(Đã dịch) Chuyển Chức Lão Bản, Cả Nước Thiên Tài Thay Ta Làm Công - Chương 62: Cộng tác! Ngươi thấy được cái gì? (bổ canh)
Chu Mặc Dao xúc động khôn nguôi, đây là lần đầu tiên sau khi mất đi thị lực nàng cảm nhận được một tia hy vọng cho cuộc sống.
"Lão, lão bản!"
Dịch Thiên quay đầu lại đáp: "Ừm."
"Ta có thể sờ sờ mặt của ngươi sao?"
"Ừm! ?"
Dịch Thiên thoáng khựng lại, rồi nhìn thấy mặt Chu Mặc Dao đã ửng đỏ:
"Em chỉ muốn ghi nhớ khuôn mặt của lão bản thôi ạ..."
Người khiếm thị thường dùng cách chạm vào các đặc điểm trên khuôn mặt để hình dung, ghi nhớ hình ảnh của người khác, tương tự như việc người bình thường "ghi nhớ tướng mạo".
Dịch Thiên hiểu ý nàng, nhưng dù sao đây cũng là lần đầu tiên bị người khác sờ mặt nên anh không khỏi thấy hơi lạ:
"Em cứ tự nhiên."
Những ngón tay nhỏ nhắn mềm mại của Chu Mặc Dao nhẹ nhàng lướt trên má Dịch Thiên. Anh còn chưa kịp phản ứng thì mặt nàng đã đỏ bừng, vì đây là lần đầu tiên nàng chạm vào một người con trai.
Dịch Thiên khẽ nhắm mắt, cảm nhận xúc cảm mềm mại và hơi lạnh từ đầu ngón tay đang truyền đến trên mặt mình.
Khóe miệng Chu Nguyên giật giật, ánh mắt lập tức đảo qua xung quanh như thể ông vừa sực nhớ ra trăm công nghìn việc cần làm gấp.
"Ài! Ài u, đột nhiên nhớ tới cơm còn chưa làm..."
Ông quay người, nhanh chân đi thẳng vào bếp, không chút do dự.
Chu Mặc Dao mím môi, vuốt ve khuôn mặt Dịch Thiên hai ba lượt, cho đến khi trong đầu nàng hình dung rõ được dáng vẻ của anh, rồi nhanh chóng rụt tay lại.
Nàng b���ng nhiên lại nghĩ đến cái gì, có chút khẩn trương hỏi:
"Lão bản, vậy, vậy ta về sau liền theo ngươi sao?"
Nàng không có ý hỏi về việc gia nhập đội ngũ của Dịch Thiên;
Mà là do nàng là một người khiếm thị, thêm vào đặc tính nghề nghiệp yêu cầu phải có một đồng đội cố định, khiến nàng chắc chắn sẽ cần một người cộng tác.
Không chỉ trong chiến đấu mà cả trong sinh hoạt thường ngày.
Nam nữ cùng một chỗ luôn có chút không tiện, Dịch Thiên cho nàng liên hệ Bạch Thu Ly...
Vừa hay Chu Mặc Dao cũng đang ở độ tuổi vào đại học, có thể cùng Bạch Thu Ly trở thành bạn cùng phòng;
Đồng thời, Kiếm Tiên và Thương Loan linh làm là hai nghề nghiệp phối hợp rất ăn ý, hứa hẹn sẽ mang lại tính cơ động, sát thương và khả năng sinh tồn cực cao.
Hai người hẳn là sẽ là rất thích hợp cộng tác.
"Ta đã liên hệ một người khác cho em, đó là một nữ sinh cùng tuổi em, hai đứa có thể cùng nhau vào đại học."
"Cám ơn lão bản!"
Chu Mặc Dao thở phào nhẹ nhõm, may mắn vì biết Dịch Thiên đã suy tính cặn kẽ cho nàng.
Có thể vào đại học, với nàng mà nói, đúng là một chuyện hạnh phúc tột cùng.
Lúc này, Dịch Thiên nhìn đôi mắt xám trắng của Chu Mặc Dao, xác nhận Chu Nguyên đã đi xa, rồi trầm giọng hỏi:
"Mặc Dao, năm năm trước, ngươi rốt cuộc đã nhìn thấy thứ gì?"
"Ngay cả ba ba của ngươi đều không nói cho."
Nghe vậy, Chu Mặc Dao thân thể chấn động, giống như là cứng đờ.
Dịch Thiên nhớ rõ, khi Chu Nguyên nói về nguyên nhân Chu Mặc Dao bị mù, ông kể là nàng đã gặp phải cuộc tấn công của Ảnh Nguyệt lang tộc.
Có thể trên lý lịch sơ lược viết, rõ ràng là Chu Mặc Dao thấy được thứ gì, bị tước đoạt thị lực.
Hiển nhiên, nàng không có nói cho Chu Nguyên!
Rốt cuộc là thứ gì mà chỉ cần nhìn thấy thôi, nàng đã bị tước đoạt thị lực?
Ngay cả những phương pháp chữa trị hiện đại của Đại Hạ, cùng các chức nghiệp giả tài năng cũng không thể chữa khỏi!
Dịch Thiên chăm chú nhìn Chu Mặc Dao, thấy nàng ngẩn người hồi lâu, cuối cùng chỉ lặng lẽ lắc đầu:
"Ta không thể nói, cũng không biết."
"Không thể nói, cũng không biết?"
Dịch Thiên bối rối, đây là kiểu người giải đố gì thế này...
Anh hoàn toàn không có chút manh mối nào để giải thích, nhưng nhìn Chu Mặc Dao thì không giống đang nói dối, vì vậy Dịch Thiên hỏi:
"Có liên quan đến Ảnh Nguyệt lang tộc không?"
Chu Mặc Dao suy tư một hồi, nhẹ gật đầu.
"Thôi được." Dịch Thiên dứt khoát không nghĩ nhiều nữa.
Chu Mặc Dao có được năng lực 'Linh thị' trời sinh, mới có thể nhìn thấy những vật kỳ quái đó, chứ nếu là Dịch Thiên, nói không chừng cả đời cũng không thể nhìn thấy.
Chẳng bao lâu sau, tin nhắn của Bạch Thu Ly gửi đến.
Dịch Thiên nói với Chu Mặc Dao: "Đi thôi, đồng đội của em đến rồi."
Dịch Thiên bảo Bạch Thu Ly trực tiếp đưa Chu Mặc Dao về Đại học Hoa Tinh, dứt khoát gọi cô ấy tới đón.
Trước đó, Dịch Thiên cũng vừa hay có một hộp quà cần đưa cho Bạch Thu Ly ——
【 Truyền kỳ trang bị tự do hộp quà 】
【 Mô tả: Sau khi mở, có thể tự do chọn một món trang bị truyền kỳ phù hợp với nghề nghiệp của người dùng, ở bất kỳ bộ phận nào. 】
Đây là phần thưởng đặc biệt của cuộc thi chủng tộc, Dịch Thiên định như thường lệ, mỗi người trong số bốn người tham gia sẽ có một cái.
Lão bản đã nhận được nhiều phần thưởng như vậy, càng không thể bạc đãi nhân viên dưới quyền mình.
Chỉ riêng Alice thì không được, vì nàng chỉ có thể ở trong phó bản, khiến trang bị cao cấp rất hiếm, đành phải chờ sau này mới có thể lo cho Alice.
"Đa tạ lão bản!"
Bạch Thu Ly đôi mắt sáng lên, vừa ra tay chính là trang bị truyền kỳ, thủ bút của lão bản thật sự là kinh người!
Nàng thậm chí hoài nghi, lão bản có phải hay không đã cướp sạch kho hậu cần của Hoa Đông!
Không, kho hậu cần của Hoa Đông hẳn là cũng không có nhiều trang bị truyền kỳ đến thế.
Có hộp quà truyền kỳ này, cô ấy lại có thể bổ sung thêm vài món trang bị còn thiếu, chắc chắn sau khi vào Đại học Hoa Tinh, sức chiến đấu sẽ tăng lên vài phần nữa.
"Lão bản, vị này chính là cộng tác mà ngài nhắc đến sao?"
Bạch Thu Ly nhìn thấy Chu Mặc Dao đứng cạnh Dịch Thiên, đôi mắt phủ đầy sương mờ của nàng có vẻ gì đó thật đáng thương:
"Chào em, chị là Bạch Thu Ly."
"Bạch Thu Ly! Là vị Hoa Đông Trạng Nguyên, nữ Kiếm Tiên siêu cường đó ư!?"
Chu Mặc Dao bỗng nhiên reo lên kinh ngạc xen lẫn vui mừng. Dịch Thiên thật không ngờ, danh tiếng của Bạch Thu Ly đã lan tận tới Hoa Bắc.
Bất quá, người vừa có nhan sắc vừa có thực lực như vậy, quả thật rất dễ thu hút người hâm mộ.
Nhờ vậy, hai cô gái nhanh chóng làm quen với nhau, giúp Dịch Thiên tiết kiệm kha khá công sức giới thiệu.
Sau khi Bạch Thu Ly trải nghiệm kỹ năng của Thương Loan linh làm, cô càng thêm kinh ngạc.
"Thật mạnh! Khả năng hỗ trợ tăng cường thuộc tính có thể nâng lên không chỉ một cấp bậc thôi đâu!"
Nàng vốn đã không coi người được Dịch Thiên chọn là tầm thường, nhưng không ngờ lại mạnh đến mức này!
Hai cô gái chính thức quyết định sẽ trở thành cộng sự và cùng nhau vào Đại học Hoa Tinh.
Chu Nguyên cũng vừa lúc gọi mấy người họ lại ăn cơm.
"Thời gian không còn sớm, mọi người cùng nhau..."
Lời còn chưa dứt.
Trong Nam Đường Thành vang lên tiếng còi báo động khẩn cấp, ánh đèn hồng của các phi cơ tuần tra lấp lóe khắp thành phố.
"Không hay rồi, Ảnh Nguyệt lang tộc lại tấn công!"
Độc quyền sản xuất và phân phối bởi truyen.free, mong bạn đọc ủng hộ bản gốc.