Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Chúng ta đã yêu nhau, nhưng không phải trong trí nhớ của nhau - Chương 151: Dấu Chân Thấu Hiểu

Ánh nắng ban mai rót đầy căn phòng qua khung cửa sổ rộng lớn, tô điểm cho những chậu cây cảnh xanh mướt trên ban công bằng một thứ ánh sáng lung linh, huyền ảo. Tiếng chim hót líu lo từ giàn cây leo đang khoe sắc trên ban công hòa cùng tiếng nhạc acoustic nhẹ nhàng, êm dịu, tạo nên một bản hòa tấu của sự bình yên. Mùi tinh dầu sả thoang thoảng quyện với hương đất ẩm từ những chậu cây, mang đến một cảm giác thư thái, dễ chịu lạ thường. Lâm An ngồi trước giá vẽ, tay cô khẽ lướt trên mặt vải toan trắng tinh, nhưng ánh mắt lại lơ đãng hướng về phía không gian trong veo ngoài cửa sổ. Tâm trí cô chìm đắm trong những dòng suy tư miên man, vẫn còn vương vấn dư âm của cuộc trò chuyện với Khánh Duy ngày hôm qua.

"Mọi cảm xúc đều đáng được trân trọng..." Lời nói của anh vang vọng trong đầu cô, rõ ràng và ấm áp như chính giọng nói của anh. Cảm giác được thấu hiểu, được chấp nhận một cách trọn vẹn, không phán xét, vẫn còn đọng lại trong cô như một làn gió nhẹ xoa dịu những vết xước sâu kín trong tâm hồn. Nó không phải là một sự xoa dịu nhất thời, mà là một cảm giác bình yên sâu sắc, lan tỏa từ bên trong, khiến cô cảm thấy mình được giải thoát khỏi một gánh nặng vô hình đã đè nén bấy lâu. Suốt những năm tháng qua, đặc biệt là trong mối quan hệ với Hoàng Minh, cô luôn cảm thấy mình phải tự mình gồng gánh những cảm xúc, tự mình lý giải, tự mình tìm cách hàn gắn. Mỗi khi cô cố gắng bày tỏ những trăn trở, những nỗi buồn, cô đều nhận lại một sự im lặng khó hiểu, hoặc những lời động viên khô khan, mang nặng tính lý trí. Hoàng Minh chưa bao giờ thực sự đi sâu vào thế giới nội tâm phức tạp của cô, anh chỉ nhìn thấy bề nổi, nhìn thấy những nụ cười, nhưng quên mất những giọt nước mắt cô đã giấu, những lần cô đã khóc một mình. Anh nhớ những lúc cô ở đó, nhưng quên mất những lúc cô chờ.

Cô nhớ có lần, cô đã cố gắng kể cho anh nghe về một bức tranh cô vừa hoàn thành, một tác phẩm mà cô đã dồn hết tâm huyết, mọi buồn vui, mọi day dứt vào từng nét cọ. Cô đã nói về những gam màu trầm buồn mà cô sử dụng để diễn tả nỗi cô đơn, về những đường nét mạnh mẽ thể hiện sự cố gắng vươn lên. Nhưng anh chỉ đơn giản gật đầu, khen "đẹp", rồi chuyển sang một chủ đề khác, về dự án của anh, về những con số. Lúc đó, cô cảm thấy như một phần linh hồn mình vừa bị bỏ rơi, bị phủ nhận. Cô không cần những lời khen hoa mỹ, cô chỉ cần một ánh mắt thấu hiểu, một câu hỏi sâu hơn, một sự đồng cảm chân thành. Cô muốn anh nhìn thấy câu chuyện đằng sau bức tranh, nhìn thấy chính cô trong đó. Nhưng anh đã không làm được điều đó.

Ngược lại, Khánh Duy, một người đàn ông mà cô chỉ mới gặp vài lần, lại có thể làm được điều mà Hoàng Minh chưa bao giờ làm được. Anh không chỉ nhìn thấy những gam màu sáng tối trong tranh cô, anh còn nhìn thấy cả những lời thì thầm của quá khứ, những vết xước của tâm hồn mà cô đã khéo léo giấu đi. Anh trân trọng chúng như một phần tất yếu của hành trình, của sự chữa lành. Anh không cố gắng giải quyết vấn đề, anh chỉ đơn giản là lắng nghe, thấu hiểu và chấp nhận. Chính sự chấp nhận vô điều kiện đó đã gỡ bỏ một bức tường vô hình trong lòng cô, bức tường mà cô đã dựng lên để bảo vệ bản thân khỏi những tổn thương, khỏi sự hiểu lầm.

Lâm An khẽ thở dài, một hơi thở nhẹ nhõm, không còn mang nặng sự u uất như trước. Cô đưa tay nhón lấy một chiếc cọ mảnh, chấm nhẹ vào màu xanh ngọc bích, bắt đầu phác thảo những nét đầu tiên lên bức toan trắng. Những đường nét mềm mại, uyển chuyển dần hiện ra, tạo nên hình ảnh một cánh chim đang vươn mình bay lên, thoát khỏi lồng giam vô hình. Đó là biểu tượng cho sự tự do, sự giải thoát mà cô đang cảm thấy. Bức tranh này không còn là những gam màu trầm buồn của nỗi cô đơn, mà là sự pha trộn của những sắc màu hy vọng, của sự bình yên và sức sống mới. Nó là bản hòa ca của một tâm hồn đang dần tìm thấy ánh sáng, tìm thấy chính mình.

Trong lúc cô đang say sưa với những nét vẽ đầu tiên, điện thoại trên bàn rung khẽ, kéo cô ra khỏi dòng suy tư. Là một tin nhắn từ Khánh Duy. Cô khẽ mỉm cười, một nụ cười nhẹ nhàng, thanh thoát, không còn gượng gạo hay che giấu. Anh gửi một liên kết đến một bài viết trên tạp chí nghệ thuật trực tuyến, kèm theo dòng chú thích ngắn gọn: "Hôm qua vô tình đọc được bài này, thấy có đoạn nói về cách nghệ sĩ dùng màu sắc để chữa lành tâm hồn, nhớ đến cuộc trò chuyện của chúng ta. Có lẽ cô sẽ thấy thú vị."

Đó là một sự quan tâm tinh tế, không phô trương, không đòi hỏi. Anh không hỏi cô "đang làm gì", không yêu cầu cô phải trả lời ngay lập tức, mà chỉ đơn giản là chia sẻ một điều anh nghĩ cô sẽ thích, một điều có liên quan đến những gì họ đã nói chuyện. Nó khác xa với những tin nhắn của Hoàng Minh, vốn thường là những câu hỏi mang tính thông báo, hoặc những lời hẹn hò đã được sắp đặt sẵn, đôi khi khiến cô cảm thấy như một nhiệm vụ cần phải hoàn thành hơn là một cuộc gặp gỡ mong chờ. Khánh Duy dường như không chỉ quan tâm đến cô như một người phụ nữ, mà còn quan tâm đến Lâm An, một nghệ sĩ, một tâm hồn đang tìm kiếm sự bình yên và thấu hiểu. Anh nhìn thấy những gì cô thực sự là, chứ không phải những gì anh muốn cô trở thành.

Cô đặt cọ xuống, nhấc điện thoại lên và đọc kỹ bài báo. Đúng như anh nói, bài viết đề cập đến sức mạnh của màu sắc trong việc xoa dịu những vết thương tinh thần, về cách nghệ thuật trở thành một phương tiện để biểu đạt và giải phóng những cảm xúc bị kìm nén. Mỗi câu chữ trong bài báo dường như cộng hưởng với những gì cô đang trải qua, với hành trình chữa lành mà cô đang từng bước thực hiện. Nó như một lời khẳng định, một sự xác nhận cho con đường mà cô đã chọn.

Lâm An khẽ gõ vài chữ trả lời: "Cảm ơn anh, Khánh Duy. Bài viết rất hay và ý nghĩa. Em đang đọc và cảm thấy như nó viết cho chính mình vậy." Cô không biết vì sao, nhưng với Khánh Duy, cô có thể nói ra những điều này một cách tự nhiên, không cần phải đắn đo hay e ngại. Có lẽ vì anh đã tạo ra một không gian an toàn, một nơi mà cô có thể là chính mình, với tất cả những mong manh và mạnh mẽ.

Một lúc sau, anh trả lời: "Vậy thì thật vui. À, hôm nay ở Cửa Hàng Sách Cũ 'Kho Tàng Tri Thức' có một đợt sách nghệ thuật mới về, toàn những bản hiếm. Tôi định ghé qua xem, cô có muốn đi cùng không? Có thể tìm được vài cuốn hay."

Cửa Hàng Sách Càng Cũ 'Kho Tàng Tri Thức'. Nơi đó, với cô, không chỉ là một tiệm sách, mà còn là một kho tàng của những câu chuyện, những linh hồn đã được gửi gắm qua từng trang giấy úa màu thời gian. Cô nhớ những lần mình lủi thủi một mình đến đó, tìm kiếm những cuốn sách cũ kỹ, những triết lý sống mà cô hy vọng sẽ giúp mình thoát khỏi mớ bòng bong cảm xúc. Hoàng Minh chưa bao giờ thích những nơi như vậy. Anh thích những quán cà phê hiện đại, những không gian sang trọng, nơi anh có thể làm việc hoặc gặp gỡ đối tác. Đối với anh, sách chỉ là những công cụ để học hỏi, để phát triển tư duy, chứ không phải là những người bạn tâm giao, những người dẫn lối vào thế giới nội tâm.

Khẽ mỉm cười, cô gõ trả lời: "Được chứ, em cũng đang cần tìm cảm hứng mới. Mấy giờ thì anh đi?"

Cô gấp điện thoại lại, nhìn ngắm bức tranh đang dần thành hình. Cánh chim vẫn còn dang dở, nhưng đã toát lên một vẻ đẹp của sự tự do và hy vọng. Cô biết, đây chính là sự khởi đầu cho một chương mới, một chương mà cô sẽ không còn cảm thấy đơn độc trên hành trình tìm kiếm chính mình. Cảm giác được thấu hiểu, được trân trọng bởi một người như Khánh Duy, là một món quà quý giá, khiến cô càng nhận ra sự trống rỗng trong mối quan hệ với Hoàng Minh. Đó là một thước đo mới, một chuẩn mực mới, mà có lẽ, đã đến lúc cô phải đối diện.

***

Chiều cùng ngày, ánh nắng vàng dịu len lỏi qua những tán cây cổ thụ trên con đường quen thuộc, nhuộm vàng cả không gian thành phố. Một làn gió mát lành thổi qua, mang theo hương hoa sữa thoang thoảng từ một góc phố nào đó, tạo nên một cảm giác thư thái, dễ chịu. Lâm An bước chân vào Cửa Hàng Sách Cũ 'Kho Tàng Tri Thức', mùi giấy cũ, mực in và gỗ mục lập tức ùa vào khứu giác, quen thuộc đến lạ lùng. Không gian yên tĩnh, cổ kính của tiệm sách như một thế giới khác, tách biệt hẳn khỏi sự ồn ào, hối hả của bên ngoài. Ánh sáng vàng dịu từ những chiếc đèn treo len lỏi qua các kệ sách cao ngất, tạo nên những vệt sáng tối huyền ảo, mời gọi người đọc khám phá. Tiếng lật trang sách khẽ khàng đâu đó, cùng tiếng bước chân nhẹ nhàng của vài vị khách vãng lai, càng làm nổi bật sự tĩnh mịch, thiêng liêng của nơi đây.

Khánh Duy đã đứng chờ cô ở gần quầy thu ngân, trong bộ trang phục thường ngày lịch sự, áo sơ mi màu kem và quần kaki, trên tay cầm một cuốn sách dày cộp. Khi thấy cô, anh nở một nụ cười nhẹ nhàng, ấm áp, đôi mắt anh lấp lánh sau cặp kính. "Cô đến rồi."

Lâm An khẽ gật đầu, đáp lại nụ cười của anh. "Chào anh, Khánh Duy."

Họ cùng nhau đi dạo giữa các kệ sách, những kệ sách cũ kỹ, cao vút chạm trần, chất đầy những cuốn sách đủ mọi thể loại, đủ mọi niên đại. Mùi bụi và thời gian dường như bám lấy từng trang giấy, kể câu chuyện về những số phận, những tư tưởng đã được gửi gắm. Lâm An cảm thấy một sự thoải mái lạ thường khi đi bên cạnh Khánh Duy. Anh không vồ vập, không nói quá nhiều, chỉ thỉnh thoảng khẽ chỉ vào một tựa sách nào đó, gợi mở một câu chuyện. Anh tôn trọng không gian riêng của cô, cho phép cô tự mình khám phá, tự mình đắm chìm vào thế giới của tri thức.

Họ dừng lại ở một kệ sách cũ kỹ, nơi chất đầy những cuốn sách về nghệ thuật và triết lý. Lâm An lướt mắt qua những tựa sách, tìm kiếm một cái gì đó mới mẻ, một nguồn cảm hứng chưa từng chạm tới. Cô cầm lên một cuốn sách bìa đã sờn, tựa đề "Nghệ Thuật và Nỗi Đau". Cô lật giở vài trang, những dòng chữ nói về mối liên hệ mật thiết giữa sự sáng tạo và những cảm xúc tiêu cực, về cách nghệ sĩ biến nỗi đau thành vẻ đẹp.

Khánh Duy đứng cạnh cô, ánh mắt anh dừng lại ở một cuốn sách khác, cũng đã cũ kỹ, nằm khuất sau những cuốn sách dày cộp. Anh nhẹ nhàng rút nó ra, đó là một tập thơ cổ điển, bìa đã ngả màu ố vàng. "Cô biết không, Lâm An," anh nói, giọng trầm ấm, "có lần tôi đọc được một câu nói, rằng 'Nghệ thuật không phải là điều bạn thấy, mà là điều bạn khiến người khác thấy'. Nhưng tôi nghĩ, trước khi khiến người khác thấy, nghệ sĩ phải tự mình nhìn thấy, phải tự mình cảm nhận đã."

Lâm An ngẩng đầu nhìn anh, đôi mắt cô ánh lên vẻ tò mò. "Anh nghĩ sao về điều đó?"

Khánh Duy khẽ mỉm cười, đôi mắt anh ẩn chứa một sự sâu sắc hiếm có. "Tôi nghĩ, đó là một quá trình. Như cô vẽ vậy. Cô phải nhìn vào thế giới, nhìn vào chính mình, thu nhận những mảnh vỡ cảm xúc, rồi dùng đôi tay mình để tạo ra một hình hài mới cho chúng. Nhưng điều quan trọng nhất không phải là kỹ thuật, mà là sự chân thật. Sự chân thật của cảm xúc mà cô gửi gắm vào đó. Điều đó mới chạm đến trái tim người xem."

Anh nhẹ nhàng lật mở cuốn thơ cổ điển trên tay, chỉ vào một đoạn thơ đã được đánh dấu bằng một dải lụa cũ. "Đây là một đoạn thơ tôi rất thích. Nó nói về sự cô đơn của người nghệ sĩ, nhưng cũng là về sức mạnh của sự chấp nhận. 'Trong cô đơn, ta tìm thấy chính mình, trong nỗi buồn, ta nhận ra vẻ đẹp của sự sống.' Cô có từng cảm thấy mình 'mắc kẹt' trong quá trình sáng tạo không? Cảm thấy muốn vẽ, muốn thể hiện, nhưng lại không biết bắt đầu từ đâu, hay làm sao để truyền tải hết những gì mình muốn nói?"

Câu hỏi của Khánh Duy như chạm đúng vào một góc khuất trong lòng Lâm An. Cô đã từng trải qua rất nhiều lần cảm giác đó. Những buổi tối cô ngồi trước giá vẽ trống, nhìn chằm chằm vào khoảng không vô định, cảm thấy một nỗi cô đơn quặn thắt, một sự bế tắc không lối thoát. Cô muốn nói, muốn hét lên, muốn giải phóng những cảm xúc đang cuộn trào bên trong, nhưng lại không tìm thấy ngôn ngữ, không tìm thấy hình hài phù hợp. Những lúc đó, cô cảm thấy mình thật nhỏ bé, thật yếu đuối, thật cô độc. Hoàng Minh, trong những lúc đó, thường sẽ hỏi cô "Sao em chưa vẽ xong à? Sắp đến hạn nộp rồi đấy." Anh không hỏi về cảm xúc của cô, không hỏi về những gì cô đang trăn trở, mà chỉ quan tâm đến kết quả.

"Có chứ," Lâm An khẽ đáp, giọng cô nhỏ dần, như đang thì thầm với chính mình. "Rất nhiều lần. Có những lúc em cảm thấy như mình đang lạc lối trong chính thế giới của mình, muốn nói ra, muốn thể hiện, nhưng lại không tìm thấy được tiếng nói. Em cảm thấy một nỗi cô đơn rất lớn, ngay cả khi xung quanh có rất nhiều người."

Khánh Duy lắng nghe cô một cách chân thành, ánh mắt anh không rời khỏi gương mặt cô. Anh không ngắt lời, không phán xét, chỉ đơn giản là ở đó, lắng nghe. "Nỗi cô đơn đó," anh nói một cách nhẹ nhàng, "nhiều khi lại là nguồn cảm hứng lớn nhất của người nghệ sĩ. Nó buộc chúng ta phải đối diện với chính mình, phải đào sâu vào nội tâm, để rồi tìm thấy những viên ngọc ẩn giấu. Nhưng không phải ai cũng dám đối diện với nó. Và không phải ai cũng tìm thấy được người có thể cùng mình chia sẻ gánh nặng đó."

Lâm An cảm thấy một luồng ấm áp lan tỏa trong lòng. Lời nói của anh không chỉ là sự đồng cảm, mà còn là một sự thấu hiểu sâu sắc, một sự "nhìn thấy" những gì cô đã giấu kín bấy lâu. Anh không chỉ nói về nghệ thuật, anh còn nói về cuộc sống, về con người. Anh đã chạm đến những nỗi trăn trở sâu xa nhất của cô, những điều mà cô chưa bao giờ dám nói ra với ai, kể cả với Hoàng Minh. Với Hoàng Minh, những cảm xúc đó thường bị coi là "quá nhạy cảm", "quá phức tạp", "không cần thiết". Anh thường nói: "Em đừng nghĩ nhiều quá, cứ sống đơn giản đi." Nhưng cuộc sống của cô, thế giới nội tâm của cô, chưa bao giờ là đơn giản.

"Em nghĩ... có lẽ anh nói đúng," Lâm An thì thầm. "Đôi khi em cảm thấy mình quá tải với những cảm xúc của chính mình, và không biết phải làm gì với chúng. Em sợ chúng sẽ nhấn chìm em."

Khánh Duy khẽ gật đầu, ánh mắt anh đầy sự cảm thông. "Ai trong chúng ta cũng có những khoảnh khắc như vậy, Lâm An. Điều quan trọng là cho phép mình cảm nhận những cảm xúc đó, thay vì cố gắng kìm nén chúng. Và quan trọng hơn nữa, là tìm được một người có thể cùng mình đi qua những khoảnh khắc đó, một người có thể lắng nghe mà không phán xét, có thể ở bên mà không cần phải nói gì. Một tâm hồn đồng điệu."

Lâm An nhìn anh, trong lòng cô dâng lên một cảm giác nhẹ nhõm đến lạ. Cô đã tìm kiếm cảm giác này suốt bao lâu nay, cảm giác được "nhìn thấy", được thấu hiểu một cách trọn vẹn. Nó không phải là tình yêu sét đánh hay sự lãng mạn cuồng nhiệt, mà là một sự kết nối sâu sắc, một sự đồng điệu tâm hồn mà cô chưa từng trải nghiệm trước đây. Với Hoàng Minh, cô luôn phải cố gắng để trở thành một người khác, một người ít nhạy cảm hơn, ít đòi hỏi hơn, để phù hợp với anh. Nhưng với Khánh Duy, cô có thể là chính mình, với tất cả những phức tạp, những nỗi lo toan, và anh vẫn ở đó, chấp nhận cô.

Họ tiếp tục lướt qua những kệ sách, thỉnh thoảng dừng lại để trao đổi về một cuốn sách, một tác giả. Mỗi lời anh nói đều mang một chiều sâu nhất định, khiến cô phải suy nghĩ, phải đào sâu vào những khía cạnh mà cô chưa từng nghĩ tới. Anh không chỉ là một người bạn, mà còn là một người dẫn đường, một người mở ra những cánh cửa mới trong tâm hồn cô.

***

Thời gian trôi đi thật nhanh. Khi Lâm An và Khánh Duy ngồi xuống chiếc ghế nhỏ bằng gỗ đặt ở một góc khuất của tiệm sách, bên cạnh một cửa sổ nhìn ra phố, ánh đèn vàng ấm cúng của tiệm sách đã được thắp sáng hoàn toàn. Hoàng hôn dần buông, hắt những vệt sáng cuối cùng của ngày qua khung cửa kính, tạo nên một không gian lãng mạn và yên bình đến lạ. Tiếng gió khẽ lùa qua khe cửa, mang theo mùi hương của những trang sách cũ, của thời gian và những câu chuyện chưa kể.

Họ đã trò chuyện với nhau không ngừng nghỉ. Từ những cuốn sách nghệ thuật, những triết lý sống, câu chuyện dần chuyển sang những khía cạnh cá nhân hơn, sâu sắc hơn. Lâm An, vốn là một người kín đáo và ít khi bộc lộ cảm xúc thật của mình, giờ đây lại cảm thấy một sự nhẹ nhõm đến lạ khi được nói ra những điều thầm kín, những khao khát được thấu hiểu mà cô đã giấu kín bấy lâu.

"Anh biết không, Khánh Duy," Lâm An khẽ nói, giọng cô trầm ấm, đôi mắt to tròn nhìn thẳng vào anh, "có những lúc em cảm thấy như mình đang sống trong một thế giới mà không ai thực sự hiểu. Em cố gắng giải thích, cố gắng bày tỏ, nhưng rồi chỉ nhận lại sự im lặng, hoặc những ánh mắt khó hiểu. Em sợ bị đánh giá, sợ bị cho là 'quá nhạy cảm', 'quá phức tạp'." Cô dừng lại một chút, hít một hơi thật sâu. "Em luôn khao khát một sự kết nối sâu sắc, một người có thể nhìn thấy những gì ẩn sâu bên trong, chứ không chỉ dừng lại ở vẻ bề ngoài hay những gì em thể hiện."

Khánh Duy lắng nghe cô một cách chăm chú, ánh mắt anh ấm áp và đầy sự đồng cảm. Anh không vội vàng đáp lời, mà để cho những lời nói của cô thấm vào không gian, thấm vào tâm trí anh. "Tôi hiểu cảm giác đó, Lâm An," anh nói, giọng anh nhẹ nhàng nhưng đầy sức nặng. "Nhiều khi, chúng ta sợ bộc lộ bản thân vì sợ bị tổn thương, sợ không được chấp nhận. Nhưng tôi nghĩ, sự chân thành là điều quan trọng nhất. Mỗi người chúng ta đều là một vũ trụ riêng, với những gam màu sáng tối, những góc khuất và những vẻ đẹp tiềm ẩn. Điều đáng quý không phải là tìm một người hoàn hảo, mà là tìm một người có thể yêu thương và chấp nhận tất cả những gì thuộc về chúng ta, kể cả những phần mà chính chúng ta còn chưa dám đối diện."

Anh khẽ cúi xuống, nhặt một cuốn sách cũ trên bàn, lật giở vài trang. "Ký ức là một câu chuyện được kể lại, mỗi người một phiên bản. Tình yêu cũng vậy. Mỗi người yêu theo một cách riêng, và mỗi người nhớ về tình yêu đó theo một cách riêng. Có lẽ, điều quan trọng nhất không phải là hai người phải nhớ cùng một phiên bản của câu chuyện, mà là hai người có thể cùng nhau chấp nhận sự khác biệt đó, cùng nhau trân trọng những gì đã có, và cùng nhau xây dựng một câu chuyện mới, với sự thấu hiểu và sẻ chia."

Lời nói của Khánh Duy như một tia sáng rọi vào những góc khuất trong tâm hồn Lâm An. Cô nhớ đến Hoàng Minh. Cô nhớ những lần cô cố gắng kể cho anh nghe về những ước mơ, những khát vọng của mình, nhưng anh chỉ đáp lại bằng những lời khuyên thực tế, những kế hoạch cụ thể, mà quên mất rằng cô chỉ cần anh lắng nghe, cần anh đồng cảm. Anh nhớ những lúc cô ở đó, nhưng quên mất những lúc cô chờ. Anh nhìn thấy cô cố gắng, nhưng quên mất cô đã đau khổ thế nào. Hoàng Minh luôn cố gắng định hình cô theo một khuôn mẫu nhất định, một hình ảnh mà anh cho là "tốt nhất" cho cô, mà quên mất cô là một cá thể độc lập, với những cảm xúc và suy nghĩ riêng.

Ngược lại, Khánh Duy không cố gắng thay đổi cô. Anh không phán xét, không áp đặt. Anh chỉ đơn giản là lắng nghe, thấu hiểu và chấp nhận. Anh nhìn thấy Lâm An, một nghệ sĩ nhạy cảm, một tâm hồn đa cảm, và anh trân trọng tất cả những điều đó. Anh không nói "em đừng nghĩ nhiều", mà nói "mọi cảm xúc đều đáng được trân trọng". Anh không nói "em nên làm thế này", mà nói "cô cứ vẽ đi, hãy cứ để cảm xúc của mình dẫn lối". Đó là một sự khác biệt lớn lao, một sự khác biệt giữa việc "yêu một hình ảnh" và "yêu một con người".

Lâm An cảm thấy một sự bình yên lan tỏa trong lòng, một sự bình yên mà đã lâu lắm rồi cô mới lại cảm nhận được. Nó không phải là sự bình yên của sự tĩnh lặng vô cảm, mà là sự bình yên của một tâm hồn đang dần được chữa lành, đang dần tìm thấy tiếng nói của chính mình. Sự kết nối với Khánh Duy không phải là một sự lãng mạn bùng cháy, mà là một ngọn lửa ấm áp, âm ỉ cháy, sưởi ấm những góc khuất lạnh lẽo trong cô.

"Em nghĩ... em đã tìm thấy điều đó," Lâm An khẽ nói, giọng cô đầy cảm xúc, "cảm giác được thấu hiểu một cách trọn vẹn. Em cảm thấy mình không còn đơn độc nữa." Cô nhìn vào mắt Khánh Duy, và trong ánh mắt anh, cô thấy một sự đồng điệu sâu sắc, một sự thấu thị tâm hồn mà cô chưa từng gặp ở bất kỳ ai khác. Anh thực sự "nhìn thấy" cô, không chỉ bằng đôi mắt, mà bằng cả trái tim.

Khánh Duy khẽ mỉm cười, nụ cười của anh dịu dàng và chân thành. "Đó là điều tuyệt vời nhất, Lâm An. Tìm thấy một người có thể cùng mình đi qua những gam màu của cuộc đời, dù là sáng hay tối, và cùng nhau tạo nên một bức tranh hoàn chỉnh hơn."

Lâm An gật đầu. Trong lòng cô, một niềm tin mới đang dần nhen nhóm. Niềm tin rằng cô xứng đáng với một mối quan hệ nơi cô được là chính mình, được yêu thương và thấu hiểu một cách trọn vẹn. Niềm tin rằng những cảm xúc của cô, dù là vui hay buồn, đều có giá trị, đều xứng đáng được trân trọng.

Khi họ đứng dậy, chuẩn bị ra về, Lâm An cảm thấy một sự nhẹ nhõm đến lạ. Cô đã từng nghĩ rằng sự cô đơn là một phần không thể tách rời của cuộc đời mình, đặc biệt là trong tình yêu. Nhưng giờ đây, bên cạnh Khánh Duy, cô thấy một con đường mới đang mở ra.

"Cảm ơn anh, Khánh Duy," Lâm An nói, giọng cô chân thành. "Vì đã lắng nghe, và vì đã... thấu hiểu."

Khánh Duy chỉ mỉm cười, ánh mắt anh vẫn giữ nguyên sự ấm áp và dịu dàng. "Cô không cần phải cảm ơn, Lâm An. Tôi nghĩ, chúng ta đều tìm thấy điều gì đó khi ở bên nhau."

Lâm An bước ra khỏi tiệm sách, ánh đèn đường đã bắt đầu thắp sáng cả con phố. Cô nhìn lên bầu trời đêm, những vì sao đã bắt đầu lấp lánh. Trong lòng cô, không còn sự nặng nề của những ký ức cũ, mà là một sự bình yên mới mẻ, một niềm hy vọng mong manh nhưng rất thật. Sự thoải mái và cởi mở mà cô cảm thấy khi ở bên Khánh Duy đã trở thành một thước đo mới, khiến cô càng nhận ra sự thiếu vắng thấu hiểu trong mối quan hệ với Hoàng Minh. Nó là một dấu hiệu rõ ràng cho thấy mối quan hệ hiện tại của cô đang trên bờ vực rạn nứt, và sự kiện "Đêm sinh nhật bị lãng quên" sắp tới có lẽ sẽ là một dấu mốc quan trọng hơn bao giờ hết. Khánh Duy, với khả năng thấu hiểu tâm hồn nghệ sĩ của cô, đã trở thành một nhân tố then chốt, không chỉ trong hành trình chữa lành mà còn là một đối trọng tình cảm quan trọng, mở ra một chương mới đầy hứa hẹn trong cuộc đời cô. Cô biết, con đường phía trước có thể còn nhiều chông gai, nhưng cô không còn cảm thấy đơn độc nữa.

Tác phẩm này là sáng tác độc quyền của Long thiếu trên nền tảng truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free