(Đã dịch) Có Thể Đọc Tâm Ta Không Muốn Làm Đại Sư Huynh - Chương 16: Ngươi ba câu nói không thể rời đi ăn đúng không
Cuối cùng, Tiêu Lâm vẫn không đánh thức Ninh Vân Diệu.
Dù sao thì, ngoài mặt hắn không có lý do chính đáng nào để làm vậy – nếu chỉ có Tứ sư muội ở đó thì còn dễ nói, Tiêu Lâm tự tin có thể lừa được. Nhưng bây giờ Lạc Thanh Nghiên đang ở bên cạnh, hắn liền khó mà lừa gạt được.
Chẳng lẽ lại nói ta đánh thức Tứ sư muội chỉ để trò chuyện sao?
Chờ lát nữa rồi ghé phòng Tứ sư muội tìm nàng vậy...
Với suy nghĩ đó, Tiêu Lâm ăn không biết mùi vị món Hồng Ngọc Quả nướng Linh Ngư cùng Lạc Thanh Nghiên, sau đó lại để Lạc Thanh Nghiên bế Ninh Vân Diệu đang ngủ say về phòng.
"Vậy ta về phòng trước đây, còn Nhị sư muội thì sao?"
Nhìn Lạc Thanh Nghiên rời khỏi phòng Ninh Vân Diệu, còn không quên khép cửa lại từ bên ngoài, Tiêu Lâm lập tức hỏi.
"Ta cũng vậy."
Lạc Thanh Nghiên thản nhiên liếc nhìn Tiêu Lâm một cái, sau đó xoay người, trực tiếp đi về phía phòng mình.
【Đại sư huynh, ngày mai gặp! Yêu huynh! Nhớ huynh! Sẽ mơ thấy huynh!】
Thật không cần thiết.
Tiêu Lâm mặt không đổi sắc nhìn bóng lưng xinh đẹp của Lạc Thanh Nghiên, thầm đáp lại tiếng lòng của nàng.
Tiếp đó, hắn làm bộ quay người đi trở về phòng mình.
...Sau khi đi một vòng trong phòng, Tiêu Lâm lại quay trở lại trước cửa phòng Ninh Vân Diệu.
Hoàn toàn không có ý định gõ cửa, hắn trực tiếp đẩy cửa bước vào — dựa vào kinh nghiệm nhiều năm, Tiêu Lâm rất chắc chắn rằng gõ cửa bên ngoài thì khả năng lớn là không gọi dậy được Ninh Vân Diệu, nhất định phải vào tận nơi mới được.
Phòng của thiếu nữ được bài trí khá đơn giản, vài món đồ đạc cơ bản, vài chậu hoa, và một đống lớn búp bê màu hồng – đây cũng là sản phẩm khá thịnh hành ở bên ngoài, nghe nói ôm đi ngủ có thể giúp ôn dưỡng kinh mạch, tịnh tâm ngưng thần.
Tuy nói trong phòng váy áo vương vãi, tất vứt lung tung, trông có vẻ hơi bừa bộn, nhưng tổng thể thì rất sạch sẽ, trong không khí còn thoảng một mùi hương hoa nhè nhẹ.
"Sách, Tứ sư muội không thể dọn dẹp quần áo gọn gàng vào được sao?"
Khóe mắt liếc qua tựa hồ thấy một vài món đồ riêng tư bị vứt ở góc phòng, Tiêu Lâm tuy trong lòng không hề dao động, nhưng vẫn dời ánh mắt đi, bước chân về phía chiếc giường trong phòng.
Điều Tiêu Lâm không ngờ tới là, khi còn cách giường vài bước, một bóng hình đột ngột xuất hiện trước giường.
Đó là một con mèo trắng.
Tiểu Bạch.
"Này, ngươi không lẽ lại nghĩ ta là người xấu sao?" Tiêu Lâm thấy Tiểu Bạch trừng mình, lập tức ngẩn ra, "Hồi nhỏ ta còn bế ngươi cơ mà! Ngươi không nhớ ta sao? Cho dù không nhớ, thì mỗi ngày ta đưa cơm đều gặp nhau, thế mà ngươi không nhận ra ta sao?"
Tiểu Bạch không phát ra tiếng động nào, chỉ nheo đôi mắt mèo màu vàng lại.
Gần như đồng thời, Tiêu Lâm cũng nheo mắt theo.
Đó không phải là bắt chước Tiểu Bạch, hay giằng co với Tiểu Bạch, mà là bởi vì ngay khoảnh khắc vừa rồi, hắn cảm nhận được từ trên người Tiểu Bạch một luồng khí tức mạnh mẽ và cổ xưa.
Dựa theo cảnh giới để phân chia, đại khái là ở Tố Anh cảnh... Không, đã thấp thoáng tiếp cận Nguyên Thần cảnh...
Khí tức uy áp đến từ cảnh giới cao khiến Tiêu Lâm vô thức rút ra phối kiếm.
Vừa đúng lúc này...
"Ưm? Đại sư huynh? Tiểu Bạch?"
Giọng nói ngái ngủ, mơ màng của Ninh Vân Diệu vang lên.
"Meo ~"
Tiểu Bạch vốn đang hơi chồm về phía trước, lập tức ngoan ngoãn kêu khẽ một tiếng, quay người nhảy phốc lên giường.
Tiêu Lâm nhanh chóng thu kiếm lại, nhìn cảnh tượng này mà thở phào một hơi.
Nếu vừa rồi chậm thêm một bước nữa, chưa cần động thủ thật, chỉ cần mỗi người phóng thích chiến ý, thì chắc chắn sẽ thu hút ba người kia đến.
Vu Xảo Tịch và Lục Hành Khâu thì không sao, nhưng nếu bị Lạc Thanh Nghiên nhìn thấy...
...Không đúng, bị nàng nhìn thấy thì cứ bị nhìn thấy, có gì mà phải xoắn? Nhị sư muội không phải Yandere, có gì mà phải sợ?
Ừm, lỡ sau này nàng lại phát triển thành Yandere thì sao? Dù sao bây giờ cũng có khuynh hướng đa nhân cách...
Trong lòng Tiêu Lâm đột nhiên dâng lên cảm giác nguy cơ, thậm chí ẩn ẩn nhìn thấy Lạc Thanh Nghiên cầm kéo, mắt tóe hình trái tim.
"Tiểu Bạch thật ngoan, ai là bé mèo ngoan đáng yêu nào? Là ai cơ là ai cơ, à, ra là Tiểu Bạch nhà ta!" Ninh Vân Diệu vừa vuốt ve mèo, vừa ôm Tiểu Bạch vào lòng, lúc này mới nhìn về phía Tiêu Lâm đang đứng trước giường, chớp mắt hỏi, "Đại sư huynh, huynh tìm ta sao?"
"Ừm, tối nay có chút khó ngủ, nên muốn tìm người nói chuyện." Tiêu Lâm lấy lại tinh thần, không hề có ý định kiếm cớ, nói thẳng.
"À, ra vậy à." Ninh Vân Diệu cũng không chút nghi ngờ, hiểu ý gật nhẹ đầu, chớp đôi mắt to tròn trong veo nói, "Không thành vấn đề, ta giỏi nhất khoản trò chuyện rồi!"
【Cứ tưởng Đại sư huynh muốn tìm ta ăn bữa ăn đêm, hóa ra chỉ là nói chuyện phiếm thôi, ai, hơi thất vọng chút】
Ngươi ba câu không rời ăn uống đúng không?
Tiêu Lâm lặng lẽ lắc đầu, vừa định mở miệng, đã thấy Ninh Vân Diệu trước mặt lộ ra vẻ mặt kinh ngạc, ngơ ngác nhìn chằm chằm khoảng không trước mặt.
【Khoan đã, tình huống thế nào đây? Sao nhiệm vụ cốt truyện lại biến thành quan sát Lâm Ngạo Thiên gia nhập Lưu Vân Tông? Sao hắn lại gia nhập Lưu Vân Tông được? Chẳng phải đã gia nhập Thanh Vân Kiếm Tông sao? Hệ thống của ta có vấn đề gì à?】
Mọi bản quyền đối với phần dịch này đều thuộc về truyen.free.