Chúng ta đã yêu nhau, nhưng không phải trong trí nhớ của nhau - Chương 1: Ấn Tượng Bình Yên Đầu Tiên
Ánh sáng đầu ngày len lỏi qua tấm rèm cửa tự động, từ tốn lướt qua những đường nét sắc lạnh của căn hộ. Hoàng Minh trở mình, đôi mắt sâu thẳm từ từ mở ra, đối diện với trần nhà cao vút, trắng muốt. Không có tiếng chim hót hay tiếng chuông báo thức réo rắt, chỉ có âm thanh điều hòa chạy êm ái, đều đặn như nhịp thở của một người khổng lồ đang ngủ. Đây là một buổi sáng khác, giống như mọi buổi sáng khác trong cuộc sống được sắp xếp đến từng milimet của anh.
Anh ngồi dậy, cảm nhận tấm ga trải giường lụa lạnh lẽo dưới lòng bàn tay. Căn hộ của Hoàng Minh là một tuyên ngôn về sự tối giản và công năng. Tông màu xám, trắng, đen chủ đạo, với những đường nét kiến trúc góc cạnh, vật liệu kính và kim loại sáng bóng, tạo nên một không gian hiện đại, có phần lạnh lẽo nhưng đầy đủ tiện nghi. Không có một vật trang trí thừa thãi nào, mỗi món đồ đều có vị trí và mục đích riêng, phản ánh rõ nét con người anh: lý trí, thực tế, và luôn hướng đến hiệu quả. Mùi gỗ mới từ sàn nhà và nội thất hòa quyện với mùi sách cũ được xếp ngay ngắn trên kệ, thoang thoảng thêm chút hương nước hoa nam tính cao cấp còn vương lại từ buổi tối hôm trước.
Hoàng Minh bước xuống giường, đôi chân trần chạm vào mặt sàn gỗ mát lạnh. Anh tiến đến ban công rộng lớn, nơi ánh nắng vàng nhạt đầu tiên của thành phố đang trải dài trên những tòa nhà cao tầng. Từ đây, khung cảnh thành phố hiện ra như một bức tranh tĩnh lặng, trái ngược hoàn toàn với sự hối hả sẽ bắt đầu chỉ vài giờ nữa. Tiếng còi xe vọng lại từ xa, đôi khi là tiếng còi tàu hỏa kéo dài từ ga chính, tất cả đều được lọc qua lớp kính cách âm dày, trở thành những âm thanh nền mơ hồ, không đủ sức làm xao nhãng sự tập trung của anh.
Anh bắt đầu chuỗi hoạt động buổi sáng của mình một cách kỷ luật. Đầu tiên là bài tập thể dục nhẹ nhàng kéo giãn cơ thể. Mỗi động tác đều được thực hiện dứt khoát, chính xác, không thừa không thiếu. Anh cảm thấy cơ bắp giãn ra, dòng máu lưu thông, một cảm giác sảng khoái và tỉnh táo lan tỏa khắp cơ thể. Sau đó, anh vào bếp, thuần thục pha một ly cà phê phin. Từng giọt cà phê đen sóng sánh nhỏ xuống, chậm rãi và đều đặn, mang theo mùi hương nồng nàn đánh thức khứu giác. Hoàng Minh thích sự chuẩn xác của cà phê phin, nó giống như một dự án kiến trúc, từng bước đều cần sự tỉ mỉ để tạo ra thành phẩm hoàn hảo.
Trong lúc chờ cà phê, anh mở máy tính bảng, lướt qua tin tức kinh tế mới nhất. Tâm trí anh đã hoàn toàn tập trung vào công việc. Anh nhấp một ngụm cà phê nóng, vị đắng nhẹ lan tỏa nơi đầu lưỡi, rồi gõ nhẹ lên màn hình. Dự án X cần được xem xét lại trước 9h. Lịch họp với đối tác Y lúc 10h. Mọi thứ phải hoàn hảo, không một sai sót nhỏ. Anh lướt qua một số email, phản hồi nhanh gọn những yêu cầu cấp bách, giọng điệu trong thư luôn chuyên nghiệp và rõ ràng. Dù mới sáng sớm, sự bận rộn đã hiển hiện rõ ràng trong từng cử chỉ, từng suy nghĩ của anh.
Hoàng Minh luôn tìm kiếm sự bình yên trong cuộc sống. Đối với anh, bình yên không phải là sự nhàn rỗi, mà là sự ổn định, sự kiểm soát mọi thứ trong tầm tay, không có bất ngờ hay những biến động ngoài ý muốn. Công việc, cuộc sống cá nhân, mọi thứ đều phải đi theo một quỹ đạo đã định sẵn. Căn hộ này là hiện thân cho lý tưởng đó. Nó không chỉ là nơi để ở, mà còn là một pháo đài của sự trật tự, nơi anh có thể rút lui khỏi những ồn ào và bất định của thế giới bên ngoài. Một cuộc sống như vậy, anh tin rằng, sẽ mang lại sự an yên đích thực, không một vết gợn. Anh tin rằng, sự tĩnh lặng của không gian, sự ngăn nắp của đồ đạc, và sự rõ ràng trong lịch trình chính là những yếu tố cấu thành nên một cuộc sống lý tưởng. Anh thường không để những cảm xúc phức tạp hay những điều bất ngờ làm xáo trộn kế hoạch của mình. Cuộc sống là một công trình kiến trúc, và anh là kiến trúc sư, người phải đảm bảo mọi chi tiết đều được đặt đúng chỗ.
Khi mặt trời lên cao hơn một chút, phủ một lớp vàng óng lên những khung cửa sổ kính, Hoàng Minh đã hoàn tất phần lớn công việc cần làm ở nhà. Anh đứng dậy, vươn vai nhẹ nhàng, cảm thấy dòng năng lượng đang chảy tràn trong huyết quản. Mùi cà phê phin đậm đà vẫn thoang thoảng trong không khí, hòa quyện với mùi sách và gỗ, tạo nên một không gian tĩnh tại mà anh yêu thích. Anh gấp chiếc máy tính bảng lại, đặt gọn gàng vào chiếc cặp da màu xám tro, rồi khoác lên mình chiếc áo sơ mi xanh đậm phẳng phiu. Chiếc quần tây cùng màu và đôi giày da bóng loáng hoàn thiện vẻ ngoài điềm đạm, chuyên nghiệp của một kiến trúc sư thành đạt. Trước khi ra khỏi nhà, anh nán lại một chút trước gương, chỉnh lại cổ áo, vuốt nhẹ mái tóc cắt gọn gàng. Đôi mắt sâu của anh nhìn thẳng vào hình ảnh phản chiếu, không một chút biểu cảm thừa thãi, chỉ có sự điềm tĩnh và quyết đoán. Anh biết mình đã sẵn sàng cho một ngày làm việc hiệu quả, một ngày nữa trôi qua trong sự sắp đặt và kiểm soát hoàn hảo.
***
Sau khi hoàn tất những công việc buổi sáng tại căn hộ, Hoàng Minh lái xe đến Quán Cà Phê “Ký Ức Đọng” – một địa điểm quen thuộc anh thường lui tới để tìm một không gian tĩnh lặng, tách biệt khỏi sự hối hả của đô thị. Chiếc xe lướt êm trên con đường rợp bóng cây, mang theo mùi hương hoa sữa còn vương vấn từ đêm qua. Khi anh dừng xe, một cơn gió nhẹ lùa qua, mang theo mùi cà phê rang xay nồng nàn đặc trưng của quán.
Quán cà phê này là một viên ngọc ẩn mình giữa lòng thành phố hiện đại. Kiến trúc Pháp cổ điển với mái ngói rêu phong, tường vàng bong tróc nhẹ nhàng theo thời gian, và những cánh cửa sổ lá sách bằng gỗ màu xanh ngọc đã bạc màu, tất cả gợi lên một vẻ đẹp hoài niệm, vượt thoát khỏi dòng chảy thời gian. Cây khế cổ thụ trước hiên nhà, với những tán lá xanh um và những chùm quả vàng óng, rợp bóng mát xuống cả một góc phố, tạo nên một khoảng không gian yên bình đến lạ. Tiếng chuông gió kêu leng keng khe khẽ khi Hoàng Minh đẩy cánh cửa gỗ sờn màu bước vào.
Bên trong quán, không khí ấm cúng và có chút u hoài bao trùm. Ánh sáng vàng dịu từ những chiếc đèn lồng giấy treo lơ lửng và những dây đèn LED nhỏ li ti phủ lên những bức tường cũ kỹ, nơi treo những bức tranh mang phong cách Đông Dương đã phai màu. Bàn ghế gỗ sờn màu, những chiếc ghế bành bọc vải nhung cũ kỹ, tất cả đều mang dấu ấn của thời gian. Tiếng nhạc Jazz/Blue nhẹ nhàng, du dương vang lên từ chiếc máy phát đĩa than cũ kỹ, hòa quyện với tiếng lật trang sách khe khẽ, tiếng ly tách va chạm khẽ khàng và đôi khi là tiếng mưa rơi tí tách ngoài hiên nếu có. May mắn thay, hôm nay trời trong xanh, nắng dịu, mang đến một cảm giác tươi mới nhưng vẫn giữ được sự trầm mặc vốn có của quán. Mùi cà phê rang xay nồng nàn quyện với mùi gỗ cũ, thoảng hương hoa nhài từ những chậu cây nhỏ trên ban công, tạo nên một bản giao hưởng khứu giác đầy mê hoặc.
Hoàng Minh tiến đến quầy, gương mặt điềm đạm. Chị Mai, nhân viên pha chế với gương mặt bầu bĩnh và mái tóc tết gọn gàng, nở nụ cười tươi tắn quen thuộc. “Như mọi khi, anh Minh nhé?” Chị Mai hỏi, giọng nói tự nhiên và thân thiện. Hoàng Minh gật đầu nhẹ. “Vâng, cảm ơn chị.” Anh thích sự tinh tế này ở chị Mai, không cần phải lặp lại yêu cầu mỗi lần. Anh luôn gọi một ly cà phê đen đá, không đường, không sữa, để giữ cho đầu óc mình luôn tỉnh táo và tập trung.
Anh chọn một chiếc bàn nhỏ gần cửa sổ, nơi có thể nhìn ra con phố yên tĩnh bên ngoài. Đặt chiếc laptop lên bàn, anh mở máy, chuẩn bị tiếp tục công việc đang dang dở. Khi đang chờ ly cà phê, anh vô tình ngước mắt lên, và tầm nhìn của anh dừng lại ở một góc quán, nơi ánh sáng dịu nhẹ của buổi sáng đổ xuống một cách hoàn hảo.
Đó là một cô gái. Cô ấy ngồi đó, vóc dáng nhỏ nhắn, thanh thoát, mái tóc dài, mềm mại buông xõa trên vai, tạo nên một vẻ dịu dàng đến lạ. Gương mặt trái xoan của cô ấy hơi cúi xuống, tập trung vào cuốn sách đang cầm trên tay. Đôi mắt to tròn, long lanh của cô ấy ẩn sau hàng mi cong, và khi cô ấy ngước lên, ánh mắt ấy dường như chứa đựng cả một bầu trời cảm xúc. Hoàng Minh không biết vì sao, nhưng anh cảm thấy một sự cuốn hút nhẹ nhàng, một sự tò mò không tên. Cô ấy mặc một chiếc áo blouse màu pastel, đơn giản nhưng tinh tế, toát lên vẻ nữ tính và nhạy cảm.
Bất chợt, cô gái ngước lên nhìn ra ngoài cửa sổ, dường như để nghỉ ngơi sau những dòng chữ. Một nụ cười nhẹ nhàng, gần như vô thức, nở trên đôi môi cô ấy khi ánh mắt cô ấy lướt qua khung cảnh bên ngoài. Nụ cười ấy, tựa như một tia nắng sớm mai, dịu dàng và thanh thoát, bất chợt lọt vào tầm mắt Hoàng Minh. Anh không thể rời mắt. Có lẽ chỉ là một khoảnh khắc rất ngắn ngủi, một cái chạm nhẹ của ánh nhìn giữa hai người lạ, nhưng nó đã đủ để gieo một hạt mầm lạ lùng vào tâm trí anh. Hoàng Minh cảm thấy một sự bình yên lan tỏa, một cảm giác dễ chịu khác lạ mà anh ít khi trải nghiệm. Nó không phải là sự bình yên đến từ sự kiểm soát hay trật tự, mà là một sự bình yên dịu dàng, tự nhiên, như một làn gió nhẹ lướt qua.
Anh khẽ giật mình khi chị Mai đặt ly cà phê đen đá xuống bàn. Ly cà phê mát lạnh, màu hổ phách sóng sánh, tỏa ra hương thơm quen thuộc. Hoàng Minh nhấp một ngụm, vị đắng chát giúp anh trở về thực tại. Anh nhìn lại góc quán, cô gái đã quay lại với cuốn sách của mình, nụ cười đã tắt, chỉ còn lại vẻ trầm tư. Hoàng Minh nhận ra mình đã nán lại quan sát quá lâu. Anh lắc đầu nhẹ, mỉm cười kín đáo. “Nụ cười thật nhẹ nhàng…”, anh thầm nghĩ, một câu nhận xét bất thường đối với một người lý trí như anh.
Anh quay lại chiếc laptop, cố gắng tập trung vào những con số và bản vẽ. Nhưng trong tiềm thức, hình ảnh cô gái với nụ cười nhẹ nhàng vẫn thấp thoáng. Anh tự nhủ, đó chỉ là một ấn tượng thoáng qua, một khoảnh khắc ngẫu nhiên. Cuộc sống của anh vẫn cần sự trật tự và hiệu quả. Tuy nhiên, sự bình yên mà anh cảm thấy khi nhìn cô gái, nó khác với sự bình yên anh vốn tìm kiếm. Nó mềm mại hơn, mơ hồ hơn, và không thể kiểm soát. Tên quán cà phê, "Ký Ức Đọng", bỗng dưng vang vọng trong tâm trí anh, như một lời nhắc nhở rằng có những điều sẽ ở lại, có thể theo những cách mà anh không lường trước. Anh nhanh chóng gạt bỏ suy nghĩ đó, tập trung vào công việc, vào những dòng code và những bản thiết kế phức tạp. Anh là một kiến trúc sư, và anh phải xây dựng những công trình vững chắc, không phải những lâu đài cảm xúc mơ hồ.
Anh làm việc miệt mài, không để ý thời gian trôi qua. Ly cà phê đá đã vơi đi một nửa. Khi anh ngước lên một lần nữa, góc quán đã trống. Cô gái đã rời đi. Hoàng Minh không biết tên cô, cũng không biết cô làm gì, nhưng nụ cười dịu dàng của cô đã để lại một dấu ấn nhỏ bé, một vết gợn lạ lùng trên bức tranh cuộc sống vốn dĩ phẳng lặng của anh. Anh gập laptop lại, một cảm giác nhẹ nhàng, mơ hồ còn vương vấn. Anh biết mình phải quay trở lại với nhịp độ công việc nhanh chóng, nhưng khoảnh khắc ở "Ký Ức Đọng" đã cho anh một hương vị khác của sự bình yên. Một hương vị mà anh chưa từng nghĩ tới. Anh rời quán, nhanh chóng hòa mình vào dòng người trên phố, nhưng tâm trí anh vẫn còn chút dư âm của nụ cười ấy, một dư âm mà anh, lúc đó, chỉ đơn thuần coi là một sự tình cờ dễ chịu. Anh chưa biết rằng, chính sự tình cờ ấy, lại là điểm khởi đầu cho một hành trình mà cả hai sẽ trải qua, nhưng lại ghi nhớ theo những cách hoàn toàn khác biệt.
***
Trên đường đến công ty, Hoàng Minh nhận được một tin nhắn từ Quang Anh, cậu đồng nghiệp trẻ tuổi, mới ra trường và còn hơi rụt rè. “Anh Minh ơi, anh ghé mua giúp em ly trà sữa trân châu đường đen size L nhé. Em đang làm gấp báo cáo, không ra ngoài được ạ.” Hoàng Minh khẽ thở dài, dù anh không thích những yêu cầu đột xuất như thế này, nhưng anh hiểu Quang Anh đang cố gắng. Anh lái xe rẽ vào Quán Trà Sữa "Góc Phố", một địa điểm hoàn toàn trái ngược với "Ký Ức Đọng".
Ngay khi bước vào, một luồng không khí ồn ào, náo nhiệt ập vào giác quan anh. Quán được thiết kế hiện đại, trẻ trung, với những mảng màu sắc rực rỡ như hồng, xanh lá, vàng neon đan xen nhau. Nội thất đơn giản nhưng tiện nghi, với những chiếc ghế đệm êm ái và bàn gỗ sáng bóng. Tiếng nói chuyện rôm rả của những nhóm bạn trẻ, tiếng nhạc pop sôi động với nhịp điệu dồn dập, và tiếng đá va vào ly lách cách tạo thành một bản giao hưởng âm thanh huyên náo. Mùi trà sữa ngọt ngào, mùi trân châu dẻo thơm, và hương siro trái cây nhân tạo nồng nặc lan tỏa khắp không gian. Bầu không khí năng động, vui vẻ nhưng cũng đầy xô bồ.
Hoàng Minh cảm thấy hơi khó chịu. Anh vốn quen với sự tĩnh lặng, với không gian được kiểm soát. Nơi đây như một dòng xoáy của năng lượng và cảm xúc mà anh không muốn bị cuốn vào. Anh tiến đến quầy gọi món, cố gắng giữ vẻ điềm tĩnh giữa sự hối hả. “Một ly trà sữa trân châu đường đen size L,” anh nói ngắn gọn, giọng đều đều, hầu như không thể nghe rõ giữa tiếng ồn. Cô nhân viên trẻ trung, tóc nhuộm hồng, mỉm cười gật đầu, thoăn thoắt ghi order.
Trong lúc chờ đợi, Hoàng Minh đứng nép vào một góc, tránh xa những đám đông. Anh lướt qua một số tin tức trên điện thoại, cố gắng không để ý đến những gì đang diễn ra xung quanh. Anh cảm thấy như mình lạc lõng trong một thế giới hoàn toàn khác, nơi mọi thứ đều được phóng đại, từ màu sắc đến âm thanh, từ mùi hương đến cảm xúc. Anh thầm nghĩ, “Khá ồn ào, không hợp với mình.” Anh chỉ muốn hoàn thành nhiệm vụ này thật nhanh và trở lại với không gian quen thuộc, với những con số và bản vẽ, nơi anh có thể tư duy rõ ràng và mạch lạc.
Sau vài phút chờ đợi, ly trà sữa của Quang Anh đã sẵn sàng. Hoàng Minh nhanh chóng nhận lấy, không nán lại thêm một giây nào. Anh cảm ơn cô nhân viên một cách lịch sự, rồi quay lưng bước ra khỏi quán, như một người lính vừa hoàn thành nhiệm vụ và rút lui khỏi chiến trường ồn ào. Hít một hơi thật sâu không khí trong lành hơn bên ngoài, anh cảm thấy đầu óc mình dần trở lại sự cân bằng. Mùi trà sữa ngọt lịm vẫn còn vương vấn trên tay, như một lời nhắc nhở về chuyến ghé thăm ngắn ngủi đến một thế giới mà anh không thuộc về. Anh lái xe đi, tâm trí đã quay trở lại với lịch trình công việc dày đặc của mình, cố gắng gạt bỏ những âm thanh và mùi hương của quán trà sữa ra khỏi đầu. Đối với anh, mọi thứ chỉ đơn thuần là một nhiệm vụ cần được hoàn thành, không hơn không kém.
***
Trước khi lên văn phòng, Hoàng Minh quyết định ghé vào một Cửa Hàng Tiện Lợi 24/7 gần đó. Cổ họng anh hơi khô sau ly cà phê đá buổi sáng và những cuộc gọi điện thoại kéo dài. Anh cần một loại kẹo ngậm thanh nhiệt để làm dịu cảm giác khó chịu.
Cửa hàng tiện lợi này mang thiết kế tiêu chuẩn, quen thuộc của bất kỳ chuỗi cửa hàng nào khác. Ánh sáng đèn LED trắng sáng chói rọi xuống từng kệ hàng cao, chất đầy đủ các loại sản phẩm từ đồ ăn nhanh, nước uống, đồ dùng cá nhân đến tạp chí. Tiếng mở tủ lạnh kêu cạch cạch, tiếng máy quét mã vạch vang lên đều đặn, cùng với tiếng thông báo khuyến mãi tự động từ loa phát thanh, tất cả tạo nên một bầu không khí bận rộn nhưng cũng vô cùng tiện lợi và nhanh chóng. Mùi đồ ăn nhanh chiên rán, mùi bánh mì tươi, cà phê pha sẵn và thoang thoảng cả mùi chất tẩy rửa hòa quyện vào nhau, tạo nên một hỗn hợp mùi đặc trưng.
Hoàng Minh bước vào, ánh mắt lướt nhanh qua các kệ hàng. Anh không mất quá một phút để định vị được khu vực đồ dùng cá nhân và tìm thấy loại kẹo ngậm mình cần. Anh không có thói quen la cà hay nhìn ngắm các sản phẩm không cần thiết. Mục tiêu của anh luôn rõ ràng: tìm thứ mình cần, thanh toán, và rời đi. Đó là phong cách sống của anh, một sự tối ưu hóa mọi khoảnh khắc, không lãng phí thời gian vào những điều không mang lại giá trị thiết thực.
Anh cầm gói kẹo ngậm lên, đi thẳng đến quầy thanh toán. Cô nhân viên, một cô gái trẻ với vẻ mặt mệt mỏi đặc trưng của người làm ca đêm, đang lướt điện thoại. Cô ấy ngước lên khi Hoàng Minh đặt gói kẹo lên bàn.
“Tính tiền,” Hoàng Minh nói, giọng điệu ngắn gọn và rõ ràng.
Cô nhân viên nhanh chóng quét mã vạch. “Của anh hết hai mươi lăm nghìn đồng ạ.”
Hoàng Minh đưa thẻ tín dụng ra, không một lời thừa thãi. Giao dịch diễn ra nhanh chóng, chỉ trong vài giây. Anh nhận lại thẻ và hóa đơn, rồi cất gói kẹo vào túi áo khoác. Mọi thứ diễn ra một cách suôn sẻ, hiệu quả, đúng như anh mong muốn. Không có sự tương tác sâu sắc, không có những câu chuyện phiếm không cần thiết. Chỉ là một giao dịch đơn thuần, một phần nhỏ trong guồng quay cuộc sống được lập trình sẵn của anh.
Anh rời khỏi cửa hàng, bước ra ngoài trời nắng nóng gay gắt của đầu giờ chiều. Hít một hơi thật sâu, anh cảm thấy sự bình yên trở lại. Đó là sự bình yên đến từ sự kiểm soát, từ việc mọi thứ đều diễn ra theo đúng kế hoạch, không có bất kỳ xáo trộn hay bất ngờ nào. Anh lên văn phòng, sẵn sàng cho một buổi chiều làm việc hiệu quả. Trong tâm trí anh, ký ức về cô gái với nụ cười nhẹ nhàng ở quán cà phê sáng nay đã lùi lại, trở thành một khoảnh khắc thoáng qua, một chi tiết nhỏ trong dòng chảy cuộc sống. Anh chưa biết rằng, khoảnh khắc đó, cùng với sự bình yên mà nó mang lại, sẽ là hạt giống cho một mối quan hệ mà anh sẽ nhìn nhận theo cách rất khác so với người con gái ấy. Anh Minh, với sự lý trí và tập trung vào công việc của mình, đã không nhận ra rằng chính sự bình yên tưởng chừng đơn thuần ấy, đã là một tín hiệu tinh tế cho một sự phức tạp cảm xúc mà anh, trong vô thức, thường bỏ qua. Một câu chuyện tình yêu đang bắt đầu, nhưng ngay từ những khoảnh khắc đầu tiên, những ký ức về nó đã được kiến tạo theo hai phiên bản khác biệt, chờ đợi ngày được phơi bày.
Truyện nguyên tác của Long thiếu, được công bố độc quyền tại truyen.free.