Cô Bạn Gái Ma Của Tôi - Chương 1: Chapter 1:
Ngày 21 tháng 6 năm 2024.
Tôi quyết định tự sát.
Tôi uống 40 viên thuốc ngủ, 2 chai 7up, nằm lên giường, và chờ cái chết đến.
(Tích tắc)
Tôi khoanh tay, nhắm mắt, và đợi.
(Tích tắc)
Thời gian trôi qua, tôi vẫn nằm đó, trừng mắt nhìn trần nhà như đang xem sơn khô lại từng centimet. Tôi cứ nằm đếm từng giây trôi qua, nhưng mãi mà thuốc chả có tác dụng gì cả, nhưng mấy chai 7up thì có.
Rất nhanh, tôi buồn đái không chịu được.
Tôi do dự một lúc. Trong đầu cũng tự nhủ: “Thôi kệ, sắp chết rồi, đái ra giường cũng chẳng sao.” Nhưng rồi lại nhớ ra… tôi bị OCD, nếu để nước tiểu dình vào quần thì khi nó khô lại, nó sẽ dính dính và bẩn ra sao. Thế nên tôi lại phải lồm cồm bò dậy.
Tôi lê vào nhà vệ sinh, tụt quần, xả lũ. Và đúng khoảnh khắc tôi đang thở phào nhẹ nhõm như trút được gánh nặng.
Thì.
(Đùng)
Mặt tôi đập xuống sàn.
Thuốc ngủ cuối cùng cũng phát huy tác dụng.
“Nhưng tại sao lại là lúc này cơ chứuuuuu!!!”
Tôi nằm gục dưới đất, quần tụt tới đầu gối, mắt nhắm hờ. Một tư thế chết không thể nào ngu hơn! Tôi đã hình dung về cái chết của mình phải vô cùng bi thương khi có người tìm thấy cái xác cơ, lúc đó họ sẽ phải nghĩ “không biết anh bạn này đã phải trải qua những gì?” Nhưng giờ thì… tôi chết khi đang tè.
Nhục vl.
Nhưng thôi, tôi chết rồi. Có nhục cũng chẳng làm sao nữa.
Lúc này, cơ thể tôi bắt đầu nhẹ dần, mọi giác quan bắt đầu mờ đi, cả người chẳng còn cảm nhận được gì nữa.
“Yên bình quá, đáng lẽ ra tôi phải làm thế này sớm hơn mới phải.”
(Tích tắc… tích tắc…)
Thời gian cứ chầm chậm trôi qua.
Cũng phải được một lúc rồi ý chứ. Tôi cứ nghĩ là sẽ nhanh hơn cơ, cứ tưởng chỉ cần nhắm mắt lại, rồi… Phụt! Chấm hết. Nhưng! Giờ tôi vẫn còn ở đây, tôi không ngờ là việc chết thôi cũng phải mất nhiều thời gian đến thế này.
(Tích tắc)
Thời gian vẫn cứ chầm chậm trôi qua.
Nhưng.
(Tiếng ồn!)
Ở phía bên phải tôi, tiếng nói chuyện rì rầm cứ vang lên không ngừng. Này là chuyện chồng hàng xóm ngoại tình, này là chuyện con nhà kia là bê đê, rồi lại còn cả chuyện nói xấu một bà cô nào đó nữa chứ.
“Ồn ào quá. Cái quỷ gì vậy? Tôi chỉ muốn chết thôi mà! Sao cũng không được yên vậy?”
(Phụt!)
Tôi mở mắt.
Trần nhà trắng. Mùi thuốc sát trùng. Tôi đang nằm trong bệnh viện. Giường bên cạnh là mấy bà cô đang tán chuyện rôm rả như cái chợ.
Tôi chết rồi cơ mà? Tại sao lại ở đây? khốn nạn thật! Ai đã cứu tôi cơ chứ?
Tôi đảo mắt nhìn quanh. Ống truyền cắm vào tay, điện cực dán trên ngực, và cái gì đó tôi không biết nữa gắn ở đầu ngón tay nhấp nháy đỏ đỏ phát ra tiếng tít đều đều.
“Khốn nạn thật, gục ngã trước cổng thiên đường là đây sao? Lẽ ra tôi không nên lấy Thập Tử Nhất Sinh mỗi khi chơi Mã Hoá.”
Nhưng ngay lúc đó, phía cửa phòng bệnh, một cô gái bước vào.
Tóc trắng như tuyết, đồng phục nữ sinh, vớ cao tới gối, giày lolita.
Cô ta không nói gì, chỉ lặng lẽ, từng bước tiến thẳng về phía giường tôi.
Tôi nhìn cổ, rõ ràng tôi không quen, hay là y tá nhỉ? Nhưng mà y tá gì mà lại mặc đồ nữ sinh cơ chứ?
Tôi nhìn quanh. Không ai phản ứng gì. Mấy bà cô giường kế bên vẫn đang bàn chuyện nấu nướng sôi nổi.
Khi cổ tiến tới chân giường tôi, tôi đang định lên tiếng hỏi thì….
(Bốp!)
Cô ta nhảy phốc lên… rồi ngồi thẳng vào mặt tôi.
Không đùa đâu.
Ngồi. Thẳng. Vào. Mặt. Tôi.
“C-cái mẹ gì vậy-!? Kh-không… thở… được…!”
Tôi giãy giụa trong tuyệt vọng như cá mắc cạn. Hai tay đập loạn xạ, cố gắng đẩy cái… cái mông mềm như mochi của cô ta ra khỏi mặt mình. Tôi nghe thấy những âm thanh “bóp bóp” như đang vỗ vào thạch rau câu. Một phần trong tôi, bất chấp vẫn đang nghẹt thở, vẫn phải thầm công nhận: nó mềm thật đấy!
Cuối cùng, bằng một cú quẫy điên cuồng, tôi đẩy được cô ta bật ngửa khỏi mặt mình.
Cô ta ngã cái rầm xuống sàn.
Tôi thở hổn hển, mặt đỏ như quả cà chua.
Cô ta nhổn dậy, nhìn tôi như con nai vàng ngơ ngác không hiểu chuyện gì.
“Cô… CÔ LÀM CÁI GÌ VẬY HẢ?!” tôi hét lên.
Cả phòng quay lại nhìn tôi. Một bầu không khí im lặng đột ngột đến khó xử.
Một bà cô bên kia giường cau mày:
“Cậu bị điên à? Hét cái gì thế hả?”
“Là… là tại con nhỏ kia mà!!” tôi chỉ thẳng tay vào mặt nhỏ mà quát.
Mọi người nhìn theo hướng tay tôi chỉ. Rồi… nhìn lại tôi.
Không ai hiểu gì cả.
Họ như thể… không nhìn thấy cô ta.
Nhanh chóng sau đó, một y tá bước vào. Cô ấy trấn an những người xung quanh, kéo tấm rèm ngăn cách hai giường lại, rồi quay sang tôi.
“Bình tĩnh đi, cậu ổn rồi.”
Nói rồi, cô ấy ấn tôi nằm xuống, bắt đầu kiểm tra sơ bộ. Cô ấy soi đèn vào mắt tôi, đo huyết áp tôi, kiểm tra nhịp tim cho tôi nhưng ánh mắt lại không hề chú ý đến con nhỏ đang thò đầu ngó nghiêng sau lưng cô ấy.
Tôi nhìn chằm chằm.
“Chị à… con nhỏ đang đứng sau lưng chị là ai vậy?”
Cô y tá hơi nghiêng đầu.
“Ai cơ?”
“Nó đó! Cái con nhỏ tóc trắng đang… dòm em như mèo thấy cá kia kìa!”
Tôi chỉ thẳng vào mặt nhỏ mà nói.
Cô y tá nhìn ra sau, rồi lại quay lại nhìn tôi:
“Đừng lo. Đây chắc chỉ là tác dụng phụ của thuốc thôi. Ngày mai cậu sẽ cảm thấy khá hơn.
”
Cô ấy kiểm tra thêm vài thứ, ghi chép lại vào bảng theo dõi, rồi rời khỏi phòng, để tôi lại một mình… với nó.
Con nhỏ tóc trắng nghiêng đầu, cười ranh mãnh.
“Cậu… nhìn thấy tôi thật hả?”
Tôi quay mặt đi. Không trả lời. Cố gắng nghĩ rằng đây chỉ là ảo giác. Có lẽ não tôi bị hỏng thật rồi. Chết không được, giờ còn gặp ảo giác nữa.
“Cậu nhìn thấy tôi. Đúng không?”
Nhỏ thò tay ra chọc má tôi một cái.
Tôi nghiến răng, chịu đựng.
Nhỏ bắt đầu cù lét tôi. Nhây không chịu nổi. Tôi vẫn cố phớt lờ.
Rồi đột nhiên…
(Bốp!)
Một cú cùi trỏ bay thẳng vào bụng. Tôi gập người, ho sặc sụa.
“CÔ BỊ ĐIÊN À?!” tôi gào lên.
Lập tức, nhỏ nhảy phắt lên giường, ôm chầm lấy cổ tôi. Khuôn mặt sáng rỡ.
“Tôi biết mà! Cậu có thể nhìn thấy tôi!”
Mặt nhỏ áp sát mặt vào mặt tôi. Gần đến mức tôi có thể ngửi thấy mùi bạc hà thoang thoảng trong hơi thở của nhỏ.
Tôi đơ người.
“Gì mà ngại quá vậy~” Nhỏ bĩu môi, rồi bất ngờ nhéo hai bên má tôi như trêu em bé.
“B-bỏ tôi ra.” Tôi lắp bắp.
“Mặt cậu đỏ rồi kìa.” “Đáng yêu ghê…” Nhỏ cười.
“Tránh xa tôi ra!” Tôi đẩy nhỏ ra.
Nhỏ ngồi phịch xuống bên mép giường, hai chân đung đưa, đôi mắt lấp lánh như gắn filter.
“Cậu tên gì?”
“Tại sao tôi phải trả lời cô?”
“Tại vì tôi nói chuyện dễ thương, đáng yêu, và hơi bị… quyến rũ đó nha” Nhỏ chu môi, vẫy tay ra dáng idol giao lưu fan.
“Thôi mà nói đi. Tôi tên là Yuki đó. Y-u-k-i. Nhớ chưa?”
“Tôi không quan tâm.”
Nhỏ nghiêng đầu, cười hì hì. “Vậy tôi sẽ gọi cậu là Revenant nhé.”
“Nó nghĩa là gì vậy?”
“Là kẻ thẩm du chết hụt, hoặc là người về từ cõi chết nếu cậu muốn dịch đúng google.” Nhỏ cười phá lên
“F*ck! Cứ cười đi!”
“Thì đúng mà. Cậu tự tử mà không chết nên giờ mới thức tỉnh nội tại nhìn thấy được ma đấy!”
“Ma?”
“Đúng vậy, ma đó. Wwwhhhuuuhhhhh” nhỏ làm bộ doạ ma tôi.
“Cô bị điên à?”
“Không tin sao?”
Dứt lời, nhỏ nhún chân, nhảy vút lên.
Tôi nghĩ nhỏ sẽ lại định cho tôi một cú cùi trỏ nữa cơ nên đã chuẩn bị sẵn tinh thần.
Nhưng lần này khác.
Tôi không tin nổi vào thứ đang diễn ra trước mắt mình.
Nhỏ đang lơ lửng trên không!
“Giờ đã tin chưa?” Nhỏ nói.
Tôi tự lấy tay rụi mắt rồi vuốt mặt.
“Ma à. Tôi bị điên thật rồi.” Tôi lẩm bẩm.
“Không đâu. Cậu rất tỉnh táo đấy.”
“Vẫn còn vỗ mông tôi mạnh bạo lắm cơ mà” nhỏ làm cái vẻ ngại ngùng như bị sàm sỡ.
“Tại vì cô ngồi lên mặt tôi đó!!”
“Chẳng phải bọn con trai thường thích điều đó sao?”
Tôi ôm đầu. Tôi không muốn tin vào những gì đang hiện ra trước mắt nữa, chả lẽ nào tôi cô đơn đến mức lại phải tự tưởng tượng ra con nhỏ này sao, nhưng rõ ràng nó phiền phức quá mà, ai lại đi muốn một cái máy nói không hồi chiêu như này cơ chứ?
Nhưng không dừng lại ở đó, nhỏ tiếp tục tung chiêu. Nhỏ bắt đầu kể chuyện… theo đúng nghĩa đen.
Nhỏ vừa lơ lửng bay vòng vòng quanh trần phòng, vừa lảm nhảm không dứt:
“Cậu biết không, tôi mười bảy tuổi nha! Mười bảy tuổi lẻ ba tháng bốn ngày… hình như thế, tôi cũng quên mất sinh nhật lần cuối là hồi nào rồi. Trường tôi học là trường Higashi gì gì ấy, dài quá nên tôi hay gọi tắt là trường Higashi thôi. Đồng phục ở đó xấu òm luôn, váy thì ngắn cũn mà lại còn xếp ly trông như rèm cửa, mà đó cũng chính là cái bộ tôi đang mặc đây này~”
“Tôi không hỏi!!! Tôi vuốt mặt thở dài.
Nhỏ giả vờ không nghe thấy, vẫn tiếp tục lảm nhảm.
“Tôi sống ở tầng ba của một chung cư bé tí bên cạnh tiệm bánh mì. Nhà tôi có bốn người nha: ba, mẹ, tôi và em trai. Mà em tôi thì đúng kiểu phiền phức, cứ hay lục đồ của tôi rồi bảo “chị Yuki toàn giấu đồ ăn”. Ờ thì tôi có giấu thật… nhưng đồ ăn của tôi mà! Có lần nó ăn trộm pudding của tôi, vậy là tôi giận nó ba ngày không thèm nói chuyện.”
“Cô chắc là mình không phải chết vì tức cái pudding chứ?” Tôi mỉa mai.
Yuki cười hì hì, tay xoay xoay quanh một lọn tóc.
“Khôngggg. Nếu mà chết vì cái pudding thì tôi sẽ thành con ma tủ lạnh cơ. Còn gì nữa ta… À! Tôi thích chơi LOL nhưng toàn thua, tôi hay cắn móng tay khi lo lắng, nhưng cậu đừng nhìn tay tôi nhiều quá nha, tôi sợ mấy thằng Yoshikage Kira lắm! À mà, tôi có thể tàng hình tay nên nhìn cũng không thấy gì đâu ha!”
Tôi giơ tay che mặt.
“Làm ơn, im đi… cho tôi một chút yên tĩnh…”
Nhỏ bay thẳng xuống, cúi sát vào mặt tôi đến mức tôi phải ngửa đầu ra sau.
“Nhưng mà tôi chưa kể là tôi từng trượt patin vào tường ba lần, hay tôi từng nhắn tin tỏ tình nhầm người, hay là tôi từng…”
“Làm ơn im đi!!!!”
Tôi hét lên.
Yuki bĩu môi, má phồng phồng.
“Vậy hả… Thôi thì cậu ngủ đi, xíu dậy tôi kể tiếp cũng được. Tôi còn nguyên cả tự truyện Yuki chưa phát hành cơ!”
Nhỏ cười toe rồi chui tọt vào chăn của tôi một cách tự nhiên.
“Cái gì… Sao cô…! Mà thôi bỏ đi… thế nào cũng được!”
Tôi nhắm mắt vào, cố gắng để ngủ. “Chỉ cần ngủ thôi. Chỉ cần ngủ thôi. Tỉnh dậy là hết. Con nhỏ tóc trắng kia chỉ là ảo giác. Ảo giác thôi. Chắc tại thiếu máu não quá lâu. Hoặc stress. Hoặc tôi bị điên thật. Nhưng không sao. Ngủ một giấc là ổn." tôi liên tục lặp đi lặp lại những điều đó trong đầu để tự trấn an bản thân, nhưng cứ nhắm mắt vào, số nợ 500.000 yên lại hiện ra trong đầu khiến tôi chẳng thể ngủ nổi.