Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Có những con quái vật không muốn ăn thịt tôi. - Chương 4: Chapter 4: Ngày đó

Gần đây đang lan truyền một truyền thuyết đô thị về một người đàn ông kì lạ, ông ta cao lều khều nhưng rất gầy, mặc bộ vest đen và sau lưng mọc ra rất nhiều xúc tu lúc nào cũng ngoe nguẫy trông cực kì đáng sợ. Quanh người ông ta được băng kín bởi nhiều lớp vải trắng nên không ai biết gương mặt đó ra sao, chỉ có một cặp kính râm luôn được đeo trên vị trí của đôi mắt. Họ gọi ông ta là “gã đó”.

Theo những gì được kể lại, gã đó thường lang thang ở ngoài ven rừng, dùng những cái xúc tu tóm lấy những con người xấu số vô tình đi ngang qua. Cũng có nhiều người từng thấy ông ta cố đột nhập nhà dân vào ban đêm.

-Hahahaha nghe gì chưa boss, tin đồn về anh nghe như kiểu mấy gã biến thái ấy.

Mary cười phá lên khi Emma đang kể truyện. Câu truyện về những gì người ta hay đồn đại về sinh vật được gọi là gã đó thường xuất hiện vào ban đêm và bắt cóc con người. Nó cũng dần lan rộng và trở thành một lời răn đe cho lũ trẻ không được ra đường vào ban đêm cũng như không được đến gần khu rừng.

-Đó giờ tôi vốn không tin mấy cái truyền thuyết kiểu này nên cũng hơi bất ngờ khi nó có thật.

Emma, Mary, Ray và Boss đang cùng ở trong một căn phòng lớn, có những bộ bàn ghế dài được xếp theo hàng và có cả một khu vực bếp ở đằng xa, căn phòng này là một nhà ăn chung giống như những ký túc xá thường có. Emma đang nói chuyện cùng Mary và boss trong khi người ngồi gần đó là Ray thì chỉ đang tập trung ăn.

Điều làm Emma bất ngờ hơn là nơi này khá là bình thường, ngoài bốn người ra thì vẫn còn một vài người khác đang dùng bữa sáng tại đây, có một vài người cô đã gặp hôm qua khi được Mary đưa tới biệt thự. Một ngài người ngồi một mình hoặc cùng ngồi thành một nhóm nhỏ, bầu không khí giống hết như một ký túc xa bình thường của con người.

Cả những món ăn họ ăn cũng rất bình thường, có pasta, trứng rán, salad, tàu hũ chiên,… điều duy nhất kì lạ là không có một món thịt nào cả, việc này cũng khiến Emma cảm thấy khó hiểu. Họ tự nhận là quái vật nhưng chẳng giống quái vật chút nào.

-Tôi cố tình tạo ra những lời đồn đó là để càng ít người đến gần khu rừng càng tốt. Nhưng có vẻ là nó đang phản tác dụng khi nhiều kẻ muốn liều lĩnh khám phá nơi này như một trò chơi cảm giác mạnh.

Boss nói trong khi đang nhâm nhi tách trà. Ngoài việc quấn băng khắp người thì ông ấy rất có phong thái của một quý ông. Một điều khá thú vị là dù băng quấn kín mặt nhưng ông ấy vẫn có thể uống trà, còn ăn thì chưa thấy bao giờ.

-Vậy những người đó sẽ ra sao…

Emma hơi sợ sệt khi nói về những con người bỏ qua lời cảnh báo để tiến sâu vào rừng. Có lẽ cô nghĩ họ đã bị ăn thịt toàn bộ giống như dì và cậu mình.

-Hơ hơ, em muốn biết sao?

Mary cười một cách nham nhở, cô đột nhiên hạ giọng xuống một cách trầm hơn bình thường. Nhìn thôi cũng đủ biết người này đang tính doạ Emma.

-Những kẻ bất chấp lời cảnh báo mà đi vào khu rừng sẽ lập tức gặp những ảo giác kì lạ, sau đó chúng sẽ nghe được tiếng sói tru…

Nghe đến đây, Emma nhớ lại chú chó ba đầu ở gần biệt thự khi họ vừa đến, điều này càng khiến câu chuyện của Mary trở nên thuyết phục.

-Tiếp theo đó…sẽ có những cái xúc tu từ trong những bụi cây nhảy ra mà không hề có một lời cảnh báo, chúng sẽ quấn chặt lấy những kẻ thách thức ma quỷ.

Giọng Mary càng lúc càng trầm còn gương mặt thì tối sầm lại, cô tiến lại gần Emma đang toát mồ hôi lạnh. Khi Mary đã tiếng sát lại gần, Emma nuốt nước bọt.

-Rầm! Một con sói nhảy xồ ra và sẽ…

Mary không nói không rằng hét lên một tiếng làm Emma giật bắn mình rồi kêu lên một tiếng khá đáng yêu. Giống như một chú mèo bị doạ cho dựng lông vậy.

-Éc!

Mary còn chưa kịp nói hết câu thì đã bị vài chiếc xúc tu bịt miệng và kéo ra xa khỏi Emma.

-Không cần sợ như vậy đâu, Mary chỉ đang trêu cô thôi.

Sau khi đã tách cả hai ra, Boss mới từ từ thả Mary xuống, xúc tu cũng được thu lại.

-Hehe, phản ứng của Emma dễ thương quá đi, cứ như mèo con ấy.

Mary cười tinh nghịch, cô nàng hình như không có vẻ gì là hối lỗi. Trong khi Emma đằng kia thì đang tỏ ra khá hoảng.

-Tất cả những con người lạc vào khu rừng sẽ bị gây mê và trả ra bên ngoài trước khi kịp nhìn thấy căn biệt thự.

-Gây mê? Bằng cách nào cơ?

-Có người sẽ làm chuyện đó, cô không cần phải quan tâm đâu.

Nghe nói vậy thì Emma cũng không biết nói gì hơn, cô biết có những thứ sẽ tốt hơn nếu bản thân không tò mò về nó.

Lúc này đang là 8 giờ sáng, sau khi bất tỉnh thì Emma đã được ngủ lại ngôi biệt thự mà họ gọi là trụ sở một đêm. Theo như Boss nói thì cô cần đưa ra hai lựa chọn, một là ở lại đây sống cùng mọi người nhưng phải để cho ông ấy nghiên cứu cơ thể mỗi tháng một lần, dù vậy boss cam đoan rằng những nghiên cứu của ông ấy là lành mạnh và sẽ không ảnh hưởng tới sức khoẻ cơ thể và tinh thần của Emma. Cùng lắm chỉ là hỏi vài câu hỏi, xét nghiệm máu hay uống một vài loại thuốc. Sự thật là những người sống ở ngôi biệt thự này đều đã trả qua nghiên cứu của ông ấy, Ray và Mary đều xác nhận rằng chúng an toàn nên họ mới sống được tới bây giờ.

-Tôi sẽ cho cô đến sáng mai, hãy quyết định điều cô muốn làm sau khi tham quan mọi thứ ở nơi đây, sẽ không ai ép buộc hay làm hại cô cả, dù sao bọn tôi cũng không muốn làm hại con người.

Dù nói vậy nhưng mới sáng nay cô đã suýt bị bổ ra làm hai bởi một cây rìu.

Boss nói với Emma trong khi cô đang bị Mary trêu chọc. Nghe vậy Emma trở nên trầm ngâm.

-Tôi…cũng không biết nữa…

Cô hiện giờ vẫn còn rất nhiều khúc mắt, về những giấc mơ kì lạ, thứ mùi trên người mình và hơn hết là điều cô muốn làm bây giờ.

-Yên tâm, có chị ở đây sẽ không đứa nào dám làm gì em hết.

Mary không hề ngần ngại mà khoác tay mình qua vai Emma như thể hai người đã thân từ lâu. Về phía Emma, cô vốn là một người khá hướng nội nên việc bị “tấn công” liên tục khiến cô có chút không quen nên đang tỏ ra bối rối thấy rõ.

Cơ mà dù sao thì cô cũng không ghét việc đó, mùi của Mary luôn khiến Emma cảm thấy dễ chịu, không hiểu vì một lý do nào đó mà Emma cảm thấy rất an toàn khi ở gần Mary.

-Còn việc thứ mùi trên người cô thì tôi vẫn chưa dám chắc. Chúng ta sẽ nói riêng về vấn đề này sau.

Emma gật gù như thể đã hiểu ý boss, có lẽ đây là vấn đề mà ngoài hai người ra thì không ai nên biết. Dù tâm trạng đang rất rối bời vì những hình ảnh méo mó của Jane trong giấc mơ nhưng cô biết mình vẫn phải giữ tỉnh táo ở hiện tại.

-Chào Boss.

Một giọng nói của phụ nữ từ đằng sau vang lên cắt ngang dòng suy nghĩ của Emma. Đó là một cô gái độ tuổi 20-25 đang tiến tới bàn nơi mà bốn người đang cùng ngồi. Mặc trên mình bộ đồ công sở một cách chỉnh chu với cà vạt được thắt cẩn thận, cổ áo và tay áo đều được gấp gọn gàng, còn thêm cả cặp mắt kính gọng nhỏ hình chữ nhật, tất cả đều khiến người phụ nữ này toát ra vẻ của một nhân viên mẫu mực.

Thế nhưng không hiểu vì lý do gì mà Emma lại cảm thấy mình đã gặp người này ở đâu rồi.

-Ồ Rose, hôm nay cô dậy muộn thế?

Nghe vậy người phụ nữ tên Rose cười khổ trong khi dùng tay gãi phía sau đầu.

-À haha, hôm qua em uống hơi nhiều…

-Không phải tôi đã nói là không nên uống vào đêm trước khi đi làm sao?

-Em xin lỗi mà.

Boss thở dài.

-Xin lỗi tôi làm gì? Tôi đâu phải phụ huynh của cô đâu chứ, mà không phải cô sắp trễ làm à?

Hầu hết những người có mặt trong nhà ăn này đều ghé sang chỗ này để chào Boss, một số thì tò mò về Emma một số thì không. Đủ thấy ông ấy được tôn trọng như thế nào ở ngôi biệt thự này.

“Dù rằng vẻ ngoài khá kì lạ.”

Emma nghĩ thầm.

-Không sao đâu, ban nãy em đã gọi điện xin lên trễ rồi, do công việc đã hoàn thành từ mấy hôm trước nên thật sự thì em chỉ lên công ty để chấm công thôi.

Mary ngồi gần đó lên tiếng.

-Vẫn là nhân viên ưu tú như mọi khi nhỉ, thế mà đêm về lại hiện nguyên hình thành sâu rượu ngay.

Nghe những lời xỉa xói của Mary nhắm vào mình, Rose chỉ dùng ngón tay trỏ nâng kính rồi thản nhiên đáp trả bằng một câu.

-Vẫn đỡ hơn cái đứa suốt ngày lông bông chơi bời.

“Sâu rượu?”

Từ này làm Emma nhớ ra gì đó, giờ mới để ý thì hình như cái tên Rose nghe cũng quen quen.

-Ủa hình như…

-Ừ, chính là cô ấy đó.

Như thể đọc được suy nghĩ của Emma, chưa cần đợi cô hỏi thì ông đã trả lời. Điều mà cô đang đang nghĩ trong đầu là đây hẳn là người phụ nữ say xỉn đã ném tất vào mặt Mary và xuýt nữa hai người đã lao vào đánh nhau.

Emma có chút bàng hoàng khi thấy một người bê bối và giống như nghiện rượu vào buổi sáng lại trở thành một nhân viên văn phòng mẫu mực như thế này.

Cô nhìn Boss rồi lại nhìn sang Rose.

-…

Bắt gặp ánh mắt bối rối của Emma, Rose tiến tới gần cô bé. Cô không ngần ngại mà đưa mặt mình sát lại gần mặt Emma, giống như những người trước đó, Rose bắt đầu ngửi.

-…

Dường như đã quen với điều này nên Emma không còn bất ngờ, cô chỉ tự hỏi bản thân.

“Mấy người này không có thứ gọi là không gian riêng tư à?”

-Con người?…Phenomena?

Rose có chút ngạc nhiên khi nhận ra trên người Emma có tới hai loại mùi, giống như những người trước đó, cô cũng chưa từng thấy trường hợp này trước đây.

Cô ấy liếc nhìn boss như thể mong muốn một câu trả lời, thế nhưng ông ấy chỉ nhẹ lắc đầu. Dù không phải là một câu trả lời nhưng Rose cũng hiểu rằng mình có hỏi đi nữa thì cũng chẳng có thêm thông tin gì, cô nàng chỉ đành rời mặt khỏi Emma.

Trong lúc đó, Mary đang lườm Rose như muốn nhảy vào ăn tươi nuốt sống cô nàng, nhận thấy điều gì đó, Rose cười một cách khiêu khích. Cô nắm lấy bàn tay nhỏ bé của Emma

-Tôi xin phép.

Dù nói vậy nhưng khi còn chưa có sự đồng ý của chính chủ, Rose đã nhẹ nhàng đặt môi mình lên mu bàn tay. Hành động đó đã thành công làm Emma bối rối cũng như chọc tức Mary.

-Ê con kia, vậy là ý gì?

Rose chỉ nhún vai, dửng dưng đáp.

-Nghi thức chào người mới thôi mà.

-Chả có cái nghi thức nào như thế cả.

-Thời trung cổ thì có đấy.

-Đây là thời hiện đại.

-Đủ rồi.

Khi cả hai còn đang cãi nhau thì boss đã lên tiếng ngăn lại, dường như việc này đã xảy ra quá thường xuyên ở đây.

Đối với Emma, thần thái của Rose hôm qua khác hẳn với hiện tại, vẫn là gây nhau với Mary nhưng có cảm giác cô ấy dùng lý trí nhiều hơn là cảm xúc.

-Mau đi làm đi chứ Rose, hay cô chưa ăn sáng?

-Em là người theo chủ trương không ăn sáng vậy nên bây giờ em sẽ đi làm luôn đây.

-Phắn đi cho đẹp trời.

Mary lẩm bẩm, dường như Rose cũng đã nghe thấy nên cũng ném lại một cái tặc lưỡi rồi quay lưng bỏ đi.

-Nhớ về sớm đấy, hôm nay là ngày đó mà, nhớ không?

Boss gọi theo để nhắc nhở gì đó, Rose nghe vậy thì vẫy tay như thể đã hiểu.

Phía bên này, Mary đột nhiên nhớ đến gì đó và trở nên hào hứng.

-Emma đến đúng lúc lắm, hôm nay là “ngày đó”.

Nghe vậy, Ray đang chăm chú ăn pasta cũng ngước lên.

-Nhắc mới nhớ, nay đúng là “ngày đó.”

Có vẻ như ai cũng biết đó là ngày gì, chỉ có Emma là vẫn hoang mang.

-Ngày đó…?

-Đó là ngày mà…

Thấy vẻ khó hiểu của Emma, Boss định lên tiếng giải thích thì bị Mary ngăn lại.

-Khoan đã, mấy chuyện này phải bất ngờ thì mới vui.

Thấy sự thích thú của Mary, Boss nghĩ ngợi một chút rồi thở dài.

-Tuỳ cô, muốn làm gì thì làm, đừng phá phách là được.

-Cứ giao cho em, em sẽ khiến Emma vui vẻ nhất có thể trong hôm nay.

Sự phấn khích của Mary làm Emma có chút e dè cho sự an nguy của mình. Không phải lo vì những người khác sẽ lao vào tấn công cô mà lo vì chính cái người đang đi theo bảo vệ mình.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free