Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Chúng ta đã yêu nhau, nhưng không phải trong trí nhớ của nhau - Chương 453: Ánh Mắt Cuối Cùng: Nơi Ký Ức Đọng Lại

Hoàng Minh ngồi đó, trong Quán Cà Phê "Ký Ức Đọng" quen thuộc, nơi những kỷ niệm cũ kỹ tưởng chừng đã ngủ yên giờ lại bừng tỉnh dưới ánh nắng chiều yếu ớt. Chiều muộn, cái se lạnh của Hà Nội bắt đầu len lỏi qua từng kẽ lá, qua khung cửa sổ lá sách gỗ màu xanh ngọc, và cả qua lớp kính của ly cà phê đen sánh đặc trên bàn. Anh vuốt nhẹ vành ly, cảm nhận sự ấm nóng lan truyền vào đầu ngón tay, một sự ấm áp trái ngược hoàn toàn với cái lạnh lẽo trong lòng. Kiến trúc Pháp cổ điển của quán, với mái ngói rêu phong và tường vàng bong tróc nhẹ, giờ đây hiện lên như một tấm gương phản chiếu thời gian, nơi quá khứ và hiện tại hòa quyện, nhưng lại không thể dung hòa.

Tiếng nhạc Jazz nhẹ nhàng, du dương vang lên từ chiếc loa cũ kỹ, hòa cùng tiếng lật trang sách xào xạc của vài vị khách khác, tạo nên một bản giao hưởng của sự tĩnh lặng. Mùi cà phê rang xay nồng nàn quyện với mùi gỗ cũ, thoảng hương hoa nhài từ ban công và mùi đất ẩm sau cơn mưa chiều, vẽ nên một bầu không khí hoài niệm, ấm cúng nhưng cũng đầy u hoài. Anh đã đến đây sớm hơn giờ hẹn, chỉ để có chút thời gian một mình, sắp xếp lại những suy nghĩ hỗn độn đang giằng xé trong tâm trí.

Cuộc gặp gỡ ở công viên "Hồ Gươm" sáng nay vẫn còn nguyên vẹn trong ký ức anh, rõ ràng đến từng chi tiết nhỏ nhất. Cái cách Lâm An nhìn anh, không oán trách, không giận hờn, chỉ có sự thấu hiểu và một chút buồn xa xăm, đã khắc sâu vào lòng anh. Cô không còn là cô gái yếu đuối mà anh từng vô tình bỏ quên trong những khoảng lặng của cuộc đời mình. Cô đã trở thành một người phụ nữ mạnh mẽ, thanh thản, chấp nhận sự thật đau lòng rằng ký ức của họ không thể hòa làm một. Và anh, Hoàng Minh, đã đứng đó, đối diện với chính sự vô tâm của mình, một sự vô tâm mà anh chỉ mới nhận ra trọn vẹn trong khoảnh khắc đó. "Anh ước gì... anh đã hiểu sớm hơn," lời nói ấy vẫn còn vang vọng trong tai anh, một tiếng thở dài nặng nề chứa đựng tất cả sự nuối tiếc của một người đàn ông đã nhận ra sai lầm của mình, nhưng quá muộn để sửa chữa.

Vậy tại sao anh lại muốn gặp cô lần nữa? Không phải để níu kéo, không phải để thay đổi bất cứ điều gì đã định. Anh đã học được rằng, có những dòng chảy không thể cưỡng lại, có những ký ức không thể xóa nhòa hay đồng điệu hóa. Anh muốn một sự kết thúc trọn vẹn, một lời chia tay không phải là lời từ biệt, mà là lời xác nhận cho sự thấu hiểu đã đạt được. Anh muốn nhìn sâu vào mắt cô một lần nữa, không phải để tìm kiếm một dấu vết tình yêu cũ, mà để khắc ghi sự chấp nhận của cả hai, để cảm nhận rằng cô đã thực sự buông bỏ, và anh cũng vậy.

Hoàng Minh nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu mùi cà phê và gỗ cũ. Anh nhớ lại những lời Lâm An đã nói, giọng cô nhẹ nhàng nhưng kiên định: "Thì đã không còn là ký ức nữa, Minh ạ." Câu nói ấy như một làn sóng nhẹ nhàng, cuốn đi những gánh nặng cuối cùng trong lòng anh. Nó không phải là một lời trách móc, mà là một lời triết lý sâu sắc, nhắc nhở anh rằng chính những vết sẹo, những nỗi đau đã tạo nên câu chuyện của họ, định hình nên con người của mỗi người. Nếu mọi thứ đều hoàn hảo, thì bản chất của ký ức, và cả bản chất của tình yêu, đã thay đổi.

Anh mở mắt, ánh nhìn dõi theo từng vệt nắng yếu ớt đang nhảy múa trên sàn gỗ. Nỗi tiếc nuối vẫn còn đó, âm ỉ như than hồng, nhưng nó không còn là một gánh nặng đè nén anh. Nó đã biến thành một bài học, một sự trưởng thành. Anh nhận ra rằng, dù tình yêu của họ đã kết thúc, nhưng câu chuyện của họ, với tất cả những khác biệt và hiểu lầm, vẫn có một ý nghĩa sâu sắc. Nó đã dạy cho anh về sự phức tạp của cảm xúc con người, về cách mà hai trái tim có thể yêu nhau nhưng lại ghi nhớ những bản tình ca hoàn toàn khác biệt. Anh đã "nhớ những lúc em ở đó, nhưng quên mất những lúc em chờ." Anh đã thấy nụ cười của cô, nhưng không cảm nhận được những giọt nước mắt vô hình. Và giờ đây, anh đã thấy, đã cảm nhận được tất cả.

Khoảng thời gian chờ đợi trở nên dài hơn. Hoàng Minh tựa lưng vào ghế, cảm nhận sự vững chãi của tấm gỗ sờn màu sau lưng. Anh tự hỏi, Lâm An sẽ đến với tâm trạng thế nào? Liệu cô có còn chút gợn sóng nào không? Anh hy vọng là không. Anh hy vọng cô đã tìm thấy sự bình yên thực sự, giống như anh đang cố gắng tìm thấy. Đây không phải là một cuộc tái ngộ để hàn gắn, mà là một cuộc gặp để đóng lại một cánh cửa, để cả hai có thể bước đi trên con đường riêng của mình, mang theo những bài học quý giá từ một tình yêu không thể hòa làm một.

Anh nhìn đồng hồ, kim giờ đã chỉ gần đến con số sáu. Nắng chiều đã tắt hẳn, nhường chỗ cho ánh sáng vàng dịu từ những chiếc đèn lồng giấy và đèn dây được thắp sáng. Bầu không khí trong quán trở nên ấm cúng hơn, nhưng cái lạnh bên ngoài vẫn không ngừng đeo bám. Một cơn gió khẽ lùa qua khe cửa, làm chuông gió rung rinh leng keng, báo hiệu ai đó vừa mở cửa bước vào. Hoàng Minh ngẩng đầu lên, ánh mắt anh dừng lại ở dáng người thanh thoát vừa xuất hiện.

Lâm An bước vào quán cà phê, mái tóc dài mềm mại của cô khẽ đung đưa theo từng bước chân nhẹ nhàng. Cô vẫn giữ phong cách ăn mặc nhẹ nhàng, nữ tính, một chiếc áo blouse màu pastel kết hợp với quần vải đơn giản, toát lên vẻ dịu dàng nhưng cũng đầy tinh tế. Gương mặt trái xoan của cô vẫn phảng phất nét thanh thoát, với đôi mắt to tròn, long lanh, nhưng giờ đây không còn ẩn chứa sự u buồn hay những cảm xúc phức tạp như trước. Ánh mắt cô quét qua căn phòng, rồi dừng lại ở bàn của Hoàng Minh. Không có sự gượng gạo hay né tránh, chỉ là một cái nhìn tĩnh lặng, đầy chấp nhận, như thể cô đã lường trước được cuộc gặp gỡ này.

Cô nhẹ nhàng bước đến, kéo chiếc ghế đối diện anh, đặt túi xách lên thành ghế một cách cẩn trọng. Tiếng ghế gỗ khẽ kẹt một tiếng, rồi chìm vào tiếng nhạc Jazz du dương. Hoàng Minh không nói gì, chỉ rót thêm một tách trà nóng, hơi nước bốc lên nghi ngút, mang theo mùi thơm nhẹ của thảo mộc. Anh đẩy tách trà về phía cô, một cử chỉ quen thuộc nhưng giờ đây chứa đựng một ý nghĩa hoàn toàn khác.

Lâm An khẽ gật đầu, nhận lấy tách trà. Cô không vội vàng uống, chỉ đặt hai tay quanh thành ly, cảm nhận hơi ấm từ đó lan tỏa vào lòng bàn tay. Giữa họ là một khoảng lặng, không nặng nề, không khó xử, mà là sự tĩnh lặng của hai tâm hồn đã trải qua bão tố và tìm thấy bến đỗ bình yên. Không gian quen thuộc của quán cà phê, nơi từng chứng kiến biết bao kỷ niệm vui buồn của họ, giờ đây trở thành một sàn diễn cho sự thấu hiểu cuối cùng.

Hoàng Minh là người phá vỡ sự im lặng. Giọng anh trầm, đều đều, không còn chút sự bối rối hay giằng xé nào. "Anh muốn gặp em lần cuối, An." Anh dừng lại, nhìn thẳng vào mắt cô, không né tránh. "Không phải để nói gì khác, mà là để... hiểu rõ hơn. Để đóng lại một chương sách đã viết." Anh hít một hơi thật sâu. "Sau tất cả những gì chúng ta đã nói ở công viên, anh nghĩ mình cần thêm một lần nữa, để cảm nhận rằng chúng ta đã thực sự hiểu nhau. Không phải là hiểu về cảm xúc của nhau, mà là hiểu về *cách* chúng ta đã ghi nhớ những cảm xúc đó."

Lâm An khẽ mỉm cười, nụ cười buồn nhưng đầy bao dung. "Em biết, Minh." Giọng cô nhẹ nhàng, truyền cảm, không một chút oán trách. "Em cũng nghĩ vậy. Có lẽ chúng ta cần một sự xác nhận, một sự đóng lại không còn gợn sóng." Cô đưa mắt nhìn quanh quán, ánh sáng vàng dịu từ đèn lồng hắt lên những bức tranh cũ kỹ treo tường, tạo nên một không gian vừa thực vừa ảo. "Nơi này... đã từng là một phần của chúng ta, đúng không?"

Hoàng Minh gật đầu. "Là nơi chúng ta đã có nhiều buổi hẹn hò, nhiều buổi chiều tan sở anh đến đón em. Anh nhớ mình đã từng mua cho em một chiếc đồng hồ khắc tên ở đây." Anh nói, ánh mắt anh dường như đang nhìn xuyên qua lớp kính cửa sổ, về một quá khứ xa xăm. "Anh đã nghĩ đó là món quà ý nghĩa nhất, một lời hứa về thời gian chúng ta sẽ có cùng nhau."

Lâm An nhìn vào tách trà của mình, một nụ cười thoáng qua trên môi cô. "Chiếc đồng hồ khắc tên... em vẫn còn giữ nó." Cô khẽ nói. "Đối với anh, nó là lời hứa, là sự trân trọng những khoảnh khắc chúng ta đã có. Nhưng với em, sau này, nó lại trở thành một thứ gì đó... nặng trĩu hơn." Cô ngẩng đầu lên, nhìn anh. "Em nhớ cái ngày anh tặng nó. Em đã rất vui, rất hạnh phúc. Chữ 'H&A' khắc tinh xảo, như một lời khẳng định cho 'chúng ta'. Nhưng sau đó, khi những tin nhắn của em không hồi đáp, khi những lần chờ đợi của em kéo dài, chiếc đồng hồ ấy lại trở thành một vật nhắc nhở nghiệt ngã. Từng tiếng tích tắc của nó như đang đếm ngược thời gian em phải chịu đựng một mình, những khoảnh khắc anh không có ở đó. Nó không còn là lời hứa về thời gian chúng ta sẽ có, mà là lời nhắc nhở về thời gian em đã lãng phí để chờ đợi."

Hoàng Minh lắng nghe cô, không ngắt lời. Từng câu chữ của Lâm An như những mũi kim châm vào tâm hồn anh, không phải để gây đau đớn, mà để làm rõ hơn những vết sẹo mà anh đã vô tình tạo ra. Anh đã nhớ khoảnh khắc anh tặng chiếc đồng hồ, nhớ ánh mắt hạnh phúc của cô, nhớ lời hứa hẹn trong lòng. Nhưng anh đã quên mất những khoảnh khắc sau đó, khi chiếc đồng hồ ấy trở thành một biểu tượng của sự cô đơn trong tâm hồn cô.

"Anh đã không nghĩ như vậy." Hoàng Minh khẽ nói, giọng anh trầm hơn. "Trong ký ức của anh, chiếc đồng hồ đó luôn là một kỷ vật đẹp, một minh chứng cho tình yêu của chúng ta. Anh nhớ những lúc em đeo nó, nhớ cái cách em nâng niu nó. Anh nhớ những lúc em ở đó, mỉm cười, bên cạnh anh. Anh đã cố gắng theo cách của mình, An. Anh đã tin rằng những gì anh làm là đủ, là thể hiện tình yêu của anh. Nhưng anh lại quên mất rằng có những lúc em chờ, những lúc em mong mỏi một sự thấu hiểu sâu sắc hơn, một sự hiện diện không chỉ là thể xác."

Lâm An gật đầu, đồng cảm. "Và em cũng vậy, Minh. Em nhớ những lúc em đau, những lần em cảm thấy mình bị bỏ quên, những lần em đã cố gắng một mình quá lâu. Nhưng em cũng đã quên mất rằng anh cũng đã từng cố gắng theo cách của anh, rằng anh cũng đã từng yêu em theo cách mà anh hiểu. Những gì em nhớ, anh lại không thấy, và những gì anh nhớ, em lại không cảm nhận được." Cô ngừng lại, nhấp một ngụm trà. "Cái đồng hồ ấy, hay cả những album ảnh điện tử mà chúng ta từng cất công tạo ra, chúng là những minh chứng cụ thể nhất cho thấy chúng ta đã yêu nhau, nhưng không phải trong trí nhớ của nhau."

Lời nói của cô như một sự tổng kết, một sự chấp nhận không thể chối cãi. Hoàng Minh nhìn cô, ánh mắt anh đầy sự thấu hiểu. Anh đã từng nghĩ rằng tình yêu là những khoảnh khắc đ���p, những sự hiện diện. Anh đã quên mất rằng tình yêu còn là sự chia sẻ, sự cảm thông, sự thấu hiểu những khoảng trống vô hình trong lòng người mình yêu. Anh đã nhìn thấy chiếc đồng hồ trên tay cô, nhưng không nhìn thấy gánh nặng mà nó mang trên vai cô. Anh đã nhìn thấy những nụ cười, nhưng không nhìn thấy những giọt nước mắt vô hình.

"Có lẽ đó là lý do mà chúng ta không thể ở bên nhau." Hoàng Minh thở dài. "Chúng ta không yêu cùng một ký ức, thì cũng không thể sống cùng một hiện tại." Anh lặp lại, như thể muốn khắc sâu câu nói ấy vào tâm trí mình. Nó không còn là một lời bào chữa, mà là một sự thật nghiệt ngã, một bài học xương máu.

Cả hai ngồi đó, giữa không gian ấm cúng của quán cà phê, nhưng lòng họ lại cảm thấy một sự lạnh lẽo thấm thía. Ngoài trời, ánh sáng vàng dịu từ đèn lồng đã lấn át hoàn toàn những vệt nắng chiều cuối cùng. Trời tối hẳn, và cái lạnh của đêm Hà Nội bắt đầu bao trùm. Tiếng nhạc Jazz vẫn du dương, nhưng giờ đây nó mang một giai điệu buồn hơn, như thể đang tiễn biệt một điều gì đó đã mãi mãi đi qua. Tiếng ly tách va chạm khẽ khàng đâu đó trong quán, xen lẫn tiếng chuông gió rung rinh mỗi khi có khách ra vào, tạo nên một bản nhạc nhẹ nhàng cho khoảnh khắc chia ly.

Hoàng Minh nhìn Lâm An, ánh mắt anh không còn sự bối rối, không còn sự phủ nhận, mà chỉ còn sự thấu hiểu sâu sắc, một sự thấu hiểu muộn màng nhưng chân thành. Anh nhìn thấy Lâm An của hiện tại, một người phụ nữ mạnh mẽ hơn, thanh thản hơn, chứ không phải là cô gái từng gầy mòn trong nỗi chờ đợi của ký ức anh. Anh đã nhận ra, sự vô tâm của anh không phải là sự thiếu yêu thương, mà là sự thiếu nhận thức, sự thiếu khả năng đọc vị những cảm xúc ẩn sâu trong cô.

"Anh tiếc nuối..." Hoàng Minh khẽ nói, lời anh thốt ra như một tiếng thở dài cuối cùng, trút bỏ tất cả gánh nặng còn sót lại. "Anh tiếc nuối nếu anh biết được ký ức của em sớm hơn." Anh nhìn vào tay mình, những ngón tay siết chặt, rồi lại buông lỏng. Anh tiếc nuối vì đã không thể nhìn thấy, không thể cảm nhận được thế giới nội tâm phong phú của cô, không thể yêu cô theo cách mà cô cần, theo cách mà cô đã thực sự trải nghiệm.

Lâm An mỉm cười, một nụ cười nhẹ nhàng nở trên môi cô, không chua chát, không oán hận, chỉ là sự chấp nhận sâu sắc. Nụ cười ấy là một lời giải thoát, không chỉ cho cô mà còn cho cả anh. "Thì đã không còn là ký ức nữa, Minh ạ." Giọng cô nhẹ như gió thoảng, nhưng lại mang sức nặng của ngàn lời không nói. Nếu anh đã hiểu sớm hơn, nếu anh đã biết những gì cô trải qua, thì những ký ức ấy đã không còn là những nỗi đau ám ảnh cô, cũng không còn là những vết sẹo tạo nên con người cô ngày hôm nay. Chính sự khác biệt đó, chính những nỗi đau đó, đã định hình nên câu chuyện của họ, và cũng định hình nên con người của mỗi người. Nếu mọi thứ đều hoàn hảo, thì bản chất của ký ức đã thay đổi, và có lẽ, cả bản chất của tình yêu của họ cũng vậy.

Ánh mắt họ giao nhau, chứa đựng tất cả những gì đã qua, những gì đã mất, và những gì sẽ đến. Đó là ánh mắt của sự thấu hiểu trọn vẹn, không còn khoảng cách, nhưng cũng là dấu chấm hết cho một câu chuyện. Họ đã đi một vòng tròn lớn, trở về điểm xuất phát, nhưng không phải để bắt đầu lại, mà để chính thức kết thúc. Sự chấp nhận này không mang lại niềm vui hân hoan, nhưng nó mang lại một sự bình yên sâu sắc, một sự giải thoát khỏi gánh nặng của những gì đã qua.

Hoàng Minh khẽ gật đầu, như thể xác nhận một điều gì đó rất quan trọng trong lòng. Anh nhìn xuống bàn, rồi lại ngẩng lên nhìn cô. "Anh hy vọng em sẽ tìm thấy hạnh phúc, An." Lời nói của anh chân thành, không chút giả dối.

Lâm An cũng gật đầu, đáp lại bằng một nụ cười thanh thản. "Và anh cũng vậy, Minh. Anh xứng đáng với điều đó." Cô đặt tay lên bàn, một cử chỉ nhẹ nhàng nhưng mang tính chia ly. Bàn tay cô giờ đây không còn run rẩy, không còn mang theo sự nặng trĩu của quá khứ. Nó bình yên và tĩnh tại.

Họ không đứng dậy ngay. Họ ngồi đó thêm vài phút, như thể muốn lưu giữ khoảnh khắc cuối cùng của sự thấu hiểu này. Tiếng nhạc Jazz vẫn tiếp tục ngân nga, những nốt trầm bổng hòa quyện vào không gian tối dần của quán. Không cần thêm lời nào nữa. Mọi thứ cần nói đã được nói, mọi thứ cần hiểu đã được hiểu. Cuộc chia tay này không phải là kết thúc, mà là một khởi đầu mới cho cả hai. Một khởi đầu mà mỗi người sẽ theo đuổi con đường riêng, trưởng thành hơn từ mối tình này, mang theo những bài học quý giá về ký ức, về tình yêu, và về bản chất phức tạp của con người.

Ánh mắt thấu hiểu không oán trách ấy là dấu hiệu cho một cuộc chia tay vật lý êm đẹp, không nước mắt hay lời hứa hẹn, chỉ còn sự tôn trọng lẫn nhau. Họ đã hoàn thành sứ mệnh của mình trong cuộc đời nhau, không phải để ở bên nhau mãi mãi, mà để dạy cho nhau những bài học không thể nào quên. Và giờ đây, khi cánh cửa của quá khứ đã được đóng lại, một cánh cửa khác, dẫn đến tương lai, đang nhẹ nhàng mở ra.

Truyện nguyên tác của Long thiếu, được công bố độc quyền tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free