Chúng ta chia tay khi vẫn còn yêu - Chương 67: Màn Đêm Và Những Cuộc Gọi Lỡ
Màn đêm buông xuống thành phố, kéo theo những màn sương mờ ảo và ánh đèn đường vàng vọt, nhưng với Khánh, đêm chỉ là sự tiếp nối của ngày, một khoảng thời gian được phép kéo dài thêm những giờ làm việc bất tận. Chiếc áo khoác mà anh vừa khoác lên mình khi rời khỏi văn phòng đã được cởi ra, vắt hờ trên ghế, và anh lại ngồi xuống, đối mặt với màn hình máy tính vẫn còn sáng trưng. Tiếng gõ phím lách cách đều đặn cắt ngang sự tĩnh mịch của văn phòng, nơi giờ đây chỉ còn lại một vài bóng người lác đác. Anh không nhớ rõ đã là đêm thứ mấy anh ở lại muộn đến vậy, nhưng cảm giác mệt mỏi, rã rời đã trở thành một người bạn đồng hành quen thuộc, bám riết lấy từng thớ thịt, từng dây thần kinh.
Ánh sáng xanh lạnh lẽo từ màn hình hắt lên khuôn mặt Khánh, làm nổi bật những đường nét góc cạnh vốn dĩ đã có, nhưng giờ đây còn hằn sâu thêm bởi sự căng thẳng và thiếu ngủ. Đôi mắt anh, vốn sâu và ít biểu cảm, nay lại càng thêm trũng sâu, với những quầng thâm mờ nhạt ẩn hiện. Anh đưa tay xoa xoa thái dương, cảm nhận mạch máu đang đập thình thịch dưới lớp da mỏng. Mùi cà phê nguội, đặc quánh và hơi chua, vẫn còn vương vấn trong không khí, trộn lẫn với mùi giấy tờ, mực in và hơi lạnh từ máy điều hòa. Đó là mùi của công việc, của áp lực, của những đêm dài bất tận mà anh đang trải qua.
Anh Hùng, sếp của anh, vẫn còn trong phòng làm việc riêng, cánh cửa khép hờ để lộ ánh đèn lờ mờ. Thỉnh thoảng, Khánh lại nghe thấy tiếng điện thoại của Anh Hùng reo, hoặc tiếng anh ta nói chuyện dứt khoát, uy lực qua điện thoại. Áp lực từ Anh Hùng không chỉ đến từ những lời nói trực tiếp mà còn từ chính sự hiện diện của anh ta, một lời nhắc nhở không lời rằng công việc này không cho phép sự lơ là hay chậm trễ.
“Tiến độ thế nào, Khánh? Dự án này không thể chậm trễ,” giọng Anh Hùng vang lên qua loa điện thoại khi anh ta gọi cho Khánh, dù chỉ là một cuộc gọi ngắn ngủi để kiểm tra. Giọng nói trầm và đầy quyền uy ấy như một nhát roi vô hình, thúc giục anh phải nhanh hơn, phải tập trung hơn nữa.
Khánh chỉ kịp trả lời ngắn gọn: “Sẽ xong kịp, thưa sếp.” Anh biết, đó không phải là một câu hỏi mà là một mệnh lệnh. Dự án này là bài kiểm tra đầu tiên của anh tại tập đoàn X, và anh không được phép thất bại.
Anh quay trở lại với những con số, những biểu đồ phức tạp đang nhảy múa trên màn hình. Anh gõ phím liên tục, mỗi cú gõ dứt khoát như một tiếng thở dài nặng nề. Anh cảm thấy như mình đang chạy đua với thời gian, với những kỳ vọng của sếp, và cả với chính bản thân mình. Anh tự nhủ: “Phải xong cho kịp, không còn thời gian nữa…” Lời tự nhủ ấy không phải là một sự tự động viên, mà là một mệnh lệnh khắc nghiệt anh đặt ra cho mình.
Một lúc sau, Hoàng, đồng nghiệp và cũng là đối thủ tiềm tàng của anh, lướt qua bàn làm việc của Khánh. Hoàng luôn chỉnh tề, phong thái tự tin, dù đã khuya nhưng vẫn giữ được vẻ ngoài lịch lãm, không một nếp nhăn. Hắn dừng lại một chút, nụ cười thường trực nhưng ánh mắt lại chứa đựng sự tính toán sắc lạnh.
“Vẫn còn đây sao, Khánh?” Hoàng cất tiếng, giọng điệu nghe có vẻ quan tâm nhưng lại ẩn chứa một sự mỉa mai nhẹ. Hắn nhếch môi, “Cố gắng lên, đừng để bị bỏ lại phía sau đấy.”
Khánh chỉ khẽ gật đầu, không ngẩng mặt lên khỏi màn hình. Anh biết Hoàng đang cố gắng thăm dò, hoặc thậm chí là châm chọc. Trong cái môi trường cạnh tranh khốc liệt này, không ai là bạn thực sự, và bất kỳ sự yếu kém nào cũng có thể bị lợi dụng. Anh không muốn lãng phí năng lượng vào những lời nói vô nghĩa.
Kiên, một đồng nghiệp khác, có vẻ hiền lành và chăm chỉ hơn, cũng đang cắm cúi làm việc ở bàn bên cạnh. Thỉnh thoảng, Kiên lại ngẩng lên nhìn Khánh với ánh mắt thông cảm, như muốn nói một điều gì đó nhưng rồi lại thôi. Dù không nói ra, nhưng sự hiện diện của Kiên ít nhiều cũng khiến Khánh cảm thấy bớt cô độc hơn một chút trong cái đêm dài đằng đẵng này.
Khánh nhấp một ngụm cà phê nguội ngắt, vị đắng chát lan tỏa trong khoang miệng. Anh cảm thấy đầu óc mình nặng trĩu, nhưng vẫn cố gắng duy trì sự tập trung cao độ. Điện thoại trong túi quần anh rung lên liên tục. Anh biết đó là Linh. Anh liếc nhìn qua màn hình khóa, thấy tên cô và vài dòng tin nhắn hiện lên, rồi lại có một cuộc gọi nhỡ. Trái tim anh chợt nhói lên một cái, một cảm giác tội lỗi len lỏi, nhưng anh không thể nhấc máy. Anh không có thời gian, không có năng lượng để trả lời một cách tử tế. Anh sợ rằng, giọng nói mệt mỏi của anh sẽ khiến cô lo lắng, và anh không muốn cô phải gánh thêm bất kỳ gánh nặng nào từ anh. Anh đặt điện thoại xuống bàn, úp màn hình, cố gắng gạt bỏ hình ảnh của Linh ra khỏi tâm trí để tiếp tục công việc. Anh biết, sự im lặng này sẽ khiến cô buồn, nhưng lúc này, anh không còn cách nào khác. Anh chỉ còn biết cắm đầu vào công việc, hy vọng rằng sự thành công sẽ bù đắp lại tất cả.
***
Trong khi Khánh đang vật lộn với những con số và áp lực nơi công sở, Linh lại đang ngồi một mình trong căn hộ của cô, ánh đèn vàng ấm áp hắt lên không gian quen thuộc nhưng giờ đây lại mang một vẻ cô quạnh lạ thường. Chiếc ly trà nóng cô vừa pha đã nguội lạnh từ lúc nào, hơi nước không còn bốc lên nữa, như chính sự chờ đợi của cô vậy. Bữa tối cô đã chuẩn bị, những món ăn đơn giản mà Khánh yêu thích, vẫn còn nằm im lìm trong nồi, chưa được chạm đến.
Cô nhìn ra ngoài cửa sổ, thành phố về đêm lấp lánh như một tấm thảm dệt bằng hàng ngàn viên kim cương, rực rỡ và xa hoa. Nhưng những ánh sáng ấy không mang lại cho cô sự ấm áp, mà chỉ khiến cô cảm thấy lạc lõng hơn bao giờ hết. Cô đã cố gắng giữ bình tĩnh, đã thử đọc một cuốn sách yêu thích, đã mở một bộ phim lãng mạn trên tivi, nhưng tâm trí cô không thể nào yên. Ánh mắt cô cứ vô thức liếc về phía chiếc điện thoại đặt trên bàn cà phê, mong chờ một tin nhắn, một cuộc gọi, dù chỉ là một lời thông báo ngắn ngủi từ Khánh.
Cô soạn tin nhắn, ngón tay lướt nhẹ trên màn hình: “Anh vẫn chưa về sao? Anh có ăn gì chưa? Đừng làm việc quá sức nhé, em lo.” Rồi cô lại xóa đi, cảm thấy những lời đó quá yếu đuối, quá ủy mị. Cô không muốn Khánh cảm thấy bị áp lực. Cô biết anh đang rất bận rộn, đang phải đối mặt với một môi trường làm việc mới đầy khắc nghiệt.
Linh thở dài, một tiếng thở dài nặng trĩu chất chứa sự lo lắng và nỗi nhớ. Cô lại soạn một tin nhắn khác, ngắn gọn hơn: “Anh ơi, em làm xong bữa tối rồi. Anh về thì nhắn em nhé.” Cô do dự một lúc, rồi cũng nhấn gửi. Một phút, hai phút, rồi mười phút trôi qua, không có phản hồi.
Cô gọi điện. Tiếng chuông điện thoại đổ dài, từng hồi từng hồi như những nhát dao cứa vào trái tim cô. Cô nghe tiếng “tút... tút... tút...” kéo dài, rồi giọng tổng đài vang lên khô khan: “Thuê bao quý khách vừa gọi hiện không liên lạc được, xin quý khách vui lòng gọi lại sau.” Linh cúp máy, lòng nặng trĩu. Không liên lạc được, hay là anh không muốn nghe máy?
“Chắc anh ấy bận lắm. Mình không nên làm phiền anh ấy,” cô thì thầm với chính mình, cố gắng tìm một lời bao biện cho sự im lặng của anh, cho nỗi cô đơn đang dâng lên trong lòng cô. Cô muốn tin vào điều đó, muốn tin rằng sự im lặng này không phải là một dấu hiệu của sự xa cách, mà chỉ là hệ quả tất yếu của công việc.
Nhưng rồi, một câu hỏi khác lại xuất hiện trong tâm trí cô, một câu hỏi mà cô không dám thốt ra thành lời: “Anh ấy... anh ấy mệt rồi sao? Mệt đến mức không còn sức để trả lời em nữa?” Nỗi sợ hãi mơ hồ bắt đầu len lỏi, một nỗi sợ hãi về sự thay đổi, về một tương lai mà cô không thể đoán định.
Linh đứng dậy, đi lại trong phòng, từng bước chân nhẹ nhàng nhưng lại dồn dập trong tâm trí cô. Cô tắt đèn ở phòng khách, chỉ để lại ánh sáng lờ mờ từ chiếc đèn ngủ. Cô chui vào chăn, cố gắng tìm kiếm sự ấm áp, nhưng hơi ấm từ chiếc ga trải giường cũng không đủ xua đi cái lạnh lẽo trong lòng cô. Cô nhắm mắt lại, cố gắng chìm vào giấc ngủ, nhưng tâm trí cô vẫn trằn trọc, hình ảnh Khánh cứ hiện lên, mệt mỏi, xa cách. Nỗi nhớ anh trộn lẫn với sự hụt hẫng, tạo thành một gánh nặng vô hình đè nén lên trái tim cô. Cô biết, đây không phải là lần đầu tiên, và có lẽ cũng không phải là lần cuối cùng cô phải trải qua những đêm dài như thế này. Một tương lai xa hơn, một cuộc sống mà Khánh không còn hiện diện trọn vẹn như trước, bắt đầu hiện hữu trong suy nghĩ của cô, mờ ảo và đầy bất an.
***
Khi những vệt sáng đầu tiên của bình minh len lỏi qua ô cửa sổ, nhuộm một màu xám bạc lên nền trời còn mịt mù, Khánh mới lê bước về đến căn hộ của mình. Tiếng còi xe thưa thớt từ dưới đường vọng lên, trộn lẫn với tiếng chim hót líu lo đâu đó, tạo nên một bản giao hưởng của buổi sáng sớm thành phố, nhưng Khánh không hề để tâm. Cơ thể anh rã rời, nặng như chì, mỗi bước chân đều như phải dùng hết sức lực để nhấc lên.
Anh mở cửa căn hộ, bật đèn, nhưng ánh sáng vàng vọt không đủ để xua đi vẻ u ám trong căn phòng, hay trong chính tâm trạng anh. Cặp tài liệu nặng trĩu được vứt phịch xuống ghế sofa, tạo ra một tiếng động nhỏ nhưng đủ để làm anh giật mình. Anh đưa tay nới lỏng cà vạt, nhưng rồi lại thôi, không còn sức để làm bất cứ việc gì nữa. Mùi cà phê nguội và sự mệt mỏi đã bám lấy anh suốt đêm, giờ đây lại càng đậm đặc hơn trong không khí tĩnh lặng của căn phòng.
Điện thoại trong túi áo lại rung lên. Anh rút ra, màn hình sáng lên, hiện ra dòng tin nhắn cuối cùng từ Linh: “Anh ngủ chưa? Em nhớ anh.” Anh nhìn chằm chằm vào dòng chữ ấy, cảm thấy một nhát dao vô hình cứa vào trái tim. Anh muốn trả lời, muốn nói với cô rằng anh cũng nhớ cô, rằng anh xin lỗi vì sự im lặng của mình. Nhưng cổ họng anh khô khốc, và tâm trí anh trống rỗng. Anh không thể nói gì cả.
“Lại một đêm nữa…” Anh thở dài, tiếng thở dài nặng nề mang theo tất cả sự kiệt sức và nỗi bất lực. Anh biết Linh đang lo lắng, đang nhớ anh, nhưng anh không còn năng lượng để xoa dịu cô. Anh không còn đủ sức để thể hiện tình yêu một cách trọn vẹn như cô mong muốn. Có lẽ, anh đã thực sự không còn đủ sức để yêu cho đúng.
Anh lê bước đến bên giường, không buồn tháo bỏ bộ quần áo công sở nhăn nhúm. Anh chỉ đơn giản là đổ vật xuống, nhắm nghiền mắt lại. Mọi giác quan dường như tê liệt, chỉ còn lại cảm giác mệt mỏi rã rời bủa vây. Anh chìm vào giấc ngủ ngay lập tức, một giấc ngủ sâu và không mộng mị, kéo dài cho đến khi ánh nắng ban mai đã lên cao, xuyên qua rèm cửa, chiếu vào căn phòng lạnh lẽo. Dòng tin nhắn của Linh vẫn nằm đó, chưa được hồi đáp, như một lời nhắc nhở lặng lẽ về khoảng cách đang dần lớn lên giữa họ. Anh không biết liệu mình sẽ phải đánh đổi bao nhiêu thứ, bao nhiêu đêm không ngủ, bao nhiêu bữa ăn bỏ lỡ, bao nhiêu cuộc gọi lỡ hẹn để đạt được những gì mình muốn. Và liệu, khi đạt được rồi, anh có còn đủ sức để nắm giữ những gì anh từng trân quý nhất, như tình yêu của Linh, hay không.
Truyện gốc của Long thiếu, chỉ được công bố chính thức trên truyen.free.