(Đã dịch) Cơ Duyên Của Ngươi Rất Tốt, Ta Vui Lòng Nhận - Chương 3347: Con đường vô địch - Liễu Bạch truyện ký 7
Đến được nơi này, chúng ta tạm thời có thể coi là an toàn.
Liễu Bạch nhìn làn sương quỷ dị dần tan, khẽ thở hắt ra một hơi rồi nói. Ngôi nhà tranh này chính là nơi ở của hắn ở kiếp trước, và hắn đã sống ở đây rất lâu.
Nơi đây vẫn còn lưu giữ khí tức của kiếp trước hắn.
Bởi vì kiếp trước chính hắn đã bắt những quỷ dị này về Hoang Cổ cấm địa, nên chúng có bản năng e ngại trước khí tức tỏa ra từ căn nhà tranh, khí tức của chính kiếp trước hắn.
“Ngươi vì cái gì đối với nơi này quen thuộc như vậy? Còn có, những cái kia quỷ dị vì sao lại e ngại nơi này?”
Nam Cung Tiên Uấn cau mày nhìn Liễu Bạch đang thản nhiên tự tại mà hỏi. Liễu Bạch rõ ràng là một thiên kiêu ở thế hệ này, chứ không phải một lão quái vật hay loại người tương tự.
Hơn nữa, Hoang Cổ cấm địa đã biến mất một cách thần bí từ thời Thượng Cổ, ngay cả phụ thân nàng cũng không rõ tình hình bên trong đó.
Ấy vậy mà, người trước mắt này lại như đang đi vào nhà mình, thật không thích hợp, cực kỳ không thích hợp, hoàn toàn không hợp lý chút nào.
“— Tại sao lại quen thuộc như vậy ư? Bởi vì nơi đây vốn là nhà của ta mà. Thôi thì ta nói thật với nàng, ta là đại năng chuyển thế, kiếp trước ta là Thái Ất Kim Tiên, chỉ còn một bước là có thể chứng đạo Đại La, siêu thoát cảnh giới.”
Liễu Bạch nhìn ánh mắt dò hỏi của Nam Cung Tiên Uấn, đành bất đắc dĩ nói thật. Thế nhưng, Nam Cung Tiên Uấn lại trừng mắt nhìn hắn một cái.
“Thần kinh!”
Thấy Nam Cung Tiên Uấn nhìn quanh khắp nơi tìm kiếm, Liễu Bạch bất đắc dĩ xoa xoa mũi. Thế gian này thật khó sống, nói lời thật cũng chẳng ai tin.
“Không cần tìm, nơi này thứ gì đều không có.”
Thấy Nam Cung Tiên Uấn bước vào nhà tranh, Liễu Bạch đành bất đắc dĩ nói. Căn nhà tranh này do chính hắn xây, chẳng lẽ lại không biết có đồ vật gì bên trong ư?
Kiếp trước hắn kiêu ngạo tự phụ, chẳng coi thứ gì ra gì, lại càng đơn độc một mình, chỉ có rượu bầu bạn suốt đời.
Nói trắng ra, hắn chỉ có mỗi cái ví tiền sạch trơn. Đường đường là Thái Ất Kim Tiên mà còn không giàu bằng một Thái Ất Huyền Tiên, vì tất cả mọi thứ trên người đều bị đem đi chưng cất rượu rồi.
“Nơi đây tràn ngập quỷ dị, ngươi tới đây mục đích là gì?”
Nam Cung Tiên Uấn lúc này mới bước ra khỏi nhà tranh, nhìn về phía Liễu Bạch nói. Hoang Cổ cấm địa tràn ngập quỷ dị là điều Tinh Hà Hoàn Vũ công nhận, bất cứ nơi nào quỷ dị đi qua, mọi bảo vật đều hóa thành tro tàn.
Thẳng thắn mà nói, nơi ��ây đã giống như một tuyệt địa, vậy Liễu Bạch phí hết tâm tư tới đây để làm gì?
“Ta tới đây đương nhiên là để tìm thứ gì đó, hy vọng vật đó đã được luyện xong rồi.”
Liễu Bạch nói xong, hai mắt hiện lên vẻ mong đợi. Vật đó đã trải qua sự tôi luyện của năm tháng dài đằng đẵng, đến nay có lẽ đã hoàn thành.
Chỉ cần tìm được vật đó, chuyến đi này coi như không uổng công.
“Thứ gì?”
Thấy Liễu Bạch mang thần sắc mong đợi như vậy, Nam Cung Tiên Uấn không nhịn được tiến lên trước, tò mò hỏi.
“Một bầu rượu.”
Liễu Bạch thành thật đáp. Kiếp trước hắn chỉ có rượu là tri kỷ, còn lại chẳng coi thứ gì ra gì.
Ngày đó, hắn thậm chí còn ném một bầu rượu vào trong ao.
Bầu rượu đó được làm từ những thiên tài địa bảo tuyệt đỉnh, sau khi ném vào thiên trì thì hắn không hề để tâm đến nữa. Giờ đây, trải qua bao năm tháng dài đằng đẵng, bầu rượu ấy có lẽ đã trở thành một chí bảo khó kiếm được nhất trong Tinh Hà Hoàn Vũ, giá trị có lẽ đã vượt qua bất cứ bảo vật nào khác.
Dù sao thì kiếp trước hắn hễ có chút đồ tốt là đều đem đi chưng cất rượu. Ngay cả một bầu rượu kém nhất mà ném ra Tinh Hà Hoàn Vũ cũng đủ khiến các cường giả Thái Ất Kim Tiên tranh giành.
Không sai, chính là Thái Ất Kim Tiên.
Kiếp trước hắn là Tửu Tôn, nhập đạo bằng rượu. Tiện tay tạo ra một chén tiên nhưỡng cũng đủ khiến các cường giả Thái Ất Kim Tiên thèm thuồng chảy dãi.
“Vì một bầu rượu mà đến nơi nguy hiểm như thế này ư? Ngươi không nhầm đấy chứ?”
Nam Cung Tiên Uấn nhìn hắn, ánh mắt và giọng nói đều trở nên quái dị.
Bản dịch này là sản phẩm độc quyền của truyen.free, xin đừng tự ý sao chép.