Chúng ta đã yêu nhau, nhưng không phải trong trí nhớ của nhau - Chương 487: Bình Yên Từ Thấu Hiểu: Dự Án 'Khó Nhằn' Và Chìa Khóa Cảm Xúc
Lâm An tắt đèn, chỉ để lại ánh sáng lờ mờ từ bên ngoài len lỏi vào căn phòng. Cô nằm xuống chiếc giường êm ái, nhắm mắt lại, cảm nhận sự bình yên tuyệt đối bao trùm. Từng tế bào trong cơ thể cô như đang mỉm cười. Hơi thở cô đều đặn, nhẹ nhàng. Không còn những trăn trở, không còn những câu hỏi không lời đáp. Chỉ có sự tĩnh lặng, an nhiên. Cô đã tìm thấy chính mình, một Lâm An mạnh mẽ hơn, trưởng thành hơn, và quan trọng nhất, bình yên hơn. Tác phẩm nghệ thuật vừa hoàn thành không chỉ là biểu tượng cho sự chuyển hóa cảm xúc của cô, mà còn là sự khẳng định về một tương lai rạng rỡ, đầy ý nghĩa. Cô biết, con đường phía trước vẫn còn nhiều điều chưa biết, nhưng cô không còn sợ hãi. Cô đã tìm thấy ngôn ngữ của riêng mình, cách thức riêng để kể lại câu chuyện của mình, và quan trọng hơn, cô đã tìm thấy sự bình yên trong chính câu chuyện đó.
***
Sáng hôm sau, khi Lâm An đang chìm sâu trong giấc ngủ an lành, thì tại Văn Phòng Công Ty của Minh An, một bầu không khí hoàn toàn khác đang bao trùm. Những tòa nhà chọc trời bằng kính thép hiện đại vươn mình lên trời xanh, phản chiếu ánh sáng ban mai chói chang. Bên trong một trong những tòa nhà ấy, nơi Tập đoàn Hoàng Minh đặt trụ sở, không gian mở của văn phòng đã rộn ràng từ sớm với tiếng gõ bàn phím liên tục, tiếng điện thoại reo không ngớt, và thỉnh thoảng là tiếng máy in/photocopy hoạt động hết công suất. Mùi cà phê pha sẵn đậm đặc hòa lẫn với mùi giấy in mới, thoảng thêm mùi nước hoa của đồng nghiệp và cả mùi đồ ăn nhanh từ pantry, tạo nên một hỗn hợp đặc trưng của sự bận rộn và áp lực. Dưới ánh sáng trắng lạnh từ đèn LED, mọi thứ diễn ra với nhịp độ nhanh đến chóng mặt, chuyên nghiệp nhưng cũng đầy căng thẳng.
Hoàng Minh ngồi trong phòng họp lớn, không khí ngột ngạt đến khó thở. Từng ánh mắt lo âu của đồng nghiệp như xuyên qua lớp kính trong suốt của phòng họp, dồn nén về phía bàn dài nơi anh đang ngồi. Anh cảm nhận rõ ràng sự tập trung của mọi người vào buổi họp dự án quan trọng này. Ánh sáng mạnh từ máy chiếu rọi lên tấm màn hình lớn, hiển thị những biểu đồ phức tạp và các con số khô khan. Đối diện anh, Chị Trâm, khách hàng chủ chốt của dự án, đang khoanh tay trước ngực, nét mặt lạnh lùng và căng thẳng. Bà là một người phụ nữ quyền lực trong giới kinh doanh, ăn mặc sang trọng và toát lên phong thái tự tin, nhưng cũng ẩn chứa sự khó tính và cầu toàn đến mức khắc nghiệt. Đôi mắt sắc sảo của chị quét một lượt qua từng gương mặt, dừng lại lâu hơn một chút ở Hoàng Minh và Quang Anh.
"Tôi cần kết quả cụ thể, không phải những con số trên giấy tờ hay lý do chậm trễ!" Chị Trâm cất giọng, cao và sắc lạnh, xuyên thấu không khí đặc quánh. "Dự án này đã vượt quá thời hạn và chất lượng đang là vấn đề lớn."
Quang Anh, một đồng nghiệp cấp dưới, thành viên chủ chốt của dự án, ngồi kế bên Hoàng Minh, cúi gằm mặt. Cậu thanh niên trẻ tuổi, đeo kính cận, phong thái rụt rè thường ngày nay lại càng thêm lo lắng. Tay cậu run run khi cố gắng lật dở xấp tài liệu. "Dạ thưa chị, chúng em đã cố gắng hết sức... nhưng có vài vấn đề phát sinh..." Giọng Quang Anh lắp bắp, nhỏ dần rồi tắt hẳn, như một ngọn nến đứng trước gió bão. Cậu không thể trình bày rõ ràng, sự bối rối hiện rõ trên khuôn mặt.
Hoàng Minh, với dáng người cao ráo, điềm đạm, cố gắng giữ bình tĩnh. Anh điều chỉnh lại kính, đôi mắt sâu ẩn chứa suy tư. "Thưa chị Trâm," anh bắt đầu, giọng đều đều, cố gắng dùng lý lẽ để xoa dịu tình hình, "theo báo cáo phân tích, mức độ sai sót đã giảm 15% so với giai đoạn trước, và chúng ta đang áp dụng quy trình X để tối ưu hóa hiệu suất ở điểm Y..." Anh chỉ vào một biểu đồ trên màn hình, cố gắng minh họa bằng những dữ liệu và số liệu cụ thể. Anh tin rằng, logic và sự rõ ràng sẽ là chìa khóa để giải quyết mọi vấn đề. Đó là cách anh vẫn luôn làm, và nó luôn hiệu quả. Hay ít nhất, anh đã nghĩ vậy.
Nhưng Chị Trâm dường như không hề bị thuyết phục. Cô ta lắc đầu, ánh mắt ánh lên sự thất vọng. "Giảm 15% nhưng vẫn chưa đủ. Tôi không thấy sự cam kết thực sự từ phía các bạn." Giọng nói của chị không những không dịu đi, mà còn thêm phần gay gắt, như một lưỡi dao sắc bén cắt ngang mọi lý lẽ. Cô ta dường như không quan tâm đến những con số hay quy trình anh đưa ra, mà tìm kiếm một điều gì đó sâu xa hơn.
Hoàng Minh cảm thấy một luồng bế tắc dâng lên trong lồng ngực. Anh đã quen với việc giải quyết mọi thứ bằng lý trí, bằng dữ liệu. Nhưng lần này, bức tường kiên cố của Chị Trâm dường như không thể bị xuyên thủng bởi bất kỳ con số nào. Anh nhìn sang Quang Anh, thấy cậu đồng nghiệp đang run rẩy, ánh mắt cầu cứu. Một tiếng thở dài vô hình thoát ra từ lồng ngực anh. Sự thất vọng, không chỉ vì tình hình dự án mà còn vì sự bất lực của chính mình, bắt đầu len lỏi. Anh tự hỏi, phải chăng cách tiếp cận của mình đã lỗi thời?
Trần Long, người bạn thân và đồng nghiệp của anh, ngồi ở cuối bàn, nhìn thẳng vào Hoàng Minh. Anh lo lắng, rồi khẽ cúi xuống, lướt nhanh ngón tay trên điện thoại. Một tin nhắn hiện lên màn hình của Hoàng Minh: "Căng quá Minh ơi, bà Trâm này khó tính nổi tiếng rồi. Ông tính sao?"
Hoàng Minh ngẩng đầu lên, ánh mắt quét qua phòng họp. Ông Hùng, sếp trực tiếp của anh, ngồi đối diện, với vẻ mặt điềm tĩnh, nhưng ánh mắt sắc sảo của ông cũng ẩn chứa một nỗi lo lắng không thể che giấu. Hoàng Minh nhìn lại Chị Trâm, người phụ nữ đang kiên nhẫn đợi một câu trả lời thuyết phục hơn, một điều gì đó thực sự chạm đến nỗi lo lắng của cô ta, chứ không phải là những con số vô hồn. Anh chợt nhận ra rằng, dù đã chuẩn bị kỹ lưỡng đến đâu về mặt số liệu, anh lại bỏ qua một khía cạnh quan trọng: cảm xúc. Cái cảm giác bế tắc này, nó giống như một tiếng chuông cảnh báo, nhắc nhở anh về những bài học đã học được từ chính mối tình đã qua – nơi anh đã từng chỉ nhìn thấy logic mà bỏ qua cảm xúc của người khác. Sự kiêu hãnh của một người quản lý cấp cao luôn muốn kiểm soát tình hình, luôn tin vào sức mạnh của lý trí, đang phải đối mặt với một sự thật trần trụi: có những vấn đề không thể giải quyết bằng logic thuần túy.
Hoàng Minh nhắm mắt lại trong giây lát, hít một hơi thật sâu. Anh nhớ lại những cuộc trò chuyện, những suy tư dài về ký ức, về cách mỗi người cảm nhận và ghi nhớ khác nhau. Anh nhớ lại cái cảm giác khi Lâm An hỏi anh: "Trong ký ức của anh, có lần nào em đã khóc một mình không?" Câu hỏi đó đã xoáy sâu vào anh, khiến anh nhận ra mình đã "nhớ những lúc em ở đó, nhưng quên mất những lúc em chờ." Công việc, cũng như tình yêu, không chỉ là những con số, những quy trình, mà còn là những cảm xúc, những lo lắng, những kỳ vọng. Anh tự hỏi, liệu Chị Trâm có đang chờ đợi một sự thấu hiểu tương tự, một lời cam kết không chỉ bằng lý trí mà còn bằng cảm xúc?
Một tia sáng lóe lên trong đầu Hoàng Minh. Anh không thể tiếp tục cứng nhắc với những gì mình đã biết. Anh cần phải thay đổi chiến thuật, cần phải đặt mình vào vị trí của Chị Trâm, của Quang Anh, để thực sự hiểu điều gì đang diễn ra, điều gì đang bị bỏ lỡ. Sự căng thẳng trong không khí như sờ thấy được, và Hoàng Minh cảm thấy như mình đang đứng trước một ngã rẽ quan trọng, không chỉ trong dự án này mà còn trong hành trình trưởng thành của chính mình. Anh phải vượt qua chính mình, chấp nhận một cách tiếp cận khác lạ, một cách tiếp cận mà trước đây anh có thể đã coi là "mềm yếu" hoặc "thiếu chuyên nghiệp". Nhưng giờ đây, anh nhận ra, đó có thể là chìa khóa.
***
Hoàng Minh mở mắt. Ánh sáng trắng lạnh của đèn LED vẫn rọi vào khuôn mặt anh, nhưng ánh mắt anh đã khác. Không còn sự bế tắc, thay vào đó là sự quyết đoán pha lẫn một chút gì đó rất mới mẻ, rất con người. Anh nhìn thẳng vào Chị Trâm, không còn chỉ nhìn vào những con số.
"Chị Trâm," Hoàng Minh cất tiếng, giọng nói trầm ấm, chân thành, hoàn toàn khác với sự khô khan ban nãy. "Tôi hiểu sự lo lắng của chị Trâm không chỉ về số liệu, mà còn là niềm tin vào chất lượng sản phẩm cuối cùng, vào uy tín mà chị đã xây dựng. Chúng tôi biết chị đã đặt rất nhiều kỳ vọng vào dự án này, và bất kỳ sự chậm trễ hay thiếu sót nào cũng đều ảnh hưởng trực tiếp đến hình ảnh và công sức của chị." Anh dừng lại một chút, để những lời nói của mình thấm vào không khí. "Chúng tôi sẽ làm gì để chị cảm thấy an tâm hơn, ngoài những con số khô khan? Điều gì thực sự khiến chị bận tâm nhất lúc này?"
Chị Trâm bất ngờ. Nét mặt căng thẳng của cô ta dịu lại một chút. Cô ta đã quen với những lời giải thích bằng logic, bằng biểu đồ, chứ không phải một sự thấu hiểu sâu sắc đến vậy. "Tôi cần thấy sự cam kết thực sự từ các bạn, không chỉ là những lời hứa suông... Tôi cần một người có thể hiểu được những gì tôi đang nghĩ." Giọng chị Trâm mềm mại hơn, bớt đi sự gay gắt ban đầu. Ánh mắt cô ta không còn nhìn Hoàng Minh như một đối tác đơn thuần, mà là một người có thể lắng nghe.
Hoàng Minh gật đầu. "Tôi hiểu. Và Quang Anh," anh quay sang cậu đồng nghiệp, ánh mắt khích lệ. "Bạn có thể chia sẻ những khó khăn thực sự mà bạn đang gặp phải không? Điều gì đang khiến bạn cảm thấy áp lực nhất trong công việc của mình?"
Quang Anh ngẩng đầu lên, ánh mắt vẫn còn chút e dè nhưng đã có phần tự tin hơn. Cậu không ngờ Hoàng Minh lại hỏi cậu một cách chân thành như vậy, thay vì chỉ trách mắng về hiệu suất. "Dạ, em nghĩ nếu có thêm sự hỗ trợ về mặt nhân sự ở khâu kiểm thử, chúng em có thể đảm bảo tiến độ và chất lượng tốt hơn. Áp lực công việc quá lớn khiến anh em đôi khi bỏ sót lỗi nhỏ."
Sau khoảnh khắc đó, Hoàng Minh chủ động mời Chị Trâm và Quang Anh trao đổi riêng tại một góc phòng họp. Anh lắng nghe một cách chăm chú, gật đầu thấu hiểu, không ngắt lời. Anh không chỉ tiếp thu thông tin mà còn cảm nhận được nỗi lo của Chị Trâm về uy tín, sự kỳ vọng của cô ta vào một sản phẩm hoàn hảo, và áp lực đè nặng lên vai Quang Anh. Anh nhận ra rằng, chìa khóa không phải là tìm ra lỗi của ai, mà là thấu hiểu những gì mỗi người đang trải qua. Anh đã học được điều này, không phải từ sách vở quản lý, mà từ hành trình chữa lành hậu chia tay, từ việc nhận ra rằng mỗi người có một phiên bản ký ức riêng, một nỗi đau riêng.
Giải pháp mà Hoàng Minh đưa ra sau đó không chỉ là những điều chỉnh kỹ thuật, mà còn là một k��� hoạch hỗ trợ nhân sự cụ thể cho Quang Anh, một lịch trình báo cáo minh bạch hơn cho Chị Trâm, và cam kết về một kênh giao tiếp mở, chân thành. Anh không chỉ giải quyết vấn đề kỹ thuật mà còn chạm đến những lo lắng về uy tín và sự tin tưởng, những sợi dây cảm xúc vô hình nhưng lại cực kỳ quan trọng. Cuộc họp dần dịu lại, và cuối cùng, một sự đồng thuận được thiết lập, mang đến sự hài lòng cho tất cả các bên.
Khi cuộc họp kết thúc, bầu không khí căng thẳng đã tan biến, thay vào đó là sự nhẹ nhõm lan tỏa. Ông Hùng, sếp của Hoàng Minh, tiến đến vỗ vai anh, mỉm cười hài lòng. "Làm tốt lắm, Minh. Cậu đã thực sự trưởng thành, không chỉ trong chuyên môn mà còn trong cách 'đọc' người." Ánh mắt ông Hùng chứa đựng sự tin tưởng tuyệt đối, một sự ghi nhận sâu sắc mà Hoàng Minh hiếm khi nhận được theo cách này.
Trần Long, với vẻ ngoài năng động và nụ cười thường trực, cũng vỗ vai anh, cười toe toét. "Ông chủ của chúng ta đã khác xưa nhiều rồi đó nha! Tôi còn tưởng ông sẽ cứng nhắc tới cuối chứ. Hú vía!"
Hoàng Minh chỉ cười nhẹ. Anh không nói gì, nhưng trong lòng anh, một cảm giác bình yên sâu sắc đang lan tỏa. Nó không giống với cảm giác hài lòng khi hoàn thành một dự án khó khăn bằng lý trí, hay niềm vui của một chiến thắng đơn thuần. Đây là một thứ bình yên khác, đến từ sự thấu hiểu, từ việc kết nối được với người khác ở một cấp độ sâu hơn.
Chiều muộn, ánh hoàng hôn bắt đầu buông xuống, nhuộm đỏ cả bầu trời phía Tây. Hoàng Minh ngồi một mình trong văn phòng, dựa lưng vào ghế, nhìn ra ngoài cửa sổ nơi thành phố lấp lánh ánh đèn. Tiếng còi xe từ xa vọng lại, tiếng gió điều hòa vẫn đều đều, nhưng không gian quanh anh tĩnh lặng đến lạ. Mùi cà phê đậm đặc đã nguội, thoảng mùi của không khí điều hòa, một chút mùi gió từ bên ngoài khi anh khẽ mở hé cửa sổ.
Anh nhắm mắt lại, cảm nhận sự nhẹ nhõm và thanh thản khi xung đột được giải quyết, không chỉ bằng lý trí mà bằng cả trái tim. Cảm giác bình yên lan tỏa trong lòng anh như một dòng nước mát, tưới tắm tâm hồn. Nó là sự tự tin mới mẻ trong từng cử chỉ, từng suy nghĩ. Anh nhận ra rằng, điều đáng tiếc nhất không phải là sự chia ly, mà là khi nhìn lại, ta nhận ra mình đã yêu nhau trong hai câu chuyện hoàn toàn khác biệt. Và giờ đây, anh không chỉ học cách chấp nhận sự khác biệt đó, mà còn học cách biến nó thành sức mạnh, thành một năng lực thấu cảm sâu sắc.
"Bình yên... Đây chính là cảm giác bình yên khi hiểu và được hiểu..." anh độc thoại nội tâm. "Nó không giống bất kỳ thành công nào trước đây." Nó không phải là thành công của một Hoàng Minh lý trí, mà là của một Hoàng Minh đã trưởng thành, đã biết lắng nghe, đã biết đặt mình vào vị trí của người khác. Anh đã tìm thấy một phần của chính mình mà trước đây anh chưa từng biết đến, một phần anh đã vô tình bỏ quên trong mê cung của logic và sự kiểm soát.
Anh mở mắt, nhìn ra ngoài thành phố. Hoàng Minh biết rằng, sự bình yên và năng lực thấu hiểu cảm xúc mà anh đạt được trong chương này là nền tảng vững chắc cho mọi điều sắp tới. Anh sẽ có thể đối mặt với bất kỳ ai, bất kỳ tình huống nào, một cách điềm tĩnh, không còn day dứt hay tổn thương. Kể cả nếu một ngày nào đó, anh tình cờ gặp lại Lâm An, anh tin rằng anh sẽ có thể trao cô một nụ cười thấu hiểu, một cái gật đầu nhẹ nhàng, không còn chút day dứt hay tiếc nuối nào vương vấn. Bởi vì, anh đã tìm thấy bình yên trong chính câu chuyện của mình, một câu chuyện đã được viết lại bằng sự thấu hiểu và trưởng thành.
Nội dung truyện do Long thiếu sáng tác và bảo hộ phát hành tại truyen.free.