(Đã dịch) Cơ Duyên Của Ngươi Rất Tốt, Ta Vui Lòng Nhận - Chương 3190: Con đường vô địch - Tử Vân vẫn lạc
"Tử Vân tỷ, ta thích uống rượu, ngươi ngăn không được ta."
Vương Tiểu Nhị chạy ra xa, ngoái lại làm mặt quỷ với Tử Vân, khiến nàng tức điên người.
Tử Vân vội vã đuổi theo định bắt Vương Tiểu Nhị, thấy vậy, cậu ta ba chân bốn cẳng chạy trối chết.
"Chạy mau lên! Nếu không bị tóm lại là ăn đòn như bỡn!"
"Tử Vân tỷ, ngươi truy. . ."
Chạy mãi không thấy Tử Vân đuổi theo, Vương Tiểu Nhị quay người định trêu chọc nàng lần nữa, nhưng rồi cậu trông thấy một cảnh tượng sẽ ám ảnh cậu suốt cuộc đời.
Từ đằng xa, Tử Vân đang dang tay về phía cậu, nhưng ngay khoảnh khắc sau đó, một cột sáng đột ngột xuyên thẳng qua người nàng.
"Nhỏ. . . Tiểu nhị."
Thân thể Tử Vân loạng choạng, rồi nàng gục ngã vào lòng Vương Tiểu Nhị.
"Tử Vân tỷ. . . Tử Vân tỷ ngươi thế nào?"
Vương Tiểu Nhị ôm chặt lấy Tử Vân, kinh hãi thốt lên.
Từ đằng xa, một gã thanh niên khoanh tay đứng đó, thản nhiên nhìn cảnh tượng đau lòng này.
"Chậc chậc chậc, thật là cảm động lòng người quá đi chứ."
Gã thanh niên khoanh tay, chậc lưỡi bĩu môi nói. Phía sau hắn, hai tên thanh niên khác lại càng không chút bận tâm, tùy ý phá hủy toàn bộ Tử Tiêu Thiên Cung.
"Làm càn, ai dám đến ta Tử Tiêu Thiên Cung làm càn?"
Ngay lập tức, một tiếng gầm giận dữ vang lên từ bên trong Tử Tiêu Thiên Cung, từng luồng sáng chói liên tiếp bay ra.
"Một bầy kiến hôi mà thôi."
Ngay khoảnh khắc sau đó, giữa đất trời bùng nổ một trận chiến dữ dội. Từng thân ảnh lần lượt rơi rụng như sủi cảo xuống nội thành.
"Tử Vân tỷ, ngươi không sao chứ? Ngươi không sao chứ Tử Vân tỷ."
Vương Tiểu Nhị lo lắng vội xé áo mình định băng bó vết thương cho Tử Vân, nhưng dù cố gắng thế nào, cậu vẫn không thể ngăn được máu tươi không ngừng tuôn trào từ người nàng.
"Tiểu nhị. . . Chạy, chạy mau."
Tử Vân chậm rãi giơ bàn tay lên, bàn tay dính đầy máu khẽ vuốt ve gương mặt Vương Tiểu Nhị, thều thào nói.
Ngữ khí của nàng vô cùng yếu ớt.
"Tử Vân tỷ. . . Tử Vân tỷ. . ."
Ngay sau đó, cánh tay Tử Vân vô lực buông thõng xuống đất, sinh mệnh nàng trong khoảnh khắc đã tiêu tan.
"Không. . . Không. . . Tử Vân tỷ, ngươi tỉnh lại, tỉnh lại a."
Vương Tiểu Nhị loạn cả lên, cậu không ngừng lay mạnh Tử Vân trong vòng tay, nhưng người chị Tử Vân ngày ngày tươi cười, ngày ngày đánh mắng cậu, dường như từ khoảnh khắc này, sẽ không bao giờ trở lại nữa.
"Tử Vân tỷ, tiểu trưởng lão, Tử Tân tỷ. . ."
Nhìn những người thân yêu từng cùng cậu vui đùa gi�� nằm bất động trong Tử Tiêu thành, không còn hơi thở, đôi mắt Vương Tiểu Nhị dần nhòa đi vì nước mắt.
Những giọt nước mắt lúc này... khiến đôi mắt cậu mờ đi.
"Tiểu nhị. . . Đi mau, tiểu nhị, đi mau a."
Bên trong Tử Tiêu thành, Tử Tân giơ bàn tay đẫm máu lên, hét lớn về phía Vương Tiểu Nhị đang ở trên tường thành.
Nhưng ngay khoảnh khắc sau đó, một bàn chân lớn chậm rãi giẫm lên đầu Tử Tân.
"Tiểu tử, đây chính là sư tỷ của ngươi? Dáng dấp không tệ đáng tiếc. . ."
Gã thanh niên đã giết Tử Vân chẳng biết tự lúc nào đã đứng trước mặt Tử Tân, hắn đặt chân lên người nàng, vừa nhìn Vương Tiểu Nhị ở đằng xa, vừa cười khẩy nói.
"Không. . . Không muốn, van cầu ngươi, không muốn. . ."
Dường như đoán được ý đồ của hắn, Vương Tiểu Nhị khẽ nói, giọng nói gần như van nài.
"Ách... Khó cho ta quá."
Gã thanh niên chậc lưỡi một cái, sau đó bàn chân hơi dùng sức, đầu Tử Tân cứ thế nát bét, tan nát ngay trước mắt Vương Tiểu Nhị.
"Không. . ."
Vương Tiểu Nhị mắt cậu gần như muốn nổ tung.
Thân thể c��u vô lực đổ gục xuống đất, đôi mắt nhòa lệ nhìn chằm chằm vào cảnh tượng kinh hoàng đó.
Phiên bản truyện này, dưới sự biên tập của truyen.free, là một tác phẩm được bảo hộ.