Chúng ta chia tay khi vẫn còn yêu - Chương 500: Bình Yên Nơi Hai Con Đường
Dòng người vẫn hối hả chảy xiết trên con phố Quận 1 nhộn nhịp, như một dòng sông không ngừng nghỉ cuốn trôi mọi ưu tư và níu kéo. Khánh bước đi, hòa mình vào dòng chảy ấy, nhưng tâm trí anh lại như một hòn đá cuội nằm yên dưới đáy sông, tĩnh lặng và vững chãi. Anh vừa chia tay Linh, không phải theo cái cách đau đớn, giằng xé của năm xưa, mà là một sự chia tay thanh thản, nhẹ nhõm đến lạ lùng. Anh cảm nhận rõ ràng sự bình yên trong từng hơi thở, từng nhịp đập của trái tim, không chút gợn sóng bâng khuâng hay tiếc nuối nào. Cuộc gặp gỡ vừa rồi, thay vì khơi gợi lại những vết thương cũ, lại như một dấu chấm than khẳng định cho hành trình trưởng thành của cả hai.
Quận 1 về chiều tối luôn mang một vẻ đẹp rất riêng. Những tòa nhà mang kiến trúc Pháp cổ kính hòa mình vào những khối cao ốc hiện đại bằng kính và thép, tạo nên một bức tranh đối lập nhưng hài hòa. Ánh đèn đường bắt đầu thắp sáng, vẽ nên những vệt sáng vàng cam trên nền trời xanh thẫm dần, lấp lánh như những vì sao sớm. Tiếng còi xe, tiếng người nói chuyện lao xao, tiếng nhạc từ các quán cà phê, nhà hàng vọng ra, tất cả hợp thành một bản giao hưởng ồn ào nhưng quen thuộc của Sài Gòn. Anh hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi khói xe lẫn với mùi thức ăn đường phố thơm lừng từ những gánh hàng rong, và đâu đó là chút hương nước hoa thoảng qua từ một bóng người vội vã lướt ngang. Không khí dịu mát sau một ngày nắng gắt, vuốt ve khuôn mặt góc cạnh của anh, mang đến một cảm giác dễ chịu đến bất ngờ.
Khánh bước đi chậm rãi, ánh mắt sâu thẳm lướt qua những cửa hàng thời trang sang trọng, những quán ăn đông đúc, những gương mặt xa lạ mải mê với câu chuyện của riêng mình. Anh không vội vàng, không còn bị cuốn theo nhịp sống hối hả đến mức đánh mất chính mình như trước đây. Mỗi bước chân anh đi, đều là sự chiêm nghiệm, là sự vững vàng của một người đã tìm thấy điểm tựa trong chính mình. Anh nhớ lại ánh mắt của Linh khi họ đối diện nhau, một ánh mắt bình yên và đầy tự tin. Cô đã trưởng thành, đã tìm thấy con đường mà cô hằng khao khát. Và anh, cũng vậy. Anh không còn là chàng trai 29 tuổi phải gồng mình gánh vác mọi áp lực, che giấu mọi cảm xúc. Giờ đây, ở tuổi 34, anh là một người đàn ông điềm tĩnh, biết rõ giá trị của bản thân và không ngại đối diện với mọi thứ.
Anh dừng lại trước một cửa hàng tiện lợi sáng đèn, ánh sáng trắng hắt ra làm nổi bật những kệ hàng đầy ắp. Anh bước vào, mua một chai nước suối lạnh, cảm nhận cái mát lạnh thấm vào lòng bàn tay. Trong khoảnh khắc ấy, anh nghĩ về những buổi hẹn hò vội vã ngày xưa, những bữa ăn im lặng, những nụ hôn hờ hững. Anh đã từng nghĩ, tình yêu của anh và Linh tan vỡ là do anh không đủ mạnh mẽ, không đủ lãng mạn. Nhưng giờ đây, anh hiểu rằng, đó không phải là lỗi của riêng ai. Đó là sự bào mòn của cuộc sống, của áp lực và của những kỳ vọng không được nói ra. Anh đã cố gắng xây dựng một tương lai vững chắc, nhưng lại quên mất việc vun đắp hiện tại, quên mất việc chia sẻ những gánh nặng nội tâm. Câu nói "Anh không bỏ em. Chỉ là anh đang không còn đủ sức để yêu cho đúng," giờ đây vang vọng trong anh không còn là một lời bào chữa, mà là một sự thật đau lòng của quá khứ, một lời thú nhận chân thành mà cả hai đã phải trải qua để trưởng thành.
Anh rời cửa hàng tiện lợi, tiếp tục bước đi trên vỉa hè lát đá. Hoàng hôn đã gần tắt hẳn, nhường chỗ cho màn đêm buông xuống, và thành phố bừng lên rực rỡ bởi hàng triệu ánh đèn. Anh nhìn về phía trước, nơi những tòa nhà chọc trời vươn mình lên cao, tượng trưng cho những khát vọng, những hoài bão không ngừng. Trong sâu thẳm, anh cảm thấy một sự biết ơn. Biết ơn vì những gì đã qua, vì những bài học, vì những mất mát đã giúp anh định hình nên con người anh của ngày hôm nay. Anh không phủ nhận tình yêu anh dành cho Linh, nó vẫn ở đó, như một phần ký ức đẹp đẽ, một nền tảng cho sự trưởng thành của anh. Nhưng giờ đây, tình yêu đó đã biến đổi, không còn là khao khát sở hữu, mà là sự mong cầu bình yên và hạnh phúc cho đối phương. Anh đã buông bỏ được cái tôi, cái "nếu như" day dứt, để chấp nhận hiện tại và hướng về tương lai. Dòng người vẫn cứ lướt qua anh, vô vàn câu chuyện không tên, vô vàn số phận. Nhưng trong khoảnh khắc ấy, Khánh cảm thấy mình không hề cô độc. Anh mang theo sự bình yên của chính mình, như một ngọn hải đăng nhỏ bé giữa đại dương rộng lớn, soi sáng con đường anh đang đi.
***
Khánh về đến căn hộ của mình, một chung cư kiểu cũ được tân trang lại, nằm sâu trong một con hẻm yên tĩnh của Quận 3, tránh xa sự ồn ào của trung tâm. Căn hộ của anh không quá rộng, nhưng được bài trí tối giản mà tinh tế, với tông màu pastel dịu nhẹ, tạo cảm giác ấm cúng và thanh bình. Anh mở cửa ban công, để làn gió mát của buổi tối Sài Gòn lùa vào, mang theo mùi hoa nhài thoang thoảng từ giàn hoa nhỏ anh trồng. Từ đây, anh có thể nghe tiếng xe cộ vọng lên từ xa, tiếng hàng xóm sinh hoạt nhẹ nhàng, đôi khi là tiếng chim hót lảnh lót vào mỗi buổi sáng sớm. Đây chính là không gian mà anh đã tự tay kiến tạo, nơi anh tìm thấy sự bình yên sau những giờ làm việc căng thẳng.
Anh đi vào bếp, thuần thục pha một tách cà phê đen nóng. Mùi cà phê thơm nồng lan tỏa khắp căn phòng, đánh thức mọi giác quan. Anh đặt tách cà phê lên bàn nhỏ cạnh cửa sổ, ngồi xuống chiếc ghế bành êm ái. Anh nhìn ngắm thành phố dần lên đèn, những ánh sáng lung linh như những viên ngọc trai rải rác trên tấm thảm nhung đen. Khoảnh khắc này, nó gợi cho anh về một hình ảnh quen thuộc: Linh đứng bên cửa sổ, ánh mắt xa xăm. Nhưng giờ đây, hình ảnh ấy không còn nhuốm màu u hoài hay tiếc nuối. Nó là một ký ức đẹp, một phần của quá khứ đã được cất giữ cẩn thận trong góc sâu của trái tim anh.
Anh nhấp một ngụm cà phê, cảm nhận vị đắng nhẹ lan tỏa nơi đầu lưỡi, rồi tan biến thành dư vị ngọt ngào. Anh nhớ lại câu hỏi của Linh, "Dạo này ổn không?", và câu trả lời của chính mình. "Ổn. Hơn cả ổn là đằng khác." Anh nhận ra rằng, "ổn" của hiện tại không phải là sự cố gắng che đậy, không phải là một lời nói dối để xoa dịu bản thân hay người khác. Đó là sự bình yên thật sự, một cảm giác mãn nguyện sâu sắc đến từ việc chấp nhận và buông bỏ. Anh đã từng nghĩ, sự bình yên chỉ đến khi anh đạt được tất cả những gì anh mong muốn. Nhưng giờ đây, anh biết, bình yên đến từ việc chấp nhận những gì không thể thay đổi, và tìm thấy hạnh phúc trong những điều nhỏ bé, giản dị.
Anh cầm một cuốn sách cũ trên bàn, lật giở vài trang. Mùi giấy sách cũ quyện với mùi cà phê và mùi hương nến thơm nhẹ nhàng anh thắp ban nãy, tạo nên một bầu không khí thật sự dễ chịu. Anh lướt qua những dòng chữ, nhưng tâm trí anh lại trôi về những kế hoạch công việc mới, về dự án mà anh đang ấp ủ, về những chuyến đi mà anh muốn thực hiện. Anh nghĩ về Thu, người đồng nghiệp tinh tế, luôn mang đến cho anh những góc nhìn mới mẻ và những cuộc trò chuyện thú vị. Không có sự vồ vập, không có sự ràng buộc. Chỉ là một sự kết nối nhẹ nhàng, thoải mái và đầy tôn trọng. Anh không tìm kiếm một tình yêu cuồng nhiệt, mà là một sự đồng hành, một sự thấu hiểu từ những điều nhỏ nhất. Thu, với vẻ ngoài thanh lịch, gương mặt thông minh và đôi mắt sắc sảo nhưng ấm áp, đã cho anh thấy một hình ảnh khác của hạnh phúc. Câu nói của cô, "Đôi khi, sự im lặng cũng là một câu trả lời," đã từng khiến anh suy nghĩ rất nhiều, và giờ đây, anh đã hiểu. Im lặng không phải là vô tâm, mà đôi khi là sự tôn trọng, là khoảng không cần thiết để cả hai tự chiêm nghiệm.
Khánh đặt cuốn sách xuống, ánh mắt dừng lại ở bức ảnh phong cảnh anh tự chụp trong chuyến đi Tây Bắc gần đây. Những thửa ruộng bậc thang vàng óng, những ngọn núi hùng vĩ chìm trong sương sớm. Anh đã một mình đến đó, để tìm lại chính mình, để kết nối với thiên nhiên và lắng nghe tiếng lòng. Và anh đã tìm thấy. Anh mỉm cười nhẹ, nụ cười thật sự thanh thản, không còn chút gánh nặng nào. Anh đã xây dựng lại cuộc đời mình, từng bước vững chắc, không vội vàng, không áp lực. Anh đã hiểu rằng, có những cuộc chia tay không phải vì hết yêu, mà vì yêu đến mức không nỡ làm nhau tổn thương thêm nữa. Anh đã chọn cách buông tay để cả hai có thể tìm thấy bình yên của riêng mình, và giờ đây, anh biết mình đã đúng. Sự bình yên này không phải là sự trốn tránh, mà là kết quả của việc đối diện và chấp nhận mọi thứ. Anh đã trưởng thành, đã học cách yêu bản thân mình trước khi muốn yêu người khác.
Một tiếng "ting" nhỏ từ điện thoại báo hiệu một tin nhắn mới. Là Thu. "Anh về đến nhà chưa? Em vừa xem lại báo cáo anh gửi, có vài chỗ muốn trao đổi thêm. Mai anh rảnh không?" Khánh đọc tin nhắn, một cảm giác ấm áp lan tỏa trong lòng. Anh khẽ gật đầu, đặt điện thoại xuống. Cuộc đời anh, dù không có Linh ở bên, vẫn đang tiếp diễn, vẫn đầy ắp những điều mới mẻ và ý nghĩa. Anh đứng dậy, bước ra ban công, hít thở làn không khí mát lành của đêm Sài Gòn. Ánh trăng đã lên cao, soi rọi vạn vật trong sự tĩnh lặng. Anh không còn gánh nặng, không còn tiếc nuối. Chỉ còn lại sự thanh thản và niềm tin vào tương lai.
***
Cùng lúc đó, Linh quay trở lại Phòng trưng bày nghệ thuật 'Insight'. Ánh đèn đã được thắp sáng, soi rọi những tác phẩm của cô với một vẻ đẹp lung linh và huyền ảo. Không gian rộng rãi, tường trắng tinh khôi, cùng với ánh sáng được thiết kế đặc biệt, làm nổi bật từng nét cọ, từng mảng màu trên những bức tranh. Tiếng bước chân nhẹ nhàng của cô vang vọng trong không gian yên tĩnh, hòa cùng tiếng nhạc cổ điển nhẹ nhàng đang được bật khẽ. Mùi sơn dầu quen thuộc, mùi gỗ mới và mùi không khí điều hòa dịu nhẹ, tất cả tạo nên một bầu không khí nghệ thuật, trang trọng và đầy suy tư.
Linh đi qua từng bức tranh của mình, đôi mắt to tròn, long lanh lướt qua từng chi tiết. Mỗi tác phẩm là một phần của cô, là một câu chuyện, một cảm xúc được gói gọn trong màu sắc và đường nét. Cô dừng lại trước bức tranh lớn nhất, một bức tranh trừu tượng với những gam màu trầm lắng nhưng đầy sức sống, tượng trưng cho hành trình của chính cô. Cô nhẹ nhàng chạm tay vào khung tranh, cảm nhận sự kết nối sâu sắc với nghệ thuật, với thế giới nội tâm mà cô đã dũng cảm khai phá. Cô nhớ lại ánh mắt của Khánh khi họ bất ngờ gặp lại nhau trên phố, nụ cười nhẹ của anh. Không có sự đau đớn, không có sự tiếc nuối. Chỉ có sự bình yên. Cô biết, anh cũng đã tìm thấy con đường của riêng mình, giống như cô.
Cô không còn là cô gái nhạy cảm, giàu cảm xúc, luôn khao khát được lắng nghe, được thấu hiểu. Giờ đây, cô đã tự lắng nghe, tự thấu hiểu mình hơn ai hết. Cô đã tìm thấy sự hiện diện mà cô hằng khao khát, không phải ở m��t người đàn ông nào khác, mà ở chính bản thân mình, trong nghệ thuật mà cô theo đuổi. "Em không cần anh hoàn hảo. Em chỉ cần anh ở đây," câu nói ấy đã từng là tiếng lòng của một cô gái yếu đuối, cần điểm tựa. Nhưng giờ đây, cô hiểu rằng, cô có thể "ở đây" cho chính mình, bằng tất cả sự mạnh mẽ và độc lập. Hạnh phúc của cô không còn phụ thuộc vào ai khác, mà đến từ niềm đam mê, từ sự sáng tạo không ngừng nghỉ.
Tiếng chuông cửa nhẹ nhàng vang lên, báo hiệu có người đến. Linh quay lại, và Huy xuất hiện, với vẻ ngoài lãng tử, ăn mặc có gu và đôi mắt đầy chất nghệ sĩ. Nụ cười ấm áp của anh khiến không khí trở nên tươi sáng hơn.
"Em vẫn còn ở đây sao, Linh?" Huy hỏi, giọng nói nhẹ nhàng, chứa đựng sự quan tâm tinh tế.
Linh mỉm cười rạng rỡ, một nụ cười không chút gượng ép, đôi mắt cô lấp lánh dưới ánh đèn. "Em muốn ở lại thêm chút nữa. Cảm giác như mỗi bức tranh đều có linh hồn riêng, và đêm nay chúng muốn được trò chuyện với em."
Huy bước đến gần, cùng cô ngắm nhìn bức tranh. "Anh hiểu cảm giác đó. Cảm xúc là nguồn cảm hứng vĩ đại nhất, phải không?"
Linh khẽ gật đầu. "Đúng vậy. Nó là một hành trình dài để nhận ra điều đó." Cô không nhắc đến Khánh, nhưng sự bình yên và tự tin toát ra từ cô chính là minh chứng cho những gì cô đã trải qua, những bài học cô đã rút ra. Cuộc gặp gỡ vừa rồi chỉ là một dấu chấm hết ngọt ngào cho một chương đã qua, không còn là gánh nặng.
Huy và Linh bắt đầu trò chuyện về buổi triển lãm, về những phản hồi tích cực từ công chúng, và về những dự án nghệ thuật mới mà họ muốn cùng nhau thực hiện. Huy là một người cộng sự tuyệt vời, luôn ngưỡng mộ tài năng và tâm hồn của Linh. Anh không áp đặt, không đòi hỏi, mà luôn khuyến khích cô phát huy tối đa khả năng của mình. Họ cùng nhau phác thảo những ý tưởng mới, những kế hoạch cho tương lai, với niềm đam mê chung và sự tôn trọng lẫn nhau.
"Em nghĩ chúng ta có thể thử kết hợp kỹ thuật số với tranh sơn dầu cho dự án tiếp theo," Linh đề xuất, ánh mắt cô tràn đầy hứng khởi.
Huy lắng nghe chăm chú, rồi gật gù. "Một ý tưởng tuyệt vời! Anh nghĩ nó sẽ mang đến một góc nhìn hoàn toàn mới cho người xem. Anh sẽ bắt đầu nghiên cứu về phần mềm và thiết bị cần thiết."
Họ nói chuyện say sưa, không gian nghệ thuật bao trùm lấy họ, lấp đầy mọi khoảng trống. Dù không có những lời nói hoa mỹ hay những cử chỉ lãng mạn, nhưng giữa họ có một sự kết nối sâu sắc, một sự thấu hiểu từ những điều nhỏ nhất. Đó là một loại bình yên khác, không phải là sự cô độc, mà là sự đồng hành trong sự độc lập.
Khoảng khắc đêm đã khuya, họ cùng nhau bước ra khỏi phòng trưng bày. Ánh đèn đường thắp sáng con phố, vẽ nên những vệt sáng lấp lánh. Linh hít thở làn không khí mát lạnh của đêm Sài Gòn, cảm nhận sự tự do và hạnh phúc. Cô biết rằng, mình đã thực sự buông bỏ, và quá khứ giờ đây chỉ là một phần đẹp đẽ của ký ức. Tình yêu mà cô và Khánh từng có, giờ đây không còn là nỗi đau hay tiếc nuối, mà là một bài học quý giá, một nền tảng vững chắc để cô trưởng thành. Cô cũng đã hiểu rằng, có những cuộc chia tay không phải vì hết yêu, mà vì yêu đến mức không nỡ làm nhau tổn thương thêm nữa, chọn cách buông tay để cả hai được bình yên.
Linh và Huy bước đi dưới ánh đèn đêm, mỗi người mang theo những suy nghĩ riêng, nhưng đều chung một cảm giác mãn nguyện và thanh thản. Hai con đường, hai số phận, đã từng giao nhau và giờ đây rẽ lối, nhưng cả hai đều đã tìm thấy bình yên đích thực trên hành trình của riêng mình. Tình yêu có thể tồn tại mà không cần sự tái hợp, và đôi khi, buông tay là cách để cả hai tìm thấy hạnh phúc vẹn tròn nhất. Cuộc sống vẫn tiếp diễn, và cả Khánh lẫn Linh đều đã sẵn sàng cho những chương mới, với một trái tim thanh thản và một tâm hồn đã được chữa lành.
Bản quyền sáng tác thuộc về Long thiếu, phát hành chính thức tại truyen.free.