Chúng ta đã yêu nhau, nhưng không phải trong trí nhớ của nhau - Chương 493: Chấp Nhận Hiện Tại: Hai Con Đường, Một Bình Yên
Ánh đèn rực rỡ của thành phố vẫn vắt ngang qua khung cửa sổ lớn, những tòa nhà cao tầng vươn mình kiêu hãnh, biến nơi đây thành một bức tranh sống động và không ngừng thay đổi. Tiếng điều hòa vẫn chạy êm ái bên trong căn phòng, hòa lẫn với tiếng còi xe, tiếng còi tàu hỏa vọng lại từ xa, tạo nên một bản giao hưởng đô thị quen thuộc.
Sau bữa ăn nhẹ đơn giản, Hoàng Minh bước ra ban công, đặt tay lên lan can kim loại mát lạnh. Căn hộ của anh vẫn giữ nguyên phong cách thiết kế tối giản, với tông màu lạnh chủ đạo như xám, trắng, đen. Nội thất hiện đại, tập trung vào công năng, ít đồ trang trí rườm rà. Dù luôn toát lên vẻ thanh lịch và sang trọng, đôi khi không gian này vẫn mang đến một chút cảm giác cô đơn, lạnh lẽo. Nhưng đêm nay, cảm giác ấy đã không còn.
Anh hít một hơi thật sâu, cảm nhận làn gió đêm mơn man trên da thịt, mang theo mùi không khí trong lành của đêm khuya và thoang thoảng hương nước hoa nam tính cao cấp mà anh vẫn dùng. Cảm giác thanh thản lan tỏa khắp lồng ngực, nhẹ nhàng như hơi thở. Anh nhớ lại những lời mình đã nói với Quang Anh vào buổi sáng, về sự thấu hiểu và lòng trắc ẩn. Anh nhớ lại sự nhẹ nhõm trên gương mặt của cậu đồng nghiệp trẻ. Và rồi, anh nhận ra, sự bình yên mà anh đang cảm thấy không chỉ đến từ việc chấp nhận hiện tại, mà còn từ việc nhìn lại tất cả những mối quan hệ đã qua – đặc biệt là với Lâm An – bằng một con mắt khác.
Không còn là sự hối tiếc day dứt, không còn là sự tự trách bản thân vì những điều đã bỏ lỡ. Thay vào đó, là một lòng trắc ẩn sâu sắc cho cả hai người, và sự trân trọng những bài học vô giá đã nhận được. Anh hiểu rằng, anh đã từng yêu Lâm An theo cách của mình, trong ký ức của riêng anh, và cô ấy cũng đã yêu anh theo cách của cô, trong ký ức của cô. Hai câu chuyện ấy không thể hòa làm một, nhưng cả hai đều là những mảnh ghép quan trọng đã tạo nên con người họ ngày hôm nay.
Hoàng Minh tựa đầu vào lan can, ngước nhìn bầu trời đêm. Anh nhớ lại nụ cười của Lâm An trong lần họ tình cờ gặp lại, nụ cười bình yên và thanh thản. Nụ cười ấy không còn vương vấn chút đau khổ hay trách móc nào. Nó giống như một lời xác nhận rằng cô cũng đã tìm thấy con đường của riêng mình, con đường của sự chấp nhận và buông bỏ.
Anh đã từng nghĩ bình yên là sự vắng mặt của mọi vấn đề, là một cuộc sống không sóng gió. Nhưng giờ đây, anh thấu hiểu rằng điều đó không phải là sự thật. "Bình yên không phải là không có bão tố," anh thì thầm trong tâm trí, "mà là tìm thấy sự tĩnh lặng trong tâm hồn mình giữa bão tố. Và đôi khi, điều đó đến từ việc nhìn lại những 'bão tố' đã qua với một trái tim thấu hiểu, không chỉ cho mình, mà cho cả người đã cùng mình đi qua."
Anh nhận ra rằng, sự chấp nhận này không phải là sự lãng quên hay phủ nhận quá khứ. Ngược lại, đó là một sự chấp nhận trưởng thành, nơi anh có thể nhìn nhận mọi khía cạnh của mối tình đã qua – những niềm vui, những nỗi buồn, những hiểu lầm, những bài học – bằng một cái nhìn khách quan nhưng không kém phần nhân văn. Anh hiểu rằng, mỗi người là một thế giới riêng, và mỗi người đều có quyền kể câu chuyện của mình theo cách riêng. Anh đã yêu, và Lâm An cũng đã yêu. Dù ký ức của họ khác biệt, nhưng tình yêu đó là thật, và những gì họ học được từ nó cũng là thật.
Cảm giác nhẹ nhõm lan tỏa khắp cơ thể anh, không phải là một sự giải thoát khỏi gánh nặng, mà là một sự giải phóng từ những xiềng xích của sự lý trí cứng nhắc. Anh đã học được cách mở lòng, cách thấu hiểu, và cách chấp nhận sự phức tạp của cảm xúc con người. Điều đó không làm anh yếu đi, mà ngược lại, khiến anh trở nên mạnh mẽ và bình yên hơn.
Hoàng Minh mỉm cười nhẹ. Đó là một nụ cười của sự thấu hiểu và chấp nhận hoàn toàn. Anh đã sẵn sàng để bước tiếp, không còn day dứt, không còn hối tiếc. Anh đã tìm thấy bình yên trong chính ký ức của mình, một ký ức giờ đây đã được thanh lọc bằng lòng trắc ẩn và sự biết ơn. Anh biết ơn vì những gì đã qua, vì những bài học đã học được, và vì con người anh đã trở thành. Con đường phía trước có thể còn nhiều điều chưa biết, nhưng anh đã có một la bàn vững chắc: một trái tim thấu hiểu và một tâm hồn bình yên.
Anh rời ban công, bước vào căn hộ, nơi ánh đèn LED dịu nhẹ tạo nên một không gian làm việc và nghỉ ngơi lý tưởng. Dáng người cao ráo, cân đối của anh in bóng lên sàn nhà gỗ lạnh. Hoàng Minh không bật thêm đèn, để ánh sáng từ thành phố tràn vào căn phòng, vẽ nên những vệt sáng lấp lánh trên tường trắng. Anh đi đến sofa, nơi cuốn sách về triết học phương Đông vẫn nằm mở. Anh ngồi xuống, không đọc, chỉ đơn thuần đặt tay lên trang sách. Cuốn sách đó nói về sự vô thường, về việc chấp nhận mọi thứ như nó vốn là.
Một luồng suy nghĩ chợt hiện lên trong đầu anh. "Thật ra, điều mình cần thấu hiểu không phải chỉ là cảm xúc của người khác, mà còn là chấp nhận những gì đã xảy ra, chấp nhận cả phiên bản ký ức của An, và của chính mình." Anh nhắm mắt lại, một hơi thở sâu nữa thoát ra, không còn là tiếng thở dài nặng nề mà là sự giải tỏa hoàn toàn. Anh cảm nhận sự nhẹ nhõm lan tỏa khắp lồng ngực, chạm đến từng tế bào. Cảm giác như một gánh nặng vô hình đã được đặt xuống, không phải bởi ai đó đã giúp anh, mà bởi chính anh đã tự giải thoát mình.
Hoàng Minh mở mắt. Đôi mắt sâu của anh giờ đây không còn ẩn chứa sự suy tư day dứt, mà là một sự tĩnh lặng đến lạ. Anh ngước nhìn trần nhà, nơi một chiếc đèn trần thiết kế tối giản tỏa ra ánh sáng trắng nhạt. Anh nhận ra rằng, trong suốt một thời gian dài, anh đã vô thức cố gắng sắp xếp lại những mảnh ký ức, tìm kiếm một logic, một sự đồng thuận mà thực tế không bao giờ tồn tại. Anh đã muốn "sửa chữa" quá khứ, muốn tìm một phiên bản chung để cả anh và Lâm An đều có thể chấp nhận. Nhưng giờ đây, anh hiểu rằng, điều đó là không thể, và cũng không cần thiết.
Ký ức của anh là của anh, ký ức của Lâm An là của cô ấy. Cả hai đều chân thật theo cách riêng của mình. Và hạnh phúc không nằm ở việc cố gắng dung hòa hai thế giới đó, mà là ở việc chấp nhận sự tồn tại song song của chúng, tôn trọng sự khác biệt, và tìm thấy bình yên trong chính câu chuyện của mình, ngay tại khoảnh khắc này. Mùi gỗ mới từ những chiếc kệ sách, mùi cà phê phin còn vương lại từ buổi sáng, và thoảng hương nước hoa nam tính cao cấp của anh, tất cả hòa quyện tạo nên một không gian quen thuộc, an toàn. Anh cảm thấy mình hoàn toàn thuộc về nơi này, thuộc về hiện tại này.
Anh đứng dậy, bước đến cửa sổ. Ánh đèn thành phố như những vì sao rơi xuống mặt đất, lấp lánh và vô tận. Anh đã từng là một người lý trí đến mức khô khan, chỉ tin vào những con số, những dữ liệu cụ thể. Nhưng giờ đây, anh nhận ra rằng, cuộc sống không phải là một bài toán, và cảm xúc không thể được giải thích bằng những công thức. Nó là một bức tranh phức tạp, với những mảng màu sáng tối, những đường nét rõ ràng và những nét chấm phá mơ hồ. Và anh, cuối cùng, đã học được cách yêu thương cả những mảng màu mơ hồ đó, yêu thương cả sự không hoàn hảo và không thể lý giải của nó.
Một nụ cười nhẹ nữa nở trên môi Hoàng Minh. Nụ cười đó không phải là sự vui vẻ bùng nổ, mà là sự thanh thản từ tận sâu thẳm tâm hồn. Anh đã buông bỏ mọi gánh nặng. Buông bỏ sự cần thiết phải chứng minh, phải giải thích. Buông bỏ cả những câu hỏi không có lời đáp. Anh chỉ đơn giản là chấp nhận. Chấp nhận rằng "Chúng ta đã yêu nhau, nhưng không phải trong trí nhớ của nhau." Và điều đó, cuối cùng, đã mang lại cho anh sự bình yên tuyệt đối.
***
Cùng lúc đó, cách xa đó vài kilomet, trong một con hẻm nhỏ tĩnh lặng của thành phố, Lâm An đang đứng lặng lẽ trong studio của mình. Không gian mở, tràn ngập ánh sáng tự nhiên từ cửa sổ lớn, tường trắng tinh khôi và sàn gỗ sáng màu, tất cả đều tạo nên một bầu không khí sáng tạo và thư thái. Những tác phẩm nghệ thuật dở dang và hoàn chỉnh được bày trí một cách nghệ thuật, dụng cụ vẽ được sắp xếp gọn gàng trên bàn làm việc lớn.
Chiều tối đã buông xuống, ánh hoàng hôn đỏ rực từ từ len lỏi qua ô cửa sổ, nhuộm đỏ một góc studio, phản chiếu lên bức tranh lớn đang đứng trên giá vẽ. Mùi sơn dầu thoang thoảng, hòa lẫn với mùi gỗ tự nhiên từ khung tranh và thoảng hương hoa ly trắng từ lọ hoa trên bàn, tạo nên một bản giao hưởng mùi hương đặc trưng của phòng tranh. Tiếng cọ vẽ sột soạt trên toan không còn vang lên, thay vào đó là tiếng nhạc không lời nhẹ nhàng – một bản giao hưởng của Chopin – đang du dương trong không gian, cùng với tiếng chim hót líu lo từ khu vườn nhỏ bên ngoài và tiếng gió khẽ lùa qua khe cửa.
Lâm An, với vóc dáng nhỏ nhắn, thanh thoát, mái tóc dài mềm mại xõa tự nhiên, đứng trước bức tranh cuối cùng của mình. Bức tranh trừu tượng với những mảng màu chuyển động, những đường nét uyển chuyển, dường như kể một câu chuyện về sự buông bỏ và tái sinh. Cô không vẽ, chỉ đơn thuần đứng đó, ngắm nhìn tác phẩm như ngắm nhìn chính hành trình của mình, từng nét cọ, từng mảng màu đều là một phần của tâm hồn cô. Vẻ mặt cô không còn nét ưu tư hay u buồn ẩn giấu như những ngày tháng trước đây, mà thay vào đó là sự thanh thản rạng ngời, một nụ cười nhẹ nhàng nở trên môi.
Cô đưa tay chạm nhẹ vào bề mặt bức tranh, cảm nhận sự mịn màng của lớp sơn đã khô, sự kết nối sâu sắc với tác phẩm và với chính tâm hồn mình. Đây không chỉ là một bức tranh, đây là một nhật ký bằng màu sắc, một lời tuyên bố về sự tự do và bình yên mà cô đã tìm thấy. Cô nhớ lại cuộc trò chuyện với Cô Thanh chỉ vài ngày trước, về ý nghĩa của bức tranh này, về triết lý mới của mình về hạnh phúc.
"Hạnh phúc không phải là đích đến, mà là hành trình," cô thì thầm trong tâm trí, "là cách mình chấp nhận mọi sắc thái của cuộc sống, mọi phiên bản của ký ức. Mình đã tìm thấy nó ở đây, trong chính mình." Những lời nói đó vang vọng trong đầu cô, không phải là một câu nói sáo rỗng, mà là một sự giác ngộ sâu sắc, một chân lý mà cô đã phải đánh đổi bằng rất nhiều nước mắt và nỗi đau để có được.
Lâm An khẽ nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi sơn dầu và hương hoa hòa quyện. Cô nhớ lại những ngày tháng trước đây, khi ký ức về Hoàng Minh như một sợi dây vô hình trói buộc cô, khiến cô không thể thoát ra khỏi vòng xoáy của sự tiếc nuối và câu hỏi "nếu như". Cô đã từng tin rằng, để hạnh phúc, cô phải tìm thấy một sự đồng điệu trong ký ức, phải làm cho Hoàng Minh hiểu được "phiên bản" tình yêu của cô. Nhưng giờ đây, cô đã hiểu.
Cô hiểu rằng, mỗi người đều là một vũ trụ riêng, với những hành tinh cảm xúc và những vì sao ký ức của riêng mình. Không ai có thể hoàn toàn bước vào thế giới của người khác và trải nghiệm nó một cách y hệt. Và đó là một vẻ đẹp, không phải là một bi kịch. Nó là sự phong phú của cuộc sống, nơi mỗi câu chuyện đều có giá trị riêng, dù nó không trùng khớp với bất kỳ câu chuyện nào khác.
Bức tranh trước mặt cô không phải là một bức chân dung của Hoàng Minh, cũng không phải là một cảnh tượng lãng mạn của mối tình đã qua. Nó là một bức tranh về ánh sáng và bóng tối, về sự chuyển động và tĩnh lặng, về sự buông bỏ và tái sinh. Đó là bức tranh của Lâm An, của hành trình của cô, của sự trưởng thành và sự tự do mà cô đã giành được.
Cô mở mắt, ánh nhìn long lanh của cô giờ đây không còn chứa đựng những giọt nước mắt vô hình mà là sự trong trẻo, thanh khiết. Cô mỉm cười, một nụ cười rạng rỡ, tự tại. "Chúng ta không yêu cùng một ký ức," cô lại thì thầm, nhưng lần này không còn là sự day dứt, mà là một sự chấp nhận hoàn toàn, "và đó là điều khiến chúng ta trở thành chúng ta."
Cô bước đến bên cửa sổ, ngắm nhìn ánh hoàng hôn đang dần chìm xuống sau những mái nhà. Màu cam, đỏ, tím hòa quyện vào nhau, vẽ nên một bức tranh tuyệt đẹp trên nền trời. Cô nhận ra rằng, cuộc sống cũng giống như ánh hoàng hôn này: luôn chuyển động, luôn thay đổi, và luôn đẹp đẽ theo cách riêng của nó, dù nó có kết thúc một ngày hay mở ra một đêm mới.
Lâm An không còn cần phải tìm kiếm sự thấu hiểu từ Hoàng Minh hay bất kỳ ai khác về những gì cô đã trải qua. Cô đã tự thấu hiểu chính mình, và điều đó là đủ. Cô đã tìm thấy hạnh phúc không phải trong việc níu giữ quá khứ, mà là trong việc trân trọng hiện tại, trong từng nét vẽ, trong từng bản nhạc, trong từng khoảnh khắc bình yên của chính mình. Cô đã tìm thấy sự tự chủ, không phải bằng cách quên đi, mà bằng cách chấp nhận mọi thứ đã xảy ra, mọi phiên bản ký ức.
Cô đưa tay lên ngực, cảm nhận nhịp đập đều đặn của trái tim. Nó vẫn đập, vẫn sống, vẫn yêu thương. Nhưng tình yêu đó giờ đây không còn là sự ràng buộc, mà là một dòng chảy tự do, một nguồn năng lượng sáng tạo. Cô đã học được cách yêu cuộc sống, yêu chính mình, và yêu cả những ký ức không hoàn hảo của mình.
Ánh hoàng hôn cuối cùng cũng tắt hẳn, nhường chỗ cho màn đêm buông xuống, và những vì sao bắt đầu lấp lánh trên bầu trời đen thẫm. Lâm An vẫn đứng đó, mỉm cười. Nụ cười của cô là lời xác nhận cho một sự thật giản dị: hạnh phúc không phải là tái tạo quá khứ, mà là trân trọng hiện tại, và hoàn toàn chấp nhận quy luật tự nhiên của cuộc sống. Cô đã trở thành một phiên bản mạnh mẽ hơn, bình yên hơn, và tự do hơn của chính mình.
Cô đã sẵn sàng cho một chương mới, không phải là một chương quên lãng, mà là một chương của sự tiếp nối, của sự trưởng thành, và của một cuộc sống được sống trọn vẹn trong khoảnh khắc hiện tại.
Truyện do Long thiếu trực tiếp sáng tác, phát hành độc quyền trên truyen.free.