Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Chúng ta chia tay khi vẫn còn yêu - Chương 200: Lời Khát Khao, Im Lặng Vô Tận

Cô không lùi bước, và đêm nay, cô biết, sẽ là một đêm dài, một đêm định mệnh.

Không gian trong căn hộ của Linh bỗng trở nên đặc quánh, như thể chính không khí cũng đang bị nén chặt bởi vô vàn những lời không nói, những cảm xúc bị đè nén đến tận cùng. Tiếng “cạch” khô khốc của chiếc cốc sứ va vào mặt đá cẩm thạch vừa rồi vẫn còn vương vất trong thinh không, một âm thanh nhỏ bé nhưng đủ sức khuấy động sự tĩnh lặng chết chóc. Khánh đứng bất động một lúc, bờ vai rộng nhưng có vẻ gầy gò của anh chùng xuống, tấm lưng quay về phía Linh như một bức tường thành kiên cố mà cô chưa bao giờ có thể xuyên thủng. Ánh mắt anh, dẫu không nhìn trực diện vào cô, Linh vẫn cảm nhận được sự mệt mỏi vô hạn đang lướt qua, rồi lại dán chặt vào một khoảng không vô định nào đó, có lẽ là bức tường đối diện, có lẽ là chính những gánh nặng đang đè lên vai anh.

Bữa tối ấm cúng mà Linh đã kì công chuẩn bị, giờ đây, nằm im lìm trên bàn ăn, nguội lạnh và cô độc. Mùi thơm của món ăn đã phai nhạt, chỉ còn vương lại chút hương thoang thoảng của hoa nhài từ lọ hoa nhỏ trên bàn, nhưng nó cũng chẳng đủ sức xoa dịu bầu không khí ngột ngạt này. Mỗi món ăn, mỗi bông hoa, mỗi ngọn nến đều là biểu tượng của sự chờ đợi, của những khao khát được sẻ chia, được kết nối mà Linh đã gửi gắm. Giờ đây, tất cả chúng đều trở thành những vật chứng câm lặng, tố cáo một sự vô vọng, một khoảng cách vô hình đang ngày càng rộng lớn giữa hai người.

Linh hít một hơi thật sâu, tiếng hơi thở của cô như xé toạc sự tĩnh mịch. Cô cảm nhận rõ ràng từng nhịp đập thổn thức trong lồng ngực mình, một nhịp đập vừa đau đớn, vừa kiên quyết. Cô không thể để anh lẩn tránh nữa. Đêm nay, mọi thứ phải rõ ràng. “Khánh, anh không trả lời em sao?” Linh cất tiếng, giọng cô khàn đặc, mỗi âm tiết thốt ra đều mang theo sự mệt mỏi và tổn thương chất chồng. Nó không còn là giọng điệu dịu dàng, thăm dò của cô gái nhạy cảm thường ngày, mà là tiếng nói của một người phụ nữ đã quá sức chịu đựng, một người đang đứng trước bờ vực của sự tuyệt vọng.

Khánh vẫn không quay lại. Anh thở dài, một tiếng thở dài nặng nề mang theo cả núi áp lực và sự bất lực. Anh vuốt nhẹ mái tóc ngắn gọn gàng của mình, một cử chỉ quen thuộc mỗi khi anh căng thẳng. “Anh... anh mệt quá, Linh à,” Khánh nói, giọng anh trầm đục, nghèn nghẹt. Câu trả lời đó, quen thuộc đến mức chai sạn, như một tấm lá chắn vô hình mà anh luôn dùng để che giấu mọi thứ. Anh mệt, anh áp lực, anh bận... Đó là tất cả những gì anh có thể nói ra, tất cả những gì anh cho phép Linh biết về thế giới nội tâm của mình. Anh không dám đối diện với ánh mắt của cô, sợ rằng trong đôi mắt trong veo ấy, anh sẽ nhìn thấy sự thất vọng, sự tổn thương mà anh đã gây ra. Anh biết, Linh đang nhìn anh với một sự kiên định đến đáng sợ, một ánh mắt mà anh chưa từng thấy trước đây. Ánh mắt ấy như một lời thách thức, buộc anh phải đối mặt.

Nghe câu trả lời ấy, trái tim Linh thắt lại. Một cảm giác cay đắng dâng trào. Anh vẫn vậy. Vẫn là sự mệt mỏi làm vỏ bọc, vẫn là sự né tránh làm bức tường. Cô cảm thấy như mình đang nói chuyện với một bức tượng, không phải người đàn ông mà cô yêu, người mà cô đã từng tin rằng sẽ chia sẻ mọi gánh nặng cùng cô. Nhưng đêm nay, cô sẽ không chấp nhận điều đó nữa. “Em không hỏi anh có mệt hay không. Em hỏi về tương lai của chúng ta. Về điều anh đã hứa...” Linh nói, từng từ như được đúc bằng thép, dứt khoát và mạnh mẽ. Cô không còn muốn lắng nghe những lời than vãn về áp lực, về sự mệt mỏi. Cô muốn nghe về *chúng ta*. Cô muốn nghe về những lời hứa hẹn đã từng được thêu dệt nên trong những ngày đầu của tình yêu, khi cả hai còn cùng nhau mơ về một mái nhà, một gia đình nhỏ.

Khánh chậm rãi ngồi xuống ghế đối diện với chiếc bàn ăn, nơi bữa tối đã nguội lạnh. Anh không động đũa, chỉ nhìn chằm chằm vào khoảng trống trước mặt. Ánh mắt anh trống rỗng, như thể tâm trí anh đang trôi dạt về một nơi xa xăm nào đó, nơi có những con số, những dự án, những gánh nặng vô hình mà chỉ anh mới có thể nhìn thấy. Linh vẫn đứng đó, dáng người thanh mảnh của cô như một bóng hình cô độc trong căn phòng vốn dĩ phải ấm cúng này. Ánh mắt cô găm chặt vào anh, không một chút dao động. Có lẽ cô muốn anh cảm nhận được sức nặng từ cái nhìn của cô, sức nặng của những khao khát và mong chờ.

Sự im lặng lại bao trùm, nhưng lần này, nó còn nặng nề hơn, ngột ngạt hơn. Nó không phải là sự im lặng của bình yên, mà là sự im lặng của một cuộc chiến không tiếng súng, nơi hai trái tim đang giằng xé giữa yêu thương và tổn thương. Linh cảm thấy từng mạch máu trong người mình đang căng lên, như muốn vỡ tung. Cô đã kiên nhẫn quá lâu rồi. Cô đã chờ đợi quá nhiều rồi. Mùi hương hoa nhài thoang thoảng không thể xoa dịu được nỗi đau đang cào xé trong lòng cô, chỉ làm tăng thêm cảm giác u hoài, man mác buồn. Khánh vẫn cúi đầu, bàn tay anh siết chặt vào nhau dưới gầm bàn, những khớp xương trắng bệch. Anh muốn nói, muốn giải thích, muốn bày tỏ, nhưng tất cả những từ ngữ ấy lại mắc kẹt nơi cổ họng, bị chặn lại bởi một khối u vô hình của áp lực và sự bất lực. Anh biết cô đang chờ đợi, nhưng anh không biết phải nói gì. Anh sợ rằng bất cứ lời nào anh nói ra lúc này cũng sẽ chỉ làm cô tổn thương thêm. Anh không bỏ cô, anh vẫn yêu cô, nhưng anh đang không còn đủ sức để yêu cho đúng. Câu nói ấy cứ luẩn quẩn trong tâm trí anh, một lời thú nhận chua xót mà anh không dám thốt ra.

Linh không thể chịu đựng thêm sự im lặng dày đặc này nữa. Nó như một bức tường vô hình, lạnh lẽo, ngăn cách cô với người đàn ông cô yêu. Cô bắt đầu đi lại quanh bàn, từng bước chân nhẹ nhàng nhưng dứt khoát, như thể mỗi bước đi là một sự giải thoát khỏi gông cùm của sự chờ đợi. Ánh mắt cô vẫn không rời khỏi Khánh, nhưng giờ đây, trong đó không còn là sự thăm dò hay chờ đợi, mà là nỗi thất vọng và cả một chút phẫn nộ. Cô muốn anh nhìn vào mắt cô, nhìn vào nỗi đau mà anh đã vô tình gây ra. Cô muốn anh thấy rằng, đằng sau sự dịu dàng và thấu hiểu, cô cũng có giới hạn của mình.

“Anh biết em muốn gì mà, Khánh.” Giọng Linh chợt trở nên run rẩy, những giọt nước mắt nóng hổi bắt đầu lưng tròng, mờ đi hình ảnh của Khánh trước mắt cô. “Em chỉ muốn một tương lai rõ ràng với anh. Một gia đình. Một ngôi nhà... Anh đã từng nói về nó mà.” Cô nhắc lại lời hứa năm xưa, lời hứa về một mái ấm nhỏ, về những đứa trẻ sẽ chạy quanh sân, về những buổi tối bình yên bên nhau. Đó là những giấc mơ giản dị, không hề xa hoa, nhưng giờ đây, chúng lại trở nên xa vời vợi, như những vì sao trên bầu trời đêm mà cô không thể nào chạm tới. Cô nhớ lại những lần mình đã một mình đối diện với căn hộ trống vắng này, một mình ăn bữa cơm nguội lạnh, một mình đi ngủ trong sự cô độc, cảm giác bị bỏ rơi cứ thế lớn dần lên, bào mòn niềm tin và hy vọng trong cô. Anh luôn bận rộn, luôn có những lý do chính đáng, nhưng cô thì sao? Cô cũng mệt mỏi, cũng sợ hãi. Cô sợ rằng một ngày nào đó, anh sẽ hoàn toàn biến mất khỏi cuộc đời cô, chỉ để lại một khoảng trống vô định. Cô đã từng nghi ngờ tình yêu của anh, không phải vì anh không nói lời yêu, mà vì sự thờ ơ, sự vắng mặt của anh trong những khoảnh khắc cô cần anh nhất.

Khánh vẫn cúi đầu, bàn tay anh siết chặt vào nhau dưới gầm bàn. Anh cảm nhận được từng lời nói của Linh như những nhát dao cứa vào tim mình. Anh muốn ngẩng đầu lên, muốn ôm cô vào lòng, muốn nói rằng anh vẫn yêu cô rất nhiều. Nhưng những từ ngữ ấy lại trở nên vô nghĩa khi anh chưa thể mang đến cho cô một tương lai vững chắc, một lời cam kết cụ thể. Anh không muốn làm cô thất vọng, anh không muốn cô phải chịu khổ. Chính vì tình yêu ấy, anh càng cố gắng, càng gánh vác mọi thứ một mình. “Anh... anh vẫn đang cố gắng. Em biết công việc của anh bận thế nào mà. Áp lực rất lớn...” Giọng Khánh nhỏ dần, gần như thì thầm, như thể anh đang cố gắng tự trấn an mình hơn là trấn an cô. Đối với anh, những lời này là sự thật, là gánh nặng mà anh đang phải đối mặt mỗi ngày. Anh nghĩ về những khoản nợ, về kỳ vọng của gia đình, về viễn cảnh một tương lai xán lạn mà anh tin rằng sẽ mang lại hạnh phúc cho Linh. Anh nghĩ rằng, chỉ cần anh thành công, chỉ cần anh có đủ tiền, anh sẽ có thể bù đắp tất cả.

Nhưng Linh không muốn nghe những lời đó nữa. Cô đã nghe quá nhiều rồi. “Áp lực của anh lúc nào cũng lớn hơn cảm xúc của em sao? Anh có bao giờ nghĩ đến em không? Anh có bao giờ nghĩ đến việc em cũng mệt mỏi, cũng sợ hãi không?” Linh thốt lên, giọng cô chứa đựng sự phẫn nộ bị dồn nén bấy lâu. Cô không cần cuộc sống xa hoa, cô chỉ cần anh ở đây, cần anh chọn cô, cần anh thực sự hiện diện. Nhưng anh lại đang lẩn tránh, đang dùng những lý do khách quan để che lấp đi sự vắng mặt cảm xúc của mình. Nỗi tuyệt vọng dâng lên trong cô, một cảm giác cay đắng khi nhận ra rằng, dù cô có cố gắng đến đâu, anh vẫn không thể thấu hiểu được khao khát sâu thẳm nhất của cô. Cô cảm thấy mình đang đứng một mình giữa một trận chiến, nơi cô là người duy nhất chiến đấu cho mối quan hệ này.

Khánh ngẩng đầu lên, ánh mắt anh vẫn mang vẻ mệt mỏi và bối rối, nhưng giờ đây còn thêm một chút tổn thương. Anh nhìn Linh, đôi mắt cô đã ngấn lệ, nhưng vẫn kiên quyết. Anh thấy rõ sự đau khổ trong đôi mắt ấy, và một cảm giác tội lỗi dâng trào trong lòng anh. Anh biết cô cũng mệt mỏi, anh biết cô cũng sợ hãi. Nhưng anh không biết phải làm gì. Anh đã quá quen với việc tự gánh vác mọi thứ một mình, đến nỗi anh đã quên mất cách chia sẻ, cách mở lòng với người mình yêu. Anh không thể nói với cô về những đêm mất ngủ, về những lo toan không tên, về sự sợ hãi thất bại đang bóp nghẹt anh mỗi ngày. Anh sợ rằng nếu anh nói ra tất cả, cô sẽ thất vọng, cô sẽ rời bỏ anh. Anh cảm thấy bất lực, cô đơn. Anh muốn chứng minh tình yêu của mình bằng hành động, bằng sự cố gắng không ngừng nghỉ để xây dựng một tương lai vững chắc, nhưng anh lại vụng về trong việc thể hiện cảm xúc, không giỏi nói ra những lời yêu thương hay san sẻ gánh nặng nội tâm. Anh chỉ biết lặp lại điệp khúc quen thuộc của mình, như một tấm lá chắn cuối cùng.

Căn phòng chìm sâu hơn vào đêm, không khí trở nên nặng nề và u ám hơn bao giờ hết. Mùi thức ăn nguội lạnh hòa lẫn với mùi hoa nhài phai nhạt, tạo nên một hỗn hợp hương vị buồn bã, ảm đạm. Linh cảm thấy tim mình đau nhói, không thể kìm nén thêm nữa. Cô đã khao khát một lời hứa, một sự đảm bảo từ anh biết bao lâu rồi. Một lời nói đơn giản, một ánh mắt kiên định, một cái nắm tay ấm áp cũng đủ để xua tan đi bao nhiêu lo lắng trong cô. Nhưng anh lại chỉ đáp lại bằng sự im lặng, hoặc những câu nói lấp lửng, vô nghĩa. Nỗi tuyệt vọng của Linh càng lúc càng lớn, như một vực thẳm đang nuốt chửng lấy cô.

“Anh nói gì đi chứ, Khánh!” Giọng Linh vỡ òa, những giọt nước mắt lăn dài trên má, nóng hổi. Cô không còn cố gắng kìm nén nữa, để mặc cho cảm xúc tuôn trào. “Anh có còn yêu em không? Anh có muốn cưới em không?” Cô hỏi, từng từ như xé nát không khí. Đó là câu hỏi mà cô đã giữ trong lòng bấy lâu nay, câu hỏi định mệnh mà cô sợ phải thốt ra, nhưng giờ đây, nó đã thoát ra khỏi môi cô, đầy đau đớn và hy vọng mong manh. Cô cần một câu trả lời, một sự khẳng định rõ ràng. Cô không thể tiếp tục sống trong sự lấp lửng này nữa. Cô cần được chọn, cần được anh ưu tiên.

Khánh ngẩng đầu lên, ánh mắt anh đầy sự bất lực và tổn thương. Anh nhìn sâu vào đôi mắt đỏ hoe của Linh, đôi mắt to tròn, long lanh, giờ đây ánh lên vẻ tuyệt vọng. Anh thấy mình như đang đứng trước một vực thẳm, và mỗi lời nói của Linh lại đẩy anh đến gần hơn mép vực. Anh biết rõ cô đang chờ đợi điều gì, anh biết cô muốn một lời hứa, một chiếc nhẫn, một gia đình. Chiếc nhẫn đính hôn vẫn còn nằm yên trong hộp nhung đen, giấu kín trong ngăn tủ đầu giường, như một lời nhắc nhở không ngừng về gánh nặng và những lời hứa chưa thể thực hiện. Anh đã từng mơ về ngày anh sẽ quỳ xuống cầu hôn cô, ngày anh sẽ đường hoàng mang cô về nhà. Nhưng giờ đây, những giấc mơ ấy lại trở thành áp lực, thành nỗi sợ hãi. Anh không thể hứa hẹn khi anh chưa đạt được tất cả những gì anh đã đặt ra cho bản thân. Anh không muốn cô phải chịu khổ.

“Linh... Em biết anh yêu em mà.” Khánh nói, giọng anh khàn đặc, nghèn nghẹt. Anh muốn vươn tay ra, muốn chạm vào má cô, lau đi những giọt nước mắt ấy, nhưng bàn tay anh lại như bị đóng băng. “Nhưng... anh chưa sẵn sàng. Anh cần thời gian để lo cho em một cuộc sống tốt hơn. Anh không muốn em phải chịu khổ.” Anh lặp lại những lý do quen thuộc, những lý do mà anh tin là chân thành, là xuất phát từ tình yêu sâu đậm dành cho cô. Anh không muốn cô phải sống trong cảnh túng thiếu, anh không muốn cô phải lo toan từng bữa ăn, từng khoản chi tiêu như anh đã từng. Anh muốn cô có một cuộc sống an nhàn, sung túc. Anh tin rằng, đó mới là cách anh thể hiện tình yêu của mình. Anh không nhận ra rằng, điều Linh cần không phải là tiền bạc hay sự xa hoa, mà là sự hiện diện của anh, sự sẻ chia của anh, một lời cam kết vững chắc. Anh vẫn chìm đắm trong suy nghĩ của riêng mình, trong cái vòng luẩn quẩn của áp lực và trách nhiệm, không thể thoát ra để nhìn thấy nỗi đau của cô. Anh không nghĩ rằng sự im lặng của anh, sự né tránh của anh, chính là điều đang giết chết cô.

Linh nghe những lời ấy, một nụ cười gượng gạo, đau đớn nở trên môi cô, hòa lẫn với những giọt nước mắt đang tuôn rơi. Cô lắc đầu, như thể không thể tin vào những gì mình vừa nghe. “Em không cần cuộc sống xa hoa. Em chỉ cần anh ở đây. Em chỉ cần anh chọn em, Khánh. Sự im lặng của anh... nó giết chết em.” Cô nói, giọng cô tràn ngập sự tuyệt vọng. Cô không cần những lời hứa hẹn viển vông về một tương lai xa vời mà cô không thể chạm tới. Cô cần anh ở bên cạnh cô, ngay lúc này, chia sẻ gánh nặng cùng cô, lắng nghe cô. Cô cần anh chọn cô, đặt cô lên hàng đầu, chứ không phải công việc, không phải áp lực tài chính, không phải kỳ vọng của gia đình. Cuốn sổ tay ghi chép chung mà họ đã từng tỉ mẩn viết nên những ước mơ nhỏ bé của mình, giờ đây như một lời chế giễu cho sự đổ vỡ này.

Linh bật khóc nức nở, tiếng nấc nghẹn ngào xé lòng, quay lưng lại với Khánh. Cô không muốn anh nhìn thấy sự yếu đuối của mình nữa, không muốn anh thấy cô tuyệt vọng đến nhường nào. Cô đứng đó, tấm lưng run rẩy, như một chiếc lá khô đang chực chờ rơi xuống. Khánh nhìn tấm lưng cô độc ấy, trái tim anh đau thắt lại. Anh muốn vươn tay ra, muốn ôm lấy cô, muốn xoa dịu nỗi đau của cô. Nhưng bàn tay anh lại như bị đóng băng, rụt lại giữa không trung. Một khoảng cách vô hình, lạnh lẽo đang lớn dần lên giữa họ, một khoảng cách mà anh không biết phải làm thế nào để rút ngắn lại. Anh cảm thấy một sự cô đơn khủng khiếp bao trùm lấy mình, như thể anh đang đứng một mình giữa một sa mạc rộng lớn, và Linh đang rời xa anh, từng bước, từng bước một. Anh không thể làm cô hạnh phúc, anh không còn đủ sức để yêu cho đúng. Anh nhìn thấy sự mệt mỏi và đau khổ trong mắt Linh, và câu hỏi ấy, câu hỏi đau đáu về việc liệu anh có thực sự là người khiến cô hạnh phúc, lại một lần nữa dằn vặt tâm trí anh. Sự im lặng của anh trong cuộc tranh cãi này, anh biết, sẽ là một trong những giọt nước tràn ly về sau, khiến Linh dần mất đi niềm tin. Đêm nay, không có gì được giải quyết. Chỉ có những vết nứt ngày càng sâu, những tổn thương ngày càng lớn, và một sự bế tắc không lối thoát đang bao trùm lấy hai trái tim vốn dĩ rất yêu nhau. Cô vẫn đứng đó, quay lưng lại với anh, tiếng nức nở nhỏ dần, hòa vào sự tĩnh mịch của màn đêm. Anh ngồi đó, bất lực, nhìn vào khoảng không vô định, cảm thấy như mình đang mất đi thứ quý giá nhất trên đời.

Truyện nguyên tác của Long thiếu, được công bố độc quyền tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free