(Đã dịch) Cổ Thần Đích Quỷ Dị Du Hí - Chương 115: Chịu đói trò chơi (9)
Xem ra ông chú tài xế này cũng có người tốt, trong lòng Hạ Vũ khẽ xúc động, anh lại lần nữa bày tỏ lòng cảm kích.
Long Kỵ phẩy tay không bận tâm, "Khách sáo cái gì, cùng là những kẻ lang bạt bốn phương thôi mà, mặc dù ai cũng muốn thắng, nhưng cũng không thể thấy chết mà không cứu được à. Cậu nếu thật sự muốn cám ơn tôi, chờ khi trò chơi kết thúc thì mời tôi ăn một bữa đi, đói chết đến nơi rồi đây. Mà nói chứ, trên người cậu không lẽ lại vừa hay có đồ ăn thật à?"
Long Kỵ nói với vẻ bâng quơ, rõ ràng không mấy hy vọng.
Hạ Vũ do dự một chút, bỗng nhiên cười, "Cái này thì thật có, anh muốn ăn gì?"
Long Kỵ kinh ngạc tột độ, "Cậu thật có sao? Cứ lấy đại món gì ăn được là được rồi!"
"Bò bít tết được không?"
"Tuyệt quá rồi! Khoan đã, nhóc con, cậu không lừa tôi đấy chứ? Chuyện này không thật đâu nhé."
"Nắm tay mở ra."
Long Kỵ mặc dù không tin, nhưng vẫn là nắm tay mở ra.
Thuật Tạo Bữa Ăn —— Biến! Một khối bò bít tết to lớn rơi "bịch" một tiếng, ngay vào tay Long Kỵ.
Long Kỵ mở to mắt, vẻ mặt không thể tin nổi, nhưng rồi lập tức reo hò một tiếng, chẳng thèm để ý đến tro bụi bẩn thỉu trên tay. Há miệng gặm lấy gặm để. "Trời ơi thơm quá, thơm quá đi mất! Tôi yêu cậu quá, huynh đệ ơi!" Anh ta gặm sạch miếng bò bít tết trong một hơi, Long Kỵ hài lòng ngồi phịch xuống.
"Hô, Hạ Vũ cậu hào phóng quá, tôi đã hai ngày chưa ăn cơm, mà không ăn gì nữa thì chắc không chịu nổi mất. Mà nói chứ, cậu có cái thần kỹ này thì thắng chắc rồi còn gì. Hay là tôi đi theo cậu làm chân sai vặt nhé, cậu giành giải nhất, tôi kiếm cái giải nhì là được rồi."
Hạ Vũ tự nhủ trong lòng rằng giá mà mọi chuyện đơn giản như vậy thì hay biết mấy. Đối với giáo chủ Nhị Cẩu Tử, anh có thể mặt không đổi sắc mà đào hố ngáng chân, nhưng đối với một người thật thà hiếm có như Long Kỵ, anh lại chẳng nỡ lừa phỉnh.
"Không có đơn giản như vậy, món đồ này không cung cấp dinh dưỡng, chỉ có thể cung cấp một chút năng lượng. Khi hoạt động thì có thể chống đói tạm thời, nhưng về lâu dài thì vẫn không chịu nổi."
Long Kỵ suy nghĩ một chút rồi nói, "Vậy cũng không tệ mà, dù sao cũng hơn không có gì để ăn. Vừa hay tôi có thể tạo ra nước sạch, cậu có thể tạo đồ ăn, dứt khoát chúng ta cứ lập đội với nhau đi."
"Vậy cuối cùng ai giành giải nhất?"
"Cái này sau này hãy nói, tình huống bây giờ chúng ta có thể sống sót nổi không cũng còn khó nói, nghĩ xa đến thế làm gì cơ chứ."
Hạ Vũ tự nhủ trong lòng cũng phải, trong tình cảnh hiện tại, nếu mà có thể giành được một suất rút lui an toàn để anh lập tức rời khỏi trò chơi thì anh cũng sẵn lòng làm ngay. Sinh tồn trong phế tích tận thế này thực sự quá khổ sở, mới hai ngày mà đã chẳng khác gì dân tị nạn.
Hơn nữa có một đồng đội quả thực cũng khiến lòng anh yên tâm hơn nhiều.
Anh sở dĩ không muốn đầu quân cho giáo chủ, thứ nhất là không quá ưa thích tính cách của giáo chủ, thứ hai thì, luôn cảm thấy hạng người như giáo chủ thực sự không đáng tin cậy, biết đâu chừng lúc nào đó sẽ bán đứng anh. Long Kỵ gã này ngược lại là một người có thể hợp tác được.
Có Long Kỵ còn có một cái lợi nữa, đó chính là không tốn công sức làm nước. Mỗi ngày đun nước chưng cất cũng rất phí công.
Hơn nữa, sinh tồn ở tận thế, chẳng may bị cảm cúm hay đau bụng, có một đồng đội biết thuật Tịnh hóa cũng sẽ an toàn hơn nhiều.
Tuy nhiên, nói vậy thì nói, đồ ăn vẫn là một vấn đề lớn.
Muốn sống sót nhất định phải tìm thấy đồ ăn.
Hai người nghỉ ngơi một hồi, rồi cùng nhau bước ra khỏi siêu thị, nhìn khung cảnh thành phố đổ nát trước mắt, Hạ Vũ nói: "Chúng ta tốt nhất có thể tìm thấy một chút đồ ăn trước lúc trời tối. Món ăn tôi tạo ra tuy vẫn có thể chống đỡ một thời gian, nhưng càng về sau, thể lực sẽ càng suy giảm."
Đại khái là tìm được chỗ dựa, Long Kỵ lại chẳng còn vội vàng thúc ép như vậy, "Thế nhưng mà đi đâu để tìm đồ ăn bây giờ đây? Tôi đã lật qua mấy siêu thị rồi, chẳng còn gì cả, đến cả đồ hộp cũng chẳng có. Phế tích tận thế này có vẻ đã tồn tại từ rất lâu rồi, thức ăn thông thường chắc chắn đã thối rữa hết từ lâu rồi."
Hạ Vũ nhẹ gật đầu, "Đúng vậy. Tôi suy đoán trò chơi này hẳn là cố ý thiết kế như vậy, nếu không thì sao lại gọi là Trò Chơi Chịu Đói chứ? Chính là muốn dùng sự đói khát để ép chúng ta từng người một rời cuộc. Nếu đồ ăn dễ tìm như vậy, nói không chừng sẽ biến thành một trò chơi vô vị. Ai cũng muốn thắng, khẳng định đều không cam tâm rời khỏi. Đến lúc đó, mọi người sẽ định cư trong thế giới này, rồi yêu đương, sinh con đẻ cái, con cháu nối đời vô tận, thế thì có mà thiên trường địa cửu thật."
"Mà nói chứ, thời gian chơi game lâu nhất mà các cậu từng trải qua là bao lâu rồi?"
Long Kỵ nghĩ nghĩ, "Đại khái một tháng đi."
"Vậy tôi suy đoán, trò chơi này chắc chắn sẽ không kéo dài quá một tháng. Nói cách khác, nếu như chúng ta có thể sống sót qua một tháng, gần như chắc chắn sẽ lọt vào top ba ít nhất. Đã không tìm thấy đồ ăn có sẵn, vậy thì chỉ có thể nghĩ cách từ những sinh vật biến dị thôi."
"Tôi trước đó từng tiến vào một tòa cao ốc, phát hiện nơi đó dường như có vài sinh vật. Chúng ta qua bên kia thử một lần đi."
"Vậy còn chờ gì nữa, chúng ta đi!"
Hai người vội vã đi đến trước cửa tòa nhà lớn đó, chính là tòa cao ốc khách sạn mà Hạ Vũ đã nhìn thấy vào ngày đầu tiên. Nhìn vào bên trong tối đen như mực, cả hai đều cảm thấy hơi sợ hãi.
Long Kỵ hỏi: "Bên trong sinh vật biến dị rốt cuộc là cái gì vậy?"
"Tôi không biết. Tôi chỉ nghe thấy tiếng động, dường như số lượng rất đông, không dám nán lại nên đã chạy ra ngoài."
"Số lượng nhiều thì tốt nhất là dụ chúng ra ngoài. Nếu bị chúng bao vây ăn thịt thì chính là chúng ta toi đời."
Hạ Vũ nói: "Chuyện này thì không thành vấn đề, nhưng dụ ra rồi thì sao? Tôi thì không có kỹ năng tấn công tầm xa, dù có dụ được ra cũng chưa chắc đã giữ chân được chúng."
"Cái này thì không sợ, tôi sẽ làm được mà!" Long Kỵ nói rồi từ dưới đất nhặt lên mấy cục đá và mảnh bê tông lớn cỡ quả trứng gà.
Hạ Vũ tự nhủ trong lòng: cậu đây gọi là tấn công tầm xa à? Ném đá sao?
Tựa hồ nhìn ra Hạ Vũ nghi hoặc, Long Kỵ chỉ tay vào một con sư tử đá bên cạnh cửa chính khách sạn, "Nhìn kỹ đây."
Phẩy tay một cái, hai hòn đá bay ra liên tiếp, nghe hai tiếng "bốp bốp", trúng thẳng vào hai mắt con sư tử đá, đá vụn văng tung tóe, lực đạo mười phần.
Long Kỵ đắc ý nói, "Thế nào? Cũng không tệ chứ? Đây là Phi Thạch thuật, tôi trước kia rút được một kỹ năng."
Hạ Vũ trong lòng tự nhủ: chiêu này cũng khá ngầu đấy, đánh mấy con chuột chắc không thành vấn đề.
"Được, vậy chúng ta liền bắt đầu đi." Hai người ch��m rãi đi vào vòm cửa tối đen, không dám xâm nhập quá sâu, chỉ dừng lại ở ngay trong đại sảnh đổ nát.
Thuật Tạo Bữa Ăn —— Biến! Một con gà nướng đậm chất giang hồ đã hiện ra. Hạ Vũ chuẩn bị dùng cái này làm mồi dụ.
"Chờ một chút!" Long Kỵ bỗng nhiên hô. Hạ Vũ dừng lại một chút, tự nhủ trong lòng rằng cậu ta định làm gì đây, liền thấy Long Kỵ tiến lên giật lấy một chiếc đùi gà, rồi há miệng lớn gặm lấy, "Ôi, cậu cứ tiếp tục đi."
Hạ Vũ trong lòng thầm lặng, bất quá cũng có thể lý giải, cho dù là giả đồ ăn, bắt đầu ăn cũng thấy thơm lừng chứ sao.
Anh hiện tại đối với món ăn phép thuật này thì sức đề kháng lại tăng vọt, chẳng hề có chút hứng thú nào. Càng ăn lại càng kiệt sức, chẳng chịu nổi đâu.
Hạ Vũ hiện tại chỉ muốn được ăn một miếng đồ ăn thật sự, kể cả thịt chuột cũng được.
Anh đem thịt gà xé thành khối nhỏ, từng miếng một ném vào trong bóng tối. Phần còn lại của con gà nướng, anh trực tiếp ném tới gần khu vực quầy lễ tân ngay cửa ra vào đại sảnh, như vậy thì ít nhất vẫn còn trong tầm mắt họ.
Anh lùi lại vài bước, đứng sóng vai cùng Long Kỵ, trong tay nắm chặt con dao quân dụng có răng cưa. Trong bóng tối, tiếng lách tách xào xạc lại một lần nữa vang lên, có thứ gì đó đang nhanh chóng tiếp cận, hơn nữa số lượng không hề nhỏ. Ngay sau đó là tiếng gặm cắn. Thịt gà nướng rõ ràng rất hợp khẩu vị của những sinh vật này. Hạ Vũ và Long Kỵ đều chuẩn bị sẵn sàng tư thế chiến đấu, sẵn sàng đón địch. Khi hai người đang chú ý quan sát, trong bóng tối một sinh vật quái dị bò ra. Sinh vật đó dài chừng một mét, sáu cái chân, toàn thân lông lá xù xì, phía sau còn mọc thêm đôi cánh, đầu có một giác hút lớn giống như cái càng.
Hạ Vũ giật mình thon thót. Anh nguyên bản còn tưởng rằng sẽ là chuột béo hay gì đó, ai ngờ lại là một con gián. Hơn nữa rõ ràng là một con gián biến dị. Trời đất ơi, một con gián to lớn đến mức này thì đúng là bất thường rồi. Thịt chuột thì anh còn có thể cố nuốt, chứ cái thứ này thì làm sao mà ăn đây?
Bản dịch này là thành quả của quá trình biên tập và thuộc bản quyền của truyen.free.