi kèm theo đó là một cảm giác khó thở. Grimm dùng tay, đập mạnh liên tục vào ngực nhưng vô dụng. Mọi thứ xung quanh lúc này đây đều mờ mờ ảo ảo, đến nỗi ngay cả việc cảm nhận được cơ thể của bản thân cậu cũng chả buồn làm nữa.

Mọi thứ mà Grimm biết, nhớ đều có thể được viết ra bởi tên ngoại thần bí ẩn kia. Kể cả kỹ năng, thậm chí là tính cách và lối tư duy. Liệu cậu có thực sự là cậu ? Hay chỉ đơn giản là một "nhân vật chính" được tạo ra hòng phục vụ cho thứ gì đó lớn hơn cho chúng ? Một thứ gì đó mà kể cả Grimm cũng không tài nào hiểu được. Đó là thứ đang liên tục ám lấy cậu, kể cả trong cơn hoảng loạn tột độ.

Khi những thứ đấy dần qua đi, Grimm vẫn ngồi đó. Như một con búp bê thất lạc nằm im giữa những tiếng hét của những người lính. Bất chợt, một kẻ đã ngã xuống gần chỗ cậu đang ngồi. Ông ta đang bị nhai sống, bởi một sinh vật bò sát gần giống như cá sấu.

"Cứu tôi ! Cứu tôi với !"

Bất chấp tiếng kêu thảm thiết của người lính, chẳng có ai có thể chạy đến và giúp cả. Grimm tự hỏi cái cảm giác đó ra sao nhỉ ? Cái cảm giác khi mà nhận ra từng bộ phận của mình dần dần rời bỏ cơ thể thông qua một sự cưỡng ép, còn bản thân thì chỉ có thể bất lực bò ra khỏi nơi đó với cái hi vọng mong manh là được sống.

"Làm ơn ! Lạy Solrathis tôi không cảm thấy chân của mình nữa rồi !"

Nó có giống với việc mọi hành động của bạn đều đã được lên kịch bản trước, và nhiệm vụ của bạn chỉ đơn giản là làm theo mặc kệ việc nó có ngu ngốc đến mức nào không ? Cho dù bạn mất tay, mất chân, tâm trí thì giờ đã điên loạn. Nhưng cho dù có trải qua chuyện gì đi nữa, nhân vật chính vẫn phải bước tiếp dẫu cho bản thân đã thân tàn ma dại. Chỉ vì một niềm tin giả tạo được viết ra, chỉ vì một mục tiêu đã được biên soạn ra trước.

Grimm với những suy nghĩ vẩn vơ trong tâm trí, đột nhiên khom người tiến đến chỗ người lính đang bị ăn sống đấy, lờ đi việc ông ta đang cố gắng hết sức để vùng thoát và nhặt lấy khẩu súng lục ổ xoay lên. Sau đó, cậu một lần nữa lại tựa mình vào con hào, ngắm nhìn thiết kế của khẩu lục này trong tiếng hét của người lính bên cạnh.

Nhìn từ vẻ bề ngoài, nó là một khẩu súng lục ổ xoay bình thường. Với phần báng được làm bằng gỗ hoặc nhựa cứng, thân súng thì là kim loại. Với kiến thức của mình, Grimm đoán rằng đây là một khẩu Webley Mk IV hoặc V.

"Chết tiệt, biết đống này thì được mẹ gì chứ." Grimm lẩm bẩm với đống kiến thức trong đầu. Giờ đây, cậu thấy nó chẳng khác gì một đống thông tin được cưỡng chế ép vào đầu bản thân cả.

Grimm giờ đây tay phải giữ báng súng, tay trái thì tháo chốt khóa. Chỉ mất có vài giây để cậu làm khung súng bẻ đôi ra, để lộ những viên đạn chưa kịp sử dụng còn trong ổ đạn. Thế là quá đủ với cậu rồi. Grimm nhanh chóng lắp lại khẩu lục, hơi thở bắt đầu gấp gáp. Cuối cùng là chĩa nòng súng vào ngay phần thái dương trên đầu.

"Được rồi. Giờ thì chẳng còn nhân vật chính nào cho bọn mày điều khiển nữa."

Trong phút chốc, Grimm đã định bóp cò. Nhưng có một điều gì đó đã ngăn hành động đó lại, cậu nhận ra những lời lúc nãy của kẻ dẫn truyện. Bây giờ, Grimm đang tự viết lên câu chuyện của bản thân. Hắn đã không còn can thiệp nữa, đó là lí do vì sao cậu đang có một cảm giác sợ chết.

Không phải Grimm sợ mấy thứ vớ vẩn như chuyện gì sẽ xảy ra sau cái chết, mà sợ việc bản thân sẽ lại tỉnh dậy rồi lại rơi vào sự điều khiển của ngoại thần. Một vòng lặp luẩn quẩn dành cho một kẻ không thể nào chết. Đối với nhiều kẻ, bất tử là một món quà. Đối với Grimm, một lời nguyền kể từ lúc cậu được tạo ra.

"Đến giờ mình vẫn chẳng hiểu sao nhiều kẻ lại điên cuồng tìm kiếm sự bất tử đến vậy. Có lẽ mình sẽ mãi mãi chả hiểu được." Grimm cười mỉa, rồi lập tức kết thúc cuộc đời của người lính đang bị nhai sống bằng một phát súng vào đầu. "Phát triển nhân vật hay lắm, thằng thần khốn nạn."

Sau đó cậu tiếp tục nã đạn vào con mắt của thứ sinh vật giống như con cá sấu khổng lồ. Với loại đạn được cường hóa bằng ma lực, nó dễ dàng xuyên qua đôi mắt và phá nát não của chúng. Thế rồi, Grimm quăng khẩu súng xuống nền đất và bắt đầu lang thang trong chiến hào. Trong đầu vẫn không ngừng nghĩ về cuộc chạm trán nhỏ hồi nãy.

Lý do vì sao tên ngoại thần đó lại lộ diện và quyết định ra để cho cậu tự viết tiếp phần của mình rất đơn giản. Đó là vì cho dù người viết có là Grimm hay bất kỳ ai, kết cục cuối cùng cũng chỉ có một. Cậu không rõ nó là gì, nhưng có lẽ một cuộc chiến tàn khốc là điều không thể nào tránh khỏi. Hắn không cho Grimm không sự tự do, mà là sự trao đổi với cái giá. Tên ngoại thần đó muốn tận hưởng một tác phẩm đang được hình thành khi hắn trao cây bút cho cậu.

Hắn muốn giải trí, nhưng đồng thời cũng muốn kế hoạch được diễn ra. Tên thần điên !

Kết liễu bản thân chưa bao giờ là một lựa chọn, nó sẽ chỉ tạo ra một vòng lặp không có hồi kết. Nếu chọn tự sát, thì một lần nữa, Grimm sẽ lại tỉnh dậy. Giờ đây, cậu sẽ chiến đấu. Không phải cậu chọn chiến đấu, mà là bắt buộc phải chiến đấu. Đó là lời nguyền của Grimm, của một nhân vật chính trong một tác phẩm. Một lời nguyền đã vấy bẩn linh hồn của cậu. Khiến giờ đây, linh hồn đó chỉ còn là một màu đen.

"Kia là Vinny phải không ? Thế quái nào ông ta lại ở đây ?"

Hình dáng Vincenzo đang ngồi với vẻ lạc lõng trong chiến hào đã lọt vào tầm mắt của của Grimm. Nhưng cậu không vội tiếp cận mà lại đứng từ xa quan sát, có một chút do dự đang cản nhân vật chính lại sau khi vừa trải qua sự kiện điên rồ đó.

Nhưng rồi, với một tiếng thở dài. Grimm tạm thời gác chuyện đó sang một bên rồi nở một nụ cười thường thấy. Cậu tự hỏi sau bao nhiêu chuyện xảy ra chỉ trong thời gian ngắn, liệu nụ cười đó có còn như ban đầu nữa hay không. Nhưng mà dù sao, Grimm vẫn sẽ là Grimm thôi. Cũng như việc câu chuyện lại một lần nữa lại được tiếp tục.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free