Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Chúng ta đã yêu nhau, nhưng không phải trong trí nhớ của nhau - Chương 135: Đỉnh Cao Của Lý Trí: Dự Án Triệu Đô

Sau khi cánh cửa studio khép lại, để lại Lâm An một mình giữa không gian tĩnh lặng, chỉ còn tiếng nhạc không lời và tiếng gió xào xạc bên ngoài như lời thì thầm của một buổi chiều tà đang dần buông. Cô ngồi xuống trước giá vẽ, không đặt bút, chỉ nhìn xa xăm vào những bản phác thảo còn dang dở. Những lời của Mai Lan, "Đừng để ai khiến cậu cảm thấy cô đơn, dù là trong chính mối quan hệ của mình," cứ vang vọng trong tâm trí cô, gieo vào lòng một nỗi day dứt không tên. Cô chạm tay vào một trong những đường nét nguệch ngoạc trên giấy, cảm nhận sự thô ráp của chất liệu, rồi lại vuốt nhẹ lên chiếc điện thoại đang im lìm trên bàn. Không có tin nhắn mới, không có cuộc gọi nào. Chỉ là sự im lặng.

Trong cùng một thời điểm, nhưng ở một góc khác của thành phố, tại một tòa nhà chọc trời bằng kính và thép hiện đại, một khung cảnh hoàn toàn khác đang diễn ra. Hoàng Minh đứng vững chãi trước màn hình lớn trong phòng họp của Tập đoàn Minh An, ánh sáng trắng của đèn LED hắt lên khuôn mặt góc cạnh, đôi mắt sâu ẩn chứa sự tập trung cao độ. Anh đang trình bày dự án 'Skyline Towers' – một công trình kiến trúc đầy tham vọng, hứa hẹn thay đổi diện mạo khu trung tâm thành phố. Giọng anh trầm, đều đều, phát ra từng câu chữ rõ ràng, mạch lạc, không một chút dư thừa.

Mọi chi tiết, từ những con số tài chính khô khan đến chiến lược phát triển bền vững, đều được anh phân tích với sự logic tuyệt đối, như thể mọi vấn đề đã được anh mổ xẻ và sắp xếp gọn gàng trong một ngăn tủ trí óc. Phía dưới, Ông Hùng và các thành viên hội đồng quản trị ngồi trên những chiếc ghế da đen bóng, gương mặt nghiêm nghị theo dõi từng slide trình chiếu. Không gian phòng họp rộng lớn, được thiết kế theo phong cách tối giản với những mảng tường kính trong suốt, tạo cảm giác về sự minh bạch và hiện đại. Tiếng gõ bàn phím từ những người ghi chép, tiếng máy điều hòa chạy êm ái, cùng với mùi cà phê phin còn vương vấn trong không khí, tạo nên một bầu không khí chuyên nghiệp, căng thẳng nhưng cũng đầy kỳ vọng.

Khi Hoàng Minh kết thúc phần trình bày của mình, một sự im lặng kéo dài trong vài giây, như thể mọi người đang cố gắng tiêu hóa lượng thông tin đồ sộ mà anh vừa đưa ra. Rồi, một tràng pháo tay vang lên, phá vỡ sự tĩnh lặng. Tiếng vỗ tay không rầm rộ, mà đều đặn, mạnh mẽ, thể hiện sự tán thưởng sâu sắc từ những người có kinh nghiệm và địa vị.

Ông Hùng, với mái tóc điểm bạc và ánh mắt sắc sảo sau cặp kính lão, là người đầu tiên lên tiếng. Ông mỉm cười hiền hậu nhưng đầy uy quyền. "Hoàng Minh, cậu đã vượt xa mọi kỳ vọng. Đây là một thành công lớn, không chỉ cho tập đoàn mà còn là dấu ấn cá nhân của cậu. Cậu đã chứng minh được rằng, công việc gì cũng phải có kế hoạch, và cậu đã thực hiện nó một cách hoàn hảo." Ông Hùng gật đầu, sự hài lòng hiện rõ trên từng nét mặt. Lời khen của ông không chỉ là sự công nhận, mà còn là một lời khẳng định cho vị thế ngày càng vững chắc của Hoàng Minh trong tập đoàn. "Công trình đẹp nhất không phải là thứ ta xây, mà là thứ ta vun đắp trong tâm hồn," ông Hùng nói thêm, ánh mắt lướt qua Hoàng Minh, như muốn gửi gắm một thông điệp sâu xa hơn. Nhưng Hoàng Minh, với tâm trí đang hoàn toàn tập trung vào những thành tựu hữu hình, dường như chỉ tiếp nhận nửa đầu của câu nói ấy.

Hoàng Minh cúi đầu nhẹ, một cử chỉ lịch sự và điềm tĩnh. "Cảm ơn Ông Hùng và toàn thể đội ngũ đã tin tưởng và hỗ trợ. Đây là kết quả của sự phối hợp chặt chẽ và tuân thủ kế hoạch ban đầu, đúng như những gì chúng ta đã đặt ra." Giọng anh vẫn đều đều, không một chút biểu cảm hân hoan quá mức, dù bên trong, anh cũng cảm thấy một sự hài lòng nhất định. Đối với anh, đây không phải là một thành công bất ngờ, mà là một bước đi được dự liệu, một cột mốc tiếp theo trong chuỗi mục tiêu đã định. Anh không cho phép cảm xúc chi phối mình, ngay cả trong khoảnh khắc của sự chiến thắng.

Ngồi ở cuối bàn, Thùy Linh, với mái tóc bob ngắn và đôi mắt lanh lợi, không giấu được vẻ ngưỡng mộ. Cô khẽ thì thầm với Quang Anh, đồng nghiệp ngồi cạnh, một chàng trai trẻ trung, đeo kính cận, vẫn còn hơi rụt rè: "Anh Minh đúng là một thiên tài!" Quang Anh chỉ gật đầu đồng tình, ánh mắt vẫn chăm chú nhìn Hoàng Minh, như đang cố gắng học hỏi từ từng cử chỉ nhỏ của vị sếp trẻ tuổi đầy tài năng.

Hoàng Minh bắt đầu thu dọn tài liệu của mình một cách gọn gàng, từng tờ giấy, từng chiếc bút đều được đặt vào đúng vị trí. Anh không vội vã, nhưng cũng không nán lại quá lâu để tận hưởng ánh hào quang của chiến thắng. Đối với anh, mọi thứ chỉ mới bắt đầu. Sự thành công này, dù lẫy lừng, cũng chỉ là một điểm dừng chân trên con đường dài mà anh đã vạch ra. Anh không cho phép bản thân đắm chìm trong nó, bởi vì anh biết, phía trước còn vô vàn những thử thách khác đang chờ đợi. Anh lý trí đến mức đôi khi, sự lý trí ấy khiến anh trở nên xa cách với những cảm xúc rất đỗi con người.

Ánh mắt anh lướt qua những gương mặt rạng rỡ của đồng nghiệp, những lời chúc mừng không ngớt. Anh biết ơn, nhưng không cảm thấy cần phải đáp lại bằng những biểu hiện cảm xúc tương tự. Anh chỉ đơn giản là một người kiến tạo, một người thực thi kế hoạch, và giờ đây, một giai đoạn đã khép lại, để mở ra một chương mới. Sự điềm tĩnh của anh, trong mắt người khác, có thể là sự lạnh lùng, nhưng trong thâm tâm anh, đó là biểu hiện của sự kiểm soát, sự tập trung và một niềm tin sắt đá vào con đường mà anh đã chọn. Anh không để bất cứ điều gì làm xao nhãng khỏi mục tiêu của mình, ngay cả niềm vui chiến thắng.

***

Buổi chiều muộn dần trôi qua, nhường chỗ cho bóng tối bao trùm thành phố. Ánh đèn neon bắt đầu rực sáng, vẽ nên những đường nét rực rỡ trên nền trời đêm. Tại văn phòng của Tập đoàn Minh An, không khí vẫn còn sôi động, dù đã quá giờ làm việc chính thức. Tiếng gõ bàn phím vẫn vang lên đều đều, tiếng điện thoại vẫn reo vang đôi lúc, và tiếng máy in vẫn hoạt động không ngừng nghỉ. Mùi cà phê pha sẵn vẫn quẩn quanh, trộn lẫn với mùi giấy in và thoảng hương nước hoa của vài đồng nghiệp còn nán lại.

Hoàng Minh trở về khu vực làm việc cá nhân của mình, một không gian mở được ngăn cách bằng những vách kính mờ, tạo cảm giác vừa riêng tư vừa kết nối. Trên bàn làm việc của anh, mọi thứ đều được sắp xếp ngăn nắp đến mức hoàn hảo: laptop, vài cuốn sách chuyên ngành dày cộp, một cây bút máy và một cuốn sổ ghi chú. Anh vừa ngồi xuống, Thùy Linh đã nhanh chóng tiến đến, với nụ cười tươi rói và vẻ mặt đầy hưng phấn.

"Anh Minh, em mời anh đi ăn mừng tối nay nhé! Mọi người đều rất ngưỡng mộ anh," Thùy Linh nói, giọng cô đầy nhiệt tình, đôi mắt thông minh lấp lánh dưới ánh đèn LED trắng. Cô là một trong những nhân viên trẻ tài năng nhất của phòng ban, và cũng là người ngưỡng mộ Hoàng Minh một cách công khai. "Quang Anh và mấy anh chị khác cũng đang đợi ạ. Chúng ta sẽ đi ăn món Nhật mà anh thích nhé!"

Hoàng Minh ngước nhìn Thùy Linh, trên môi anh chỉ là một nụ cười nhạt, gần như không biểu cảm. Anh không phải là người thích những buổi tụ tập ồn ào, đặc biệt là sau một ngày làm việc căng thẳng và đòi hỏi sự tập trung cao độ như hôm nay. Đối với anh, việc ăn mừng không nằm trong "kế hoạch" của buổi tối.

"Cảm ơn em, Thùy Linh," anh đáp, giọng trầm và điềm tĩnh như mọi khi. "Anh có vài việc cần hoàn thành gấp. Em cứ đi với mọi người đi. Chúc mọi người vui vẻ." Anh nhẹ nhàng từ chối, ánh mắt đã nhanh chóng quay về phía màn hình máy tính đang hiển thị một báo cáo mới. Anh không hề có ý định dừng lại. Đối với Hoàng Minh, một dự án hoàn thành chỉ đơn thuần là dấu hiệu cho một dự án khác sắp bắt đầu.

Trong tâm trí anh, mọi thứ đều phải theo đúng lộ trình, đúng kế hoạch đã định. Niềm vui chiến thắng là một cảm xúc phù phiếm, nhất thời, không đáng để anh lãng phí thời gian hay làm xao nhãng khỏi công việc. Anh tin rằng, sự ổn định và thành công bền vững chỉ có thể đến từ sự kỷ luật và tập trung không ngừng nghỉ. "Một dự án hoàn thành, một dự án khác bắt đầu. Mọi thứ đều phải theo đúng lộ trình," anh tự nhủ trong đầu, tiếng gõ bàn phím bắt đầu vang lên đều đặn. Những con số, biểu đồ, và các mục tiêu tiếp theo đã chiếm trọn tâm trí anh.

Thùy Linh hơi cụt hứng, nhưng cô cũng đã quen với phong thái làm việc khắc nghiệt của Hoàng Minh. Cô biết anh không phải là người thích xã giao hay tiệc tùng. Cô chỉ khẽ gật đầu, nở một nụ cười gượng gạo rồi quay lưng đi.

Hoàng Minh ngồi xuống ghế, khởi động máy tính. Ánh sáng xanh từ màn hình hắt lên khuôn mặt anh, phản chiếu sự tập trung cao độ. Anh lướt qua hàng loạt tin nhắn chúc mừng trong nhóm chat công ty, những icon cảm xúc và lời khen ngợi liên tục xuất hiện. Anh chỉ đọc lướt qua, không dừng lại lâu, cũng không trả lời. Đối với anh, những lời chúc mừng đó là điều hiển nhiên, là phần thưởng cho một công việc đã được thực hiện tốt, nhưng không phải là thứ anh cần để duy trì động lực. Động lực của anh đến từ chính bản thân anh, từ khát khao chinh phục những đỉnh cao mới trong sự nghiệp.

Anh mở một tài liệu Excel mới, những con số và công thức phức tạp hiện ra. Tiếng gõ bàn phím của anh vang lên nhanh và dứt khoát, như tiếng mưa rơi đều trên mái tôn. Mùi giấy in từ chồng tài liệu mới đặt bên cạnh, mùi cà phê phin đã nguội lạnh, và mùi nước hoa nam tính cao cấp thoang thoảng từ chính bản thân anh, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo nên một không gian làm việc đặc trưng của Hoàng Minh. Anh không cảm thấy cô đơn, bởi vì tâm trí anh đã hoàn toàn bị lấp đầy bởi công việc. Anh nhìn vào màn hình, ánh mắt sắc bén như tia laser, phân tích từng dữ liệu, tìm kiếm những điểm yếu, những cơ hội mới.

Anh tin rằng, chỉ có công việc mới mang lại cho anh sự bình yên và kiểm soát tuyệt đối. Cảm xúc là thứ phù du, dễ biến đổi, không đáng tin cậy. Anh đã xây dựng một bức tường vững chắc xung quanh mình, bảo vệ bản thân khỏi những yếu tố bất định của cuộc sống, và bức tường đó được tạo nên từ sự kỷ luật, logic và những thành công liên tiếp. Anh không nhận ra rằng, đằng sau bức tường kiên cố ấy, một khoảng trống vô hình đang dần hình thành, một khoảng trống mà những con số và biểu đồ không bao giờ có thể lấp đầy. Sự tập trung tuyệt đối vào công việc của Hoàng Minh và việc anh vô tình bỏ qua những lời mời gọi từ đồng nghiệp, hay sau này là những tin nhắn từ Lâm An, sẽ là tiền đề trực tiếp cho những sự kiện đau lòng hơn, nơi sự vô tâm của anh s�� gây tổn thương sâu sắc cho những người xung quanh, mà chính anh cũng không hề hay biết.

***

Đêm khuya, thành phố đã chìm vào giấc ngủ muộn, chỉ còn lại những ánh đèn đường vàng vọt và tiếng còi xe vọng lại từ xa như lời than thở của màn đêm. Hoàng Minh về đến căn hộ của mình, cánh cửa kim loại nặng nề khép lại sau lưng anh, trả lại sự im ắng tuyệt đối cho không gian rộng lớn. Căn hộ của anh được thiết kế theo phong cách tối giản, với tông màu lạnh chủ đạo là xám, trắng và đen, tạo cảm giác sang trọng nhưng cũng phảng phất sự lạnh lẽo. Nội thất hiện đại, ít đồ trang trí rườm rà, tập trung hoàn toàn vào công năng. Ban công rộng rãi nhìn thẳng ra khung cảnh thành phố về đêm, những tòa nhà cao tầng lấp lánh như những vì sao trên mặt đất.

Hoàng Minh mệt mỏi, cảm giác uể oải sau một ngày dài làm việc căng thẳng và đòi hỏi sự tập trung cao độ. Anh cởi áo vest, vắt gọn gàng lên ghế, rồi bước vào phòng tắm. Tiếng nước chảy rào rào là âm thanh duy nhất phá vỡ sự tĩnh lặng. Sau khi tắm rửa sạch sẽ, anh ra ngoài, chỉ mặc một chiếc quần thể thao đơn giản. Anh mở tủ lạnh, lấy ra một hộp salad đã chuẩn bị sẵn và ăn vội vàng, không chút cầu kỳ. Bữa ăn của anh cũng giống như mọi khía cạnh khác trong cuộc sống: hiệu quả, gọn gàng và không lãng phí thời gian.

Sau bữa ăn đơn giản, anh lại ngồi vào bàn làm việc, nơi chiếc laptop vẫn còn mở. Ánh sáng dịu nhẹ từ màn hình LED hắt lên khuôn mặt anh, đôi mắt anh vẫn giữ nguyên vẻ tập trung. Anh kiểm tra email, xử lý một vài công việc còn dang dở, những việc mà anh cho là "gấp" và không thể chờ đợi đến sáng hôm sau. Mùi gỗ mới từ chiếc bàn làm việc, thoảng hương nước hoa nam tính cao cấp vẫn còn vương vấn trên áo sơ mi anh vừa cởi, và mùi giấy in từ những tài liệu mới tinh, tất cả tạo nên một không gian riêng biệt, nơi anh cảm thấy hoàn toàn thuộc về mình.

Anh ngẩng đầu lên, nhìn ra ngoài cửa sổ lớn. Thành phố về đêm lung linh, huyền ảo dưới ánh đèn. Một thoáng cảm giác "bình yên" lướt qua trong tâm trí anh. Bình yên đối với Hoàng Minh không phải là sự sẻ chia, không phải là sự kết nối ấm áp với một người khác, mà là sự ổn định, sự kiểm soát, và cảm giác mọi thứ đang đi đúng quỹ đạo mà anh đã vạch ra. "Mọi thứ đang đi đúng quỹ đạo. Công việc, tài chính, sự ổn định... Đây là sự bình yên mà mình hằng mong muốn," anh tự nhủ, một nụ cười nhạt thoáng hiện trên môi. Anh tin rằng, chừng nào anh còn kiểm soát được mọi thứ, chừng đó anh còn bình yên.

Bỗng, một tiếng "ting" nhỏ vang lên từ chiếc điện thoại đặt trên bàn. Hoàng Minh liếc nhìn. Đó là một tin nhắn từ Lâm An. Cô thường xuyên nhắn tin cho anh vào cuối ngày, kể về những chuyện nhỏ nhặt trong ngày của cô, những cảm xúc cô trải qua, hay đôi khi chỉ là một lời hỏi thăm đơn giản. Anh nhìn vào màn hình điện thoại, thấy tên Lâm An cùng dòng tiêu đề tin nhắn, nhưng anh không mở ra ngay.

Trong tâm trí anh, một suy nghĩ nhanh chóng lướt qua: "Lâm An nhắn gì đây? Chắc là chuyện thường ngày thôi. Mình mệt rồi, mai xem cũng được." Anh không cho rằng đó là một việc gì đó khẩn cấp, đòi hỏi sự chú ý ngay lập tức. Anh đã quá quen với việc Lâm An luôn ở đó, luôn kiên nhẫn chờ đợi anh, luôn thấu hiểu cho sự bận rộn của anh. Anh tin rằng cô sẽ hiểu nếu anh không trả lời ngay. Anh tin rằng mối quan hệ của họ đã quá vững chắc, quá ổn định để một tin nhắn không được hồi đáp ngay lập tức có thể gây ra bất kỳ sự xáo trộn nào.

Hoàng Minh đặt điện thoại xuống bàn, ánh sáng màn hình vụt tắt, trả lại sự tĩnh lặng cho chiếc bàn làm việc. Anh vươn vai, cảm nhận sự mỏi mệt lan tỏa khắp cơ thể. Anh tắt đèn làm việc, căn phòng chìm vào bóng tối, chỉ còn ánh đèn lờ mờ từ bên ngoài hắt vào qua khung cửa sổ. Anh bước đến giường, nằm xuống, nhắm mắt lại. Trong đầu anh, không phải là hình ảnh Lâm An hay những lời yêu thương, mà là những mục tiêu tiếp theo, những dự án mới, những con số và chiến lược đang chờ anh chinh phục.

Anh đã xây dựng cuộc sống của mình trên nền tảng của lý trí và sự nghiệp, vững chãi như những tòa tháp mà anh đã thiết kế. Anh đạt được mọi thứ mà một người đàn ông có thể mong muốn: thành công, tài chính, danh vọng. Nhưng trong sâu thẳm tâm hồn, một khoảng trống vẫn hiện hữu, một sự thiếu hụt mà anh không hề nhận ra, hay cố tình phớt lờ. Anh nhớ những lúc Lâm An ở đó, bên cạnh anh, nhưng anh quên mất những lúc cô chờ đợi, chờ đợi một lời hỏi han, một cái ôm, hay chỉ là một sự hiện diện đơn thuần. Sự tập trung tuyệt đối vào công việc của Hoàng Minh và việc anh vô tình bỏ qua tin nhắn từ Lâm An sẽ là tiền đề trực tiếp cho sự kiện "Đêm sinh nhật bị lãng quên" hoặc một khoảnh khắc tương tự, nơi sự vô tâm vô thức của anh sẽ gây tổn thương sâu sắc cho cô. Cách Hoàng Minh định nghĩa "bình yên" và "hạnh phúc" hoàn toàn qua lăng kính sự nghiệp và ổn định vật chất cho thấy sự thiếu hụt về mặt cảm xúc mà anh sẽ phải đối mặt sau này, khi mọi thành công vật chất không thể lấp đầy khoảng trống nội tâm. Lời khen của Ông Hùng, dù tích cực, cũng có thể ngầm ẩn ý về việc Hoàng Minh cần cân bằng hơn trong cuộc sống, một điều mà Hoàng Minh chưa nhận ra, nhưng ký ức rồi sẽ khắc ghi.

Bản truyện chính thức do Long thiếu sáng tác, độc quyền trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free