Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Chúng ta chia tay khi vẫn còn yêu - Chương 454: Bình Yên Trong Sẻ Chia, Hạnh Phúc Tự Thân

Cánh cửa gỗ ọp ẹp khẽ kêu leng keng khi anh bước vào, kéo theo một làn gió mát mang theo mùi giấy cũ, mùi bụi thời gian và mùi gỗ mục đặc trưng của nơi này. Không gian chật hẹp nhưng ấm cúng, những kệ sách gỗ cao tận trần chất đầy sách cũ, tạo nên một mê cung tri thức đầy bí ẩn và quyến rũ. Ánh sáng vàng dịu từ những chiếc đèn bàn cổ điển hắt xuống, làm mềm mại từng góc khuất, tạo cảm giác như thời gian ngừng lại.

Khánh chọn một chiếc ghế bành cũ kỹ, ngồi xuống cạnh cửa sổ, nơi anh có thể nhìn thấy những dòng người hối hả trên phố qua ô kính mờ. Anh mở cuốn sách về triết lý sống mà anh đã đọc dở từ tuần trước. Bìa sách đã sờn, những trang giấy ố vàng mang theo dấu vết của thời gian và của biết bao người đã từng lật giở. Anh đọc chậm rãi, từng câu chữ như thấm vào tâm trí, không vội vàng, không áp lực. Đôi lúc, anh dừng lại, nhấp một ngụm trà thảo mộc nóng hổi từ chiếc cốc sứ đơn giản, hương thơm dịu nhẹ của hoa cúc và bạc hà lan tỏa, làm dịu đi những suy nghĩ còn vương vấn. Sau đó, anh khẽ nhắm mắt, để những lời lẽ uyên thâm của cuốn sách hòa quyện với những chiêm nghiệm của chính mình.

Anh nhớ lại lời Ông Phi đã nói về "thành công không chỉ là tiền bạc, mà là sự bình yên trong tâm hồn." Giờ đây, ngồi giữa không gian tĩnh lặng này, Khánh nhận ra mình đang từng bước chạm đến định nghĩa thành công đó. Nó không phải là một đích đến hào nhoáng, mà là một hành trình liên tục của sự chấp nhận và trưởng thành. Anh đã từng chạy theo những kỳ vọng bên ngoài, những con số, những danh vọng, để rồi kiệt sức trong chính cuộc đua do mình tự đặt ra. Anh đã từng nghĩ, tình yêu là một gánh nặng, một trách nhiệm mà anh phải gánh vác một mình, phải hoàn hảo để xứng đáng. "Anh không bỏ em. Chỉ là anh đang không còn đủ sức để yêu cho đúng," câu nói đó giờ đây không còn là một lời bào chữa cho sự yếu đuối, mà là một sự thật trần trụi về một giai đoạn mà anh đã cố gắng quá sức để trở thành một hình mẫu không tưởng.

Một nụ cười nhẹ, thanh thản và không hề gượng ép, hiện lên trên khuôn mặt anh. Nó không phải là nụ cười của niềm vui bùng nổ, mà là sự tĩnh lặng của một tâm hồn đã tìm thấy sự chấp nhận. Anh đã học được rằng, sự buông tay không phải vì hết yêu, mà vì yêu đến mức không nỡ làm nhau tổn thương thêm nữa, chọn cách buông tay để cả hai được bình yên. Linh đã từng nói, "Em không cần anh hoàn hảo. Em chỉ cần anh ở đây." Giờ đây, anh hiểu sâu sắc ý nghĩa của câu nói đó. Anh đã quá bận rộn với việc cố gắng trở thành "người hoàn hảo" mà quên mất việc "hiện diện" một cách chân thật.

Khánh lật một trang sách, mùi giấy cũ thoang thoảng bay lên. Anh chìm vào suy tư, nhận ra rằng sự bình yên nội tại không phải là sự thiếu vắng của những vấn đề, mà là khả năng đối diện với chúng một cách điềm tĩnh. Anh không còn cảm thấy ám ảnh về việc mình "không đủ tốt" hay phải chứng minh giá trị bản thân. Anh đã chấp nhận những giới hạn của mình, và chính sự chấp nhận đó đã giải phóng anh. Anh không còn cố gắng gồng mình để trở thành "người hùng" trong mọi tình huống. Anh chỉ là Khánh, một người đàn ông trưởng thành, đã trải qua những vấp ngã, đã học được cách yêu thương bản thân và những người xung quanh một cách chân thật hơn.

Trong khoảnh khắc đó, giữa không gian cổ kính của hiệu sách, Khánh cảm thấy một sự đủ đầy. Anh không cần gì hơn. Sự bình yên này, sự chấp nhận bản thân này, đã tạo tiền đề vững chắc cho một mối quan hệ lành mạnh và bền vững hơn trong tương lai, một tương lai mà anh không còn sợ hãi khi đối mặt với những vết thương cũ hay những cuộc gặp gỡ định mệnh. Anh biết, con đường phía trước vẫn còn dài, nhưng anh không còn cô độc. Anh đã sẵn sàng cho một tình yêu trưởng thành, không áp lực, được xây dựng trên nền tảng của sự sẻ chia, thấu hiểu và chấp nhận tất cả những điều không hoàn hảo. Khánh đã thực sự "sống tốt", và hạnh phúc của riêng anh đã được tìm thấy, không phải ở đâu xa, mà ở ngay trong chính tâm hồn anh. Ánh đèn thành phố bắt đầu lấp lánh bên ngoài, báo hiệu một đêm nữa đang về, nhưng trong lòng Khánh, một bình minh mới đã thực sự bắt đầu.

***

Đêm về, thành phố lên đèn, lung linh và huyền ảo. Tại Le Jardin Secret, một nhà hàng Pháp ẩn mình trong con hẻm nhỏ của khu phố cổ, không gian lãng mạn như một bức tranh sơn dầu. Kiến trúc Pháp cổ điển với mái ngói rêu phong, những cửa sổ vòm duyên dáng và bức tường phủ đầy dây thường xuân tạo nên một vẻ đẹp trầm mặc, tách biệt hoàn toàn khỏi sự ồn ào bên ngoài. Bước qua cánh cửa gỗ chạm khắc tinh xảo, một thế giới khác hiện ra. Nội thất gỗ tối màu ấm áp, những chiếc đèn chùm pha lê rủ xuống lấp lánh, phản chiếu ánh sáng vàng dịu từ những ngọn nến trên mỗi bàn. Khăn trải bàn trắng tinh khôi, những bông hồng nhung đỏ thắm cắm trong lọ thủy tinh nhỏ, điểm xuyết thêm nét tinh tế.

Tiếng nhạc piano du dương, trầm bổng như lời tự tình của một tâm hồn lãng mạn, hòa cùng tiếng dao dĩa chạm đĩa sứ nhẹ nhàng và những cuộc trò chuyện thì thầm đủ nghe. Mùi bơ thơm lừng quyện với hương rượu vang đỏ nồng nàn, chút cay nồng của tiêu đen và vị ngọt dịu của kem tươi, tất cả cùng tạo nên một bản giao hưởng khứu giác tinh tế. Khánh và Thu ngồi đối diện nhau, ánh nến lung linh trên bàn nhảy múa trong đôi mắt họ, tạo nên những đốm sáng huyền ảo. Thu, trong chiếc váy lụa màu xanh ngọc, thanh lịch và duyên dáng, đôi mắt sắc sảo nhưng ấm áp của cô ánh lên vẻ trìu mến khi nhìn Khánh. Khánh, vẫn với phong thái điềm đạm, khuôn mặt góc cạnh giờ đây không còn vẻ mệt mỏi mà thay vào đó là sự thanh thản, an nhiên. Anh trông vẫn cao ráo, nhưng không còn gầy gò đến mức đáng lo ngại như trước, dường như những tháng ngày bình yên đã bồi đắp cho anh một sức sống mới.

Họ đã cùng nhau thưởng thức món súp kem nấm truffle và món bò Wellington trứ danh của nhà hàng. Những câu chuyện phiếm ban đầu về công việc, về những cuốn sách mới đọc dần nhường chỗ cho sự trầm lắng và những chia sẻ sâu sắc hơn. Khánh nhấp một ngụm rượu vang đỏ, hương vị chát nhẹ lan tỏa trong vòm miệng, rồi anh nhìn Thu, ánh mắt chân thành và đầy tin tưởng.

"Trước đây," Khánh bắt đầu, giọng anh trầm ấm, mang theo chút suy tư, "anh luôn nghĩ mình phải là người hoàn hảo, phải gánh vác mọi thứ một mình để xứng đáng với tình yêu. Nỗi sợ không đủ tốt cứ ám ảnh anh, đến mức anh cảm thấy mình phải che giấu mọi điểm yếu, mọi áp lực. Anh cứ nghĩ, nếu mình không thể hoàn hảo, không thể mang đến một cuộc sống tuyệt đối tốt đẹp, thì mình sẽ không xứng đáng được yêu, hoặc không thể làm cho người mình yêu hạnh phúc." Anh dừng lại, nhớ về những ngày tháng cũ, khi gánh nặng vô hình ấy đè nặng lên vai. "Anh không bỏ em. Chỉ là anh đang không còn đủ sức để yêu cho đúng," câu nói đó, anh đã từng thốt ra trong sự kiệt quệ, nhưng giờ đây, anh hiểu rằng nó không phải là sự bỏ cuộc, mà là một sự thật đau lòng về một tình yêu bị bóp nghẹt bởi chính những kỳ vọng không tưởng của anh.

Thu nhẹ nhàng đặt dĩa xuống, khẽ mỉm cười. Nụ cười của cô không phải là sự thương hại, mà là sự thấu hiểu sâu sắc. "Em hiểu cảm giác đó, Khánh ạ. Rất nhiều người trong chúng ta đều từng trải qua. Chúng ta cứ chạy theo một hình mẫu hoàn hảo mà xã hội hay chính bản thân mình đặt ra, và rồi kiệt sức trong hành trình ấy." Cô đưa tay khẽ chạm vào mu bàn tay Khánh đang đặt trên bàn, một cử chỉ dịu dàng nhưng đầy sức mạnh. "Nhưng tình yêu trưởng thành không phải là gánh nặng mà một người phải gánh vác một mình đâu, Khánh. Nó là sự sẻ chia, là chấp nhận những điều chưa hoàn hảo của nhau, và cùng nhau cố gắng. Em không cần anh phải là một siêu nhân, không bao giờ sai lầm hay yếu đuối. Em cần anh là chính anh, với tất cả những ưu điểm và cả những giới hạn của mình."

Ánh mắt Thu nhìn Khánh chất chứa sự ấm áp và chân thành. "Em không cần anh hoàn hảo. Em chỉ cần anh ở đây," cô khẽ nhắc lại, không phải bằng lời nói của Linh, mà bằng chính sự thấu hiểu của cô dành cho Khánh. "Ở đây, không chỉ về mặt thể lý, mà còn là sự hiện diện về mặt cảm xúc, sự chân thật khi anh dám bộc lộ những điều sâu kín nhất trong lòng mình. Tình yêu thật sự là khi cả hai cùng nhau đi qua những con đường gập ghềnh, cùng nhau sửa chữa những mảnh vỡ, chứ không phải là một người phải gồng mình để che giấu những vết nứt."

Khánh cảm thấy một luồng hơi ấm lan tỏa từ tay Thu sang tay mình, rồi thấm dần vào lồng ngực. Lời nói của cô như những giọt nước mát lành tưới tắm cho một tâm hồn đã từng khô cằn. Anh đã từng nghe những lời tương tự, nhưng có lẽ lúc đó anh chưa sẵn sàng để đón nhận, hoặc người nói ra chưa đủ kiên nhẫn để chờ anh thấu hiểu. Giờ đây, khi đã trải qua một hành trình dài của sự chiêm nghiệm và chấp nhận bản thân, những lời của Thu không chỉ là sự an ủi, mà là một sự xác nhận cho những gì anh đã tìm thấy. Anh đã học được rằng, không phải hết yêu nên rời đi, mà đôi khi, yêu không còn là lý do đủ mạnh để níu giữ một mối quan hệ đầy tổn thương. Sự buông tay, trong một khía cạnh nào đó, lại là một hành động của tình yêu, của sự trân trọng lẫn nhau để cả hai có thể tìm thấy bình yên.

Anh ngước nhìn Thu, đôi mắt sâu thẳm của anh chứa đựng một sự cảm kích vô hạn. "Cảm ơn em, Thu," anh nói, giọng nói chân thành và có chút run nhẹ. "Em đã giúp anh nhìn rõ hơn con đường mà anh đang đi. Anh nhận ra rằng, sự mạnh mẽ không phải là không bao giờ yếu lòng, mà là dám đối diện với sự yếu đuối của mình và cho phép người mình tin tưởng được sẻ chia gánh nặng đó." Anh siết nhẹ tay cô, một cái nắm tay không chỉ là cử chỉ lãng mạn, mà còn là một lời hứa, một sự cam kết về một mối quan hệ được xây dựng trên nền tảng của sự chân thật, thấu hiểu và chấp nhận. Ánh mắt anh tràn đầy tin tưởng và hạnh phúc, một hạnh phúc tĩnh lặng nhưng sâu sắc, không còn chút gượng ép hay mỏi mệt nào. Anh đã thực sự mở lòng.

***

Trong không gian thanh tịnh của Phòng trưng bày nghệ thuật Insight, ánh sáng trắng được thiết kế đặc biệt, mềm mại hắt xuống từng tác phẩm, làm nổi bật sắc độ và chi tiết. Tường trắng tinh khôi, sàn gỗ bóng loáng và trần nhà cao vút tạo nên một cảm giác rộng rãi, thoáng đãng, như một ngôi đền của sự sáng tạo. Tiếng bước chân khẽ khàng của vài vị khách tham quan hòa cùng tiếng thì thầm trầm trồ và bản nhạc cổ điển nhẹ nhàng, du dương vang vọng, tạo nên một bầu không khí trang trọng nhưng không kém phần suy tư. Mùi sơn dầu mới quyện với hương gỗ thoang thoảng và không khí điều hòa trong lành, khơi gợi cảm giác về một thế giới nghệ thuật tinh tế.

Linh đứng giữa các tác phẩm của mình, đôi mắt to tròn, long lanh của cô lướt qua từng bức tranh, từng khối điêu khắc gốm sứ mà cô đã dồn hết tâm huyết để tạo ra. Dáng người thanh mảnh của cô được tôn lên trong chiếc váy suông màu be nhạt, mái tóc dài mềm mại buông xõa ngang vai. Khuôn mặt trái xoan của cô giờ đây không còn vương vấn nét ưu tư hay buồn man mác như trước, mà thay vào đó là một vẻ bình yên, tự tin và mãn nguyện. Những tác phẩm này không chỉ là nghệ thuật, mà là những mảnh ghép của chính tâm hồn cô, là hành trình cô đã đi qua để tìm lại chính mình. Mỗi nét cọ, mỗi đường chạm khắc đều kể một câu chuyện về sự chữa lành, về khả năng đứng dậy sau vấp ngã, về tình yêu dành cho bản thân.

Duy, bạn thân của Linh, tiến đến bên cô, nở một nụ cười tươi tắn, rạng rỡ. Anh trông cao ráo và phong cách trong bộ trang phục trẻ trung, năng động. Ánh mắt anh ánh lên niềm tự hào không giấu giếm khi nhìn những tác phẩm của cô bạn mình.

"Nhìn những tác phẩm này, anh thấy một Linh mạnh mẽ và rạng rỡ hơn bao giờ hết," Duy nói, giọng anh đầy sự khích lệ và ngưỡng mộ. "Chúng không chỉ đẹp, mà còn có chiều sâu, có câu chuyện. Anh thấy em đã tìm thấy chính mình rồi, Linh ạ. Em đã thực sự sống tốt và tỏa sáng theo cách riêng của em."

Linh khẽ mỉm cười, nụ cười của cô giờ đây không còn chút gượng ép hay che giấu, mà thanh thoát và tự do. Cô nhẹ nhàng vuốt ve bề mặt một bức tranh sơn dầu, nơi những mảng màu rực rỡ hòa quyện vào nhau tạo nên một khung cảnh bình minh trên biển, đầy hy vọng. "Đúng vậy, Duy," cô đáp, giọng nói dịu dàng nhưng đầy nội lực, "Em đã học được cách yêu thương chính mình trước khi yêu thương ai khác. Đó là thành công lớn nhất của em."

Trong thâm tâm, Linh cảm thấy một sự đủ đầy chưa từng có. Cô đã từng khao khát được Khánh chọn, được anh ở bên cạnh thực sự, được anh hiện diện về mặt cảm xúc. Cô đã từng nghĩ hạnh phúc của mình phụ thuộc vào sự hoàn hảo của một mối quan hệ, vào sự hiện diện của một người đàn ông. Nhưng giờ đây, cô hiểu rằng "Em không cần anh hoàn hảo. Em chỉ cần anh ở đây" không phải là một lời van xin, mà là một định nghĩa về sự hiện diện cảm xúc mà cô xứng đáng có được. Và khi không ai có thể đáp ứng điều đó, cô đã tự mình tạo ra một không gian nơi cô luôn "ở đây" cho chính mình. Cô đã học được rằng, không phải hết yêu nên rời đi, mà đôi khi, yêu không còn là lý do đủ mạnh để níu kéo những điều chỉ mang lại tổn thương.

Cô không còn cần ai đó để hoàn thiện mình nữa. Cô đã là một phiên bản hoàn chỉnh, hạnh phúc theo cách của riêng em. Hạnh phúc không phải là điểm đến, mà là hành trình cô đã đi qua, là những vết sẹo đã lành, là những bức tranh cô đã vẽ, là những cảm xúc cô đã trải nghiệm và biến chúng thành nghệ thuật. Tình yêu đối với bản thân, sự độc lập trong tư tưởng và cảm xúc, đó mới là nền tảng vững chắc nhất cho một cuộc sống viên mãn. Giờ đây, cô có thể nhìn lại quá khứ mà không còn cảm thấy day dứt hay đau khổ. Mối tình đã qua, giống như một bài học quý giá, đã giúp cô trưởng thành hơn, mạnh mẽ hơn. Cô đã bình yên chấp nhận rằng có những cuộc chia tay không phải vì hết yêu, mà vì yêu đến mức không nỡ làm nhau tổn thương thêm nữa, chọn cách buông tay để cả hai được bình yên.

Duy nhìn Linh, cảm nhận được luồng năng lượng tích cực và sự bình thản tỏa ra từ cô. Anh gật đầu, biết rằng Linh đã thực sự tìm thấy con đường của mình. "Thế giới còn nhiều điều thú vị hơn một mối tình mà," anh khẽ nói, nhắc lại câu nói mà anh từng động viên cô trong những ngày khó khăn nhất. Giờ đây, câu nói đó vang lên trong không gian triển lãm nghệ thuật, mang một ý nghĩa mới, một sự xác nhận cho sự tự do và độc lập mà Linh đã giành được. Linh mỉm cười, ánh mắt tràn đầy mãn nguyện, cái nhìn của một người phụ nữ đã hoàn toàn làm chủ cuộc đời mình.

***

Sau bữa tối lãng mạn tại Le Jardin Secret, Khánh và Thu quyết định đi dạo trên Cầu Ánh Sao, một biểu tượng của sự hiện đại và lãng mạn giữa lòng Sài Gòn. Đêm đã khuya, nhưng cây cầu vẫn đông đúc những cặp đôi, gia đình và nhóm bạn trẻ. Cầu Ánh Sao, với thiết kế hiện đại, độc đáo, nổi bật giữa màn đêm bằng hệ thống đèn LED đổi màu rực rỡ, lấp lánh như những vì sao rơi xuống mặt nước. Mỗi bước chân trên cây cầu, những hạt nước phun lên từ hệ thống đài phun nước được chiếu sáng, tạo ra một khung cảnh huyền ảo, lung linh. Tiếng nói chuyện, tiếng cười đùa rộn ràng hòa cùng tiếng chụp ảnh lia lịa, và tiếng gió nhẹ nhàng thổi qua, mang theo mùi không khí sông nước trong lành, quyện lẫn chút mùi thức ăn vặt từ các xe đẩy gần đó.

Khánh và Thu nắm tay nhau, bước đi chậm rãi, cảm nhận sự mát mẻ của gió đêm. Những ánh đèn đủ màu sắc phản chiếu xuống mặt hồ lung linh, tạo nên một bức tranh sống động, đẹp đến nao lòng. Sau những chia sẻ chân thành ở nhà hàng, Khánh cảm thấy một sự nhẹ nhõm vô cùng. Gánh nặng vô hình đã đeo bám anh suốt bao năm tháng dường như đã tan biến, nhường chỗ cho sự bình yên và gắn kết sâu sắc với Thu. Cô không chỉ là người yêu, mà còn là người bạn tâm giao, người có thể thấu hiểu những góc khuất sâu kín nhất trong tâm hồn anh.

"Cảm ơn em, Thu," Khánh khẽ nói, giọng anh trầm ấm, mang theo sự biết ơn sâu sắc. Anh dừng lại, quay sang nhìn cô, ánh mắt anh giờ đây không chỉ có sự trầm ổn mà còn ánh lên niềm hạnh phúc rạng ngời. "Em đã giúp anh nhận ra rằng tình yêu không phải là gánh nặng mà anh phải tự mình gánh vác, không phải là sự hoàn hảo không tưởng mà anh từng cố gắng đạt được. Nó là sự sẻ chia, là khi hai tâm hồn cùng nhau chấp nhận những điều không hoàn hảo của đối phương và của chính mình, rồi cùng nhau vun đắp." Anh nhớ lại câu nói "Anh không bỏ em. Chỉ là anh đang không còn đủ sức để yêu cho đúng" và giờ đây, anh hiểu rằng việc tìm thấy một tình yêu mà anh có thể "yêu cho đúng" là một điều vô giá.

Thu mỉm cười, đôi mắt thông minh và ấm áp của cô nhìn sâu vào mắt Khánh. Cô khẽ siết chặt bàn tay anh. "Cảm ơn anh vì đã tin tưởng và mở lòng, Khánh. Đó là điều quý giá nhất. Em thấy chúng ta đang xây dựng một điều gì đó rất thật, rất bền vững. Một tình yêu không áp lực, không phải chứng minh, mà là sự hiện diện chân thật và sự chấp nhận trọn vẹn." Cô tin rằng, mối quan hệ này sẽ là một bến đỗ bình yên cho cả hai, nơi tình yêu không phải là sự chiếm hữu, mà là sự tự do để cả hai được là chính mình, được trưởng thành cùng nhau. Cô đã từng nói, "Đôi khi, sự im lặng cũng là một câu trả lời," nhưng giờ đây, cô nhận ra rằng những lời nói chân thành, khi được thốt ra từ một tâm hồn đã sẵn sàng mở lòng, còn giá trị hơn bất cứ sự im lặng nào.

Gió đêm khẽ lướt qua, mang theo hơi nước mát lành từ sông thổi vào. Khánh nhẹ nhàng kéo Thu vào lòng, ôm cô thật chặt. Cái ôm không phải là sự chiếm hữu, mà là sự an ủi, sự bảo bọc và một lời hứa thầm lặng về tương lai. Anh hít hà mùi hương dịu nhẹ từ mái tóc cô, cảm nhận hơi ấm từ cơ thể cô truyền sang mình. Trong khoảnh khắc đó, giữa ánh đèn lung linh của thành phố và tiếng sóng nước vỗ nhẹ, anh cảm thấy một sự bình yên và hạnh phúc trọn vẹn.

Họ cùng ngắm nhìn thành phố về đêm, những tòa nhà cao tầng lấp lánh ánh đèn, những con đường dài tấp nập xe cộ. Khánh biết, con đường phía trước vẫn còn nhiều thử thách, nhưng anh không còn sợ hãi. Anh đã tìm thấy sự chấp nhận bản thân, sự bình yên nội tại, và một người bạn đồng hành thấu hiểu. Anh đã "sống tốt", không phải để chứng minh với ai, mà để tìm thấy hạnh phúc của riêng mình. Anh tin rằng, Linh ở một nơi nào đó cũng đang tìm thấy điều tương tự, cũng đang "sống tốt" theo cách của riêng cô. Có lẽ, một ngày nào đó, họ sẽ gặp lại nhau, không còn là những con người đau khổ vì tình yêu không trọn vẹn, mà là hai tâm hồn trưởng thành, bình thản nhìn về quá khứ như một phần không thể thiếu của cuộc hành trình. Tình yêu của Khánh và Thu, được xây dựng trên nền tảng của sự thấu hiểu và sẻ chia, sẽ là một tình yêu bền vững, không còn những áp lực cảm xúc không cần thiết. Họ đã sẵn sàng cho một tương lai nơi tình yêu không phải là gánh nặng, mà là một nguồn sức mạnh dịu dàng. Ánh trăng cuối tháng khẽ chiếu qua những đám mây, soi sáng con đường phía trước, một con đường hứa hẹn những điều tốt đẹp và bình yên.

Nội dung truyện thuộc bản quyền sáng tác của Long thiếu, phát hành riêng tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free