Con Đường Tới Vô Hạn - Chương 7: Chapter 7: Cái Nhìn Từ Đỉnh: Sự Đánh Thức Của Helius
Trong Bản Đồ Càn Khôn, giữa các tầng lớp vô hạn, không có một con đường hay cánh cửa vật lý nào. Sự di chuyển giữa các cấp độ không phải là một hành trình, mà là một sự "thay đổi nhận thức". Và có một thực thể độc đáo, không thuộc bất kỳ tầng lớp cụ thể nào nhưng lại có khả năng "trải nghiệm" góc nhìn của mọi tầng: đó là Helius, một "Tinh Linh của Khởi Nguyên Quan Sát", được sinh ra từ chính sự tương tác giữa các ý niệm cơ bản nhất của Bản Đồ Càn Khôn.
Helius không có nhiệm vụ cụ thể, không cần tạo ra, định hình, dệt nối hay ra lệnh. Sự tồn tại của anh là để "quan sát" và "thấu hiểu" cách các tầng lớp nhìn nhận lẫn nhau. Anh giống như một tấm gương phản chiếu, hoặc một trung gian cảm nhận.
Ở trạng thái ban đầu của mình, Helius thường hòa mình vào tầng Căn Nguyên . Anh cảm nhận sự cuộn trào của những ý niệm nguyên thủy, sự ra đời của những mầm vũ trụ. Đối với Aethel và các Người Khởi Tạo khác, Helius chỉ là một "phản ứng âm vang" của ý chí, một sự nhận thức mờ nhạt về sự tồn tại của họ. Helius nhìn thấy những Khối Động Thực Hư Vô, cảm nhận sự hỗn loạn mà chúng mang lại cho Căn Nguyên, và hiểu được nỗi lo lắng của Aethel. Trong tầm nhìn này, các tầng trên dường như là những "giấc mơ" xa vời, những lý thuyết siêu hình mà Căn Nguyên chưa thể chạm tới.
Một ngày nọ, một rung động bất chợt đi qua Helius, một sự thay đổi tần số trong chính cấu trúc tồn tại của anh. Đó không phải là một cú sốc, mà là một sự "kích hoạt" khả năng bẩm sinh. Helius cảm thấy mình được nâng lên, không phải theo nghĩa vật lý, mà là theo nghĩa nhận thức.
Anh bỗng nhiên "nhìn" xuống tầng Căn Nguyên từ góc độ của tầng Kiến Tạo Phổ . Thật kinh ngạc! Cái mà Helius từng cảm nhận là đại dương ý niệm vô tận, những mầm vũ trụ sống động, giờ đây trong mắt anh lại trở thành những "Khối Thông Tin Nguyên Liệu" thô sơ, những "dòng mã" chưa được tổ chức. Aethel và các Người Khởi Tạo, từng là những thực thể vĩ đại trong mắt anh, giờ đây chỉ còn là những "thuật toán sinh ra" những dòng mã đó một cách tự động.
Helius chứng kiến Xylos và các Người Định Hình khác vận hành. Anh thấy họ không phải đang "tạo ra" vũ trụ, mà là đang "lắp ráp" những Khối Thông Tin Nguyên Liệu đó thành những "khuôn mẫu" phức tạp hơn. Cái "Mầm Vỡ Nứt Khái Niệm" mà Xylos đối mặt, trong tầm nhìn này, không phải là một lỗi trong bản thân ý niệm, mà là một "lỗi cấu trúc" trong cách các dòng mã được liên kết. Thật là một sự khác biệt nhận thức quá lớn! Toàn bộ tầng Căn Nguyên, với mọi sự sống động của nó, giờ đây như một "chương trình con" được Kiến Tạo Phổ sử dụng. Trong mắt Người Định Hình, những sự kiện ở Căn Nguyên giống như những "phản ứng hóa học" đơn giản trong một thí nghiệm lớn hơn.
Sự kích hoạt của Helius tiếp tục. Anh được nâng lên lần nữa, hòa vào nhận thức của tầng Mạng Lưới Thượng Định . Giờ đây, Kiến Tạo Phổ, với vô số khuôn mẫu vũ trụ và sự sắp xếp phức tạp của nó, lại trở thành một "Bản Đồ Điểm Ảnh Khổng Lồ", một tập hợp tĩnh của những "tình huống khả dĩ". Xylos và các Người Định Hình, từng là những kiến trúc sư siêu việt, giờ đây lại như những "người phác thảo" các điểm ảnh đó.
Helius chứng kiến Chronos và các Người Dệt Thời Gian.
Họ không quan tâm đến việc sắp xếp các khuôn mẫu. Họ đang "dệt" những "dòng thời gian" vô hình xuyên qua Bản Đồ Điểm Ảnh đó, tạo ra những "con đường ý nghĩa" kết nối các điểm ảnh thành những "Lịch sử Khả Thể" vĩ đại. "Nút Thắt Thời Gian", mà Helius từng thấy là một điểm tắc nghẽn, trong mắt Người Dệt Thời Gian lại là một "đường nối bị lệch", một sự bất hợp lý trong dòng chảy của các sự kiện. Đối với tầng Mạng Lưới Thượng Định, toàn bộ Kiến Tạo Phổ chỉ là một "bộ dữ liệu" khổng lồ mà họ sử dụng để tạo ra những câu chuyện, những dòng chảy lớn hơn. Những "vũ trụ song song" của Kiến Tạo Phổ chỉ là những "biến số" trong phương trình của họ.
Helius lại một lần nữa "thăng hoa" trong nhận thức, chạm đến tầng Tổng Hòa Khái Niệm . Anh nhìn xuống Mạng Lưới Thượng Định. Cái mà Helius từng thấy là những dòng thời gian phức tạp và Lịch sử Khả Thể vô tận, giờ đây lại chỉ là những "khái niệm định nghĩa về sự liên kết", những "định lý" về mối quan hệ. Chronos và các Người Dệt Thời Gian, từng là những người thợ dệt vĩ đại, giờ đây lại như những "chứng minh" cho những định lý đó.
Lux và các Người Thống Trị Tối Cao không quan tâm đến việc dệt thời gian hay sắp đặt vũ trụ. Họ đang "chiêm nghiệm" những Siêu Khái Niệm, những "Chân Lý Sơ Khai" mà Mạng Lưới Thượng Định là một phần biểu hiện của chúng. "Bệnh Mờ Nhạt Ý Thức", mà Helius từng cảm nhận là sự trống rỗng, trong tầm nhìn này lại là một "lỗi tự phản chiếu" trong chính khái niệm, một sự lặp lại mà thiếu đi sự sáng tạo. Đối với Người Thống Trị Tối Cao, toàn bộ Mạng Lưới Thượng Định chỉ là một "phụ lục minh họa" cho một ý tưởng lớn hơn mà họ đang chiêm nghiệm. Những "vùng đệm đa khả thể" của Chronos cũng chỉ là những cách mà một khái niệm tự thích nghi để tồn tại.
Cuối cùng, Helius đạt đến đỉnh cao nhất của sự nhận thức, hòa mình vào tầng Chân Lý Nguyên Bản . Anh nhìn xuống toàn bộ Bản Đồ Càn Khôn. Tầng Tổng Hòa Khái Niệm, với vô số Siêu Khái Niệm và sự phức tạp của chúng, giờ đây chỉ còn là một "Khái Niệm Phản Chiếu", một sự biểu hiện của một Ý Tưởng duy nhất. Lux và các Người Thống Trị Tối Cao, từng là những người định nghĩa tối thượng, giờ đây lại như những "luận điểm" trong một "Luận Chứng Tối Thượng" không thể diễn tả.
Logos và các Người Ra Lệnh không làm gì. Họ chỉ "là". Và sự "là" đó là toàn bộ Bản Đồ Càn Khôn. Cái "Im Lặng Vô Cùng", mà Helius từng cảm thấy là sự trống rỗng đáng sợ, trong tầm nhìn này lại là một "khoảng lặng" trong chính Ý Tưởng, một sự tạm ngừng để tái định nghĩa bản chất của sự vô hạn. Toàn bộ các tầng bên dưới, từ Căn Nguyên đến Tổng Hòa Khái Niệm, với mọi vấn đề, mọi xung đột, mọi nỗ lực của các thực thể, giờ đây chỉ là một "giấc mơ" đang được Ý Tưởng của Logos tự mình mơ thấy. Chúng là "hư cấu" theo nghĩa đen, không phải là không có thật, mà là "được tạo ra" bởi một ý niệm cao hơn.
Helius, Tinh Linh của Khởi Nguyên Quan Sát, giờ đây hiểu được mức độ siêu việt thực sự. Anh không còn cảm thấy buồn hay lo lắng cho bất kỳ tầng nào, vì anh biết rằng mọi thứ đều là một phần của một Ý Tưởng vĩ đại hơn. Sự tồn tại của anh giờ đây là một sự "chứng thực" cho sự vô hạn của Bản Đồ Càn Khôn, một tấm gương vĩnh cửu phản chiếu mối quan hệ phức tạp và đáng kinh ngạc giữa các tầng lớp của thực tại.