(Đã dịch) Có Hệ Thống: Ta Hết Thảy Toàn Bộ Nhờ Ngẫu Nhiên - Chương 61: Từ xưa hồng nhan nhiều họa thủy
Ngô Trạch không rõ vì sao Kỳ Tĩnh lại khẳng định chắc chắn rằng Lưu Hi đã gặp chuyện ở Kinh Thành. Thế nhưng, Ngô Trạch hiểu rõ một điều: cần phải tin tưởng sự nhạy bén trời phú của một người từ nhỏ đã lớn lên trong gia đình quan chức.
"Không được, đó là người bạn thân đặc biệt mà tôi quen ở Thượng Hải, tôi không thể khoanh tay đứng nhìn."
Nói xong, Ngô Trạch lấy điện thoại di động ra định gọi lại cho Lưu Hi, nhưng lại bị cô em họ Kỳ Tĩnh ngăn lại.
"Thôi được, nể mặt hôm nay anh lại cho em tiền tiêu vặt, lại mua quần áo cho em, em sẽ nói cho anh nghe cái quy củ làm việc ở Kinh Thành này."
Kỳ Tĩnh nói xong liền nhìn quanh một chút, vừa vặn bên cạnh có một quán cà phê. Từ sáng đến giờ, hai anh em đã đi cả ngày đường, vào quán cà phê nghỉ chân một lát, tiện thể nói chuyện cho rõ ràng với anh họ.
"Anh, chúng ta vào quán cà phê đi, chỉ khi nào hiểu rõ quy củ, chuyện của bạn anh mới dễ giải quyết."
Sau khi Ngô Trạch và Kỳ Tĩnh mỗi người gọi một ly Cappuccino, Kỳ Tĩnh lúc này mới bắt đầu thao thao bất tuyệt.
"Anh, đầu tiên, dù là ở Kinh Thành, hay toàn bộ Hoa Hạ, thậm chí là nước ngoài, thì thế giới này vẫn luôn là của kẻ mạnh. Anh phải hiểu rằng, nhà ai quan lớn, người đó làm anh cả. Dù anh có thừa nhận hay không, đó vẫn là một đạo lý ngàn đời không đổi."
Ngô Trạch gật đầu đồng tình, anh ấy đâu có ngốc, đương nhiên hiểu rõ điều đó.
"Vậy hiện tại chúng ta hãy xem xét, Kinh Thành là thủ đô của Hoa Hạ, là trung tâm chính trị của chúng ta. Từng có câu nói rằng, một viên gạch rơi xuống có thể trúng đầu ba vị trưởng phòng, điều đó không hề là nói đùa."
Ngô Trạch thực sự lo lắng cho an nguy của người huynh đệ kết nghĩa tốt bụng kia – người mà dù biết anh là cô nhi, vẫn muốn kết bái làm anh em với anh, nên vội vàng ngắt lời: "Điều này có liên quan gì đến chuyện của bạn tôi sao?"
Kỳ Tĩnh vốn muốn phổ biến một chút về quy tắc giải quyết mọi việc ở Kinh Thành cho anh họ, nhưng nghĩ lại, thấy mình cũng thật thừa thãi. Chỉ riêng ba cô bé, tức cậu của Ngô Trạch, một người đã có thể trấn áp cả một vùng lớn. Nếu ba cô không được, thì còn có ông ngoại, cố ông ngoại của cô nữa chứ.
Nghĩ đến đó, Kỳ Tĩnh không thèm nói nhiều những quy tắc vô ích này nữa, bởi vì trước mặt thực lực, tất cả đều là phù du.
"Được rồi, được rồi, vậy chúng ta hãy phân tích tình hình của bạn anh một chút. Trước tiên, anh nói xem gia đình người huynh đệ ấy ở đâu? Làm gì?"
Ngô Trạch hồi tưởng lại những gì Lưu Hi từng kể về gia cảnh của cậu ta.
"Người bạn này của tôi tên Lưu Hi, là con trai duy nhất trong nhà, kinh doanh các ngành sản xuất thực tế, công ty và tổng bộ đều đặt tại Thượng Hải, các nhà máy chủ yếu phân bố ở vùng Giang Tô, Chiết Giang, Thượng Hải. Theo lời cậu ta thì chắc cũng phải có vài tỷ."
Kỳ Tĩnh cũng không ngờ anh họ lại có thể kết giao được người bạn lợi hại đến vậy ở Thượng Hải. Tuyệt đối đừng tin những video trên mạng về loại người ai cũng đi Ferrari, ở biệt thự sang trọng, lái du thuyền, tất cả đều là giả dối.
Có thể quen biết hoặc kết giao với người có tài sản hàng chục triệu đã là những người cực kỳ xuất sắc rồi, còn những loại người có thân gia hơn trăm triệu lại là chuyện ở một đẳng cấp khác hẳn, người bình thường căn bản không thể tiếp xúc tới.
Cho nên Kỳ Tĩnh liền cảm thấy anh họ mình quả thật rất giỏi. Bỗng nhiên nghĩ tới điều gì, cô bé lập tức hỏi: "Anh, anh có phải đã tiết lộ thân phận của ba em sao?"
"Anh chưa từng nói cụ thể. Mà bạn gái của anh là do thông qua bạn bè của c��u ta mà quen biết. Sau đó vì chuyện gia đình bạn gái nên anh mới gọi mấy cuộc điện thoại cho cấp dưới cũ của cậu để giải quyết một chút. Lúc đó, cậu ta cũng có mặt ở đó."
Nói hồi lâu, Ngô Trạch thấy hơi khát nước, liền cầm ly Cappuccino trên bàn uống một ngụm rồi tiếp tục hồi tưởng.
"Hồi đó, anh muốn mua một chiếc xe, đã nhắm đến chiếc Land Rover Defender 110 phiên bản 'Gấu Trắng Mèo' ấy. Đáng tiếc là không có xe sẵn. Thế rồi Lưu Hi vì một số lý do đã đặt cọc xe nhưng sau đó lại bỏ, thế là anh liền lấy chiếc đó. Chính là chiếc anh đã hứa tặng cho em đây."
Nói xong, Ngô Trạch còn lấy điện thoại di động ra cố ý đưa cho Kỳ Tĩnh xem qua một chút.
"Kia! Chính là chiếc này."
Vừa nhìn thấy, ánh mắt Kỳ Tĩnh lập tức bị thu hút.
"Anh, chiếc xe này khi nào thì đưa cho em vậy? Đơn giản là quá đẹp đi, mà lại cũng khá hợp với khí chất của em nữa chứ. Anh mua thêm một chiếc nữa đi, chiếc này quá điệu đà, không hợp con trai lái đâu."
Ngô Trạch cũng không nghĩ tới Kỳ Tĩnh thấy xe xong thì chủ đề lại đi chệch hướng mất r���i. Không phải đang bàn chuyện huynh đệ của mình ở Kinh Thành gặp phải chuyện gì sao?
"Chờ giải quyết xong chuyện của huynh đệ anh, anh sẽ lập tức tìm người kéo xe về Kinh Thành cho em. Tóm lại, là trong tình huống anh không hề tiết lộ thân phận của cậu, Lưu Hi sau khi biết anh là cô nhi, đã muốn trực tiếp kết bái làm anh em với anh. Anh thấy người này đáng để kết giao, một siêu cấp phú nhị đại mà lại chẳng hề có chút kiêu căng nào."
Kỳ Tĩnh nghe xong cũng bắt đầu cảm thấy Lưu Hi đúng là một người không tồi.
"Anh xem, cậu ta đã có nhiều tiền như vậy rồi, thì có chuyện gì mà tiền không giải quyết được chứ? Nếu như so với người giàu có hơn cậu ta, thì người bạn này của anh cũng không sợ đâu, bởi vì đã đến đẳng cấp này rồi, việc có một tỷ hay mười tỷ cũng chẳng khác biệt là bao. Hơn nữa, người làm ăn thì luôn coi trọng hòa khí sinh tài, nên cũng sẽ không làm gì quá đáng."
"Ý em là về quyền lực sao?"
"Đúng vậy."
Kỳ Tĩnh lộ ra vẻ mặt của một đứa trẻ ngoan dễ bảo.
"Cho nên em đoán chừng huynh đệ của anh hẳn là đã đụng chạm đến một vị quyền quý nào đó ở Kinh Thành. Lúc trước cậu ta thấy anh gọi điện thoại có thể giải quyết được việc, có lẽ là cảm thấy anh có đủ nhân mạch ở phương diện này, nhưng tại sao cậu ta lại gác máy?"
Ngô Trạch sực tỉnh: "Sợ liên lụy tôi?"
"Việc gọi điện cho anh là biểu hiện của sự cuống quýt, bế tắc. Việc gác máy, thứ nhất là cho thấy cậu ta nghĩ rằng anh không đủ sức xoay sở ở Kinh Thành, thứ hai là đoán chừng không muốn liên lụy đến anh. Cuối cùng, em cảm thấy cậu ta có thể đã chọc phải loại công tử con nhà quyền thế có thực quyền. Bằng không sẽ không cuống quýt chạy vạy khắp nơi tìm người giúp đỡ như vậy."
Ngô Trạch cảm thấy phân tích của Kỳ Tĩnh rất có lý.
"Vậy bây giờ anh phải làm gì mới có thể giúp được cậu ấy?"
Kỳ Tĩnh suy nghĩ một lát rồi nói: "Cứ hỏi thẳng đi, xem cậu ta chọc phải ai. Nếu như đặc biệt lợi hại, thì chỉ còn cách nhờ viện binh thôi."
Ngô Trạch liếc cô em một cái, "Thế là hóa ra em phân tích rông dài nửa ngày, cuối cùng vẫn là kêu anh tự gọi điện hỏi sao?"
Kỳ Tĩnh đưa tay nhéo một cái vào cánh tay Ngô Trạch: "Cái ánh mắt đó là sao hả? Em cho anh biết, sớm muộn gì cũng có ngày anh phải cầu đến em đấy, cứ chờ xem!"
Ngô Trạch cũng không thèm để ý đến cô bé nữa, trực tiếp lấy điện thoại di động ra gọi điện thoại cho Lưu Hi.
Tút. . . . . Tút. . . . .
"Làm sao vậy, Trạch thiếu, đi dạo phố với mỹ nữ xong rồi đấy à?"
Ngô Trạch nhìn cậu ta nói chuyện vẫn chẳng đứng đắn chút nào.
"Mỹ nữ thì là mỹ nữ, dạo phố cũng là thật, chỉ có điều, đáng tiếc là cô ấy lại là em họ của tôi. Thôi đừng vòng vo vô ích nữa. Cậu có phải đang ở Kinh Thành không, đã gặp phải chuyện gì rồi, nói mau đi!"
Lưu Hi cũng không ngờ Ngô Trạch lại có thể đoán ra được tâm tư của mình. Làm sao cậu ta biết bên cạnh Ngô Trạch có một cô em gái nhỏ ngày đêm mưa dầm thấm đất làm quân sư chứ.
"Haizz, nói ra thì mất mặt lắm. Tôi ở Thượng Hải quen một nữ sinh học kịch, có dáng dấp đặc biệt xinh đẹp. Cô bé này là người Kinh Thành, hai đứa liền qua lại thân thiết. Lần này tôi thật lòng muốn tìm hiểu, thế là cùng cô ấy về Kinh Thành. Cho đến khi... cho đến khi..."
Ngô Trạch nghe Lưu Hi ở trong điện thoại lằng nhằng mãi mà không nói rõ, khiến Ngô Trạch sốt ruột.
"Cậu nói mau xem nào, rốt cuộc là sao?"
"Cho đến khi hai đứa tôi đang lăn lộn trên giường, thì bị người ta xông vào tận giường, còn bị chụp ảnh lại."
Ngô Trạch nghe xong nghiến răng nói: "Lưu Hi, cậu cũng thật là đói khát, người có chồng rồi mà cậu cũng đụng vào sao?"
"Không phải, Ngô Trạch, cậu nghe tôi nói đã! Cô ấy nói cho tôi biết là ở Kinh Thành cô ấy có bạn trai, nhưng đã chia tay rồi, chỉ là bên nhà trai không đồng ý, cứ luôn dây dưa bám víu cô ấy. Nào ngờ đâu, khi đến đây rồi thì đám người đó lại không hề nói lý lẽ chút nào."
Ngô Trạch cũng không muốn nghe mấy cái chuyện vớ vẩn này của cậu ta nữa.
"Nói đi, bên kia muốn giải quyết thế nào?"
"Haizz, cái thằng bạn trai cũ đó thì chẳng là gì cả. Chủ yếu là cái anh chàng đó có một ông ba làm Ti trưởng Cục Phát triển và Cải cách, lại có tiếng nói lớn đối với ngành nghề liên quan đến nh�� tôi. Tôi lại không dám nói cho ba tôi biết, chỉ đành tự mình giải quyết. Ý của bên đó là bắt tôi quỳ xuống đất sủa ba tiếng như chó là xong."
Ngô Trạch nghe xong nghiến răng nói: "Quá đáng!"
Mọi bản quyền nội dung thuộc về truyen.free, không sao chép dưới mọi hình thức.