Chúng ta đã yêu nhau, nhưng không phải trong trí nhớ của nhau - Chương 489: Thanh Âm Của Bình Yên: Ký Ức Không Còn Nặng Lòng
Đêm tĩnh mịch bao trùm, mang theo một sự an lành sâu sắc. Họ đã tìm thấy bình yên. Không phải bên nhau, mà là trong chính tâm hồn mình.
***
Bình minh hé rạng, xuyên qua những tán lá xanh mướt của giàn cây leo trên ban công, rải những tia nắng vàng óng ả lên sàn gỗ và những vật dụng trang trí thủ công trong căn hộ của Lâm An. Cô khẽ cựa mình, vươn vai thư thái trên chiếc giường mềm mại, cảm nhận từng thớ cơ giãn ra, không còn chút căng thẳng hay nặng nề nào vương vấn. Hương đất ẩm từ những chậu cây nhỏ đặt cạnh cửa sổ hòa quyện cùng mùi tinh dầu sả thoang thoảng, len lỏi vào từng hơi thở, mang theo một sự tươi mới, trong lành đến lạ. Tiếng chim hót líu lo từ đâu đó vọng lại, như một bản hòa ca nhẹ nhàng đánh thức thành phố, nhưng đối với Lâm An, đó là thanh âm của sự tự do, của một khởi đầu mới.
Cô mở mắt, đôi mắt to tròn, long lanh không còn chứa đựng những nỗi buồn ẩn giấu, thay vào đó là một vẻ thanh tĩnh, trong veo. Ánh nắng dịu nhẹ, như tơ, mơn man làn da cô, xua tan đi màn đêm còn sót lại. Không có sự vội vã, không có sự lo toan, chỉ có một cảm giác nhẹ nhõm lan tỏa khắp cơ thể, từ đầu ngón chân đến đỉnh đầu. Cô đã từng có những buổi sáng thức dậy với trái tim nặng trĩu, với ký ức về Hoàng Minh ùa về như một cơn bão tố, kéo theo những day dứt, những câu hỏi không lời đáp. Nhưng sáng nay, mọi thứ đã khác.
Ký ức về cuộc gặp gỡ tình cờ với Hoàng Minh giữa phố đông hôm qua hiện lên rõ ràng trong tâm trí cô, như một thước phim quay chậm nhưng lại không hề có chút bi kịch nào. Nụ cười nhẹ nhàng của anh, ánh mắt thấu hiểu, cái gật đầu bình thản của cả hai… Tất cả chỉ là một dấu chấm phẩy, một lời xác nhận rằng hành trình của họ, dù đã từng đan xen, giờ đây đã hoàn toàn tách biệt, và điều đó hoàn toàn ổn. Không có đau buồn, không có luyến tiếc, chỉ có một sự chấp nhận tĩnh lặng, sâu sắc. Giống như một dòng sông đã chảy qua biết bao ghềnh thác, cuối cùng cũng tìm thấy bình yên nơi đại dương rộng lớn.
Lâm An rời khỏi giường, bước chậm rãi ra ban công. Cô nhẹ nhàng vén tấm rèm cửa làm bằng vải lanh mộc mạc, để ánh nắng ban mai tràn vào căn phòng, sưởi ấm từng ngóc ngách. Những chậu cây xanh mướt đang đung đưa trong gió nhẹ, những giọt sương đêm còn đọng lại trên lá lấp lánh như những viên pha lê nhỏ. Cô đứng đó, hít một hơi thật sâu, cảm nhận lồng ngực mình căng tràn khí trời trong lành. Sau đó, cô ngồi xuống chiếc đệm nhỏ được đặt ở góc ban công, xếp bằng hai chân, bắt đầu bài thiền định buổi sáng.
Hít thở. Thở ra.
Mỗi hơi thở vào là sự tự do, sự bình yên. Mỗi hơi thở ra là những gánh nặng được trút bỏ, những sợi dây ràng buộc của quá khứ được cắt đứt. Cô cảm nhận cơ thể mình nhẹ bẫng, tâm trí trống rỗng, không còn vướng bận bất kỳ suy nghĩ nào. Cô đã từng tìm đến thiền định như một cách để xoa dịu những vết thương lòng, để tìm kiếm sự tĩnh lặng giữa bộn bề cảm xúc. Nhưng hôm nay, thiền định không còn là liệu pháp chữa lành, mà là một sự khẳng định cho trạng thái bình yên đã đạt được.
“Trong ký ức của anh, có lần nào em đã khóc một mình không?” Câu hỏi đó của cô, từng là một lời trách móc, một nỗi đau không thể thốt nên lời. Giờ đây, nó chỉ còn là một ký ức, một phần của câu chuyện đã giúp cô trưởng thành. Cô đã từng nhớ những lúc mình đau, những lúc bị bỏ quên, nhưng cô cũng đã nhận ra rằng “anh cũng đã từng cố gắng” theo cách của riêng anh. Và sự nhận thức đó, sự thấu hiểu cho cả hai phiên bản ký ức, đã giải phóng cô. Nụ cười của Hoàng Minh hôm qua, cái gật đầu của anh, không còn là lời xin lỗi hay sự bù đắp, mà là sự xác nhận cho hành trình chữa lành của cả hai. Nó như một lời thì thầm: “Chúng ta đã yêu nhau, nhưng không phải trong trí nhớ của nhau. Và điều đó đã ổn, rồi sẽ ổn.” Cô mỉm cười. Không phải nụ cười gượng gạo che giấu nỗi đau, mà là một nụ cười mãn nguyện, một nụ cười của sự chấp nhận và bình yên thực sự.
Thiền xong, cô pha một ly trà hoa cúc nóng. Hơi ấm từ chiếc ly sứ truyền qua lòng bàn tay, lan tỏa sự dễ chịu. Hương hoa cúc dịu nhẹ, thanh khiết giúp tâm trí cô càng thêm thư thái. Cô ngồi bên cửa sổ, nhâm nhi từng ngụm trà nhỏ, ngắm nhìn những chậu cây xanh mướt đang đung đưa trong gió. Cuộc sống vẫn tiếp diễn, từng khoảnh khắc đều đáng để trân trọng. Bình yên không phải là sự vắng mặt của sóng gió, mà là khả năng lướt qua nó một cách nhẹ nhàng. Cô đã học được điều đó. Cô đã tìm thấy sự bình yên ấy, không phải trong vòng tay của ai đó, mà là trong chính tâm hồn mình, trong từng hơi thở, từng nhịp đập của trái tim.
***
Buổi trưa, ánh nắng vàng ươm chảy tràn qua khung cửa sổ lớn của phòng tranh, rọi sáng không gian rộng rãi, ngập tràn mùi sơn dầu và hương gỗ thoang thoảng. Lâm An đang đứng trước giá vẽ, cầm cọ, đôi mắt tập trung cao độ nhưng ánh lên sự mãn nguyện. Tường trắng tinh khôi, sàn gỗ sáng màu phản chiếu ánh sáng, làm nổi bật những tác phẩm nghệ thuật dở dang và hoàn chỉnh đang được trưng bày. Tiếng nhạc không lời, du dương, nhẹ nhàng, như một dòng suối chảy qua tâm hồn, hòa cùng tiếng cọ vẽ sột soạt trên toan.
Cô đang hoàn thiện một bức tranh trừu tượng. Tác phẩm này là một sự bùng nổ của màu sắc, nhưng lại không hề hỗn loạn. Gam màu chủ đạo là xanh ngọc, vàng chanh và hồng phấn, xen kẽ những vệt trắng tinh khôi, tạo nên một tổng thể hài hòa, tràn đầy sức sống. Những nét cọ dứt khoát, tự do, uốn lượn như dòng chảy của cảm xúc, nhưng lại không mang theo nỗi buồn hay sự giày vò. Nó là sự giải phóng, là niềm hân hoan. Từng đường nét, từng mảng màu đều là một sự khẳng định cho hiện tại, cho một tương lai rộng mở, nơi cô không còn bị ràng buộc bởi quá khứ.
Cô nhớ lại những ngày đầu khi đến với hội họa. Khi ấy, nghệ thuật là một lối thoát, một cách để cô trút bỏ những nỗi đau, những dằn vặt chất chứa trong lòng. Mỗi bức tranh là một nhật ký cảm xúc, nơi cô giấu đi những giọt nước mắt, những lời không nói. Gam màu thường u tối, những đường nét chồng chéo, thể hiện sự hỗn loạn nội tâm. Nhưng giờ đây, mọi thứ đã thay đổi. Nét cọ của cô uyển chuyển hơn, màu sắc tươi sáng hơn, bố cục rõ ràng hơn, dù vẫn mang hơi thở trừu tượng. Cô không còn vẽ để chữa lành nỗi đau, mà là để tạo ra cái đẹp thuần túy, để thể hiện niềm vui sống, để gửi gắm những thông điệp tích cực.
Cô nhúng cọ vào màu xanh ngọc, cảm nhận sự mềm mại, lỏng sánh của sơn dầu. Mùi sơn đặc trưng, quyến rũ, như một phần của cuộc sống cô. Cô đưa cọ lên toan, lướt nhẹ, tạo ra một vệt màu trong trẻo, rực rỡ. Đó là màu của hy vọng, màu của bầu trời sau cơn mưa, màu của sự bình yên. Cô khẽ mỉm cười. Nghệ thuật không còn là gánh nặng, không còn là một nghĩa vụ. Nó là hơi thở, là đam mê, là cách cô kết nối với thế giới và với chính bản thân mình. Cô cảm nhận được sự kết nối sâu sắc giữa tâm hồn và những ngón tay đang cầm cọ, giữa cảm xúc và từng nét vẽ.
Không còn sự ép buộc, chỉ có sự tự nguyện. Cô không còn phải cố gắng tìm kiếm ý nghĩa hay thông điệp sâu xa trong từng bức tranh. Mỗi nét vẽ là một khoảnh khắc sống trọn vẹn, là sự biểu đạt chân thành nhất của con người cô ở hiện tại. Cô đã từng nghĩ rằng, một khi đã vượt qua được nỗi đau, cảm hứng nghệ thuật sẽ cạn kiệt. Nhưng không. Sự bình yên và niềm vui sống đã mở ra một cánh cửa mới, một nguồn cảm hứng vô tận. Cô vẽ về những ánh nắng buổi sáng, về tiếng chim hót, về hương đất ẩm, về nụ cười của một người lạ trên phố, về sự tự do của một cánh chim trời. Tất cả những điều nhỏ bé, giản dị ấy, giờ đây đều trở thành nguồn cảm hứng bất tận.
Cô lùi lại một bước, ngắm nhìn bức tranh đang dần thành hình. Nó không chỉ là một tác phẩm nghệ thuật, mà còn là một phần linh hồn của cô, một minh chứng cho hành trình trưởng thành và chữa lành của một trái tim từng tổn thương. Ánh mắt cô sáng lên, không phải vì sự kiêu hãnh của một người nghệ sĩ, mà vì sự mãn nguyện của một người đã tìm thấy chính mình, đã chấp nhận quá khứ và sống trọn vẹn cho hiện tại. Cô đã thực sự buông bỏ.
***
Khi những tia nắng cuối cùng của ngày dần tắt, nhường chỗ cho ánh hoàng hôn rực rỡ nhuộm đỏ cả một khoảng trời, Lâm An đang ngồi trên chiếc sofa êm ái trong căn hộ của mình. Tiếng nhạc acoustic nhẹ nhàng vẫn vang vọng, kết hợp cùng tiếng gió luồn qua khung cửa sổ, tạo nên một không gian ấm cúng, tĩnh mịch. Ly nước trái cây mát lạnh trên tay cô phản chiếu ánh sáng dịu nhẹ của đèn bàn. Cô đang tận hưởng khoảnh khắc bình yên, khi mọi lo toan dường như tan biến.
Tiếng chuông điện thoại reo lên, kéo cô ra khỏi dòng suy nghĩ. Là Mai Lan. Lâm An khẽ mỉm cười, nhận cuộc gọi.
“Alo, Lan à?” Giọng cô nhẹ nhàng, trong trẻo, không một chút gợn ưu tư.
Đầu dây bên kia, Mai Lan nói nhanh, giọng điệu trong trẻo thường thấy, nhưng lần này lại pha chút lo lắng, xen lẫn tò mò: “Cậu ổn thật chứ, An? Tớ nghe nói… ừm… tớ nghe nói cậu gặp Hoàng Minh hôm qua?”
Lâm An khẽ nhấp một ngụm nước trái cây, ánh mắt nhìn xa xăm ra cửa sổ, nơi ánh hoàng hôn đang dần buông. Những mảng màu cam, tím, hồng đan xen, vẽ nên một bức tranh tuyệt đẹp trên nền trời. Cô kể lại cuộc gặp gỡ một cách bình thản, không chút cảm xúc tiêu cực nào, không một lời than vãn, không một tiếng thở dài. “Đúng vậy, bọn tớ có gặp nhau trên phố. Chỉ là tình cờ thôi.”
Mai Lan lắng nghe, cô bạn thân của Lâm An vẫn luôn nhạy cảm với những thay đổi nhỏ nhất trong giọng điệu của An. Nhưng lần này, cô không hề nghe thấy sự run rẩy, sự nặng nề, hay bất kỳ dấu hiệu nào của nỗi đau cũ. “Và… cậu cảm thấy thế nào?” Mai Lan hỏi, giọng thấp hơn một chút, thể hiện sự quan tâm sâu sắc.
Lâm An khẽ cười, một nụ cười thực sự mãn nguyện, không che giấu. “Tớ ổn hơn bao giờ hết, Lan ạ. Giống như… một gánh nặng đã được đặt xuống. Không còn gì để nói, không còn gì để tiếc nuối, không còn gì để day dứt. Chỉ là một cái gật đầu, một nụ cười. Mọi thứ cứ thế mà trôi đi.”
Sự im lặng bao trùm đầu dây bên kia trong vài giây. Mai Lan dường như đang cố gắng thấu hiểu, để cảm nhận trọn vẹn sự thay đổi trong tâm hồn bạn mình. Sau đó, giọng cô cất lên, lần này tràn đầy niềm vui và sự nhẹ nhõm: “Tớ vui cho cậu, An. Thật sự. Tớ đã lo lắng lắm khi nghe tin. Tớ sợ cậu lại… lại rơi vào cái vòng luẩn quẩn của ký ức.”
Lâm An khẽ vuốt nhẹ mái tóc dài của mình, cảm nhận sự mềm mại của nó. “Không đâu, Lan. Cái vòng luẩn quẩn đó đã kết thúc rồi. Ký ức vẫn ở đó, nhưng nó không còn là xiềng xích nữa. Nó là một phần của câu chuyện, một phần đã giúp tớ trở thành tớ của ngày h��m nay.” Cô dừng lại một chút, rồi nói thêm, giọng trầm lắng nhưng đầy triết lý: “Chúng ta không yêu cùng một ký ức, thì cũng không thể sống cùng một hiện tại. Tớ đã hiểu điều đó, và tớ đã chấp nhận nó.”
Mai Lan thở phào nhẹ nhõm. “Tuyệt vời, An. Cậu đã thực sự trưởng thành. Tớ biết cậu sẽ làm được mà. Cậu xứng đáng với tất cả những điều tốt đẹp nhất.”
“Cảm ơn cậu, Lan,” Lâm An nói, giọng tràn đầy sự biết ơn. “Cảm ơn vì đã luôn ở bên tớ, lắng nghe tớ, và tin tưởng tớ.”
Cuộc trò chuyện kéo dài thêm một lúc nữa, xoay quanh những dự định mới, những kế hoạch cho studio, những câu chuyện vui vẻ đời thường. Lâm An kể về bức tranh trừu tượng đang dang dở của mình, về những gam màu tươi sáng và nguồn cảm hứng mới mẻ. Giọng cô rạng rỡ, tràn đầy năng lượng tích cực. Mai Lan lắng nghe, tâm hồn cũng cảm thấy bình yên và hạnh phúc lây. Cô biết, người bạn của mình đã thực sự tìm thấy lối đi riêng, một con đường dẫn đến sự tự do và hạnh phúc đích thực.
Khi gác máy, Lâm An đặt điện thoại xuống bàn. Cô vẫn ngồi đó, ngắm nhìn ánh hoàng hôn đang dần chìm vào màn đêm. Không còn bóng dáng của sự day dứt, không còn những ám ảnh của quá khứ. Chỉ có sự bình yên, sự thấu hiểu, và một trái tim đã hoàn toàn được giải thoát. Cô đã từng nhớ những lúc mình đau, nhưng giờ đây, cô đã quên đi những vết sẹo cũ, để nhường chỗ cho những điều tốt đẹp hơn.
***
Hoàng hôn đã hoàn toàn buông xuống, và những ánh đèn đường bắt đầu thắp sáng, vẽ nên những vệt sáng lấp lánh trên con đường quen thuộc. Lâm An quyết định đi dạo một mình trong công viên gần nhà. Không khí buổi tối mát mẻ, gió nhẹ khẽ vuốt ve mái tóc dài của cô. Hương cây cỏ và mùi nước hồ thoang thoảng trong không gian, mang theo một sự tươi mới, dễ chịu.
Cô bước đi chậm rãi, đôi mắt long lanh ngắm nhìn cảnh vật xung quanh. Những cặp đôi tay trong tay dạo bước, những gia đình nhỏ cùng nhau thưởng thức kem, tiếng trẻ con cười đùa giòn tan, tiếng rao hàng của người bán bắp rang văng vẳng từ xa. Tất cả tạo nên một bức tranh cuộc sống sinh động, chân thực. Đã có lúc, khi nhìn thấy những cảnh tượng hạnh phúc ấy, trái tim cô lại quặn thắt, cảm thấy mình đơn độc và lạc lõng. Sự ghen tị, nỗi nuối tiếc về một hạnh phúc không trọn vẹn cứ thế gặm nhấm tâm hồn cô.
Nhưng giờ đây, mọi thứ đã khác. Không có sự ghen tị. Không có nỗi nuối tiếc. Chỉ có sự bình yên. Cô mỉm cười. Một nụ cười thực sự tự do, không còn ràng buộc bởi bất cứ điều gì. Cô cảm nhận trọn vẹn vẻ đẹp của cuộc sống, của sự thay đổi không ngừng, và của chính con người mình. Cô hiểu rằng, hạnh phúc không phải là phải có một ai đó bên cạnh, không phải là tìm thấy một nửa còn lại để lấp đầy khoảng trống. Hạnh phúc là tìm thấy chính mình, là bình yên trong sự lựa chọn đó, là trân trọng từng khoảnh khắc hiện tại.
Cô dừng lại bên bờ hồ, hít một hơi thật sâu, cảm nhận làn gió mát lành lùa qua tóc, mang theo hương sen thoang thoảng từ phía xa. Mặt hồ phẳng lặng, phản chiếu ánh đèn lung linh của thành phố, như một tấm gương khổng lồ chứa đựng vô vàn vì sao. Cô đưa bàn tay khẽ vuốt mái tóc bay trong gió, cảm thấy sự tự do hoàn toàn. Những gánh nặng của quá khứ, những kỳ vọng không thành, tất cả đã tan biến như những áng mây chiều.
"Ký ức là một câu chuyện được kể lại, mỗi người một phiên bản." Câu nói ấy giờ đây không còn mang theo sự chua xót, mà là một lời khẳng định cho sự thật. Cô đã chấp nhận phiên bản của mình, và cô cũng chấp nhận phiên bản của anh. Cô đã từng cố gắng thay đổi ký ức của anh, để anh hiểu được nỗi đau của cô. Nhưng giờ đây, cô biết rằng điều đó là vô nghĩa. Mỗi người đều có hành trình riêng để thấu hiểu, để chữa lành. Và cô, đã đi trọn vẹn hành trình của mình.
Cô nhắm mắt lại, lắng nghe tiếng nước vỗ nhẹ vào bờ, tiếng lá cây xào xạc và tiếng cười nói từ xa. Tất cả đều là thanh âm của cuộc sống, một bản giao hưởng không ngừng nghỉ. Cô không còn cảm thấy cô đơn. Cô cảm thấy trọn vẹn. "Hạnh phúc không phải là tìm thấy ai đó, mà là tìm thấy chính mình, và bình yên trong sự lựa chọn đó." Cô thầm nhắc nhở bản thân. Đó không chỉ là một câu nói, mà là triết lý sống cô đã đạt được, là kim chỉ nam cho tương lai.
Lâm An mở mắt, nhìn về phía xa xăm, nơi những ánh đèn thành phố rực rỡ như những viên ngọc quý. Cô biết rằng, hành trình phía trước còn rất dài, nhưng cô đã sẵn sàng. Sẵn sàng để khám phá những điều mới mẻ, sẵn sàng để cống hiến cho nghệ thuật, sẵn sàng để sống một cuộc đời trọn vẹn. Sự tập trung của cô vào nghệ thuật và cuộc sống hiện tại báo hiệu những thành công mới trong sự nghiệp và sự phát triển cá nhân của cô. Tâm trạng bình yên và triết lý sống mới này là tiền đề cho những suy ngẫm sâu sắc hơn về hành trình đã qua và định nghĩa lại hạnh phúc. Cô đã tìm thấy ánh sáng trong chính mình, và ánh sáng đó sẽ dẫn lối cho cô đi qua mọi nẻo đường của cuộc đời. Cô mỉm cười, một nụ cười thật sự thanh thoát, mang theo niềm hy vọng và sự bình yên vô hạn.
Tác phẩm này là sáng tác độc quyền của Long thiếu trên nền tảng truyen.free.